Cáo Báo Ân

Chương 13: Chương 13: Phiên ngoại: Cáo báo ân chi thời gian chung sống(3)




Nguyệt: warning: máu me lắm đó, báo trước T_T

[Chỉ là, vừa rồi cậu cũng thực dễ xúc động rồi. Có lẽ, nội tâm hắn vẫn có chút để ý sự tình trước kia: lại luôn xác định mình mới là người có thể bỏ hắn mà đi? Nếu hai người gặp nhau trong một tình huống bình thường, không có con tiểu hồ ly kia, thì sẽ không thể tạo dựng được một quan hệ thân mật như bây giờ.]

Thế nhưng hiện tại, Cố Tích Triều đã nhận ra, tất cả giả thuyết cùng suy đoán, một khi đứng trước mặt người mình thật sự yêu, tất đều không còn quan trọng.

Hôn môi nóng ấm đi dọc theo chiếc cổ thanh tú, xuống bờ ngực, nút áo somi từng chiếc bất tri bất giác đã bị cởi bỏ. Trong lúc bụng bị nhẹ nhàng khẳng cắn, cảm giác một trận ẩm ướt mềm mại nơi làn da, Cố Tích Triều rốt cuộc đã tỉnh lại khỏi mông lung.

Cậu cúi đầu xuống nhìn, nhận ra mình đang ngồi trong lòng Thích Thiếu Thương tự lúc nào, hai tay ôm lấy đầu hắn.

Ánh mặt trời chiều hắt vào ngoài cửa sổ, chiếu sáng cả căn phòng.

“…. Chờ ….. Từ từ, em…. Em muốn đi tắm…”

Trong lúc khẩn trương, Cố Tích Triều căm tức phát hiện bản thân mình phát ngôn có chút chật vật.

Ngồi trong bồn tắm tẩy rửa, Cố Tích Triều vẫn thực bất bình: vì cái gì đến thời điểm này, cậu lại hoàn toàn mất đi khả năng trấn định như bình thường. Hồi tưởng lại, đều là chính mình đầu hàng trước… không được, không thể để cho cái bánh bao kia đắc ý nữa….”

Trong lúc còn đang căm giận nghĩ xem làm thế nào để trừng trị người nọ, cửa phòng tắm đột nhiên lại bị mở ra.

“Tích Triều, em quên lấy quần áo…”

Cố Tích Triều đến bây giờ vẫn còn đang suy nghĩ sự tình sao lại thành cái dạng này? Cậu đúng là quên lấy quần áo, nhưng thật không biết có phải tên kia đang mượn cơ hội ăn đậu hủ không đây? Ghê gớm hơn, chính là cậu cứ vậy tùy tiện để hắn xằng bậy.

Nghĩ đến đây, cậu rốt cuộc không thèm để ý đến cái tên nào đó đã cởi sạch quần áo nhảy vào bồn tắm không ngừng giở trò với cậu kia, giãy dụa nghĩ muốn đứng dậy.

Đột nhiên lại bị ôm về phía sau, thanh âm Thích Thiếu Thương phát ra như có ma lực thôi miên:

“Tắm xong rồi, chúng ta bắt đầu đi…”

Cố Tích Triều la lên:

“Hỗn đản, nơi này không phải phòng ngủ!”

Thích Thiếu Thương ôm lấy cậu đặt lên đùi mình, chậm rãi ngồi xuống bồn tắm rộng lớn:

“Đây là nhà của chúng ta, phải ở từng địa phương đều ghi lại kỷ niệm mới tốt…”

Hắn một bên hôn lấy cổ cậu, một bàn tay vuốt ve chậm rãi.

Cố Tích Triều vốn đã bị câu nói kia kích thích không ít, lúc này càng thêm mẫn cảm.

Cậu ngồi trong lòng Thích Thiếu Thương, tuy rằng không phản đối, nhưng ở địa phương xa lạ này vẫn có chút khẩn trương.

