Cảnh Lộ Quan Đồ

Chương 101: Q.2 - Chương 101: Không có giấy phép thì không được




- Theo quy định, để được cấp giấp chứng nhận tư cách pháp y thì cần phải có giấy phép hành nghề y hoặc tốt nghiệp đại học chuyên ngành pháp y, thực tập pháp y tại đơn vị có liên quan 5 năm trở lên, sau khi thi mới được cấp giấy phép. Cảnh sát Đỗ còn trẻ như vậy, có lẽ là vẫn chưa lấy được giấy chứng nhận tư cách pháp y? Vừa rồi cảnh sát Đỗ đã nói rất nhiều, nhưng lại chưa đưa ra được giấy chứng nhận tư cách pháp y, thật là đáng tiếc. Thi thể bị người không có tư cách khám nghiệm tiến hành khám nghiệm lấy chứng cứ, việc này phải chăng là vi phạm pháp luật, những người có liên quan sẽ bị truy cứu theo pháp luật!

Lưu Trác Cường quả không hổ danh là luật sư “đen” chuyên nghiệp, lập tức tấn công vào điểm yếu của Đỗ Long. Tuy báo cáo của Đỗ Long khiến cho những pháp y lâu năm như Cảnh Vệ Đông cũng phải khen ngợi, nhưng hắn lại không có giấy chứng nhận tư cách pháp y, bởi vậy tất cả mọi việc hắn làm hiện tại vừa không hợp lý, lại không hợp pháp.

Những lời nói của Lưu Trác Cường khiến cho mọi người xôn xao bàn tán, những người vừa rồi còn thán phục sát đất những lời giải thích dễ hiểu, thấu tình đạt lý của Đỗ Long thì lúc này lại vô cùng nghi ngờ hắn. Cũng may Đỗ Long đã sớm có chuẩn bị tâm lý từ trước, hắn bình thản nói:

- Luật sư Lưu nghi ngờ như vậy là đúng, tôi quả thực không phải nhân viên pháp y, không có giấy chứng nhận tư cách pháp y, tuy nhiên trong vụ bạo loạn ngày 14/9 vừa rồi, biểu hiện của pháp y huyện Võ Khê khiến cho mọi người phải nghi ngờ năng lực và đạo đức của ông ta. Hung thủ thực sự Tất Đạt Khải là do pháp y và nhân viên giám định của thành phố Ngọc Minh phát hiện ra...

- Bởi vậy sau khi Tất Đạt Khải đột nhiên bị chết, Tổ giải quyết sự cố do thành ủy điều đến sau khi bàn bạc đã quyết định điều pháp y từ thành phố Ngọc Minh xuống để khám nghiệm tử thi, trong đó chuyên gia pháp y Cảnh Vệ Đông của phân cục công an khu Tây Sơn thành phố Ngọc Minh biết tôi ở huyện Võ Khê, nên đã đề nghị tôi tiến hành khám nghiệm sơ bộ thi thể, bởi ông Cảnh Vệ Đông tin tưởng vào năng lực của tôi...

- Không phải lúc nào cũng có thể kịp thời mời chuyên gia pháp y hoặc chuyên gia khám nghiệm đến hiện trường, bởi vậy phía cảnh sát chúng tôi trong mọi hoàn cảnh buộc phải cố gắng bằng mọi cách ghi lại hết những chứng cứ, dấu vết tại hiện trường, thậm chí có lúc phải tiến hành khám nghiệm sơ bộ tử thi. Bác sỹ của bệnh viện nhân dân đã xác định Tất Đạt Khải chết do chích ma túy quá liều, tôi chỉ tìm kiếm và chụp lại vết kim tiêm trên thi thể, việc này được pháp luật cho phép, bởi vì rất nhiều chứng cứ sẽ bị biến mất theo thời gian. Năng lực tổng hợp của cảnh sát tại hiện trường quyết định rất lớn tới việc phá án thành công hay không...

- Nếu luật sư Lưu còn nghi ngờ năng lực của tôi, ông có thể lập tức mời pháp y tới, tôi sẽ hỗ trợ ông ta tiến hành khám nghiệm lại thi thể, nếu như ông ta có kết luận nào khác mà tôi không thể nào phản bác được, ông có thể lập tức tố cáo tôi...

Lời giải thích của Đỗ Long tuy hợp tình hợp lý, nhưng Lưu Trác Cường chỉ hừ lạnh một tiếng:

- Cảnh sát Đỗ khéo ăn khéo nói lắm, nhưng cho dù anh có nói khéo thế nào thì cũng không thể nào có được giấy chứng nhận tư cách pháp y, cũng có nghĩa là anh đã thu thập chứng cứ trái pháp luật. Tôi đại diện cho thân nhân của người chết, có quyền khiếu nại anh bất cứ lúc nào. Chủ tịch Mã, tôi cho rằng các ông trong khi thu thập chứng cứ, điều tra phá án đã tồn tại rất nhiều tình trạng vi phạm pháp luật, tôi đại diện cho thân nhân người chết phản đối, do đó chúng tôi cũng nghi ngờ chuyên gia pháp y và chuyên gia giám định của thành phố Ngọc Minh. Chúng tôi yêu cầu lấy danh nghĩa cá nhân mời chuyên gia pháp y nổi tiếng Trần Tư Cừ đến khám nghiệm tử thi cho Tất Đạt Khải.

