Cảnh Lộ Quan Đồ

Chương 372: Q.3 - Chương 372: Suối long đản




Lâm Nhã Hân nói:

- Đây là đá phỉ thúy? Tuy có màu xanh nhưng thế nước không tốt, dưới đáy cũng không đẹp, có quá nhiều sợi, thứ này vốn không đáng giá, đổi bằng một viên kẹo cũng là nhiều rồi.

Đỗ Long cười nói:

- Không ngờ em lại biết nhiều về phỉ thúy đến thế, trước đây đã quan tâm đến rồi? Viên đá này quả thật không đáng giá nhưng nơi phát hiện ra viên đá này chắc chắn sẽ có nhiều viên đá khác nữa, ai dám chắc là sẽ không phát hiện ra đá phỉ thúy có giá trị?

Lâm Nhã Hân cười nói:

- Thì ra là anh đánh vào ý này, nhưng em đã nói ngay từ đầu rồi, em chỉ biết sơ về phỉ thúy thôi nên không thể giúp anh được gì đâu.

Đỗ Long cười nói:

- Yên tâm, anh là cao thủ mà, em chỉ cần chơi thôi, kĩ thuật tìm quặng mỏ này cứ việc giao cho anh là được.

Sau khi hai chiếc xe rời khỏi thôn Mã Câu khoảng hai tiếng đồng hồ, chiếc xe bán tải đi trước dừng lại. Hùng Kiến Minh xuống xe, dặn dò bọn họ cho xe vào bụi rậm bên đường rồi chặt mấy nhánh cây che xe lại, đoạn đường tiếp theo thì phải dựa vào đôi chân của chính mình rồi.

Đi chưa được bao lâu thì ba lô trên lưng Lâm Nhã Hân cũng rớt xuống vai của Đỗ Long. Lâm Nhã Hân đi ở giữa hàng vừa ngâm nga hát, tay cô cầm một cành hoa dại mới hái, ngân nga một ca khúc đang được yêu thích, vô cùng hứng chí ngẩng cao đầu.

Tuy nhiên cô nhanh chóng không hát nổi nữa, đường núi vô cùng gập ghềnh khó đi, sau vài lần bị trượt chân Lâm Nhã Hân nước mắt lưng tròng nhìn Đỗ Long nói:

- Em thật sự không đi nổi nữa rồi, trên chân hình như nổi mụn nước cả rồi.

Thẩm Băng Thanh và Hùng Kiến Minh thông cảm nhìn Đỗ Long, bọn họ tự giác cầm lấy ba lô sau lưng Đỗ Long. Đỗ Long dùng dây hành quân cuộn thành túi lưới, rồi bọc lấy Lâm Nhã Hân vào sau lưng, như vậy hắn có thể rảnh cả hai tay, đi đường cũng vững hơn.

Bọn họ cứ đi như thế khoảng một ngày trời, cuối cùng cũng đến được một bãi bùn chất đầy đá cuội, một con suối hay con sông nhỏ sâu vẻn vẹn chừng hai thước đang chảy giữa bãi bùn.

Hùng Kiến Minh nói:

- Đây chính là suối Long Đản, nếu trên núi mưa lớn thì bãi bùn này sẽ bị ngập, nếu như trời nhiều ngày không có mưa thì ở đây sẽ biến thành một khe nước nhỏ. Đương nhiên tôi chưa thấy nó bị chặn lại bao giờ, nước ở suối Long Đản sau cùng nghe nói là hòa vào sông Ô Vưu ở Myanmar.

Khắp nơi trên bãi bùn đều là những hòn đá cuội màu trắng ngà mà Hùng Kiến Minh từng đem về cho con trai mình chơi. Đỗ Long tùy tiện nhặt vài viên đá rồi cầm trên tay quan sát thật kĩ, phát hiện màu của chúng không đẹp bằng viên đá mà hắn đã đổi bằng kẹo. Đỗ Long hoàn toàn không nhụt chí, hắn quyết định đi dọc theo suối Long Đản để tìm nơi xuất xứ của những viên đá này.

Mỗi lần đi về phía trước khoảng hơn mười mét, Đỗ Long liền dùng mắt trái quét qua một lượt quanh bãi bùn của suối Long Đản, không ngừng cắt quang phổ có thể không làm cho mắt phải của hắn mệt như thế. Hơn nữa trong quá trình cắt Đỗ Long phát hiện ra một hiện tượng thú vị, hiện tượng này giúp hắn càng nhanh chóng tìm ra những viên đá không giống nhau.

Đỗ Long lại xoay người nhặt viên đá, còn muốn cõng người đi trên ghềnh đá chất đầy những viên đá. Điều khiến người khác thấy thật kỳ lạ là cả Hùng Kiến Minh và Thẩm Băng Thanh đều từng bị trượt chân, nhưng Đỗ Long lại bước đi vững vàng không hề chao đảo.

- Đồn trưởng Đỗ, sức khỏe của anh thật tốt, đổi lại là tôi một người đã quen đi đường thế này cũng không chịu nổi, anh vừa cõng người vừa đi nhưng lại như không có gì.

Lúc ba người ngồi nghỉ ngơi, Hùng Kiến Minh khâm phục nói.

Đỗ Long cười nói:

- Bình thường tôi vẫn hay rèn luyện thân thể mà... Chị Hân, chị đã ngâm mình đủ chưa? Mụn nước xử lý càng nhanh càng tốt, ngâm mình trong nước tuy thoải mái nhưng ngâm cho da mềm nhũn, mụn nước sẽ càng nghiêm trọng.

