Càng Béo Anh Càng Yêu

Chương 37: Chương 37




edit: thuythuy2203

Xe vững vàng chuyển bánh, mấy giờ sau dừng lại trước một khu du lịch.

Chu Tiểu Nam cùng Lâm Vũ hưng khởi chạy tới góp vui nên không chuẩn bị gì, trong khi đó Phương Cảnh Xán lại sắp xếp mọi thứ hoàn hảo.

Xe vừa dừng lại, vài nhân viên dường như đã chờ lâu tiến lên ân cần tiếp đón.

Quản lý nhiệt tình hô: “Phương tổng, ngài đã tới!”.

Phương Cảnh Xán híp mắt, nửa người dựa vào Quả Quả, vẻ mặt chưa tỉnh ngủ, “Thêm hai người nữa, ông xem rồi thu xếp thêm!”.

“Tôi sẽ ngay lập tức chuẩn bị nhiều nguyên liệu nấu ăn cùng dụng cụ hơn, Phương tổng còn yêu cầu gì nữa không?”

Phương Cảnh Xán ngáp một cái, nghiêng đầu nhìn Quả Quả, “Hỏi vợ tôi ấy!”

“Phương phu nhân cần gì thêm không?” Quản lý ngoài mặt bình tĩnh, nhưng trong nội tâm đang vũ bão ào ào, trăm triệu lần không nghĩ tới, bạn gái trong truyền thuyết của Phương tổng dáng người lại có thể… mượt mà như vậy.

“Khụ, đến lúc đó lại tính tiếp đi.” Tiêu Quả Quả bị một tiếng Phương phu nhân làm cho xấu hổ, Phương Cảnh Xán thì ngược lại, anh khẽ cười, rất hài lòng.

“Được, vậy tôi đi trước chuẩn bị”.

Chỉ chốc lát sau, nhân viên đem cần dụng cụ đánh bắt cùng vỉ nướng tới, còn một thùng đông lạnh, bên trong là ít thịt tươi cùng các loại gia vị nấu nướng.

“Câu cá rất chán! Em muốn đi bắt tôm!” Chu Tiểu Nam cởi giày một cái liền tiến đến bờ sông.

Lâm Vũ bất đắc dĩ cũng cởi giày theo sau.

“Vậy chị đi câu cá!” Quả Quả đứng dưới bóng cây mở cần câu cá.

Phương Cảnh Xán ngồi xuống cạnh cô.

Nhìn thấy dáng vẻ như mộng du của anh, Quả Quả bật cười, “anh chưa ngủ đủ thì ngủ tiếp đi!”

“anh nhắm mắt một lúc là được rồi…” Phương Cảnh Xán cọ cọ cổ cô.

Ghế nằm cũng không lớn, hơn nữa với thể trọng của Quả Quả, hai người ngồi còn khá chật chội, Quả Quả bất đắc dĩ quay đầu liếc nhìn Cảnh Xán một cái, “anh qua bên kia nằm ngủ không phải thoải mái hơn sao?”

Phương Cảnh Xán nhắm mắt nỉ non, “không cần, dựa vào em cảm thấy thoải mái hơn”.

Quả Quả thở dài, đành nghe theo anh.

Câu được một lúc, Quả Quả thu hoạch được không ít, Chu Tiểu Nam cùng Lâm Vũ cũng bắt được không ít tôm.

Thấy Phương Cảnh Xán vẫn đang ngủ say, Quả Quả cẩn thận nhấc đầu anh xuống, sau đó cùng Chu Tiểu Nam ra vườn hái rau.

Quả Quả vừa đi không lâu, Phương Cảnh Xán liền tỉnh, trong lúc mơ hồ câu đầu tiên anh hỏi là: “Gối đầu của anh đâu rồi?”

Lâm Vũ đang dựng lều vải, cười nói: “ha ha, anh hỏi chị dâu sao? Chị cùng Tiểu Nam đi hái rau! anh mau tới đây giúp em dựng lều trại a!”

Phương Cảnh Xán đút tay vào túi quần, sau đó đi bộ tìm nàng dâu của mình, hoàn toàn không nghe thấy lời thỉnh cầu của người nào đó.

