Cận Thân Bảo Tiêu

Chương 103: Chương 103: Chị em.




Đúng vậy, hưng vượng của một gia tộc gánh nặng đâu chỉ có ngàn quân?

Trầm lão gia tử mang theo Trầm Mặc Nùng vào thư phòng của lão, cái này cũng biểu lộ lão muốn nói chuyện công việc với Trầm Mặc Nùng. Nếu nói thẳng ra, khi nào muốn nói chuyện với Trầm Mặc Nùng lão đều gọi vào phòng lão. Đây là thói quen của lão gia tử.

“Mặc Nùng. Ngồi đi.” Trầm lão gia tử chỉ vào sofa nói.

Trầm Mặc Nùng nhu thuận ngồi xuống, lau qua chén trà, sau đó cầm bình nước pha trà. Dùng nước không đủ nóng pha trà uống nhiều sẽ không tốt cho cơ thể, cho nên người giúp việc lúc nào cũng chuẩn bị sẵn một bình nước sôi ở trong phòng lão thái gia.

“Mặc Nùng a.” Trầm lão gia tử nhẹ giọng thở dài. “Ta biết cháu trong lòng ủy khuất. Ta thương cháu, cũng hiểu cháu. Nhưng ta không thể không khuyên cháu a.”

Trầm Mặc Nùng trầm mặc không nói, ngón tay mảnh khảnh ngắt búp non lá trà Tây Hồ long tỉnh bỏ vào trong ấm trà màu tím, đổ nước sôi tráng qua một lần, lúc này mới rót đầy nước sôi vào. Đàn ông Tô Hàng đều thích uống trà, phụ nữ Tô Hàng đều là người pha trà giỏi. Tuy rằng lúc này tâm tình vô cùng nặng nề, nhưng tư thế khi pha trà của Trầm Mặc Nùng vẫn ưu nhã vô cùng, động tác nhưng nước chảy mây trôi, không vướng bụi trần.

“Mặc Nùng, cháu cũng biết, Trầm gia đời thứ hai chúng ta đều suy thoái, nam nhân có thể làm đại sự một tên cũng không có. May mắn ba cháu vẫn có thể chống đỡ, tuy rằng không có đại trí tuệ, nhưng lại có sự cần cù.”

“Trầm gia đời thứ ba lại không hưng vượng. Mấy thằng anh của cháu chỉ biết buông thả, gia tộc ba nghìn người gây dựng bị bọn chúng phá sạch không còn một mảnh, thế mà vẫn còn mặt mũi về đòi tiền. Vốn ta rất kì vọng với cháu, muốn cháu rời Tô Hàng lên Yến Kinh lập nên một phen sự nghiệp.”

Trầm lão gia tử hiểu tính tình cháu gái mình, biết nàng tính trầm không thích nói nhiều, cũng không thấy kì quái, chỉ cố gắng giải thích mục đích của mình.

“Một gia tộc muốn phát triển dựa vào cố gắng của một người là không đủ. Cần phải có một tập thể chống đỡ. Ở một lĩnh vực cũng chúng ta lớn mạnh hơn nữa còn phát triển thêm ở nhiều lĩnh vực. Nhưng mà hiện tại thì sao? Ta còn sống, một vài lão gia hỏa còn cấp cho ta chút mặt mũi. Vài chuyện cũng không quá mức tình toán. Nhưng khi ta mất thì sao?”

“Thương trường như chiến trường, chính là con dao hai lưỡi. Bình thường ta cũng không muốn nói với cháu những điều này, cảm thấy cháu là con gái, biết nhiều về chuyện âm hiểm đáng ghê tởm không có lợi. Nhưng hiện tại ta không thể không nói cho cháu nghe. Ta là gia chủ. Ta phải vì tôn tử đời sau của Trầm gia chọn một con đường đúng đắn a. Trầm gia không thể suy bại trong tay ta.”

Trầm Mặc Nùng pha trà Long Tỉnh xong rất tao nhã rót ra một chén trà, sau đó đưa tới trước mặt Trầm lão gia tử.

Nhẹ giọng nói: “Cho nên, muốn cháu hi sinh? Cho nên muốn cháu đến tham gia lễ mừng thọ của Bối lão gia tử nói cho mọi người đều biết, cháu muốn trở thành nữ nhân của con lão?”

