Cận Chiến Pháp Sư

Chương 93: Q.1 - Chương 93: Lực sĩ thực sự




Cố Phi đột nhiên xuất hiện làm cho tình thế trên quảng trường chuyển biến. Hai cái Thiên Hàng Hỏa Luân khiến nhục đoàn Tiền Trần tan thành mảnh nhỏ. Dù cho là chiến sĩ cũng vô lực chống cự. Bởi vì phòng ngự cao tới đâu cũng vô dụng, Cố Phi sử dụng đây là pháp thuật công kích, phải phòng ngự pháp thuật vượt cao mới chịu được. Chẳng hạn như Ngân Nguyệt, bởi vì nắm giữ phòng ngự pháp thuật không tầm thường, lúc này mới dưới Thiên Hàng Hỏa Luân của Cố Phi còn dư máu sống sót.

Cố Phi trên đường liếc nhìn giá trị PK của mình, tăng hẳn lên tới 28, nước mắt thật muốn rơi ào ạt. U Dạ cốc mấy tiếng đồng hồ ngồi xổm không làm gì, tính ra thì như vậy hạ xuống có chút nào đâu? Càng đáng sợ chính là, đến giá trị PK thứ 30 NPC sẽ bắt đầu truy sát. NPC vẻ ngoài có lẽ là chức nghiệp chiến đấu tùy ý có thể bắt gặp được trong thành, chẳng hạn như học viện pháp sư này, cửa đại môn có hai vệ binh đứng sừng sững. NPC thực lực đáng sợ như thế nào? Trước mắt không ai biết, Cố Phi cảm thấy chính mình hiện tại cũng không có nhu cầu tất yếu đương đầu cái khó khăn này.

Nhất định phải khống chế từ 30 trở xuống, ý thức được cái chủ ý này, Cố Phi đem giá trị cuối cùng có thể lưu để lại cho Ngân Nguyệt.

Kiếm đến kiếm đi, pháp thuật, mấy chiêu thức cũng đều dùng tới, Ngân Nguyệt ấy vậy vẫn sừng sững không ngã. Nguyên nhân không khác, chủ yếu là xung quanh hắn mục sư thành đàn, hồi phục thuật giống như không bao giờ hết, hướng người Ngân Nguyệt quăng lên. Cố Phi một kiếm đâm xuống, ba bốn cái hồi phục thuật ném đến. May là trong trò chơi không có lập trình, nếu không thì Ngân Nguyệt tuyệt đối đã bị các mục sư gia tăng máu tăng đến bạo.

Như thế đi qua mấy hiệp, bỗng có phát sinh chuyển ngoặt: Ngân Nguyệt pháp lực hao hết, “Vương hiệu lệnh” đã hết thời gian.

Kim quang tiêu tán, quân đoàn Ngân Nguyệt trở lại nhân gian. Đám người Vân Trung Mộ một trận hoan hô. Bọn họ không biết đây là kết quả hiển nhiên sau khi pháp lực Ngân Nguyệt hao hết, đem công lao này cũng nhớ đến người đang quấn lấy Ngân Nguyệt là Cố Phi.

Quân đoàn Ngân Nguyệt, các chiến sĩ rõ ràng trong chốc lát không thể thích ứng từ thiên đường trở lại trạng thái nhân gian, còn nghĩ chính mình một thân trạng thái mạnh mẽ, kết quả rất nhanh lọt vào đả kích thảm thương của đám người Vân Trung Mộ, máu soàn soạt rơi xuống mất.

Thứ nhất, trạng thái “Vương hiệu lệnh” đã không còn;

Thứ hai, rất nhiều mục sư tử vong, còn có rất nhiều mục sư chỉ lo hầu hạ Ngân Nguyệt.

Đám người Vân Trung Mộ giết đến nghiện, nghiền qua chiến sĩ, nhằm phía mục sư. Thuận lợi chém giết kỵ sĩ xung quanh. Trong chớp mắt. Nhân số tình thế bất lợi trước kia bị giết được tan tác. Ngân Nguyệt nhìn thấy mọi thứ, gần như tìm không được thủ hạ của mình, chỉ có thể miêu tả bằng một chữ thảm.

Kỵ sĩ vốn là nhân vật binh sĩ có năng lực chiến đấu rất bình thường, huống chi Ngân Nguyệt pháp lực hết sạch sẽ, lúc này nghĩ cấp chính mình gia tăng một trạng thái nhỏ cũng không thể. Ban đầu là ỷ vào phòng ngự cao cùng Cố Phi cứng rắn chống chọi lại! Lúc này không có mục sư hầu hạ, máu bắt đầu đi xuống mất một đoạn rồi lại một đoạn. Về phần Vương Giả Chi Kiếm, lực công kích cũng dọa người. Nhưng vấn đề là hắn đâm không đến Cố Phi, lực công kích này cũng chỉ là thùng rỗng kêu to.