Nửa đường gặp Chu Tiểu Nam cùng Quả Quả xách rổ trở về, Phương Cảnh Xán một tay nhận lấy rổ rau của Quả Quả, một tay kéo cô ôm vào lòng, tiếp tục đi về phía trước.

“anh tỉnh rồi!” Quả Quả cầm một quả cà chua từ rổ rau xanh đưa cho anh, “Em rửa qua rồi!”

Phương Cảnh Xán cũng không đưa tay nhận mà trực tiếp cúi đầu há mồm ngậm lấy.

Chu Tiểu Nam đứng một bên nhìn xem, chậc lưỡi lắc đầu, “anh họ, anhbám chị dâu quá. Cẩn thận chị dâu cảm thấy phiền nha!”

“Nhóc con không biết xấu hổ xấn xổ đi theo còn dám nói người khác, có ai nói em rất đáng ghét chưa!”

“Em đáng ghét chỗ nào?!”.

“Chỗ nào cũng đáng ghét hết!”.

...

Quả Quả nhìn hai người đấu võ mồm phì cười, thật ra cô cũng thấy Phương Cảnh Xán hôm nay hơi lạ, tuy bình thường anh cũng như keo dán lấy cô, nhưng hôm nay còn dính người hơn nhiều.

*

Màn đêm buông xuống, bốn người bắt đầu nướng thịt.

Thịt nướng trên vỉ phát ra những tiếng “Xì xèo…” tuyệt vời. Tiêu Quả Quả rắc rắc gia vị chính cô mang tới lên, chớp mắt, mùi thơm ngào ngạt lan tỏa…

Chu tiểu Nam xán tới, thèm rỏ dãi, "Chị dâu, chị cho cái gì đó? Thơm quá!"

"Này a? Là gia vị anh chị làm! Chị mang theo một ít tới." Tiêu Quả Quả trả lời.

Chu Tiểu Nam ngạc nhiên, “anh trai chị tự mình làm? anh của chị trâu bò quá đi. Nhà chị toàn người tài a.”

“Ha ha, anh chị nấu nướng rất giỏi...”

“Chả trách chị dâu lại mập mạp như vậy!” Chu Tiểu Nam cảm thán.

“Quả thật không thể bỏ qua công lao của anh ấy!” Quả Quả cười khẽ, đem một xiên thịt đã nướng xong đưa cho Chu Tiểu Nam.

“Cảm ơn, cảm ơn chị!” Chu Tiểu Nam vui vẻ thổi thổi, kết quả còn chưa đưa tới miệng đã bị Lâm Vũ cướp mất.

Chu Tiểu Nam nóng nảy, “Sao lại lấy thịt của em!”

Dưới ánh hận đến nghiến răng nghiến lợi của Chu Tiểu Nam, Lâm Vũ cắn một miếng lớn, “không phải em muốn giảm béo sao? Còn ăn nhiều thịt như vậy…”

Chu Tiểu Nam lập tức trở mặt tại chỗ, “Em biết anh ghét bỏ em béo! anh còn ép em giảm cân! Em muốn nói cho ba mẹ anh biết anh bắt nạt em!”

“Em nói chuyện có đạo lý chút đi, rõ ràng chính em muốn giảm cân, còn vạn lần căn dặn anh nhất định phải chú ý kỹ tới em...”

“Em giảm béo còn không phải vì anh, anh không cho em ăn thịt, chính là ghét bỏ em béo! anh nhìn anh họ em đi, hiền lành hơn anh nhiều! Đều là đàn ông, sao lại khác nhau nhiều như vậy chứ!” Chu Tiểu Nam thở hồng hộc chạy đi.

Lâm Vũ xoa đầu, “Càng ngày càng khó tính...”

Quả Quả nhìn đôi vợ chồng trẻ đột nhiên ầm ỹ, hoàn toàn không phản ứng kịp, “Ây, hai người họ không việc gì chứ? Có cần đi khuyên nhủ không...”

Phương Cảnh Xán chuyên tâm thổi thổi thịt nóng, đút cho cô, vẻ mặt thờ ơ,"không cần để ý đến hai đứa nó, hai người này từ nhỏ đến lớn đều ầm ỹ như vậy, anh quá quen rồi!"