Trong tình huống có người Đỗ Long vẫn gọi Lâm Nhã Hân là chị, tuy nhiên quan hệ giữa hai người ngay cả người mù cũng nhận ra... Lâm Nhã Hân liếc Hùng Kiến Minh và Thẩm Băng Thanh một cái rồi nói:

- Tôi ngâm thêm một lát nữa, nước này trong thật, so với nước trong chợ ngon hơn nhiều.

Đỗ Long cười nói:

- Đúng vậy. Tôi đã từng nghĩ tới việc đi bán nước suối, chỉ cần kinh doanh đường hoàng thì sẽ không phải bồi thường.

Hùng Kiến Minh đứng dậy nói:

- Hai người cứ từ từ nghỉ ngơi, trời cũng tối rồi, tôi đi tới trước một đoạn, tìm một nơi thích hợp để cắm trại. Ở trên núi trời rất nhanh tối, chỉ trong vòng nửa tiếng đồng hồ đã phải căng lều trại, còn phải nhóm lửa, nếu không sẽ phải mò mẫm làm việc, như thế sẽ rất bất tiện.

- Tôi đi giúp anh...

Thẩm Băng Thanh đứng dậy đi cùng với Hùng Kiến Minh.

Đỗ Long mỉm cười nhìn Lâm Nhã Hân. Lâm Nhã Hân điềm nhiên cười, ngoan ngoãn đưa bàn chân xinh đẹp đến trước mặt Đỗ Long.

Trong suối nước nóng chân cô được rửa sạch giống như bạch ngọc không tì vết, dưới ánh mặt trời chiếu rọi không gì có thể sánh bằng.

Đỗ Long nhìn thoáng qua chân cô. Chân cô hoàn mỹ không tì vết, làm gì có mụn nước. Đỗ Long thản nhiên nói:

- Còn một chân nữa.

Lâm Nhã Hân mỉm cười đặt chân còn lại song song trên đùi Đỗ Long, đôi chân xinh đẹp tuyệt trần trắng nõn song song bày ở trước mặt mình thật là mê người. Đỗ Long thổi hơi vào đôi chân cô, sau đó nói đùa:

- Nhìn đi, ta thổi hơi vào đã chữa khỏi cho em rồi... Hân Nô, ngươi lại dám lừa gạt chủ nhân như vậy, chủ nhân thương ngươi, cõng ngươi nửa ngày trời trong khi ngươi lại hưởng thụ, ngươi nói chủ nhân trừng phạt ngươi thế nào mới tốt đây?

Trong lòng Lâm Nhã Hân vừa chờ mong lại vừa sợ nên thu hai chân về, nhưng bàn tay của Đỗ Long đã giữ cổ chân cô lại, tay còn lại nhẹ nhàng vẽ vẽ lên ngón chân út của cô. Lâm Nhã Hân cắn môi nức nở thành tiếng, Đỗ Long nhìn Thẩm Băng Thanh và Hùng Kiến Minh đã đi xa dần, nói:

- Tùy ngươi thôi, đồ chơi của ngươi đã ở trong bao, nếu không ta sẽ trói ngươi lại, hung hăng gãi lòng bàn chân ngươi... Hân Nô, ngươi nói gãi lòng bàn chân được xếp vào điều đầu tiên của gia pháp Đỗ gia thì thế nào?

Đôi mắt Lâm Nhã Hân quyến rũ liếc Đỗ Long, nói:

- Vậy còn phải xem ý chủ nhân thế nào, Hân Nô nào có tư cách bàn chuyện gia pháp.

Đỗ Long cười nói:

- Bây giờ ngươi ngoan ngoãn đấy... Đáng tiếc là chủ nhân vẫn chưa quên được lỗi lầm của ngươi, ngươi hãy từ từ hưởng thụ sự lợi hại của điều thứ nhất của gia pháp đi.

- Ha ha...

Lâm Nhã Hân cười run cả người, âm thanh trong trẻo vang xa. Hùng Kiến Minh quay đầu nhìn, nói:

- Đồn trưởng Đỗ tự nhiên phóng khoáng thật.

Thẩm Băng Thanh hừ một tiếng nói:

- Thật là háo sắc.

Hùng Kiến Minh cười nói:

- Đàn ông mà, làm gì có người nào không háo sắc? Đồn trưởng Đỗ là người đàn ông chân chính, tôi rất ít khi khâm phục ai, hôm nay coi như phục anh ấy rồi!

Như một đêm xuân phong đến, ngàn cây lê đua nhau nở hoa. Sau đêm xuân phong, sáng sớm ngày hôm sau Hùng Kiến Minh tiếp tục dẫn đường. Đỗ Long muốn đi xem xuất xứ của mấy viên đá, việc này cũng không gọi là bí mật không ai biết nên Hùng Kiến Minh trực tiếp dẫn bọn họ rời khỏi suối Long Đản, men theo đường núi đi về hướng thượng du của suối Long Đản.

Lâm Nhã Hân đi được nửa đường lại nằm sấp lên lưng Đỗ Long, Cô thật sự đi không nổi nữa. Một người con gái nũng nịu sống trong thành phố mà có thể đi được nửa ngày trời trên núi vốn dĩ không có đường đi, như thế đã là giỏi lắm rồi.

Cứ như thế, lại trèo lên núi khoảng gần một ngày trời, cũng không biết trèo biết bao nhiêu núi, xuống biết bao nhiêu sườn đồi. Lúc mặt trời sắp xuống núi, cuối cùng Hùng Kiến Minh nói:

- Sắp đến rồi, hôm nay nghỉ ở đây thôi, sáng sớm ngày mai đi thêm khoảng một giờ đồng hồ nữa là được.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.