Cáo Báo Ân

Chương 2: Chương 2




Kỳ quái! Thế nhưng nhìn đến đôi mắt của con tiểu hồ này, Thích Thiếu Thương đều không cảm thấy sợ hãi cùng bất lực, mà là một loại bình tĩnh phi thường. Thậm chí còn thoáng chút thần sắc kiêu ngạo….Tuy rằng thân thể nó có chút run rẩy.

Thực không giống một con tiểu hồ ly bình thường đi.

Càng đáng ngạc nhiên hơn, lông của nó cư nhiên có màu lục thản nhiên. Thích Thiếu Thương chưa từng gặp qua động vật có màu lông như vậy.

“Thúc thúc, nó bị thương đó. Hảo tội nghiệp nha!”

Tiểu Vi chỉ tay vào con tiểu hồ ly.

Thích Thiếu Thương lúc này mới phát hiện, chân sau của nó bị thương. Tuy phần lớn đã được cuộn tròn giấu xuống dưới bụng, nhưng vẫn còn một mảng máu chưa khô đang lan ra.

Nguyên lai nó là do đau đớn mà run rẩy, chứ không phải vì sợ hãi như lúc đầu Thích Thiếu Thương nghĩ.

“Thúc thúc, chúng ta cứu nó được không?”

Tiểu Vi đã bắt đầu khóc, tựa như chính bé con bị đau vậy.

Con tiểu hồ ly này cũng rất có linh tính, tựa như biết hai người bọn họ không hề có ác ý, nên cũng cho phép Thích Thiếu Thương nhẹ nhàng xem xét miệng vết thương.

Hình như thương là do va cọ ở đâu đó, chân trái loang ra một mảng máu tươi đầm đìa, nhưng may là chỉ bị thương ngoài da, xương cốt không có việc gì.

Thích Thiếu Thương đánh giá một chút khoảng cách khu rừng, cuối cùng vẫn là quyết định ôm nó đi về xe.

Ôm con vật đi trên đường, Thích Thiếu Thương có cảm giác thực lạ.

Đây vẫn là lần đầu tiên mình gặp phải loài hồ ly này, cư nhiên vì cái gì liền cứu nó như vậy. Mà hắn cũng không nghĩ lông hồ ly lại thực nhuyễn nhu như thế này, sờ vào hảo dễ chịu….

Tiểu Vi đi một bên tròn mắt nhìn… Nhưng bé con cũng biết, trị thương cho nó quan trọng hơn, không được hồ nháo đòi ôm. Chỉ là mắt cô bé không ngừng đảo quanh, nhìn Thích Thiếu Thương, lại nhìn tiểu hồ ly, tái nhìn Thích Thiếu Thương.

Trở lại xe, lấy hộp thuốc ra, Thích Thiếu Thương cẩn thận dùng nước khoáng tẩy rửa miệng vết thương, sau đó thượng dược, dùng băng gạc băng lại một vòng.

Tiểu hồ ly cũng thực nghe lời, không chút giãy dụa.

Tiểu Vi đứng một bên, cầm khăn tay của mình, dùng bút chì màu viết gì lên đó. Cô bé thấy đã băng bó xong xuôi, liền lấy khăn tay của mình cột thêm vào bên ngoài.

“Đây là cái gì?”

“Hứa nguyện thư đó. Là để cho tiểu hồ ly này phù hộ thúc thúc mau tìm được bạn gái! Cô giáo nói, tiểu động vật biết báo ân mà!”

Thích Thiếu Thương, người không thể tìm được bạn gái mà phải đi nhờ một con hồ ly phù hộ, đầu giờ này hắc tuyến vạn trượng.

Đem tiểu hồ ly trả về địa phương cũ. Con vật nhỏ quay đầu lại, dùng đôi mắt to đen láy như quả nho nhìn bọn họ hồi lâu, liền chậm rãi đi sâu vào rừng trúc.

“Bánh bao thúc thúc! Nó nhất định biết nguyện vọng của chúng ta rồi nha! Thật tốt qua, không lâu nữa thúc thúc sẽ có bạn gái!”

Tiểu Vi say mê vỗ tay cười, đắm chìm giữa thế giới thần tiên của bản thân.

Thích Thiếu Thương cũng không đành lòng đánh vỡ ngây thơ của nàng, cũng cười ôm lấy nàng:

“Tốt! Đến lúc đó chúng ta cũng không cần phải mỗi ngày đi ra mấy quán ăn kia mà ăn nữa nha!”