“Mặc Nùng, ta......ta không xin cháu tha thứ cho ta. ta chỉ hi vọng cháu hiểu được lòng ta.” Trầm lão gia tử cầm chén trà Trầm Mặc Nùng đưa cho, đưa lên mũi ngửi thật lâu, mà không thể uống được.

“Cháu hiểu, nhưng ai có thể hiểu cháu đây?” Trầm Mặc Nùng nhẹ giọng thở dài.

Phó cục trưởng giao thông đang uống trà trong văn phòng, đột nhiên nhận được một cú điện thoại. Nói muốn mình lấy băng ghi hình những chiếc xe rạng sáng nay đi qua ngã ba đường cao tốc Yến Tô vào Tô Hàng sau đó mang đến Tống gia.

Khi hắn nghe xong người nào của Tống gia cần từ liệu này, liền thấy đứng ngồi không yên. Tâm tình vô cùng phấn khởi, hắn biết cơ hội lập công của mình đã tới.

Lãnh đạo nhưng lại làm chuyện nhỏ, hắn tự mình đi tới phòng theo dõi, lấy hết nhưng đoạn băng ghi hình được từ tối qua đến rạng sáng nay ở ngã ba copy vào đĩa CD, làm xong mọi việc, hắn cẩn thận bỏ mấy chiếc đĩa này vào một cái túi.

Lái xe đến cửa lớn biệt thự Tống gia, cũng không dám bóp còi, xuống xe tự mình chạy tới ấn chuông cửa. Chỉ lát sau, bên trong đi ra một cô gái xinh đẹp, thanh tú như nước.

Nhìn thấy người đứng ngoài cửa, cô gái liền ngọt ngào cười rộ lên, nói: “Ông chính là Trương cục trưởng? Vừa rồi tôi định đến tận nơi, nhưng tôi có việc bận nên đành làm phiền ông đi một chuyến.”

“Không phiền gì, không phiền gì. Một chút phiền toái cũng......” Nghe danh hai chị em Tống gia bên ngoài đồn đại, nói hai nàng quốc sắc thiên hương, đẹp như lan xuân tươi như cúc thu. Trăm nghe không bằng mắt thấy, lần đầu gặp mặt đã khiến hắn một phó cục lăn lộn nhiều năm cũng phải thất thố.

Vội vàng lấy túi đựng đĩa CD đưa qua, cười nịnh nói: “ Tống tiểu thư, đây là băng ghi hình tất cả các phương tiện đi vào Tô Hàng rạng sáng nay.”

“Cảm ơn Trương cục trưởng.” Tống Ngụ Ngôn cười càng ngọt.

“Không cần cảm ơn. Đây là tôi......” còn chưa nói hết câu. Cửa lớn đã phành một tiếng đóng lại.

“Trương cục trưởng hẹn gặp lại.” Tống Ngụ Ngôn cầm lấy túi đĩa CD đi vào nhà, không quên quay đầu lại nói.

“Hẹn gặp lại.” Trương phó cục cười khổ nói: “Khó trách người ta nói Tống gia hai vị tiểu thư đều là ma nữ. Quả nhiên khiến người ta đau đầu.”

“Chị.....chị...” Tống Ngụ Ngôn cầm lấy túi đựng đĩa ghi hình đi vào phòng khách xa hoa tráng lệ gọi lớn: “Em lấy được băng ghi hình rồi nè.”

Một cô gái mặc váy ngắn màu bạc, chiếc áo trắng không tay đem phần eo nhỏ nhắn cùng với bộ ngực hoàn mĩ lộ ra. Đôi chân nhỏ nhắn sáng bóng nhanh nhẹn, dưới chân là một đôi giày cao gót màu trắng bạc. Gót giày nhỏ xíu lại cao, đi trên mặt đất giống chiếc đinh. Khiến người ta không khỏi lo lắng liệu nó có chịu đựng được sức nặng cơ thể hay không.

Tống Ngụ Thư bước đi cồm cộp đến cạnh cửa sổ, chỗ đó có một bàn máy tính màu đỏ sẫm. Mở máy tính xong, liền cầm lấy túi đĩa xem xét.