Trong phòng tắm sáng đèn, ngón tay linh hoạt mân mê từ cổ đến ngực, tay còn lại từ mắt cá chân cũng đã sờ đến đùi. Cố Tích Triều lúc này đầu đã đầy yên hà liệt hỏa, chật vật thở dốc

Đột nhiên cảm giác có một bàn tay đặt giữa hai chân mình, không nặng không nhẹ xoa vuốt. Toàn thân cậu bắt đầu kịch liệt run rẩy.

Mặt nước nhiệt nhiệt chấn động, giữa làn hơi nước hỗn loạn mang theo từng trận hô hấp nặng nề cùng tiếng rên rỉ ẩn ẩn không thể áp chế. Một cỗ tình cảm mãnh liệt nồng đậm tràn ngập khắp phòng.

Bồn tắm tuy rất lớn. Thế nhưng chứa trong mình hai đại nam nhân cao một mét tám vẫn có chút chật chội. Thích Thiếu Thương đem thân thể vô lực kia, xoay lưng cậu ngồi vào lòng mình, ôm chặt người vào trong ngực, tiếp theo, đưa đầu ngón tay từng chút tiến nhập vào địa phương hắn mong đợi đã lâu.

Cố Tích Triều bị hắn đùa nghịch một hồi, lúc này đã hoàn toàn vô lực, nay được thoải mái ôm lấy như vậy cũng không chút kháng cự giãy dụa. Địa phương ẩn mật kia do ngâm nước nóng nên mềm mại đi không ít, ngón tay Thích Thiếu Thương đưa vào cũng không chút trở ngại gì, hơn nữa đối phương phi thường phối hợp làm hắn càng thêm ôn nhu âu yếm. Đến lúc Cố Tích Triều đã hoàn toàn mất đi lực khống chế, bắt lấy tay hắn biểu tình quẫn bách, không hiểu đang có ý thúc giục hay là ngăn cản, ngay cả thanh âm phát ra đều gần như ẩn ẩn tiếng khóc. Thích Thiếu Thương ôm lấy thắt lưng cậu, thong thả mà hữu lực tiến vào.

Vừa tiến vào thân thể Cố Tích Triều, Thích Thiếu Thương đã có chút kiềm chế không được. Cảm giác bao trụ này, lại càng chặt chẽ nhiệt nhiệt, mãnh liệt hơn bình thường vài phần. Hắn bắt đầu từ chậm rãi, theo bản năng càng lúc luật động càng nhanh hơn, hai tay giữ lấy thắt lưng Cố Tích Triều, từng đợt tiến công trầm trọng mà hữu lực, toàn thân hắn lúc này chỉ còn cảm giác được nơi ấm áp kia.

Cố Tích Triều bị hắn bức đến mức hoàn toàn vô lực, con ngươi mờ mịt, thở chật vật không ngừng. Tuy rằng thắt lưng bị Thích Thiếu Thương giữ lấy, nhưng vẫn có chút loạng choạng muốn ngã. Cố Tích Triều theo bản năng, bắt lấy cánh tay đặt bên hông mình, tay còn lại kiếm tìm một nơi nào đó để đỡ lấy bản thân.

Thích Thiếu Thương từ sau lưng cắn lấy tai cậu, thấp giọng thủ thỉ:

“Ôm lấy anh là tốt rồi, anh sẽ không buông em ra.”

(Nguyệt: câu này trong một hoàn cảnh nào đó nghe sẽ rất ngọt rất tuyệt, còn trong hoàn cảnh này chỉ thấy ổng mặt dày =))=)))..)

Vành tai phi thường mẫn cảm lại bị hắn khiêu khích như thế, địa phương tư mật không ngừng lấp đầy cùng ma sát. Cố Tích Triều rốt cuộc không chịu được nữa, xoay người phản thủ ôm lấy cổ Thích Thiếu Thương, nghe giọng rên rỉ giữa không gian phòng tắm tràn ngập tiếng vang cùng tiếng nước hỗn loạn mà thanh thúy.

………………..

Thích Thiếu Thương tinh tế lau khô thân thể Cố Tích Triều, ý định muốn giúp cậu mặc quần áo vào, lại bị người kia cự tuyệt:

“Em tự mình làm.”

