Cảnh Xuân Nam Triều

Chương 87: Chương 87: Có nàng là đủ rồi






Lúc xe ngựa tiến vào cửa cung dừng lại ở khoảng sân rộng thì đoàn sứ giả Trần cũng đến.

Trương Khởi vươn tay vén rèm xe.

Vừa mới đưa tay lên, một bàn tay to lớn khác đã giữ lấy cổ tay nàng. Cao Trường Cung cầm tay nàng, kéo nàng đến bên người mình, sau khi để cho nàng dựa vào mình rồi mới vén rèm xe lên.

Rèm xe vừa mở ra, gió mát ồ ạt thổi vào, dưới đống lửa bùng cháy chiếu rọi, tất cả mọi người đều nhìn về phía này.

Cao Trường Cung thả người nhảy xuống xe ngựa, sau đó quay đầu vào trong xe duỗi bàn tay ra.

Muôn người bên ngoài xa đứng chăm chú nhìn.

Trương Khở rụt người lại, thấy nàng không có động tĩnh gì, Cao Trường Cung bèn vén rèm xe lên.

Thấy Trương Khởi núp ở trong góc, ánh sáng bị hắn che lấp, một đôi mắt to ngập nước mắt nhìn hắn, khẽ cắn môi, như một chú nai con nhút nhát, Nét mặt chân thật ấy vừa đáng yêu vừa thấy thương. Khóe môi Cao Trường Cung không nén được nhếch môi lên, nhẹ nhàng nói: "Đừng sợ!"

Mười ngón tay của Trương Khởi đan vào nhau, nhỏ giọng nói: "Người đi trước, ta ngồi đây một lát rồi sẽ theo sau." Nàng rất nghiêm túc nói: "Chỉ một lát thôi."

Cao Trường Cung cười khì nói: "Nàng không cần phải sợ."

Thấy mắt nàng ươn ướt, chắc vẫn do dự đây mà, hắn nghiêm túc nói: "Trong vòng mấy tháng rời khỏi Kiến Khang trở về nước Tề, ta miệt mài ở bôn chiến. Đừng xem thường ta chỉ có trăm tên trọng giáp kỵ binh dũng mãnh này, cho dù mấy ngàn binh lính, cũng chẳng đáng để vào trong mắt."

Nói đến đây hắn bỗng nhiên dừng lại, nhất thời có chút dở khóc dở cười. Người như hắn, cả cuộc đời không muốn hướng về công danh lợi lộc, càng không thích nói về chiến tích và công lao của mình. Nhưng thái độ của tiểu cô tử ở trước mắt này lại khiến cho hắn phải nghiêm chỉnh nói về sự lợi hại của mình. Còn sợ rằng nàng không tin.

Trương Khởi tin.

Hái mắt nàng sáng lên, còn vui vẻ nhìn hắn, nhỏ giọng mềm mỏng nói: "Đúng vậy, ta quên mất, người chính là một thanh niên vĩ đại đương thời."

Giọng nói bình tĩnh, vừa nói xong liền chồm dậy, nắm lấy bàn tay hắn chuẩn bị nhảy xuống xe ngựa.

Nhìn xuống dưới mấy lần, thấy Cao Trường Cung vẫn không nhúc nhích, Trương Khởi ngẩng đầu chớp chớp hàng mi dài, mềm mại hỏi: "Làm sao vậy?"

Bị nàng hỏi như vậy, tim Cao Trường Cung đập mạnh vài cái rồi tỉnh táo lại, hắn nhẹ giọng nói: "Không có gì." Sau khi nói xong, hắn lại nói thêm một câu, "Không có gì."

Trong một năm, hắn từng đánh thắng hai trận, cũng coi như là anh dũng thiện chiến, dũng mãnh phi thường, nhưng mà hiện tại, còn lâu mới tới tới "Thanh niên vĩ đại đương thời".