…………….

Một ngày, lại thêm một ngày trôi qua, Tiểu Vi liên tục nhắc tới, vì cái gì bạn gái còn chưa có đến. Sau, Thích Thiếu Thương trả lời tiểu hồ ly kia còn đang tìm, dần dần bé con cũng phai nhạt đi, không hỏi nữa.

Lại đến cuối tuần, nên ngoài có mưa bụi lất phất rơi.

Hai người không ra khỏi nhà, cơm trưa cũng là gọi người ta đem đến.

Chạng vạng, Tiểu Vi lại nói không muốn ăn đồ bên ngoài nữa. Thích Thiếu Thương đành định chuẩn bị xuống nấu mì ăn liền.

Cư nhiên cô bé đòi ăn mì sợi, hắn đành cũng phải đi ra cửa hàng mua mì về cho cô bé. Đang suy nghĩ, nấu mì này có cần phải bỏ thêm trứng vào không a? Đột nhiên, chuông cửa vang.

(Nguyệt: tung bông:”D)

Người bấm chuông cửa chính là một nam tử trẻ tuổi mặc áo somi màu lục nhạt, trong tay cầm một khối màu sắc rực rỡ gì đó. Thấy Thích Thiếu Thương ra mở cửa, cậu ta một câu cũng không nói, đem đồ vật kia trao cho hắn.

Tiểu Vi nghiêng nghiêng đầu sau lưng Thích Thiếu Thương nhìn ra, tò mò nhìn đồ vật trong tay cậu ta:

“Bánh bao thúc thúc, anh ấy chính là con tiểu hồ ly kia đó!! Đây là khăn tay của tiểu Vi Vi mà!! Anh ấy đến đây chính là để báo ân đi!!”

Thích Thiếu Thương miệng mồn há hốc, nữa ngày cũng không phát thành lời. Hắn cũng không tin tưởng thời đại này còn có cái chuyện gì là động vật biến thân để đi báo ân nha.

Vả lại, thanh niên trước mặt này tuy bộ dạng sạch sẽ suất khí, nhưng quần áo cũ kỹ, lại vương không ít vết bẩn, có khi nào cũng là một nhân vật nguy hiểm đi.

Hắn cố y đứng ngăn trở nơi cửa:

“Chào cậu, cậu đến có việc gì?”

Thanh niên kia ngẩn đầu, có chút ngây ngốc nhìn thần sắc đề phòng của Thích Thiếu Thương, không quá nữa khắc sau, cậu ta xoay người, hướng cầu thang đi xuống.

Tiểu Vi đứng sau lưng hắn, sốt ruột kêu to:

“Thúc thúc, thúc vì cái gì không cho anh ấy vào? Anh ấy là hồ ly mà, là hồ ly mà… anh ấy từ trên núi đến tìm chúng ta mà….”

Thích Thiếu Thương còn đang ngây người sửng sờ, vừa rồi hắn cùng người kia nhìn nhau một cái.

Cảm giác…. tựa như bị đánh một quyền.

(Nguyệt: cái mặt háo sắc =3=)

Không phải đau, mà là chấn động. Đôi mắt kia liếc nhìn một lần, hắn tựa như cả người nhu hòa mềm nhũn, không dậy nỗi nữa điểm khí lực.

Hơn nữa, bộ dáng cậu ta, tựa như đã từng gặp qua ở đâu đó.

Vì cái gì bóng dáng đó, cước bộ tập tễnh từng bước ly khai đó, trông thập phần quen thuộc….

“Khoan đã!”

Thích Thiếu Thương đột nhiên không hiểu tìm được khí lực từ đâu, quát to một tiếng, dọa chính bản thân mình hoảng hốt.

Kỳ thật, hắn nhìn bóng dáng hiu quạnh của thanh niên kia, làm tâm hắn đau đớn một trận. Cảm giác vừa làm ra chuyện có thể sẽ khiến hắn hối hận cả đời, vì vậy liền hô to.

Thanh niên dừng lại cước bộ, quay đầu lẳng lặng nhìn hắn.

Thích Thiếu Thương nhất thời bất khả ngôn dụ, chăm chú nhìn vào đôi mi hắc sắc thật sâu kia. Thâm tâm hắn giờ chỉ còn lại một ý tưởng:

[người này, thật sự rất quen thuộc.]