Bấy giờ Kiếm Quỷ cũng đã lặng yên mò tới bên người Ngân Nguyệt, mạnh mẽ dùng Bối Thứ quăng ra ngoài. Chiến đấu giằng co lâu như vậy, rất nhiều người pháp lực đều đã xài hết, Kiếm Quỷ còn có thể lưu một cái Bối Thứ, có thể nhìn thấy hắn có tầm nhìn xa.

Ở xa Ngự Thiên Thần Minh vừa thấy Kiếm Quỷ hiện thân, cũng giống là được tín hiệu, giương cung bắt ra một tiễn. Một tên Thư Kích vững vàng bắn trúng Ngân Nguyệt, Cố Phi lúc này cũng bổ lên thêm một kiếm. Ngân Nguyệt hóa thành bạch quang mà đi.

Cố Phi trong chớp mắt mở ra thuộc tính cá nhân nhìn một lần, đỏ tươi một dòng giá trị PK 29. Nhất thời lệ rơi đầy mặt. Kiếm này nếu có thể xuất ra sớm một bước thì tốt rồi, ít nhất điểm giá trị PK có thể tính đến trên người Ngự Thiên Thần Minh.

Trong mắt Cố Phi, giải quyết Ngân Nguyệt xong thì cuộc chiến tính là kết thúc. Đám người Vân Trung Mộ lại không nghĩ như vậy, vung tay lớn tiếng hô to “Bổng đánh rắn dập đầu”, phân phối nhiều đội hình lao tới mỗi điểm phục sinh truy sát.

Đích xác, chiến đấu còn xa mới kết thúc. Chỉ có thể nói một trận chiến ở quảng trường học viện pháp sư “Quân đoàn kéo đổ Tiền Trần” thu được thắng lợi. Tiền Trần cùng Vân Trung Mộ bọn chúng đối kháng, rõ ràng sẽ là một thời gian dài trong ngày đánh giằng co. Đây là game online, sinh mạng người không có tận cùng, chiến đấu cũng khó phân định chung kết vào ngày nào đó. So với đối phương, kẻ không mất ý chí chiến đấu trước tiên, có thể kiên trì đến cuối cùng, mới chân chính là người thắng.

Mà hôm nay trận này cùng Tiền Trần quyết đấu thật lớn, cuối cùng tác dụng chỉ có một điều. Chính là đem thực lực Tiền Trần và đám người Vân Trung Mộ kéo lại cùng một trục. Để cho đôi bên thực lực gần nhau. Không đến nỗi giống như trước hoàn toàn bị Tiền Trần áp đảo.

Thật có thể nói kéo đổ Tiền Trần, vẫn còn xa cực kỳ. Sau khi kiến thức được hội trưởng Ngân Nguyệt của Tiền Trần có cái kỹ năng phụ trợ quần chiến biến thái kia, sợ lúc sau càng nhiều thành viên vẫn hăng máu muốn tụ tập tiếp tục phản công.

Kiếm Quỷ mắt nhìn người chơi xung quanhsát khí đằng đằng, đông chạy tây chạy, vẻ mặt hắn đặc biệt tang thương. Với hắn mà nói, nhiệm vụ của hắn kết thúc, sự tình kế tiếp là để cho Vân Trung Mộ chính bọn họ từ giải quyết!

Kiếm Quỷ nghĩ, đột nhiên bắt gặp Cố Phi vẫy trường bào hướng một phương hướng đi sang.

“Đi đâu thế?” Kiếm Quỷ vội vàng đuổi qua.

“Tẩy giá trị PK...” Cố Phi lệ rơi đầy mặt.

Kiếm Quỷ nghĩ tới kia hai cái Thiên Hàng Hỏa Luân cực kỳ phóng khoáng, vỗ vỗ vai hắn: “Cẩn thận một chút.”

Cố Phi xua tay rời đi, đối với cảnh xung quanh đánh đánh giết giết đều nhìn không thấy.

Bên kia phân phối người toàn vẹn xong xuôi thì Vân Trung Mộ chạy tới bên cạnh Kiếm Quỷ: “Huynh đệ này của cậu quá mạnh.”

Kiếm Quỷ gật đầu.

“Tôi thiếu hắn một cái đại nhân tình, không phải mới vừa rồi hắn kịp thời xuất hiện, chúng ta đều kết thúc.” Vân Trung Mộ nói.