Nam nhi lẫn nữ lang khắp thiên hạ, chỉ nhìn hắn qua tướng mạo, khi thì mang vẻ đùa giỡn khinh miệt, càng quá hơn là so sánh tướng mạo của hắn với các nữ tữ nổi danh lúc bấy giờ.

Cho dù hiện giờ hắn có chút chiến công, nhưng thật lòng mà nói, chưa hề có một ai nói lên điều đó, hắn là một thanh niên vĩ đại, hơn nữa còn là một thanh niên vĩ đại đương thời.

Huống chi, Trương Khởi còn nói với vẻ như đó là điều hiển nhiên, giống như tận đáy lòng nàng đã vững tin là như thế.

Trong một khoảng thời gian ngắn, buổi đầu khi vừa mới quen biết Trương Khởi, thì đã cảm nhận được sự ấm áp và ăn ý len lỏi vào trong tim.

Trương Khởi xuống xe ngựa, mặc dù có chuẩn bị tâm lý, nhưng dưới ánh nhìn từ bốn phía vẫn làm nàng ngượng ngùng, phải hít thở mấy hơi thật sâu rồi mới khôi phục bình thường.

Tuy rằng Cao Trường Cung là thiên hạ đệ nhất mĩ nam, nhưng chưa từng có một nữ nhân nào có thể ở bên cạnh hắn. Nàng bây giờ là tiêu điểm cho vạn người chú ý rồi.

Khoảnh khắc đó nàng đã nghĩ thầm: May mắn đã che mặt lại.

Đang suy nghĩ thì bỗng mội bàn tay với tới cầm lấy tay nàng.

Cao Trường Cung nắm tay Trương Khởi ở chốn đông người, đi tới đại điện hoàng cung nước Chu ở phía trước.

Vừa mới đến bên ngoài điện, đèn đuốc sáng trưng, chiếu lên đại địện giống như ngọc sáng giữa ban ngày, nối tiếp bước đi sau mấy người. Đi ở phía trước là một thiếu niên lang quân khoảng hai mươi tuổi.

Vị thiếu niên này có khuôn mặt dài, mũi cao nhọn, môi nhỏ mà mỏng, tuy rằng tuấn tú nhưng lại có vẻ âm u lạnh lẽo.

Hắn đi tới, từ xa nhìn đến các sứ giả nước Tề cười ha ha nói: "Các vị, các vị, gia phụ hầu lâu rồi." Thiếu niên này là Vũ Văn Hộ, con trưởng của Vũ Văn Thành, một câu vừa nói ra, liền đem yến tiệc chúc mừng tân đế nước Chu đăng cơ biến thành yến tiệc của nhà hắn.

Nói đến đây, hắn quay đầu nhìn về phía Cao Trường Cung, cúi chào một cái, lớn tiếng nói: "Nghe nói Cao huynh dũng mãnh thiện chiến, đã được phong làm Lan Lăng vương rồi. Từ giờ trở đi, các ngươi cần phải xưng Cao huynh là Lan Lăng vương đấy." Dứt lời, hắn nhìn trái phải một lượt, đồng thanh cười ha ha.

Bây giờ hắn đã là Lan Lăng vương?

Trương Khởi lặng lễ nhướng mắt. Khó trách hắn nói trăm kỵ binh kia có thể thắng được ngàn quân, hóa ra là hắn được phong làm Lan Lăng vương rồi.

Mọi người đồng thanh cười, một nữ tử nhìn có vẻ điềm đạm, lại cố gắng cất giọng yêu mị quyến rũ, "Mọi người đều nói, Lan Lăng vương tướng mạo xinh đẹp, tấm lòng bao dung, quả nhiên là thế."

Thanh âm vừa vang lên, một thiếu nữ mỹ lệ, nàng ăn mặc lộng lẫy uyển chuyển bước tới. Đây chắc là thiếu nữ phương Bắc, khuôn mặt thon dài, mũi cao, làn da trắng nõn, mắt to tròn, cả người đều toát ra tư vị của nữ nhân phương Bắc, đương nhiên, vẫn thiếu chút ít thanh tú của thiếu nữ phương Nam.