Lúc này Tiểu Vi đã mở to cửa ra, chạy đến bên người thnah niên kia, thân thiết lôi kéo tay cậu ta:

“Hồ ly, chúng ta chờ anh lâu rồi nha! Như thế nào đến bây giờ mới tới?”

Bị một tiểu cô nương 5 tuổi gọi là ‘hồ ly’ mà không phản bác lấy nữa chữ, có khi nào thật sự là hồ ly biến hình không a?

Cậu thanh niên kia bị Tiểu Vi dùng sức lôi kéo đi vào nhà, cư nhiên cũng không mở miệng nói câu nào. Thích Thiếu Thương nhìn người kia, thần sắc lộ vẻ mê hoặc.

Đột nhiên nhớ tới cước bộ lúc nãy của cậu ta có chút không thông thuận, Thích Thiếu Thương cũng ném thẳng cái ý nghĩ ‘không cho người lạ vào nhà’ ra sau đầu, cùng Tiểu Vi kéo cậu ta đi vào cửa.

Để cậu ta ngồi xuống sô pha, vươn tay định vén ống quần người kia lên, liền bị cậu nhanh tay cản lại… Trong mắt cậu lúc này tràn đầy phòng bị.

Thích Thiếu Thương nhìn thấy ánh mắt kia, chỉ nhẹ giọng nói:

“Anh muốn xem chân cậu tại sao lại bị như vậy, được không?”

Đối với Thích Thiếu Thương bám riết không thôi, đề phòng trong mắt cậu ta cũng dần tiêu tán, chầm chậm buông tay xuống.

Giữa ống chân trắng nõn thon dài đúng là còn đọng lại một vết thâm tím, tựa như bị gậy đánh vào. Thích Thiếu Thương bỗng dưng trong lòng phát giận:

“Là ai làm?”

Tiểu Vi ngồi xổm một bên đau lòng hít một hơi, cái miệng nhỏ hắn hướng vết thương kia nhẹ nhàng thổi thổi khí, vừa thởi lại còn nói:

“Không đau không đau. Mama chính là hay thổi như vậy đó.”

Thanh niên kia ôn nhu sờ đầu Tiểu Vi, đáy mắt xuất hiện một tia ôn nhu ba quang.

Đột nhiên, Tiểu Vi ngẩn đầu hỏi:

“Hồ ly, thương tích lần trước của anh đã khỏi rồi nha?”

Thích Thiếu Thương nhìn xuống, nơi cổ chân cậu đúng là có một đạo vết thương đã sắp lành, máu đã khô liền lại.

Việc này, ngay cả Thích Thiếu Thương cũng không tin được. Cậu thanh niên này nếu không phải tiểu hồ ly kia, như thế nào lại cầm khăn tay của Tiểu Vi đi tới cửa? Như thế nào chân kia lại bị thương? Như thế nào một câu cũng không nói dị thường thần bí? Huồng hồ còn mặt một bộ áo sơ mi xanh lục như thế!

Thời điểm dẫn cậu ta đi vào phòng tắm, Thích Thiếu thương vẫn còn đang cố gắng tự vấn:

[ Rõ ràng là một đại nam nhân như vậy. Có thể nào là do một con tiểu hồ biến ra đâu?

Chẳng lẽ, cảm giác quen thuộc kỳ quái này của hắn, chính vì hắn đã từng cứu cậu ta sao?]

Tiểu Vi đứng trong phòng khách không ngừng cười.

Thích Thiếu Thương hỏi bé con đang cười cái gì, thì nụ cười của nàng lại càng sáng hơn:

“Anh hồ ly này thật là đẹp nha….”

Đột nhiên nàng lại liễm liễm mi:

“Ainha, khẳng định là anh ấy không tìm ra được bạn gái cho thúc thúc, nên đành phải chính mình đến báo ân. Ai… nếu anh ấy là nữ thì tốt rồi…. Bất quá, không quan hệ nha, anh ấy thực rất đẹp mà….”

Một đạo hắc tuyến trên mặt Thích thiếu Thương chậm rãi thùy hạ.

——— hoàn đệ nhị ———-

Coming next:

Thanh niên kia không biết đã ra khỏi phòng tắm tự khi nào, đứng nơi cửa phòng, nhìn hắn hơi mỉm cười.

Cậu ta tươi cười thật đẹp… Tuy dùng từ đẹp này hình dung nam nhân thực có điểm rất cổ quái… nhưng trừ bỏ từ này, Thích Thiếu Thương thực không còn từ nào chuẩn xác để hình dung.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.