Canh Một Leo Tường Canh Hai Bò Vào Phòng

Chương 91: Chương 91: Chương 91.1: Ám toán




"Diệp Cửu Dương, Diệp Ly Tâm, rốt cuộc các ngươi bao giờ thì chữa bệnh cho ta cha?" Hoàng Phủ Nguyệt Minh tức giận dùng sức vỗ mặt bàn nói.

Diệp Cửu Dương vẫn văn phong bất động như cũ, mí mắt cũng không thèm nhúc nhích, ngược lại Diệp Ly Tâm hơi mím môi, quái thanh quái khí nói, "Sư thúc, ngươi đã nói vật kia là bảo bối của Miêu Cương chúng ta, vậy cho dù muốn tìm thì cũng cần phải có thời gian chứ?" Lúc nói lời này, nàng nhìn lướt qua Diệp Cửu Dương. Hắn trước sau vẫn còn đang chơi đùa chén cổ trong tay, hoàn toàn không chút ngẩng đầu.

Hoàng Phủ Nguyệt Minh mắt lạnh nói: " Cũng nửa tháng rồi!"

"Sư thúc tự mình có thể đi tìm mà!" Diệp Ly Tâm cười, "Ngươi không phải là nhập thất đệ tử của cha ta sao? Sư thúc không thể nào không biết chứ?" Nàng cũng không biết tại sao cha lại thu Hoàng Phủ Nguyệt Minh, ngay cả bọn họ cũng không biết cha từng có quyết định như vậy, cũng không biết Hoàng Phủ Nguyệt Minh đac học được bao nhiêu, Diệp Ly Tâm đối với chuyện này lòng tràn đầy không vui.

Hoàng Phủ Nguyệt Minh hơi mím môi, "Ta là sư thúc của các ngươi, ta muốn các ngươi làm cái gì, các ngươi cũng phải làm cái đó."

Tiếng nói vừa thốt ra, bỗng chốc Diệp Cửu Dương đứng lên, "Sư thúc!" Hắn lạnh lùng mở miệng.

Hoàng Phủ Nguyệt Minh ớn lạnh, chống lại ánh mắt của Diệp Cửu Dương, một loại cảm giác lạnh lẽo thấu xương đánh úp tới tim của nàng, Diệp Cửu Dương chậm rãi bước lên, tiện tay lấy chén cổ trong tay ném cho Diệp Ly Tâm. Diệp Ly Tâm thuận tay nhận lấy, đặt vào trong ngực.

Trong lòng nàng không nhịn được thầm nghĩ: ca ca thật không phải là một người bình thường, cả ngày cầm vật người khác luôn hi vọng có được sờ sờ trước mắt người ta, lại còn nói với người ta là không tìm được! Đây rốt cuộc là dạng hứng thú tệ hại gì.

Diệp Cửu Dương chậm rãi bước tới, ngồi xuống bên người Hoàng Phủ Nguyệt Minh, một tay nắm lấy cổ tay nàng, chậm rãi nhấc lên khỏi bàn, lạnh nhạt mà nói, "Đừng vỗ hư bàn của ta, ta cũng không muốn khiến sư thúc đền cho ta!"

Hoàng Phủ Nguyệt Minh nắm chặt quả đấm, "Diệp Cửu Dương!"

"Sư thúc có lời gì cứ nói thẳng là được!" Diệp Cửu Dương lười biếng nhếch lông mày.

"Rốt cuộc đến bao gìơ ngươi mới chữa bệnh cho cha ta?" Hoàng Phủ Nguyệt Minh tức giận.

"Khuất Liễu Phong không phải người của Diệp gia, cổ của Diệp gia sẽ không dùng trên người hắn khi còn sống!" Ngụ ý chính là, coi như đã tới nơi này, Khuất Liễu Phong vẫn phải chết!

Editor: toilatoi-84

Nguồn: diendanlequidon

Hoàng Phủ Nguyệt Minh nhíu mày, "Ta nghe nói, ở đây có một loại cổ là vua trong mọi thứ cổ, bất kỳ cổ trùng nào ở bên cạnh nó cũng không có tác dụng!"

"Vậy cũng không cứu được tánh mạng của hắn!" Cổ vua đó là đối với các cổ khác, còn đối với người mà nói, nó chính là độc!

"Ta muốn cổ vua!" Hoàng Phủ Nguyệt Minh nói. Thì ra Khuất Liễu Phong chỉ là cái cớ, tới nơi này, chỉ là vì tìm cổ vua thôi.

"Không cứu cha ngươi?"