Thiếu nữ này là trưởng nữ Vũ Văn Nguyệt, đã từng giả danh Vũ Văn Hộ muốn gạt Lan Lăng vương đến gặp ông. Gia tộc Vũ Văn là người Tiên Ti, giống như Tiên Ti Mộ Dung Thị của nước Yến, gia tộc này cũng không thiếu tuấn nam mỹ nữ. Đương nhiên, vẻ đẹp của phương Bắc và phương Nam vẫn có điểm khác nhau.

Trong lời nói của Vũ Văn Nguyệt, mười phần là khen ngợi, rõ ràng là muốn làm cho Lan Lăng vương vui vẻ.

Những cuối cùng vẫn là dùng vẻ ngoài của Lan Lăng Vương để nói chuyện, hơn nữa, giọng điệu này nghe thế nào cũng cảm thấy có vẻ huênh hoang tự đắc, hắn làm sao có thể vui mừng được chứ?

Trương Khởi âm thầm liếc Lan Lăng vương một cái, giãy nhẹ bàn tay ra muốn lui về phía sau.

Hay núp sau bóng của ngọn đèn đã là thói quen của nàng.

Nào ngờ, nàng vừa định vẫy ra thì Lan Lăng vương lại giữ lấy thật chặt. Hắn nắm chặt tay nàng, thấy nàng vẫn còn giãy dụa liền cúi đầu uy nghiêm nhìn thoáng qua.

Khởi lập bị cái nhìn này làm cho hoảng sợ, ngay lập tức ngoan ngoãn lại.

Hành động của hai người, đều bị Vũ Văn Nguyệt nhìn hết. Từ khi nhìn thấy tướng mạo của Trương Khởi chẳng qua cũng chỉ là hạng tầm thường thì nàng vốn đã không thường không để vào trong mắt. Bây giờ thấy tình cảnh này, không khỏi tò mò hỏi: "Nàng ta là ai? Là cơ thiếp Cao ca ca mới nạp sao?"

Vũ Văn Thành ở bên cạnh cũng dõng dạc nói: "Nữ nhân này nhan sắc cũng tầm thường, nếu Lan Lăng vương thích kiểu con gái phương Nam này, bản lang quân có thể tặng cho ngươi tám, mười người gì cũng có." Vừa dứt lời, hắn vung tay lên chuẩn bị hạ lệnh.

Lúc này Lan Lăng vương mở miệng, "Không cần."

Hắn nhìn thẳng huynh muội Vũ Văn, khuôn mặt tuấn mỹ hiện lên vẻ nghiêm túc, "Chỉ cần có nàng bên cạnh Trường Cung là đủ rồi."

"Vậy sao được?" Huynh muội Vũ Văn đồng thời hô lên.

Lan Lăng vương cau mày từ tốn nói: "Ta nói, bên cạnh ta có một mình nàng là đủ rồi."

Sau khi nghiêm túc nói xong câu đó, hắn nắm tay Trương Khởi đi vào trong điện.

Nhìn hắn từ đầu đến cuối ngay cả cái liếc mắt cũng chưa từng dành cho mình, gương mặt Vũ Văn Nguyệt từ hồng chuyển sang trắng bệch, nàng đứng bất động một hồi, sau đó vọt nhanh tới bên cạnh Lan Lăng vương, nhìn hắn thốt lên: "Nàng ta đâu có đẹp...Sao huynh có thể chỉ cần một mình nàng ta thôi chứ?"

Trong giọng nói đều là sự bất bình thay cho Lan Lăng vương.

Lan Lăng vương cũng không muốn nói lời vô nghĩa với nữ nhân này, hắn nhíu mày đi lướt qua nàng, cất bước đi lên thềm đá ngọc.

Vũ Văn Hộ vẫn không cam tâm, đang chuẩn bị nói thêm điều gì đó, lại có một trận âm thanh huyên náo truyền đến, là đoàn sứ giả Trần đến.