Tuy rằng không thể triệt để trừng trị thay đổi tên kia, nhưng lần này Thích Thiếu Thương ôn nhu chăm sóc như vậy, vẫn là làm cho Cố Tích Triều tâm tình không tồi. Chỉ là cậu không có thói quen để người khác chiếu cố như thế này, nên khi nhìn đến biểu tình ủy khuất của Thích Thiếu Thương, Cố Tích Triều thiêu mi mỉm cười:

“Hôm nay anh rất tự giác đi. Một lần là đủ rồi, phải bảo trì a…”

(Nguyệt: O.O đang dạy chồng =)))

……………………

Thích Thiếu Thương rất buồn bực!

Theo lý thuyết, hảo hảo vận động rồi thì phải là thần thanh khí sảng mới đúng chứ, nhưng câu nói cuối cùng kia của Cố Tích Triều quả là làm hắn nghẹn lời rồi. Chủ ý là muốn săn sóc đối phương, thế nhưng nghĩ tới nghĩ lui càng sinh ra hối hận.

Sớm biết bây giờ khó chịu như vậy, còn không bằng lúc ấy ăn kiền mạt tịnh bất lưu đường lui luôn đi. Hơn nữa sau khi ăn cơm chiều, người nọ liền đi thẳng vào phòng làm việc, không thèm để ý đến mình. Công tác so với chồng còn quan trọng hơn sao hả?!!!

(Nguyệt: oh, anh ngon lắm =)))

……………………

Cố Tích Triều tắt máy tính, xoay ghế đứng dậy khỏi bàn làm việc. Sau đó cậu tùy ý vươn vai tùy ý co giãn thân thể, lộ ra một mảng eo tế bạch.

Thích Thiếu Thương vừa bưng bữa ăn khuya vào phòng, chính là nhìn thấy một cảnh tượng mê người như vậy.

Cố Tích Triều vừa chuyển đầu, thấy Thích Thiếu Thương vô thanh vô tức đứng ở cửa, trong tay còn bưng một cái ly. Cậu híp mắt mấp máy môi:

“Công việc vừa làm xong… Là mang cho em sao? Cám ơn!”

Thích Thiếu Thương đem ly sữa đến đặt lên bàn, cúi đầu hỏi:

“Em hiện tại muốn uống chưa?”

“Để chút nữa, mới vừa ăn cơm xong, còn no a.”

“Nhưng đối với em lại rất đói…”

Ngẩn nhìn vào Thích Thiếu Thương, Cố Tích Triều bất chợt kinh ngạc, loại ánh mắt đem người thiêu đốt này của hắn phi thường quen thuộc…

“….. Cũng không phải…. Hỗn đản…”

Thích Thiếu Thương tựa vào người cậu, hôn xuống. Cậu tuy oán hận cố gắng mắng một câu, nhưng cả người căn bản cũng không gượng dậy nổi. Cố Tích Triều dùng sức nghĩ muốn khép chân lại, ngay sau đó đã bị Thích Thiếu Thương bắt lấy, mở rộng hai chân ra.

Rất mất mặt a!!!

Loại sự tình này, không ở trên giường, cũng không có tắt đèn…

Một bàn tay xuyên qua lớp áo náo loạn khắp người, bị hắn chen giữa hai chân, có làm thế nào cũng vô pháp khép lại, hơn nữa nơi tư mật không ngừng bị vuốt ve nhiệt liệt…

Cố Tích Triều chỉ cảm thấy xấu hổ cùng giận dữ, phi thường khẩn trương, thế nhưng cơ hồ ẩn hàm chút chờ mong. Đại não lúc này tràn ngập loại cảm giác hỗn loạn cùng ngọt ngào, trong mơ màng vô thức mà nghênh đón nụ hôn cùng bàn tay xâm chiếm quấy phá kia.

Thực không biết, Thích Thiếu Thương nhìn thấy phản ứng đáng yêu này càng vô cùng thích:

“Tích Triều, Tích Triều…”

Hắn ý loạn tình mê xoa vuốt đường eo lưu xướng tinh nhuyễn, hài lòng nhìn thấy Cố Tích Triều lúc này thần tình đỏ bừng, đôi mắt nữa khép nữa mở mang theo một tầng hơi nước ẩn nhiên.