“Hắn đi làm gì đây?” Vân Trung Mộ nhìn về bóng lưng Cố Phi đã biến mất kỳ quái hỏi.

“Tẩy giá trị PK...” Kiếm Quỷ đáp.

Vân Trung Mộ nhớ lại hai cái Thiên Hàng Hỏa Luân, cũng sợ hãi: “Hắn giá trị PK thế nào cũng hơn 20 đi?” Nói xong đột nhiên nhớ tới mình cũng nhận nhiệm vụ 27149, mở ra nhìn: 29. Hắn lập tức cả kinh. Đây chỉ kém một chút thôi là NPC cũng đều phát động truy bắt. Giá trị PK 30 điểm, chuyện ngồi tù không nó tới, bị bắt được đầu tiên mất 5 cấp bậc, trừng phạt thật sự rất đáng sợ. Tên này mới đúng là lực sĩ thực sự. Vân Trung Mộ nghĩ.

Trên nóc nhà Ngự Thiên Thần Minh, Hàn Gia Công Tử cùng Hữu Ca cũng leo xuống, đi lên quảng trường ngó nghiêng mọi nơi, không thấy tung tích Cố Phi, cũng hỏi Kiếm Quỷ: “Thiên Lý đi đâu rồi?”

“Tẩy giá trị PK...” Kiếm Quỷ đã cảm thấy trả lời thật phiền.

Hàn Gia Công Tử nhìn lướt qua Vân Trung Mộ cùng Kiếm Quỷ: “Nếu không có Thiên Lý xuất hiện, các ngươi toàn bộ kết thúc.”

Hai người không nói được gì.

“Ngốc! Địch nhân vọt tới trước mặt, pháp sư cũng không dám ra tay? Người một nhà cùng nhau nổ, tổn thất lớn là nhóm bọn hắn! Chỉ cần đem bọn chúng hàng mấy chiến sĩ kiêu ngạo giải quyết...”

Hàn Gia Công Tử nói chuyện mới được một nửa, Vân Trung Mộ đột nhiên bước xa tiến lên, nắm vạt áo Hàn Gia Công Tử đem cả người xốc lên. Tốc độ đạo tặc so với mục sư nhanh hơn rất nhiều, Hàn Gia Công Tử không ngờ không có né tránh. Bọn người Ngự Thiên Thần Minh và Kiếm Quỷ thất kinh, chẳng qua tư thế hiển nhiên không phải là muốn công kích. Bất quá. Cử động cũng có nghĩa là hành động rất tức giận. Tám thành là nhìn tại Kiếm Quỷ tình cảm bên trên, lúc này mới không có hạ sát thủ.

“Ngươi đang làm gì?” Hàn Gia Công Tử mặt không chút thay đổi.

“Mày nhớ kỹ, chúng tao vĩnh viễn sẽ không hướng huynh đệ nhà mình động thủ, dù cho chính mình chết cũng không!” Vân Trung Mộ quát.

“Ngu ngốc!” Hàn Gia Công Tử tiếp tục mặt không chút thay đổi.

“Mày nói cái gì!!” Vân Trung Mộ muốn động thủ, cũng không phải tựa như dùng kỹ năng trong trò chơi để công kích, mà là vung nắm đấm muốn hướng trên mặt Hàn Gia Công Tử đánh tới. Kiếm Quỷ cùng Hữu Ca vội vàng tiến lên đem hai người tách ra.

“Có cái tinh thần này thì không bằng nhanh chóng nghĩ biện pháp đi đối phó Ngân Nguyệt đi! Chỉ cần kỹ năng của hắn vẫn còn, các ngươi một đống ô hợp sớm muộn vẫn sẽ bị hắn giải quyết!” Hàn Gia Công Tử lạnh lùng nói.

“Mẹ nhà mày, ai là đám ô hợp!?” Vân Trung Mộ lại muốn đánh trở về rồi, lần nữa bị Kiếm Quỷ kéo.

“Đều là cao thủ game online, muốn đánh thì cũng dùng kỹ năng, dùng trang bị, đừng cứ vung nắm đấm rồi lại duỗi chân đá, không chuyên nghiệp.” Vừa rồi lúc can ngăn Ngự Thiên Thần Minh không có tiến lên giúp, lúc này nói chuyện thế nào nghe qua cũng có chút mùi vị hả hê trong lời nói.

