Canh Một Leo Tường Canh Hai Bò Vào Phòng

Chương 84: Chương 84: Mượn sức Mộ Dung Tế




Phượng Cảnh Duệ như vậy thật quá đáng sợ, Lưu Mật Nhi cảm giác phát hiện ra Phượng Cảnh Duệ chính là một bộ quần áo trên người mình, muốn nhưng không thể cởi, đi tới đâu phải mang theo tới đó.

Ngay lúc này Phượng Cảnh Duệ tắm còn nàng ở sau bức bình phong, nghe tiếng hắn thong thả ung dung khoác nước tắm rửa, nàng tức giận thở dài, "Phượng Cảnh Duệ, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?"

Âm thanh Phượng Cảnh Duệ từ phía sau bình phong truyền đến, "Tắm a, Mật Nhi không nghe được sao, ta không ngại cho nàng đi vào xem một chút!"

"Ta ngại" Lưu Mật Nhi cắn răng nghiến lợi nói.

Một lúc sau, tiếng nước chảy mãnh liệt, có vẻ Phượng Cảnh Duệ đã đứng dậy. Lưu Mật Nhi xoay người đưa lưng về phía bình phong, không bao lâu Phượng Cảnh Duệ chỉ mặc áo trong từ phía sau bình phong đi ra nhìn lướt qua Lưu Mật Nhi,

‘Mật Nhi, tới lượt nàng!”

Lưu Mật Nhi phòng bị nhìn hắn, “ Ta không tắm!”

Phượng Cảnh Duệ quay đầu liếc nhìn nàng, “ Thối!”

“Ngươi mới thối!” Lưu Mật Nhi đứng dậy, hướng giường nệm đi tới, “ Ngươi tắm xong rồi, ta ngủ!” Nàng rốt cuộc muốn đi ngủ!

Phải ở trong cùng một căn phòng , căn bản nàng không muốn dùng chung với Phượng Cảnh Duệ, chỉ có điều người kia đã nói không cho phép nàng rời khỏi hẳn trong cự ly ba bước, nàng chỉ có thể chờ.

Phượng Cảnh Duệ một tay nhấc thân thể của nàng lên, ôm ngang một cái rồi hướng phía sau bình phong đi tới “ Tắm!”

Lưu Mật Nhi oa oa kêu to, “Ta không muốn tắm nước ngươi đã dùng qua đâu”

“Tại sao?” Bọn họ cũng đã gần gũi như vậy rồi, tắm thì sợ cái gì chứ?

“ Bẩn!” Lưu Mật Nhi nhăn nhíu lỗ mũi.

Phượng Cảnh Duệ ngắt hông của nàng,” Ta tìm người đổi lại là được!”. Chân hắn cũng chuyển một cái, để người trên chiếc ghế, rồi phân phó đổi nước mới.

Nhìn xuống hai chân, Lưu Mật Nhi nhíu mày nhìn Phượng Cảnh Duệ, “ Này, ngươi hôm nay sao thế?”

Trong xe ngựa mặc dù nàng không nhìn thấy Phượng Cảnh Duệ làm cái gì, nhưng mà ngôn ngữ lạnh lùng vô tình của hắn, một chữ cũng không thoát mà truyền vào tai của nàng.

Phượng Cảnh Duệ không hiểu nhướng mày, nhún nhún vai, “ Nàng đều thấy rồi đấy. Ta có chuyện gì, không phải nàng đều rõ sao?”

Lưu Mật Nhi để hai chân xuống, chỉ vào chóp mũi Phượng Cảnh Duệ , “ Ngươi cho ta là kẻ ngu sao, ngươi động thủ với bọn họ, không phải sao?”

“ Không phải nàng ghét hai người kia sao? Ta giúp nàng xử lý, không tốt sao?”Phượng Cảnh Duệ thản nhiên mở miệng.

“ Ta không thích bọn họ, nhưng cũng không có ý định muốn động thủ, ngươi rốt cuộc làm sao vậy?” từ sau khi nàng nói xong, sắc mặt Phượng Cảnh Duệ liền vô cùng thay đổi, cho đến bây giờ nửa bước cũng không để nàng rời khỏi người, rõ ràng như vậy, nàng không phải không nhìn ra.

Một tay nắm đầu ngón tay của nàng, bao bọc trong lòng bàn tay của chính mình, Phượng Cảnh Duệ cúi đầu không nói.