Thích Thiếu Thương nhất thời cảm thấy một trận nhiệt lưu cuồn cuộn, khô nóng khó nhịn. Hắn rời khỏi đôi môi dù có nhấm nháp thế nào cũng không chán kia, một đường lần theo từng mảnh da thịt trắng trẻo tinh tế, một ngụm đem bộ vị tư mật đã muốn ngẩn đầu kia hàm trụ vào trong miệng.

Cố Tích Triều bị tấn công bất ngờ như vậy, nhất thời hoảng hốt, trong phút bốt rối cả người ngã xuống bàn làm việc sau lưng:

“Không, không cần như vậy…”

Theo bản năng lên tiếng kháng cự, nhưng bản thân nghe đến thanh âm vô lực nhuyễn nhuyễn của mình liền một trận mặt đỏ tim đập:

“Ngô….”

Thuận theo tiết tấu mạnh yếu của người kia, thanh âm Cố Tích Triều phát ra càng thêm mơ hồ mỏng manh. Bàn tay nguyên bản che nơi mặt không không tự giác lùa vào mái tóc Thích Thiếu Thương.

Theo bản năng nhẹ động thắt lưng, cả người Cố Tích Triều đều vương một tầng mồ hôi, làn da càng phiếm hồng. Bàn tay chôn giữa mái tóc mềm mại của Thích Thiếu Thương, không nhận ra biểu tình là đang ngăn cản hay thúc giục:

“Không được…. Anh…..”

Đang muốn đẩy hắn ra, lại cảm giác bên dưới hắn càng dùng sức hấp duyện. Cố Tích Triều lúc này đã hoàn toàn không khống chế được, cả người run rẩy nằm trên bàn, tay cũng vô lực ngăn cản.

“Hiện tại đã đói hay chưa?”

Trong mơ màng có một cảm giác mát lạnh nơi ngực, bờ môi cùng đầu lưỡi Thích Thiếu Thương ẩm ướt liếm duyện cắn mút làn da, sau đó chuyển hướng sang điểm hồng anh non mềm:

“Ân, so ra, vẫn là Tích Triều có điểm ngon miệng hơn…”

Cái gì?

Cảm giác mơ hồ, Cố Tích Triều lại hốt hoảng nhìn thấy nơi ngực mình loang lổ vết sữa trắng muốt. Thích Thiếu Thương nhìn lên biểu tình hốt hoảng của cậu, còn thâm ý chậm rãi liếm đi vệt sữa còn đọng lại nơi môi, tiếp theo cúi đầu tiếp tục thưởng thức hương vị mê người.

Trong nhất thời lại cảm giác khoang miệng tràn ngập hương vị béo ngậy ngọt ngào. Cố Tích Triều theo bản năng nuốt xuống, lại có một cảm giác mềm mại ẩm ướt nơi đầu lưỡi cậu dây dưa không dứt, ôn nhu mà mãnh liệt. Trong không trung lúc này tràn ngập một loại lửa nóng mê muội cùng hoảng hốt.

“Thế nào?”

Một tay nâng cằm Cố Tích Triều lên, dùng ngón tay mân mê bờ môi do bị hôn mà trở nên ửng hồng, Thích Thiếu Thương cười cười nói nhỏ:

“Có ngon hay không?”

….

Tay hắn vì cái gì lạnh như vậy?….

Ngô, sâu quá….

Trong cơn mê muội, chút thần trí cuối cùng còn sót lại của Cố Tích Triều nhắc nhở cho cậu biết Thích Thiếu Thương hiện đang làm cái gì, trên mặt lập tức phát nhiệt.

Người này…. người này cư nhiên dùng sữa ở địa phương đó!

Cố Tích Triều còn chưa kịp lấy lại tinh thần giữa cơn khiếp sợ, liền cảm giác những ngón tay ướt át kia rời khỏi cơ thể. Ngay sau đó, một vật lửa nóng thật lớn thật cứng rắn, không hề báo trước mạnh tiến vào.

