Cảnh Xuân Nam Triều

Chương 241: Chương 241: Yên ổn




Tết Dương Lịch năm 565 công nguyên đã qua ở trên đường.

Nhìn thành tường cao lớn dần dần xuất hiện trong tầm mắt, các quý phụ phát ra một hồi tiếng cười vì sống sót sau tai nạn, họ liên tiếp thúc giục người lái xe, nhìn đám người Hồ hoàng hậu chạy vào trong thành như gió cuốn, Trương Khởi vẫn luôn được Lan Lăng Vương cẩn thận ôm vào trong ngực giật giật, nhỏ giọng nói: "Trường Cung, chúng ta đã đến."

Nàng quay đầu lại thản nhiên cười, "Không cần ngồi cẩn thận thế, ta không bị lắc lư đâu."

Lan Lăng Vương chờ nàng nói xong thì hừ một tiếng, rồi hắn quay đầu nhìn về phía phong cảnh bên đường.

Nhìn lỗ tai dần dần ửng hồng của hắn, Trương Khởi liền thấy mê say, nàng đưa hai cánh tay ra ôm sát hắn.

Lúc này đây, các quý phụ đã đi trước vào thành Tấn Dương. Theo bóng dáng đoàn người Lan Lăng Vương xuất hiện tại cửa thành, chỉ thấy nơi cửa thành đầu tiên là yên tĩnh, sau đó, một hồi tiếng trống "Thùng thùng —— thùng" liền vang dội đầu đường.

Mới vừa vào cửa thành, liền nghe thấy tiếng trống như vậy, không chỉ chúng thân vệ, dù là Lan Lăng Vương cũng rất kinh ngạc. Hắn vén rèm xe lên ngẩng đầu nhìn lại.

Tiếng trống vẫn còn tiếp tục, trong quy luật tiếng trống, chỉ thấy một thiếu niên đeo mặt nạ nhẹ nhàng múa ra. Hắn múa xoay tròn đến ngay giữa đường phố thì tiếng khèn du dương truyền đến, hỗn hợp trong tiếng trống, còn có tiếng tỳ bà, làm cho người ta phấn chấn như huyết mạch căng phồng.

Thiếu niên đeo mặt nạ vẫn đang nhảy, nhìn kỹ thuật nhảy của y cường tráng mạnh mẽ, nhìn cái mặt nạ và bộ áo đen, những cô gái xinh đẹp lặng lẽ múa ra từ hai bên đường phố, nhìn vô số người trong hồng lâu xách theo giỏ hoa, và đám người khâu ngừng tung lụa vụn màu đỏ lên trời. Trương Khởi khẽ thốt lên: "Bọn họ đang nhảy 《Khúc Lan Lăng Vương phá trận》."

Không tệ, những người này đang nhảy lại cảnh Mang Sơn đại thắng, Lạc Dương bị vây. Mặt nạ mà thiếu niên kia đeo giống mặt nạ của Lan Lăng Vương như đúc, có vẻ cực dữ tợn nhưng lại được làm rất tỉ mỉ, dùng sự sắc xảo để sinh ra hiệu quả hoa lệ!

Nghe được lời nhắc nhở của Trương Khởi, Lan Lăng Vương liền hiểu ra, hắn đi ra khỏi xe ngựa, đi đến trước đội ngũ.

Thấy hắn đi tới, bọn kỵ sĩ rối rít nhường ra một lối đi. Mà thiếu niên và các thiếu nữ đang nhảy thì bắt đầu vây quanh Lan Lăng Vương mà múa.

Vũ điệu lần này có cảm giác như những phù thủy, động tác cổ xưa mà chậm chạp. ?

Trong con phố, Lan Lăng Vương mặc áo đen đứng sừng sững trên đường phố mịt mờ tuyết trắng. Lụa vụn màu đỏ bay khắp nơi tựa như ông trời đang giáng hoa tươi.