Lưu Mật Nhi rụt ngón tay lại, “ Phượng Cảnh Duệ !” Nàng nói gằn từng chữ.

“ Ta muốn đem nàng cột vào bên cạnh, không cho phép bất cứ kẻ nào mang đi!” Chậm rãi giương hai con mắt, vẻ mặt Phượng Cảnh Duệ tràn đây âm u, đôi tròng mắt lạnh lùng tàn khốc, môi mỏng hé mở khạc ra câu chữ, làm người ta khiếp sợ.

Theo như lời nói của nàng làm cho hắn vô cùng kinh hãi, nếu quả như nàng từng nói, nàng là một linh hồn đến từ tương lại. Vậy thì chứng tỏ nàng lúc nào cũng có thể rời đi, mà căn bản mình không có cách gì giữ lại. Cho nên, nhốt người ở bên cạnh mình, là cách duy nhất hắn có thể nghĩ tới.

Hơn nữa ngày sau, Lưu Mật Nhi mới tìm lại được âm thanh của mình, “ Phượng Cảnh Duệ !” Nàng thở dài mở miệng.

Lời của nàng bị nụ hôn đột nhiên của hắn rơi vào trên ngón tay cắt đứt, nàng thở dài,

“ Ngươi là một nam nhân, không nên có tình cảm yếu ớt như vậy!” Thế mà hắn đã có.

Phượng Cảnh Duệ lắc đầu một cái, “ Không!” Hắn bây giờ không cho là mình là một đấng mày râu cường đại dường nào, từng nhìn qua chân tình của cha mẹ, trong cơ thể của hắn có một nửa máu mủ của mỗi người bọn họ, tự nhiên cũng có chấp niệm của bọn họ.

Lưu Mật Nhi lắc đầu, “ Loại chấp niệm này không được!” Hắn khiến cho nàng nhớ lại Phượng Dương, nhớ lại Cơ Hoàn Hoàn, người này cùng Phượng Dương có quan hệ huyết thống, trong cơ thể tự nhiên cũng có chấp niệm của hắn, Nếu như có một ngày, mình….

Phượng Cảnh Duệ nhún nhún vai,đối với lời nói của nàng không thèm bày tỏ. Chấp niệm là của hắn, hắn hiểu mình nên làm như thế nào là được!.

Tiểu nhị xách theo một thùng nước chuyển vào đến cửa đợi đến khi cửa phòng đóng lại Phượng Cảnh Duệ mới đứng dậy, “ Tắm đi”

“Tự ta có thể tắm!” Lưu Mật Nhi đẩy tay Phượng Cảnh Duệ ra, xoay người đi vào phía sau bình phong.

Phía trên thùng gỗ ấm nóng mờ mịt dâng lên một đám khói trắng, Lưu Mật Nhi chậm rãi ngồi vào trong thùng gỗ. Trong lòng có mấy phần dao động vì những lời lúc trước Phượng Cảnh Duệ nói.

Nước ấm áp dần dần chuyển lạnh, lúc Lưu Mật Nhi đứng dậy thì trong nháy mắt, trái tim bỗng một cơn đau nhói, trước mắt chợt tối sầm, cả người rất nhanh té xuống.

Đang mím môi uống nươc, Phượng Cảnh Duệ khẽ động, thân hình trong nháy mắt lướt tới phía sau bình phong.

Lập tức đập vào mắt là hình ảnh Lưu Mật Nhi té trong thùng nước, trong lòng Phượng Cảnh Duệ căng thẳng, nhanh chóng ôm lên, chuyển sang giường đệm. Đưa tay nắm lấy cổ tay nàng.

Không bao lâu sau, Phượng Cảnh Duệ gọi Vô Trần cùng Vô Ngân tới, phân phó trong coi Lưu Mật Nhi rồi vội rời đi.

Lưu Mật Nhi cũng tỉnh lại sau đó hai ngày, sau khi tỉnh lại nàng cũng không có tình trạng lạ. Ngay cả Vô Trần sau khi kiểm tra cũng không phát hiện gì đặc biệt.

Nhưng mà Phượng Cảnh Duệ lại biến mất. Lưu Mật Nhi cùng bọn Vô Trần ba người đảnh phải ở trong khách sạn chờ Phượng Cảnh Duệ xuất hiện.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.