Cố Tích Triều ngay cả kêu cũng không kịp phát ra tiếng, kế tiếp bị một bờ môi hung ác nuốt lấy tất cả thanh âm vào yết hầu, chỉ có thể bị động thuận thế đón nhận từng động tác của người nọ.

Sau vài lần luật động, chiếc áo nguyên bản còn vướng nơi cánh tay Cố Tích Triều rốt cuộc rơi xuống hoàn toàn. Thoát ly trói buộc, Cố Tích Triều vươn tay nghĩ muốn đẩy tấm thân đang kịch liệt xâm chiếm phía trên mình ra. Không nghĩ cậu vừa có động tác, Thích Thiếu Thương đã áp cả thân thể mạnh mẽ của mình xuống, gắt gao khóa chặt cậu nơi mặt bàn, không thể động đậy.

Người này là ăn phải thuốc gì rồi, như thế nào trở nên thô bạo như vậy?

Trong lúc giãy dụa, Cố Tích Triều nhìn lên nam nhân đang điên cuồng mãnh liệt như dã thú trên thân mình, lại rơi vào ánh mắt của hắn mà ngây người.

Dù ở thời khắc này, ánh mắt Thích Thiếu Thương nhìn cậu cũng không mất đi vẻ ôn hòa bao dung. Mà hiện tại, cặp mắt to kia còn chứa đựng trầm mê cùng tình tự cuồng nhiệt, mang theo cả một cỗ khí thế kiên quyết bức người.

Sau khi nghe hắn kể về giấc mơ kia, lại thấy được một Thích Thiếu Thương khác thường như thế này, làm Cố Tích Triều cảm nhận được một loại yêu thương cùng quý trọng mãnh liệt. Câu nhìn chăm chăm Thích Thiếu Thương, bàn tay nguyên bản đặt nơi ngực hắn nghĩ muốn ngăn cản, chậm rãi chuyển dời thành một cái ôm ôn nhu mà trắc trở, từng chút cảm thụ tình yêu hắn dành cho mình.

(Nguyệt: mn a, oh, cảm thụ đi, ổng yêu anh ‘nhiều’ lắm đó =.=)

Tình ý đáp lại này làm cho Thích Thiếu Thương giữa cơn tình dục thiêu đốt chợt run rẩy, đôi mắt lại càng sáng ngời hữu thần. Hắn nhìn xuống người yêu thương, ánh mắt dây dưa không dứt. Sau đó mạnh động thân, bắt đầu mãnh liệt chiếm đoạt.

Trong nhất thời, lay động kịch liệt như cơn hồng thủy thổi quét qua cơ thể. Cố Tích Triều hít sâu một hơi, xiết chặt cánh tay, nhắm mắt lại, tùy nghi nương theo từng tiết tấu của Thích Thiếu Thương. Luật động mạnh mẽ như sóng ba đào trầm bổng, phút chốc như rơi vào xoáy sâu, lát sau lại xông lên đỉnh cao mãnh liệt. Lúc chìm lúc nổi vô thường, dần dần đã mờ mịt không còn nhận ra phương hướng.

Thích Thiếu Thương đem chân Cố Tích Triều nâng đến bên hông chính mình, một bàn tay giữ lấy đôi chân thon dài trắng trẻo. Tốc độ dưới chân cũng đồng thời chậm dần, nhưng càng dùng sức mai nhập thật sâu địa phương ấm nóng kia.

Tiếng thở dốc của Cố Tích Triều càng thêm gấp gáp nặng nề, nơi tư mật nay đã đạt được đến một độ sâu trước nay chưa từng có, làm cậu chật vật thở ra tiếng:

“A.. Nhẹ…. Nhẹ một chút… Thiếu Thương…”

Tình cảnh người kia cường ngạnh tiến vào thế này, mãnh liệt phi thường làm cậu bắt đầu hoảng hốt, không tự chủ được lên tiếng gọi tên hắn.

Khả người nọ làm như không hề nghe thấy, vẫn gắt gao ôm chặt, biểu tình cuồng loạn liên tục hữu lực va chạm, càng lúc càng mạnh mẽ hung ác hơn.