Trương Khởi im lặng máy móc theo sau dựa sát vào Lan Lăng vương, đột nhiên nghe được tiếng gọi xé gió truyền đến, "A Khởi!"

Là A Lục, sao nàng ấy lại xuất hiện ở đây? Nếu có người nhận ra nàng, muốn dẫn nàng đi thì phải làm sao đây?

Trương Khởi hoảng hốt bước chân ngừng lại.

Vừa mới bước lên hai bậc thềm, Lan Lăng vương cúi đầu hỏi, "Sao vậy?"

Trương Khởi quay đầu nhìn lại, nhẹ nói: "Tỳ nữ A Lục của ta đến đây." Nàng lo lắng nhưng không nói ra. Nàng không muốn gây thêm phiền toái cho hắn, nàng không có tư cách gây phiền toái cho bất kỳ ai....

Chỉ là một tỳ nữ, nàng lại khẩn trương như vậy. Lan Lăng vương quay đầu lại nhìn, nói: "Tiêu gia lang quân đó sẽ không đem nàng tặng cho người đâu."

Trương Khởi hoàn toàn không ngờ rằng, hắn chỉ cần liếc mắt một cái liền biết nàng đang lo lắng, Trương Khởi quay đầu lại không hiểu hỏi: "Vì sao?"

"Đó là việc làm ngu xuẩn." Tiêu Mạc chỉ cần không đành lòng từ bỏ Trương Khởi, hắn sẽ không bao giờ dưới tính huống như vậy làm cho nàng thất vọng.

Nói ra mấy chữ này, hắn không nói nữa, tiếp tục nắm tay Trương Khởi bước vào đại điện.

A Lục kêu lên một tiếng sau đó lại lập tức im miệng.

Tiêu Mạc hơi nghiêng đầu hời hợt hỏi: "Tại sao không gọi?"

A Lục nghiêng đầu, Trương Khởi trông thật xinh xắn hoạt bát khi ở gần Lan Lăng vương, ấm áp như vậy, cảnh đẹp ý vui như vậy. Tán thưởng một lúc, cảm giác được Tiêu Mạc bên cạnh không vui, nàng vội vã nghiêm túc trả lời: "A Khởi nhát gan, nếu như nàng bị tiếng kêu của ta dọa đến mức té ngã, vậy thật không hay lắm?"

Nơi này ồn ào náo nhiệt, trống nhạc trong điện lại càng âm vang dữ dội, tiếng kêu của nàng có thể lớn bao nhiêu? Mà có thể dọa Trương Khỉ tới mức té ngã?

Tiêu Mạc vung ống tay áo bước nhanh, không hề để ý tới A Lục nữa.

A Lục như được nhìn thấy nhiều điều mới mẻ, nàng nhẹ nhàng chạy đến trước mặt một thị vệ, cất giọng trong trẻo nói: "A Tô, ngươi nói xem hoàng cung Trường An này, tại sao khắp nơi đều là lửa đỏ mà ngay cả một ngọn nến cũng không có? Còn nữa, còn nữa, mấy cái cây kia cũng chỉ là cây, Trương phủ chúng ta mừng năm mới còn có thể treo dải lụa lên nhánh cây đó. Còn có phòng ở đây, tại sao toàn đá trơ trọi, ngay cả phòng làm bằng gỗ trầm hương cũng không trông thấy..."

Đoàn người đều là người Kiến Khang tiến đến, lời nói của A Lục người nước Chu không nghe thấy, nên cũng không sợ phạm tội. Thị vệ A Tô kia liền đáp: "Phương Bắc xưa nay đều là như thế."

Chính sử Dương đại nhân ở bên cạnh nói: "Nước Chu không phải nghèo." Thấy mấy người đều nghiêm túc lắng nghe, hắn từ từ nói: "Người phương Bắc nói rằng đàn ông chúng ta xưa nay luôn hà tiện keo kiệt.....Cũng thường nói đàn ông chúng ta ham thích chốn phồn hoa, tiêu xài vô độ, người dù không có tiền cũng phải cố mà tỏ ra có tiền."