Bị người khác bắt được thóp khiến cho Mã Quang Minh cảm thấy mình đã có chút vội vàng hấp tấp, bây giờ pháp y của thành phố Ngọc Minh cũng chưa đến kịp, khiến cho Tổ xử lý sự cố lâm vào tình thế bất lợi. Mã Quang Minh thương lượng ý kiến với mọi người, khi hỏi ý kiến Đỗ Long, hắn rất bình thản nói:

- Trần Tư Cừ quả thực là một chuyên gia pháp y rất có kinh nghiệm, nhưng con người này tham tiền chẳng khác nào Lưu Trác Cường, tiếng xấu không ít. Cứ yên tâm để cho ông ta tới, cháu đảm bảo sẽ cho ông ta biết tay.

Mã Quang Minh nói nhỏ:

- Không được làm việc tùy tiện, sớm biết thế này thì đã không thể cậu ra mặt, đợi pháp y của thành phố Ngọc Minh tới rồi mới tổ chức báo cáo.

Đỗ Long nhún vai đi ra một bên, Mã Quang Minh và mọi người bàn bạc xong, để tránh làm nghiêm trọng hóa tình hình, quyết định chấp thuận yêu cầu của Lưu Trác Cường. Tuy nhiên ông cũng yêu cầu vị chuyên gia pháp y Trần Tư Cừ kia trong vòng một ngày phải có mặt ở huyện Võ Khê, nếu không sẽ hủy bỏ kế hoạch để ông ta và pháp y thành phố Ngọc Minh cùng khám nghiệm tử thi.

Khi Trưởng phòng tuyên truyền Hồ Á Nam tuyên bố quyết định này, Lưu Trác Cường nhìn đồng hồ, nói:

- Trần Tư Cừ đã lên máy bay, trong khoảng 2 tiếng nữa sẽ hạ cánh xuống sân bay thành phố Ngọc Minh, chúng tôi sẽ điều xe đi đón ông ấy, hi vọng chuyên gia pháp y của thành phố Ngọc Minh sẽ không đến muộn.

Lưu Trác Cường oai vệ bước đi trong sự chú ý của tất cả các máy quay camera. Nhìn gã luật sư thối tha tinh tướng này, Đỗ Long không khỏi chửi thầm trong bụng: “Thằng khốn nạn... để ông xem mày còn đắc ý được bao lâu nữa!”

Tiếp theo chẳng còn việc gì của Đỗ Long nữa, hắn lại chạy lên tán phét với Hạ Hồng Quân. Hạ Hồng Quân nghe nói hắn bị Lưu Trác Cường bắt được thóp, sung sướng cười lớn:

- Tốt nhất là anh cũng bị đi tù, để tôi với anh cùng ngồi một chỗ, ha ha...

Hạ Hồng Quân đương nhiên chỉ nói đùa một chút, một lúc sau liền nghiêm túc hỏi:

- Trần Tư Cừ rất ghê gớm sao? Lẽ nào ông ta có thể đổi trắng thay đen?

Đỗ Long mỉm cười, tự tin nói:

- Gã này về mặt kỹ thuật và kinh nghiệm đích thực là chuyên gia pháp y nhất nhì trong nước, nhưng nhân phẩm chẳng ra gì, thường xuyên nhận tiền làm trái lương tâm, làm không ít chuyện đổi trắng thay đen. Chưa gặp phải tay tôi thì coi như gã may mắn, gặp phải tay tôi rồi, gã sẽ bị xui xẻo lớn. Yên tâm, tôi không sao đâu!

Hạ Hồng Quân nhìn hắn một cái, rồi không hỏi thêm nữa. Đỗ Long cười nói:

- Hồng Quân, tôi thấy rất tò mò, anh làm sao phát hiện ra được chuyện vụng trộm của Tất Đạt Khải vậy, ngay cả mông con gái nhà người ta có vết bớt anh cũng biết.

- Tôi đã tận mắt chứng kiến...

Hạ Hồng Quân không giải thích anh ta nhìn thấy lúc nào, dường như không muốn tiếp tục chủ đề này nữa, Đỗ Long cũng không hỏi thêm. Tối đó Đỗ Long cố ý gọi người sắp xếp cho hắn và Hạ Hồng Quân ở với nhau, khiến cho Hạ Hồng Quân cũng phải nghi ngờ:

- Tên khỉ nhà anh phải chăng là có ý đồ phi pháp gì hả?