“Hừ, xem cái tên kia làm sao thoát khỏi lòng bàn tay chị em ta. Dám không nể mặt, bỏ lại hai chị em ta.” Tống Ngụ Ngôn giống như một tiểu ác ma nói.

Tống Ngụ Thư cũng muốn biết kẻ có thể đạt được tốc độ như vậy là ai, đợi máy tính khởi động xong, liền bỏ đĩa CD vào ổ.

Đợi nạp thông tin xong, liền thấy xuất hiện một cái biểu tượng máy quay lớn. Sau đó hiện ra đoạn băng ghi hình chỗ ngã ba đường.

Mỗi khi một chiếc xe đi qua màn hình camera, ánh mắt hai nàng đều không dám chớp nhìn chằm chằm lên màn ảnh, sợ bỏ qua chiếc xe kia, khiến nỗ lực của các nàng từ đầu đến cuối đổ xuống sông xuống bể.

Nửa giờ sau, vẫn không thấy hành tung chiếc xe kia. Tống Ngụ Ngôn có chút mất kiên nhẫn, nói:“ Chị, mau tua đi. Nếu cứ vậy chúng ta phải đợi đến lúc nào?”

“Nhỡ chạy qua mất thì sao?”

“.....Vậy được rồi, chúng ta chia nhau xem. Em đi uống chén nước đã.” Tống Ngụ Ngôn nói xong, cũng không để chị mình phản đối, xỏ dép lê chạy lên lầu....... thực ra trong phòng khách cũng có nước.

Tống Ngụ Thư rất kiên nhẫn, trừ một lần thay đổi tư thế ngồi cho thoải mái, còn lại suốt một tiếng đồng hồ nàng không có rời mắt khỏi những hình ảnh nhàm chán trên màn ảnh.

Nàng thích tốc độ, đối với nàng mà nói, đây là cách để xả stress vô cùng tốt. Có đôi khi, người có được đầy đủ mọi thứ không phải làm gì, cũng có một loại áp lực. Áp lực vụn vặn, áp lực vui chơi, hay áp lực của một con người sống mà không có đam mê.

Có nhiều nam nhân bởi vậy mà phóng túng, bỏ ra vô số tiền để tổ chức vui đùa trong ngày cá tháng tư. Mà các nàng cũng cần một loại phương thức để chứng minh. Chứng minh mình còn sống.

Nàng thích tốc độ, nhưng không thích đua xe. Nàng hưởng thụ vui sướng của mình, không thích chia sẻ cùng người khác.

Nhưng mà cái bóng màu trắng bạc đêm qua lại khiến nàng rung động, sao có thể nhanh như vậy? Thì ra còn có loại tốc độ nhanh như vậy sao?

Dưới tốc độ như vậy, nàng không thể thấy được biển số của đối phương, thậm chí ngay cả hình dáng xe cũng thấy không rõ ràng. Chờ đến khi nàng tỉnh lại, chỉ còn một cái bóng màu bạc lưu lại.

Nữ nhân khi đã hiếu kì, đúng là một việc kinh khủng. Hôm nay nàng không muốn làm gì cả, chỉ muốn bắt được người này mà thôi.

Đột nhiên, trên màn ảnh xuất hiện một cái bóng màu trắng bạc, sau đó rất nhanh biến mất. Trong lòng nàng chợt động, nó xuất hiện.

Tua lại, lần này nàng càng chăm chú nhìn màn hình. Lại một cái bóng rất nhanh chợt lóe lướt qua, nhanh như sao băng bay xuống chân trời.

“Chính là nó.” Tống Ngụ Thư cười rộ lên khiến chung quanh như bừng sáng.

Hướng lên lầu hô lớn: “Ngụ Ngôn, nó xuất hiện rồi.”

Tống Ngụ Ngôn uống nước xong, lại thấy có chút mệt. Chuẩn bị nằm ngủ một lát. Ừ, chỉ ngủ một lát, sau đó thay phiên chị. Còn chưa ngủ, đột nhiên dưới lầu đã truyền lên tiếng chị gái gọi mình.

Tống Ngụ Ngôn kích động nhảy khỏi giường, không thèm đi dép, đã lao thẳng xuống lầu.

“A...... tìm được rồi?”

ng0ctu231

Quyển 4: Bảo tiêu thủ vệ đội

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.