"Hắn không chết, về sau cũng chỉ có thể ở trên giường. Hơn nữa, công lực của hắn tất cả đều đã cho ta!" Hoàng Phủ Nguyệt Minh nhướng mày, "Ta muốn cổ vua!"

Diệp Cửu Dương gật đầu một cái, "Thế nếu như ta không cho?"

"Ta là sư thúc của ngươi!"

"Ta là cổ vương Miêu Cương!" Diệp Cửu Dương cười lạnh thành tiếng, "Ngươi thật sự cho rằng ngươi tới đây vì cái gì ta không biết sao?"

Hoàng Phủ Nguyệt Minh cả kinh, "Ngươi . . . Biết cái gì?"

"Ngươi đã làm gì trên người Lưu Mật Nhi?" Mắt thấy lão ca không nói ra ý định, Diệp Ly Tâm tiến lên một bước. Nàng đã cảm thấy kỳ quái, ca ca vì sao lần đầu tiên lúc gặp mặt liền hiếu kì đối với Mật Nhi tỷ tỷ như vậy. Thì ra là khi đó, trên người tỷ tỷ đã có cổ! Cố ý mang tỷ tỷ trở lại cũng là vì chữa trị cho nàng. Ai biết lại xảy ra nhiều chuyện như vậy.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hoàng Phủ Nguyệt Minh nhíu nhẹ, "Ta có thể làm cái gì? Các ngươi quên mất rồi sao, chuyện bọn họ thành thân đâu phải do ta!" Ghê tởm nhất chính là cuối cùng Phượng Cảnh Duệ và Lưu Mật Nhi cứ đường hoàng rời đi như vậy. Nàng hao phí tâm tư . . . Không được gì cả! (Chém)

Diệp Ly Tâm hừ lạnh, "Nếu như không phải là âm mưu đùa bỡn của ngươi, bọn họ sẽ thành hôn sao?"

Editor: toilatoi-84

Nguồn: diendanlequidon

Hoàng Phủ Nguyệt Minh cười, "Ngươi nói như vậy làm ta cảm thấy được, cách làm của ta hình như có chút không đúng!"

Diệp Ly Tâm tức cười, là Hoàng Phủ Nguyệt Minh bị Phượng Cảnh Duệ tính kế ngược lại. Câu nàng mới vừa nói kia sai rồi! Nàng âm thầm nghĩ.

Lưu Mật Nhi một cước đạp Phượng Cảnh Duệ ra khỏi phòng, nàng kiên quyết yêu cầu hai người chia phòng mà ngủ. Phượng Cảnh Duệ nói, hắn là bị bắt buộc vì trong sạch của hắn nên mới làm như vậy. Bị Lưu Mật Nhi hung hăng khinh bỉ nhìn xuống.

"Phượng Cảnh Duệ, ngươi đoán xem ta đã thấy người nào ở bên ngoài?" Nàng sải bước đi vào, không nhìn thấy bóng dáng Phượng Cảnh Duệ."Người đâu?"

Tìm được Vô Trần, Lưu Mật Nhi hỏi, "Chủ tử ngươi đâu?"

Vô Trần nói, "Chủ tử đi tìm Khuất Liễu Phong!"

Lưu Mật Nhi nhướng lông mày, "Làm sao ta không biết?"

Vô Trần lắc đầu, "Chủ tử nói, rất nhanh sẽ trở lại!"

"Khuất Thiên Hàn đâu?" Tên kia cũng đi theo!

"Khuất công tử đi cùng chủ tử!" Vô Trần trả lời.

"Hai người bọn họ đang làm cái gì?" Len lén đi?

Khuất Liễu Phong nhìn hai nam tử ở đầu giường. Một người là đứa bé hắn nuôi nấng hai mươi năm, một là . . . đứa bé của người mà trong lòng hắn quyến luyến nhất.

Phượng Cảnh Duệ liếc nhìn Khuất Liễu Phong nằm trên giường, "Ngươi bây giờ còn hận ta sao?"

Khuất Liễu Phong hừ một tiếng, "Ngươi tìm ta để nói những lời này?"

Phượng Cảnh Duệ thản nhiên cười cười, "Ngươi có biết, con gái của ngươi dẫn ngươi tới nơi này vì cái gì không?" Mới vừa rồi trong lúc vô tình nghe được, khiến hắn vô cùng bất ngờ. Khuất Liễu Phong này thật sự là xui xẻo.

"Đương nhiên là vì cứu ta!" Khuất Liễu Phong hất cằm lên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.