Đoàn người nói xong, phía sau lại ồn ào. Chỉ thấy mấy chiếc xe ngựa sang trọng dừng lại, mấy bóng dáng quen thuộc xuất hiện trong tầm mắt Tiêu Mạc.

Chính sử Dương đại nhân cũng quay đầu nhìn lại, thấy thế, hắn thấp giọng nói: "Vệ Công Trực và Vũ Văn thuần đến rồi."

Vệ Công Trực cùng Vũ Văn thuần, thanh danh của bọn họ ở nước Chu cũng như Tiêu Mạc ở Kiến Khang. Nơi nào bọn hắn đi tới thì sẽ có nữ nhân cao quý đồng hành, xa xa là cung tỳ, ai ai cũng vui vẻ hớn hở, mắt đẹp bắn khắp nơi. Sự nhiệt tình của các nàng ngược lại khiến cho một nơi giản dị mà khó gần như Trường An này tăng thêm vài phần phong lưu của Kiến Khang.

Lan Lăng vương bước vào đại điện.

Nước Chu gần nước Tề, cho đến nay vẫn tranh đấu gay gắt. Trải qua hai năm, đã cho thấy rõ ràng thế cục Tề mạnh, Chu yếu. Thiên hạ tam quốc, nước Trần yên phận ở một góc, Vũ Văn Hộ nước Chu sau khi cầm quyền thì tình hình quốc gia bất ổn, lòng người bất an. Nước Tề mặc dù liên tục từng có hai Hoàng đế điên rồ, nhưng nếu nói về thực lực thì tóm lại rất mạnh.

Lúc này sứ giả hai nước Tề - Trần đến nước Chu, đối với sự quyết định của người nước Chu, bọn họ càng để ý tình hình của nước Tề, lại càng để ý tới sứ thần của nước Tề.

Bởi vậy, khi Lan Lăng vương vào trong điện, một đám nhân vật nước Tề, đều đánh giá hắn.

Theo dõi hắn, quyền binh nắm lâu dài, không giận mà uy, Vũ Văn Hộ lắc lắc đầu, nói: "Người Tề cũng biến chất rồi, một tiểu tử mỹ mạo miệng còn hôi sữa lại còn dám xưng dũng mãnh, nước Tề thật sự là hết người rồi sao."

Vũ Văn Hộ ngồi cách đó không xa, Hoàng đế Vũ Văn Ung thiếu niên mười bảy tuổi vừa mới kế vị, sắc mặt tái nhợt, thân hình gầy yếu, nhìn không ra có chút gì là anh minh thần võ. Lúc này hắn cũng đang nhìn Lan Lăng vương, nghe Vũ Văn Hộ bình luận, Vũ Văn Ung thầm nghĩ: Chớ nói không thể, chỉ riêng một trăm tên giáp sĩ kia, ai nấy cũng đều tháo vát lợi hại, trăm dặm mới tìm được một tráng sĩ. Lan Lăng vương mỹ mạo vô song, có thể khống chế được những giáp sĩ đó, có thể nói đơn giản hai chữ dũng mãnh.

Nghĩ đến đây, ánh mắt của hắn chuyển hướng nhìn sang Trương Khởi bên cạnh Lan Lăng vương.

Liếc mắt vài lần, Vũ Văn Ung hơi nghiêng về phía sau, thấp giọng hỏi: "Nữ nhân này là ai vậy?"

Thái giám nhìn Trương Khởi, bẩm báo: "Nghe nói là đi theo đoàn sứ Trần đến đây, ngày đó Lan Lăng vương cùng các sứ Trần cùng tiến vào Trường An, vừa gặp mặt Lan Lăng vương đã bắt nàng đi."

Nghe đến đó, Vũ Văn Ung ngạc nhiên nói: "Hóa ra Lan Lăng vương thích kiểu người này?"