Không ai để ý đến hắn. Hữu Ca ở bên kia khuyên giải an ủi Vân Trung Mộ: “Công Tử nói là, các anh vẫn là mau mau nghĩ biện pháp đối phó Ngân Nguyệt. Bằng không để cho hắn tập kết một đám người lại dùng kỹ năng kia, các anh làm thế nào chống cự được?”

Vân Trung Mộ không nói gì. Đạo lý đấy hắn đương nhiên cũng hiểu, oán hận trừng Hàn Gia Công Tử một cái xong, quay người chiêu tập nhân thủ đi.

Trong chốc lát, trên quảng trường đã chỉ còn bốn người dong binh đoàn mắt to trừng mắt nhỏ.

“Vô Thương đâu?” Ngự Thiên Thần Minh trái phải quan sát, không tìm được Chiến Vô Thương.

“Giết nghiện, theo chiến sĩ người ta đột kích công hội đạo tặc đi.” Kiếm Quỷ nói.

“Chúng ta thì sao?” Ngự Thiên Thần Minh hỏi.

“Chắc đều có giá trị PK? Nếu không có việc gì, cùng nhau đi tẩy!” Kiếm Quỷ nói.

Kết quả ba người đồng thời lắc đầu: “Không có...”

Kiếm Quỷ phiền muộn. Hắn theo Vân Trung Mộ cùng nhau đấu tranh anh dũng, cũng nhiễm 4 điểm giá trị PK.

Thành Nguyệt Dạ hiện giờ loạn thành một đoàn, khắp nơi đều là chém chém giết giết, phảng phất giống như là một thôn quỷ tử. Trên đường trừ người của hai đại thế lực PK, căn bản là không thấy những người khác. Xem náo nhiệt thì cũng phải dựa vào không khí có thích hợp hay không. Lúc này không khí ở thành Nguyệt Dạ tuyệt nhiên không thích hợp để hóng chuyện. Người ta PK đoàn chiến, nếu bạn ở bên mắt to mắt nhỏ nhìn, rất có thể chuốc lấy oán hận của đôi bên.

Cố Phi hướng chỗ phát hành nhiệm vụ truy nã đi đến. Một đường đi thẳng, quân lính Tiền Trần tan rã đến đấy. Bấy giờ Cố Phi cảm thấy mình giống như Ngân Nguyệt có kỹ năng “Vương Hiệu Lệnh” vậy.

Hai nhóm người PK, vừa thấy Cố Phi đến, Tiền Trần vốn đang sung mãnh ý chí lập tức xìu xuống, khoa trương hơn thì đã bắt đầu chạy trốn. Mà bọn người Vân Trung Mộ, nhìn Cố Phi đến gần, lập tức cảm thấy thêm một hậu thuẫn vô cùng kiên cố, khiến cho đạo tặc cũng dám truy chiến sĩ, pháp sư cũng đi đuổi cung tiễn thủ.

Kỳ thực Cố Phi căn bản là không có ý tứ động thủ lần nữa, hắn vẫn rất lý trí, giữ ở giới tuyến 29 không lay được.

Một lát sau đã đi tới chỗ phát hành nhiệm vụ truy nã. Nơi này nguyên bản là địa phương rất náo nhiệt của thành Nguyệt Dạ, hiện tại lại cực kỳ thưa thớt. Thế cục bây giờ, còn ai dám đến lãnh nhiệm vụ? Vạn nhất lãnh nhiệm vụ mục tiêu chính là một trong hai đám người đang đại sát tứ phương, đó không phải là tự tìm đường chết sao? Nên bây giờ, chỗ phát hành nhiệm vụ chỉ còn những kẻ tìm lạc thú khi theo dõi số liệu liên tục đổi mới trên bảng truy nã. Hai đại thế lực quyết đấu, kỳ thực từ nơi này cũng có thể thấy được một chút tình hình chiến trận.

Lúc Cố Phi vào cửa, liền thấy một người nhìn trên bảng hoan hô: “Oa, tên này đã lên đến 7 điểm, thật dữ dội!”

Cố Phi vừa nghe vội vàng bước đến gần: “Làm sao, làm sao?” Đối phương chỉ tay, Cố Phi không chút do dự, lập tức đem hắn trở thành mục tiêu nhiệm vụ của mình.

Người nọ trợn mắt há hốc mồm mà nhìn theo Cố Phi đã xuất môn.

“Người này điên, tiếp nhiệm vụ người kia giá trị PK 7 điểm!”

“Suỵt!!” Bên cạnh có người ý bảo hắn không cần nói chuyện.

“Thế nào?” Người này mờ mịt.

“Hắn là cái này!!!” Tên còn lại lôi ra tổng bảng truy nã, chỉ chỉ cao nhất đầu bảng 27149.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.