Thực ra Hạ Hồng Quân cũng rất thích nói chuyện với Đỗ Long, cả hai cùng tha hồ chửi đám tham quan ô lại, cường hào ác bá, căn bản không thèm để ý đến việc hai người đang ở giữa trụ sở chính quyền huyện.

Sáng sớm hôm sau, Đỗ Long được Lư Thuận Vũ thông báo cho biết, pháp y của thành phố Ngọc Minh và chuyên gia pháp y nổi tiếng trong nước Trần Tư Cừ, mà Đỗ Long thầm gọi là pháp y thối, đều đã có mặt. Là người đã từng khám nghiệm thi thể Tất Đạt Khải, Trần Tư Cừ yêu cầu Đỗ Long phải có mặt ở hiện trường để Trần đại pháp y có thể chất vấn bất cứ lúc nào.

- Cứ tinh tướng đi, để xem mày tinh tướng được đến lúc nào!

Đỗ Long hừ một tiếng, mặc bộ cảnh phục lên, Hạ Hồng Quân quay người lại tiếp tục ngủ. Tối qua hai người nói chuyện đến 3 rưỡi sáng, bây giờ không ngủ cũng chẳng biết làm gì.

Trần Tư Cừ hơn năm mươi tuổi, thân hình cao gầy, dáng vẻ tinh anh nhanh nhẹn. Ông ta và chuyên gia pháp y của thành phố Ngọc Minh do đích thân Đỗ Long yêu cầu Cảnh Vệ Đông đã chuẩn bị xong xuôi, chỉ còn đợi Đỗ Long.

- Thầy Cảnh vất vả rồi!

Đỗ Long chào Cảnh Vệ Đông, Cảnh Vệ Đông cười khổ với hắn một cái. Việc vừa vất vả lại chẳng có lộc lá thế này chẳng ai muốn làm, huống hồ bên cạnh lại là chuyên gia pháp y nổi tiếng nhất nhì trong nước Trần Tư Cừ, tiếng tăm của Trần Tư Cừ ông đã sớm nghe nói tới, bây giờ ông ta có chỉ hươu bảo ngựa, đổi trắng thay đen thì ông cũng chẳng có quyền mà cải chính, cảm giác đó thực sự chẳng dễ chịu chút nào.

Đỗ Long lại chẳng có vẻ gì là lo lắng cả, hắn bước tới chỗ Trần Tư Cừ, giơ tay ra cười nói:

- Ông chính là Trần đại pháp sư Trần Tư Cừ? Nghe danh đã lâu!

Tay Trần Tư Cừ đã tiêu độc, chuẩn bị đeo găng tay vào, căn bản không thèm để ý đến một tay cảnh sát cỏn con, ông ta hừ một tiếng, nói:

- Anh chính là Đỗ Long? Nghe nói anh căn bản không có tư cách pháp y, anh có biết thu thập chứng cứ trái phép là phạm luật hả?

Đỗ Long cười nói:

- Đã là thu thập chứng cứ trái phép thì đương nhiên là phạm luật rồi, Trần đại pháp y vẫn còn chưa tỉnh ngủ hay sao, sao lại nói ra lời chẳng có lô gic gì như vậy? Được rồi, chúng ta cũng chẳng cần phải so đo tiểu tiết như vậy, ông Trần, xa xôi vạn dặm như vậy mời ông tới đây, hi vọng ông sẽ tìm ra chân tướng, tìm ra hung thủ thực sự. Ông đừng làm việc bôi nhọ nghề pháp y vinh quang nhé!

- Anh nói năng hồ đồ gì thế?

Gã luật sư “đen” Lưu Trác Cường kêu lên:

- Anh dám uy hiếp Hội trưởng Trần, tôi sẽ tố cáo anh ngăn cản quá trình thu thập chứng cứ!

Đỗ Long cười lạnh nói:

- Cút sang một bên, tôi cảnh cáo ông ta làm đúng pháp luật, công tâm khám nghiệm tử thi, việc này có gì sai? Ông Trần, tiếng tăm của ông cũng chẳng ra gì, người khác không làm gì được ông, nhưng mấy trò đó của ông không qua mắt được tôi đâu, tốt nhất là ông hãy biết điều một chút.

Trần Tư Cừ lạnh lùng nhìn Đỗ Long, căn bản không thèm để ý đến lời cảnh cáo của hắn, thản nhiên nói:

- Thiên chức của pháp y là phơi bày chân tướng cái chết của người chết, tìm ra hung thủ, việc này không cần anh nhắc tôi. Anh nói tiếng tăm của tôi không tốt, có ai dám nói tiếng tăm của người pháp y chân chính là mười phân vẹn mười hả? Được rồi, Tiểu Cảnh, chuẩn bị bắt đầu đi!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.