“Từ nhỏ đã vậy?”

“Đúng vậy, hai người họ ở cùng một trong đại viện, coi như thanh mai trúc mã đi, năm nay mời vừa đủ tuổi kết hôn đã đi lĩnh giấy chứng nhận luôn, kết hôn xong vẫn như trẻ con, mỗi ngày đều ầm ỹ không ngừng”.

"Thanh mai trúc mã a...".

Phương Cảnh Xán nhíu mày, "Lại nghĩ đến Thẩm Nham à?"

Tiêu Quả Quả nhìn bầu trời đêm, nhẹ giọng cảm khái một câu, “Chẳng qua là cảm thấy đời người thật không thể nào đoán trước được, anh vĩnh viễn cũng không biết được một giây sau sẽ phát sinh chuyện gì”.

Chuyện của Thẩm Nham vẫn ảnh hưởng đến cô, từ lúc kết đôi với Phương Cảnh Xán đến nay, cho dù anh đối xử rất tốt với cô, lại còn cố gắng xây dựng kế hoạch tương lai của hai người để cho cô có cảm giác an toàn, nhưng sâu trong lòngcô vẫn giữ lại chút tâm tư, không trao hết cho anh.

Vừa dứt lời, trên bầu trời đột nhiên nổ tung những tràng pháo hoa lớn, thế giới trước mắt bỗng tỏa sáng lấp lánh, nhưng còn lung linh hơn pháo hoa chính chính là đôi mắt ngập tràn sao đêm của anh.

Dưới bầu trời nở rộ pháo hoa, Phương Cảnh Xán đem Quả Quả còn đang ngạc nhiên ôm vào lòng, “Từ nay về sau, anh sẽ cố gắng mang đến cho em mỗi giây cuộc sống đều là hạnh phúc”.

Lâm Vũ bị bà xã vứt bỏ nghẹn họng trân trối đứng một bên nhìn hai người, khâm phục vạn phần, đồng thời cũng nhức đầu không thôi. So với Phương Cảnh Xán như vậythì anh liền trở thành cặn bã, Lâm Vũ có thể dự cảm được, sau khi trở về, những ngày sau đó anh sẽ trải qua chuyện gì. nói xem, rốt cuộc hôm nay mình tới đây làm chi? Để tự ngược à? Lâm Vũ thở dài, chấp nhận số phận, đi tìm vợ thôi.

Thời gian cứ như vậy trôi qua, Quả Quả cùng Phương Cảnh Xán ngọt ngọt ngào ngào bên nhau, còn bên này Chu Tiểu Nam cùng Lâm Vũ cũng vượt qua vụ cãi vã.

Buổi tối, Phương Cảnh Xán nhìn hai cái lều trại đã dựng xong trước mặt, trầm ngâm một lát, nói vớiChu Tiểu Nam:“Đêm nay em ngủ chung với Quả Quả đi, anh ngủ cùng Lâm Vũ”.

Quả Quả hơi ngạc nhiên liếc nhìn Phương Cảnh Xán một cái, cô đã đáp ứng anh cô buổi tối không ngủ cùng Phương Cảnh Xán, nếu chỉ có Phương Cảnh Xán ở đây, nói thẳng với anh không quá khó, nhưng mà, tình huống hiện tại còn có người khác, đề xuất như vậy, chẳng phải là khiến Phương Cảnh Xán mất mặt sao? May mà trong lúc cô còn đang khó xử, thì anh đã chủ động lên tiếng trước rồi.

Chu Tiểu Nam nháy mắt hỏi: "A? Vì sao?"

“Bảo em làm thì em làm theo đi, hỏi nhiều như vậy làm gì?” Giọng nói Phương Cảnh Xán có hơi nghiêm khắc.

“anh họ, anh đơn thuần quá...” Chu Tiểu Nam cười trộm một tiếng, cố ý thân mật kéo tay Lâm Vũ, “không được, anh họ, em lạ giường, em muốn ngủ cùng Lâm tiểu Vũ nhà em, không có Lâm tiểu Vũ, em không ngủ được!”.