Cũng không biết trải qua bao lâu, tiếng trống dần dần dừng, thiếu niên đeo mặt nạ cúi người hành lễ với Lan Lăng Vương xong, từ từ tháo mặt nạ xuống. Lộ ra mặt mũi thanh tú, trắng nõn cao nhã, rõ ràng cho thấy chỉ con cháu nhà quan mới có.

Thiếu niên này để tay phải ở trước ngực, lại thi lễ một cái với Lan Lăng Vương nữa mới nhẹ nhàng hỏi "Xin hỏi Lan Lăng Vương, một khúc ca múa này, như thế nào?"

"Rất tốt."

Hai chữ này vừa ra, bốn phía liền truyền đến một hồi tiếng hoan hô đè nén.

Thiếu niên nhếch miệng cười một tiếng, lại ưu nhã nói: "Khúc múa này được biên vì Quận Vương giải vây cho thành Lạc Dương, khi Quận Vương về tới Tấn Dương liền có thể xem mà chúng ta đã biên luyện ngày đêm. Hiện tại, kính xin Quận Vương ban tên cho."

Lan Lăng Vương quay đầu lại liếc mắt nhìn Trương Khởi, mỉm cười nói: "Vậy kêu 《Khúc phá trận》 đi."

Âm thanh của hắn vừa dứt, thiếu niên kia quay đầu lại hét lên: "Chư vị, Lan Lăng Vương nói rồi, khúc này tên là khúc phá trận. Tên đầy đủ chính là 《Khúc Lan Lăng Vương phá trận》"

Thiếu niên nói tới chỗ này. Lại thi lễ với Lan Lăng Vương cái nữa, mỉm cười nói: "Đa tạ Quận Vương ban tên cho, Lạc Dương bị vây, bọn ta không thể đích thân tới, đợi hỏi thăm những người ở Lạc Dương đã từng thấy phong thái vô song của quận vương, thì nguyện múa một khúc nữa vì Quận Vương." Dứt lời, tay hắn vung lên, mang theo mọi người chậm rãi lui ra.

Bọn họ vừa lui, đường liền thông. Chuyện này trở thành chuyện náo nhiệt của Tết năm nay, bách tính Tấn Dương bắt đầu hi hi ha ha nghị luận.

Trong sự náo nhiệt này, đoàn người Lan Lăng Vương về tới bên ngoài phủ Lan Lăng vương.

Mới vừa nhảy xuống xe ngựa, Phương lão liền vội vàng tiến lên, ông cười ha hả nhìn Lan Lăng Vương và Trương Khởi. Hai người còn chưa vào cửa, Lan Lăng Vương đã phái người dùng bồ câu đưa tin báo cho Phương lão, nói việc Trương Khởi có thai. Tính toán ra, năm nay tuổi mụ của Lan Lăng Vương đã 26 rồi, mà còn chưa có con, Phương lão đã lòng như lửa đốt rồi.

Phương lão cung kính nghênh Trương Khởi vào, trong vương phủ, đại phu Phương lão mời tới đã chờ từ lâu. Cùng lúc đó, Lan Lăng Vương giục ngựa đi tới hoàng cung.

Hoàng cung Tấn Dương vẫn an tĩnh như năm ngoái. Liên tục đại chiến hai năm, đã nghiêm trọng hao tổn nguyên khí nước Tề. Năm ngoái đại bại, năm nay thì cũng chỉ có đoàn người Lan Lăng Vương Đoạn Thiều cứu được Lạc Dương, thuận đường bắt mấy người Chu. Tính ra vẫn đại bại.

Khác với nước Tề, nước Chu liên minh với Đột Quyết lại phát triển không ngừng. iDjĐjLjQjĐz Nghĩ đến, mấy tháng nữa, Vũ Văn Ung hai mươi ba tuổi đón công chúa Đột Quyết A Sử Na 15 tuổi làm hậu xong, sự kết minh của người Chu và Đột Quyết càng không gì phá nổi.

Tình huống như thế, khiến Cao Trạm đang sa vào hưởng lạc vô cùng không thoải mái, cũng khiến Hồ hoàng hậu mới vừa trở về có kích động muốn thoát đi.