Làn da xích lõa ma sát cùng mặt bàn dưới thân, cảm giác tê dại lạnh lẽo dần tràn ngập.

Cố Tích Triều mơ màng nghe thấy thanh âm chính mình rên rỉ cầu xin tha thứ bên tai, trong lòng dần dấy lên một luồng lửa giận, cũng không hiểu rõ là đối với Thích Thiếu Thương hay đối với chính mình.

Cậu theo bản năng xiết chặt nơi tư mật, nghĩ muốn dùng lực bài trừ thứ đang cuồng nhiệt loạn phá cơ thể mình. Lại bất ngờ nghe Thích Thiếu Thương rên lên một tiếng, thân thể đột nhiên bị mở ra ở một góc độ càng lớn hơn, động tác của người phía trên cũng càng thêm điên cuồng.

Cùng với luật động mạnh mẽ trừu sáp như giông bão của hắn, chiếc bàn làm việc bằng gỗ dưới thân bắt đầu rung động không ngừng, cảm giác giống như sẽ ngay lập tức vỡ ra thành từng mảnh.

(Nguyệt: =.= đồ thô bạo)

Giữa lúc kịch liệt, Cố Tích Triều vặn vẹo thân mình, nhẫn nại không được mà rên thanh nức nở, nỗ lực giãy dụa.

Thích Thiếu Thương đương nhiên hiểu rõ phản ứng của người nọ, vươn tay gắt gao đè chặt thắt lưng cậu lại, không ngừng tập trung công vích va chạm địa phương vừa khai phá kia.

Đến cuối cùng, Cố Tích Triều vẻ mặt ửng hồng, cuồng loạn lắc đầu, trên mặt ướt sủng không phân rõ là mồ hôi hay nước mắt. Ánh mắt cậu lúc này đã hoàn toàn mê loạn, gắt gao cắn chặt môi, cố gắng kiềm chế không phát ra thanh âm, thế nhưng trong vô thức lại càng xiết chặt cổ Thích Thiếu Thương.

Thích Thiếu Thương nhìn cậu nhíu mi liễm mắt, bộ dáng cực lực nhẫn nại. Hắn một bên thực đau lòng người này sao mà quật cường, thế nhưng cũng quyết không thể cứ như vậy mà buông người. Thích Thiếu Thương đành mạnh mẽ khai mở khớp hàm Cố Tích Triều, đem một đầu ngón tay của mình đưa vào miệng cậu.

Cảm giác được ngón tay hắn, Cố Tích Triều không chút khách khí cắn lấy, giống như đem tất cả oán khí phát tiết nơi răng mình. Thích Thiếu Thương đau đến nhíu mày, nhưng vòng eo cũng không ngừng dùng sức liên tục ma sát, cư nhiên còn thêm điểm ác ý, lưu giữ trong thân người kia càng lâu hơn.

Sau vài lần va chạm kịch liệt bài sơn hải đảo, Cố Tích Triều rốt cuộc thất thanh kêu lên, lại chuyển dời thành từng đợt thút thít rên rỉ. Khuôn mặt tràn ngập biểu tình thê thiết, phân không rõ là thống khổ hay vui thích.

Giữa thở dốc nức nở, bản năng cơ thể vẫn theo quy luật từng trận co rút thả lỏng đón nhận dị vật kia. Hơn nữa bờ ngực kề sát mướt mồ hôi, Thích Thiếu Thương chỉ cảm thấy một cỗ khoái cảm mãnh liệt xông thẳng đỉnh đầu, dục vọng như nước sông vỡ đê tràn ngập ra toàn thân. Bất khả kiềm chế mà gọi tên Cố Tích Triều, bàn tay gắt gao cô trụ thắt lưng mềm dẻo tinh tế kia, cuối cùng sau hơn mười đợt tiến công mãnh liệt nữa, rốt cuộc đã đến đỉnh.

Hai người thân thể kề sát nhau khẽ run rẩy hồi lâu, Thích Thiếu Thương lúc này mới vô lực ngã nằm trên người Cố Tích Triều, một cánh tay vẫn đang vòng qua ôm lấy người cậu.