Thái giám nghe vậy trả lời: "Mọi người cũng không hiểu. Nghe nói lúc Lan Lăng vương còn ở tại nước đã được ban cho rất nhiều mỹ nhân, nhưng hắn hoàn toàn không ngó ngàng tới. Đây chính là nữ tử đầu tiên được hắn coi trọng nhất."

Vũ Văn Ung trầm ngâm nói: "Biết rồi, lui ra đi."

“Dạ!”

Trong điện vẫn đang ồn ào sôi nổi, đám người quyền quý vẫn đang rối rít tiến vào điện.

Sĩ tộc, không chỉ nước Trần mới có, nhớ năm đó, Vương, Tạ, Viên, Tiêu, tứ đại sĩ tộc ào ào rời khỏi quê hương, vượt qua Trường Giang đi đến Kiến Khang. Nhưng là, còn có một bộ phận sĩ tộc, như Phạm Dương Lư Thị, Triệu Quận Lý Thị, Thanh Hà Thôi Thị, Bác Lăng Thôi Thị, thì tiếp tục kiên trì ở quê hương.

Nơi đó sinh sản hơn mấy trăm ngàn năm sĩ tộc, mặc dù quanh năm chiến loạn, đại đa số tổn thất nghiêm trọng, có gia tộc tàn lụi, hầu như bị hủy diệt. Có thể nói, dù sao nền móng của bọn họ hùng hậu, gia đình có tiếng học hành uyên bác. Bất kỳ quốc gia nào, không cần nhân tài thì thôi, một khi trọng dụng, ngay cả người thường không biết chữ, con cháu sĩ tộc, là đệ nhất nhân tuyển việc tốt không thể nhường ai.

Bởi vậy, thiên hạ tuy rằng hưng thịnh hay diệt vong, bọn họ vẫn cứ kiên quyết trụ lại ở đây.

Số người tới càng ngày càng nhiều, càng về sau, đã có một nửa là các đại sĩ tộc đến từ Giang Bắc.

Bên trong ồn ào hỗn loạn, một tên thái giám the thé bẩm báo: "Sứ Trần đến…."

Ba chữ vừa vang lên, các sứ Trần cùng Lan Lăng vương bước vào đại điện.

Tiêu Mạc đi sau cùng.

Vẫn giống ngày xưa ở Kiến Khang, hắn vẫn mặc bạch y như thường lệ, chân mang guốc gỗ, đầu tóc xõa tung, trên khuôn mặt tuấn tú nho nhã luôn mang theo nụ cười.

Khi hắn thản nhiên đi vào, không biết tại sao, khắp đại điện tiếng nghị luận nổi lên.

Hóa ra, Lan Lăng vương cùng gia tộc Vũ Văn khác nhau, những con cháu kiên trì ở lại quê hương, lúc này ngừng nói chuyện, ào ào quay đầu lại nhìn về phía Tiêu Mạc.

Thế sự xoay vần, Yến đi Yến về chỉ qua vài mùa xuân, nhân gian lại giống như đã qua ngàn năm. Non sông thật sự vẫn còn ở trước mắt như ngày nào, nhưng phong lưu kiệt xuất của ngày xưa không tìm được lại nữa.

Ở nước Chu, nước Chu cùng Hồ tộc thay nhau nắm quyền, cuộc sống trường kỳ hỗn tạp. Nhiều năm hỗn loạn, phần mộ tổ tiên không còn, nhiều từ đường bị hủy, huyết mạch đã mất, con cháu thế gia không còn, rồi đột nhiên nhìn thấy bạch y váy dài, tiếng guốc gỗ thanh tao quen thuộc này, nhìn đến áo mũ điển hình của nam nhân, nhìn đến tư thế thoải mái như thế, trong khoảng thời gian ngắn hốc mắt có chút ươn ướt.

Tiêu Mạc khoan thai đi đến.

Hắn đi qua cửa, gió nhẹ thổi cuốn trường bào của hắn, cuốn theo suối tóc đen như mực dài đến lưng, nhìn cứ như sóng gợn nhấp nhô….

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.