Vì vậy, lúc Lan Lăng Vương đi vào thì Cao Trạm đang thở dài thở ngắn. Thấy Lan Lăng Vương đi vào, Cao Trạm phất phất tay bảo hắn ngồi xuống xong rồi nói: "Trường Cung, trẫm muốn thoái vị, để thái tử lên thống trị những quốc sự này."

Lan Lăng Vương ngẩn ra, hắn há miệng, muốn khuyên can mấy câu, nhưng trong lòng có một ý niệm đang kêu gào: bệ hạ hoang đường hồ đồ, vốn không phải vua tốt, hắn ta lui ra cũng tốt, hắn ta lui xuống, nói không chừng có thể đổi lấy một minh quân cho nước Tề.

Mặc dù, thái tử Cao Vĩ mà Lan Lăng Vương từng tiếp xúc là một người hèn yếu nhát gan, nhưng cả nước Tề, văn võ đều giữ đúng trách nhiệm, làm hoàng đế chỉ cần không thích giết chóc, các đại thần hoàn toàn có thể thống trị giang sơn này tốt. Mềm yếu thì mềm yếu đi.

Lúc này, Cao Trạm lại nói: "Lần này Trường Cung lập công quá lớn, sau khi Hồ thị trở lại, càng không ngừng nói với trẫm ngươi có thê tử tốt."

Hắn ta nở nụ cười, "Thật không ngờ, Trương thị mềm mại yếu ớt vậy mà rất có tài."

Lan Lăng Vương thi lễ một cái, nói: "Bệ hạ, nương nương khen trật rồi."

"Tốt lắm tốt lắm, không cần khiêm tốn như vậy, " Cao Trạm phất phất tay, "Đúng rồi, còn có một chuyện."

"Mời bệ hạ nói."

"Mặc dù Hòa Sĩ Khai lén lút với Trịnh thị, nhưng Trịnh thị đó là ngươi không cần. Làm người, cái gì có thể thiếu, nhưng nam nữ hoan ái thì thành thật không thể thiếu. Ít đi cái này, dù là cẩm y ngọc thực lại có ý nghĩa gì chứ? Ngươi bỏ Trịnh thị nhiều năm, ta còn cảm thấy ngươi có lỗi với người ta đấy. Bây giờ biết Hòa Sĩ Khai vẫn luôn an ủi nàng ta, trong lòng trẫm cũng thoải mái hơn nhiều. Hôm qua còn nói với Hòa Sĩ Khai đây là chuyện tốt, nói thật nha Trường Cung ngươi nên cảm tạ Hòa Sĩ Khai."

Nói một đoạn lời làm cho người ta há mồm trợn mắt xong, Cao Trạm nghiêm túc nhìn Lan Lăng Vương. Căn dặn: "Cho nên, ngươi hông thể vì chút việc nhỏ này mà gây phiền cho Hòa Sĩ Khai."

Lan Lăng Vương ngây ngẩn một hồi, mới cúi đầu lên tiếng: "Vâng"

Trịnh thị đã chết, dù Trịnh thị không chết, ngày đó Lan Lăng Vương nói ra nàng ta vẫn còn là xử nữ thì hắn đã cho phép người khác trèo tường vào hái. Theo ý hắn, chỉ cần là Trịnh Du tâm cam tình nguyện. Hắn liền không có quyền lợi trách cứ, cũng sẽ không trách cứ.

Cao Trạm không ngờ Lan Lăng Vương thức thời như vậy, không khỏi ha ha vui lên. Cười một lát sau, hắn ta nghiêng người đụng Lan Lăng Vương, hỏi "Trước đây không lâu trẫm được một số mỹ nhân. Có một người mặt mày rất đẹp, có phần giống Trương thịt. Lần này ngươi cứu Lạc Dương có công, trẫm muốn thưởng ngươi, như thế nào?"

Nếu là quá khứ, Cao Trạm mới sẽ không dùng loại giọng thương lượng này, trực tiếp thưởng hắn hai mươi mỹ nhân là được. Nhưng bây giờ, danh si tình của Cao Trường Cung truyền khắp thiên hạ, nếu như không muốn bị hắn bác bỏ xuống đài không được, không bằng hiện tại hỏi tiểu tử này một câu.