Lúc này Cố Tích Triều đã không thể động đậy, nhắm mắt không ngừng thở dốc. Thật vất vả mới lấy lại được khí lực, vươn tay đánh tới:

“Anh là cái đồ đáng chết….”

Lời nói mơ hồ tức giận, nhưng lại vương theo tình tự mãnh liệt chưa tiêu tán.

Thích Thiếu Thương cũng không tránh, để mặc cho cậu đánh, không ngờ tay Cố Tích Triều nữa đường vẫn là vô lực rơi xuống. Cậu quả thực đánh giá quá thấp tính khí lì lợm của Thích Thiếu Thương, cũng là đánh giá quá cao năng lực hồi phục của bản thân mình.

Thích Thiếu Thương hàm trụ lấy môi cậu:

“Biết là em luyến tiếc.. Ai nha… Lại cắn anh…”

Cố Tích Triều hung tợn trừng mắt:

“Anh là cái đầu heo không biết tiết chế! Thắt lưng em đã muốn đứt ra rồi đây. Lúc nãy đáng ra nên cắn đứt ngón tay anh luôn thì hơn…. còn không mau ra ngoài!”

Một bên né tránh nghĩ muốn đẩy Thích Thiếu Thương ra, lại nhất thời lãnh khí: vật nào đó nguyên bản còn ở trong cơ thể mình, hình như lại bắt đầu trướng đại…”

“Đây chính là do em tự châm lửa đó thôi… Vừa nãy em nói cái gì? Một lần là đủ sao? Hôm nay nhất định phải giúp em sửa chữa ý nghĩ sai lầm này đi….”

“Thích Thiếu Thương! Mau buông!!!!…. A, anh muốn làm gì?!…. ngô….”

Giữ nguyên tư thế như vậy, Thích Thiếu Thương ôm Cố Tích Triều đi vào phòng ngủ. Giữa lúc đi lại, Cố Tích Triều đã muốn bị dị vật chôn sâu trong cơ thể chính mình kích thích đến mặt ửng hồng.

Đến khi bị áp đảo trên giường, cậu vẫn tranh thủ một tia cố gắng cuối cùng:

“Được rồi, được rồi. Em thừa nhận anh rất lợi hại….”

“Nhưng hình như em rốt cuộc đã quên mà….”

“Em, em nhớ ra rồi… Ngô…. Từ bỏ…. Ga giường…”

“Anh giặt rồi… lại còn có một bộ mới nữa…”

“Không được…. Không được. Ngày mai Tiểu Vi muốn tới…. A…”

“Không được phân tâm!…”

……………………………..

Giữa trưa một ngày cuối tuần, Tiểu Vi ôm một con sóc đồ chơi to gần bằng mình ghé vào bên giường Cố Tích Triều, vẻ mặt rất lo lắng:

“Mỹ nhân thúc thúc, thúc như thế nào lại sinh bệnh?”

“… Thúc thúc không có sinh bệnh, chỉ là hơi mệt…”

“Vậy thúc thúc nghỉ ngơi thật tốt, sau đó đứng dậy chơi cùng Tiểu Vi và hồ ly đi.”

Tuy rằng biết đang ôm trong tay là sóc, nhưng bé con vẫn nhất quyết gọi là hồ ly.

“Bánh bao thúc thúc đang nấu cơm… Thúc thúc hiện tại có đói bụng không?”

Hắc tuyến, hắc tuyến, hắc tuyến.

Hiện tại, chỉ cần nghe được từ ‘đói’ này, Cố Tích Triều liền đau đầu.

“Di? Mỹ nhân thúc thúc, vệt hồng trên cổ thúc thúc kia là gì vậy? Muỗi cắn sao? Cô giáo nói mùa hè mới có muỗi mà? Vệt ở trên cổ lớn như vậy. Rất là đau đúng không?….”

“Tích Triều, Tiểu Vi, có thể ăn cơm….”

Một cái gối đầu thẳng mặt bay tới…

“Thích Thiếu Thương, anh là tên hỗn đản!!!”

=========== toàn văn hoàn ==========

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.