Cho dù biết vợ mình cố ý, Lâm Vũ vẫn cảm động nhìn Chu Tiểu Nam.

Chu Tiểu Nam hơi mất tự nhiên nói, “Chứ không phải là vì anh đâu, anh họ!”.

“Con nhócxúi quẩy này...” Phương Cảnh Xan khẽ rủa một tiếng, gọi điện thoại để người ta lại mang thêm một chiếc lều vải nữa tới.

Mà Quả Quả thở phào nhẹ nhõm một hơi, đồng thời không hiểu sao cô cũng có cảm thấy hơi mất mát.

Sau khi chúc nhau ngủ ngon xong, mọi người đều tự đi về lều của mình.

Quả Quả nằm trong lều, xoay trái phải không ngủ được, mắt cứ mở to, xuyên thấu qua cửa sổ nhỏ trên đỉnh lều nhìn ngắm những ngôi.

Nhìn một lúc, vẫn là không ngủ được, lại nhàm chán sờ soạng di động.

Đột nhiên có cảm giác xúc động muốn gửi một tin nhắn cho Phương Cảnh Xán hỏi anh đã ngủ chưa, nhưng sau đó cô lại từ bỏ ý nghĩ này, giờ cũng hơn hai giờ rồi, nổi cơn gì a.

Nhắm mắt lại trong chốc lát, Quả Quả rốt cục vẫn phải xoay người ngồi dậy, kéo cửa lều đi ra ngoài.

Kết quả, cô vừa mới mở cửa lều đi ra lập tức ngây ngẩn cả người, trước cửa lều Phương Cảnh Xán nghe được tiếng cũng quay đầu lại, nhìn Quả Quả, sửng sốt.

Quả Quả hồi phục tinh thần, hỏi “ anh… hơn nửa đêm rồi anh không đi ngủ, ngồi chỗ này làm cái gì?”

Phương Cảnh Xán nháy mắt, trong con ngươi dường như có vài phần tủi thân, nhưng rất nhanh liền biến mất, “Em muốn đi vệ sinh sao? anh đưa em đi!”.

“Ách... không phải...” Quả Quả ngồi quỳ trước cửa, gãi đầu một cãi, không biết ma xui quỷ khiến thế nào lại mở miệng nói: “Muốn vào ngủ cùng hay không?”

Dưới ánh trăng, Phương Cảnh Xán ngẩn ra, sau đó tủi thân trong con ngươi lại lập tức trỗi dậy.

Quả Quả thở dài, rõ ràng chính anh muốn tách ra ngủ riêng, sao bây giờ lại trở nên uất ức do bị cô nhẫn tâm bỏ vậy?.

Tiêu Quả Quả đem lều vải mở ra lần nữa, nắm tay anh bước vào, sau đó kéo cửa lều lại.

Hai người sóng vai nằm xuống, không gian trong lều rât rộng,đủ sức cho hai người ngủ.

Phương Cảnh Xán một tay ôm hông Quả Quả, gắt gao kéo cô vào lòng.

Quả Quả sờ lên tóc của anh, “anh hôm nay làm sao vậy? Tại sao lại dính người như vậy?”

Giọng nói Phương Cảnh Xán buồn rầu, “Ngày mai anh phải sang Pháp công tác, một tuần sau mới trở về. Hơn nữa còn là hội nghị kín, ngay cả điện thoại cũng không được gọi”.

“Em còn tưởng là chuyện gì, không phải chỉ có một tuần thôi sao, anh đừng nên làm như cả đời không gặp vậy được không?”

Phương Cảnh Xán nghiêm túc nói: “anh không có cảm giác an toàn!”.

Tiêu Quả Quả méo miệng, lời này phải là cô nói mới đúng chứ, phụ nữ Pháp đều nóng bỏng như lửa vậy!

Im lặng một lúc, Quả Quả nhẹ giọng nói: “Chờ anh đi công tác về, em sẽ đưa anh tới gặp ba mẹ em”.

“thật?”.

"Ừm, ngủ đi, ngủ ngon.".

"anh hưng phấn lắm, không ngủ được!"

"Ngủ mau!"

"Ờ."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.