Lan Lăng Vương cúi đầu xuống. Hắn cúi mắt nói: "Bệ hạ thưởng khiến thần cảm kích vạn phần. @d'đ"l"q'đ^ Nhưng, phụ nhân ở nhà có thai, thực không muốn khiến nàng ấy ngột ngạt."

"Phụ nhân của ngươi có thai rồi hả ?"

"Vâng"

Cao Trạm đầu tiên là cười ha hả, đảo mắt hắn ta nháy mắt nói: "Lấy vẻ đẹp cua Trường Cung, kết hợp với sự tuyệt sắc của Trương thị. Trường Cung, hài nhi sắp sinh này chắc chắn khó lường." Nói tới chỗ này, Cao Trạm lộ vẻ mê mẩn.

Con của mình mới vừa có bóng, tên háo sắc này đã nhớ thương, sắc mặt Lan Lăng Vương không khỏi đanh lại.

Cao Trạm cũng không buồn, hắn ta chậc hai tiếng, rồi nói: "Trẫm nóng lòng không kịp đợi muốn thấy được con ngươi." Nói đến đây thì hắn ta hạ lệnh: "Người tới."

"Ở đây."

"Truyền ý chỉ của trẫm. Ngày sau nếu Trương thị sinh ra một nữ nhi, thưởng hoàng kim ngàn lượng, nếu sinh ra một nam hài, thì cho nó một cây cọc gỗ."

Sự đối xử khác biệt này, làm cho thái giám ngẩn ra, Lan Lăng Vương cũng cười khổ không ngừng. Nơi này, Cao Trạm vẫn còn nhép nhép cái miệng, lẩm bẩm nói: "Phu thê như thế nên sinh nữ nhi, nhiều nữ nhi chút, nếu là nhi tử, thì không bằng sinh một cây gỗ."

Nghe đến đó, Lan Lăng Vương đã hoàn toàn tối mặt, hắn đứng bật lên, chắp tay với Cao Trạm, lớn tiếng nói: "Thần cáo lui." Dứt lời vung tay áo một cái, sải bước đi ra ngoài.

Lần này Lan Lăng Vương vô lễ vậy, chẳng những không khiến Cao Trạm tức giận, ngược lại làm cho hắn ta mừng rỡ ha ha. Trong tiếng cười của Cao Trạm, Lan Lăng Vương bước nhanh ra khỏi hoàng cung.

Trở lại vương phủ thì đại phu đã bắt mạch xong, đúng như bà lão kia nói, Trương Khởi mang thai rồi, đã có ba tháng. Đại phu còn nói, mặc dù ở thành Lạc Dương bị kinh sợ khủng hoảng mấy tháng, nhưng Trương Khởi rất khỏ, đứa bé không có gì đáng ngại.

Mùa xuân năm 565 công nguyên lại tới.

Theo hoa xuân nở rộ đầy trời, danh vọng của Lan Lăng Vương thật như mặt trời ban trưa. Lần này hắn đã cứu các quý phụ, mà mấy quý phụ này được cứu trợ trong lúc tuyệt vọng, liền có lòng cảm kích phức tạp dành cho Lan Lăng Vương.

Đồng thời, Hồ hoàng hậu và các quý phụ đều cảm kích Lan Lăng Vương và Trương Khởi. Lúc này nàng ta đã sớm quên mất từng có mâu thuẫn với Trương Khởi ở thành Lạc Dương, rất nhiều trường hợp mà các quý phụ tụ hội, đều mời Trương Khởi tham gia.

Theo Trương Khởi chính thức đi vào trong vòng quý phụ nước Tề, hình bông gạo che giấu vết sẹo trên trán nàng, cũng gắn liền với thời gian, khiến các cô nàng Tấn Dương rối rít bắt chước, tới sau cả đám người ở Nghiệp thành Lạc Dương, cũng bắt đầu thịnh hành vẻ cây bông gạo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.