Cặp Song Sinh Siêu Nghịch

Chương 20: Chương 20: Chương 20.




Cứ thế ngày qua ngày Thỏ con cứ ăn một viên kẹo , cứ ngồi trong phòng cậu lau chùi rất sạch sẽ và thế đến viên cuối cùng cậu cũng về nhân ngày tết nguyên đán . Cậu mang cho cô một lọ kẹo khác cũng với bức thư và con thỏ bông , cứ thế lặp lại liên tục 10 năm trôi qua . Thỏ con hiện đã là người mẫu đại diện cho công ty S&A , công ty nhà cậu còn Gấu con được làm trợ lí của phó giám đốc Tuấn Tú .

Thỏ con ngồi nhìn ra trời xanh , hôm nay trời thật đẹp , cô ước bây giờ nếu có cậu bên cạnh thì vui biết bao , đang suy nghĩ mông lung thì :

-Chào mừng bà phu nhân ,đại thiếu gia quay trở về ! – tiếng của các cô giúp việc vang lên

- Được rồi ! – bà Hoàng phu nhân gật đầu

Thỏ con nghe tiếng liền chạy ra xem . Thân ảnh đó , vóc dáng đó . gương mặt đó … là đại thiếu gia .

-Đại thiếu gia !

- Thỏ con !

Tuấn Kiệt nhẹ cười ôm lấy cô , Thỏ con ôm chặt cậu khóc sướt mướt . Bà Hoàng phu nhân tức giận bước tới kéo Thỏ con ra và một tiếng động vang lên cả ngôi nhà . Tất cả người giúp việc trong nhà hoảng hốt nhìn gương mặt trắng nõn bị đỏ một bên má , Tuấn Kiệt giật mình kéo cô ra phía sau nhìn bà Hoàng phu nhân hỏi :

-Bà , sao bà lại đánh nó ?

- Ở đâu ra cái quyền ôm ấp chủ của mình như thế hả ? Con nên nhớ con là người thừa kế tập đoàn S&A , người không có môn đăng hộ đối thì đừng mơ tưởng !

Thỏ con cúi đầu , phải cô chẳng là gì cả , cô không thề xứng với cậu . Tuấn Kiệt kéo Thỏ con bỏ đi vào nhà , bà Hoàng phu nhân tức giận vô cùng . Thỏ con sau khi lên phòng đại thiếu gia thì :

-Cậu ăn gì không ? Khát không ? em lấy nước hay đồ ăn cho cậu nhé !

- Mày im lặng một chút là được ! Ngồi cạnh tao !

Tuấn Kiệt ngồi dựa lưng vào ghế ngắm nhìn vào Thỏ con khiến cô đỏ mặt nói :

-Cậu…cậu nhìn gì thế ?

- Lớn lên đẹp ra nhỉ ? Chắc nhiều thằng để ý mày lắm phải không ?

- Để ý … ừm cũng nhiều !

-Bao nhiêu ?

- Nửa trường !

- Nổi tiếng quá há ,sướng quá còn gì !

- Sướng gì cậu , chỉ là các bạn tổ chức fanclub cho 2 chị em , em thôi mà !

- Có fanclub luôn , tao sống bên ấy chật vật đi làm chả ai để ý mày ở đây có cả đội quân hùng hậu làm fan cơ đấy !

- Thật sao ? Mà ai nói cậu không có fan .. em nguyện làm fan của cậu nè !

- Vậy à … !

Tuấn Kiệt kề mặt lại gần mặt Thỏ con , 2 mắt cô mở to , 2 má ửng hồng lên trông rất đáng yêu , cô thấy thế cứ ngả người ra sau và đại thiếu gia được nước lấn áp cứ tiến tới . Hiện giờ cảnh của họ đang là 1 người nằm dưới e thẹn , một người nằm trên ranh ma . Đang cúi xuống thì :

-CON TRAI YÊU QUÍ !

Cánh cửa bật mở , cả 2 quay sang nhìn , bà chủ ông chủ đang đứng đó la lên khuôn mặt rạng rỡ , bỗng

-CÁI GÌ THẾ NÀY ? XÊ RA ! – bà Nhật Nguyệt tiến tới xô Tuấn Kiệt nằm ngửa ra sau

Thỏ con đỏ mặt vô cùng , bà Nhật Nguyệt xem xét chung quanh người cô một vòng rồi hỏi nhẹ:

-Nó làm gì con chưa ?

-Dạ…chưa !

- Mẹ .. con có phải con ruột mẹ không ? Sao có người mẹ đối xử con mình như thế chứ ? – Tuấn Kiệt ngồi dậy xoa cái đầu đáng thương bị bà xô đập xuống ghế .

Bà Nhật Nguyệt xoay người lại , mỉm cười gian sảo nói lạnh

-Con cũng to gan quá nhỉ , dám động thủ với người của ta !

- Haha , mẹ à dù là giờ không được nhưng sau này cũng được vậy thì được giờ cũng chả sao !

- Đừng có mơ tưởng khi đụng vào gà của ta khi ta chưa cho phép ! Đi thôi Ánh Nhật !

Thỏ con quay sang nhìn cậu ái ngại rồi bỏ đi ra ngoài theo bà chủ , ông Tuấn Dương khẽ cười khi nhìn thấy 2 mẹ con mới gặp đã cãi nhau rồi , ông bước tới ngồi đối diện cậu .

-Con đã về sớm hơn dự định !

- Vâng , con đã cố gắng hoàn thành để về sớm !

- Con đã xác định sẽ lâu dài với Thỏ con sao ?

- Không phải xác định mà là chắc chắn ba ạ !

- Ta cũng mong con bé là con dâu mình ! Cố lên con nhé , thôi con cũng mệt rồi đi nghỉ rồi chút xuống ăn cơm !

Nói xong , ông đi ra ngoài . Tuấn Kiệt bước tới tủ lấy ra chiếc quần sọc ngang gối và cái áo thun . Bước vào nhà tắm , tắm gội thay đồ xong cậu đi ra nằm ngủ một giấc ngon lành .

Ngày hôm sau , Thỏ con mỉm cười mặc trên người bộ váy cấp 3 trường Royal , ngôi trường sang trọng mà cô học từ tiểu học đến nay . Đeo túi xách lên bước ra thì …cô ngạc nhiên vô cùng ,đại thiếu gia cũng mặc đồng phục giống cô ..nhìn vào bảng lớp , cùng lớp với cô luôn sao ?

-Đại…đại thiếu gia ! Cậu đi học sao ?

- Bộ lạ lắm à ! – Tuấn Kiệt nhìn

- Chẳng phải cậu đã tốt nghiệp đại học bên Mỹ rồi sao ?

- Tao nhớ trường , nhớ lớp muốn đi học mày không cho à !

Thỏ con lắc đầu , Tuấn Kiệt khẽ cười rồi đi ra ngoài xe . Bước đi tới trường :

-Ôi, là Ánh Nhật đó ! – tất cả học sinh nam nhìn Thỏ con

- Chào buổi sáng ! – cô mỉm cười thân thiện

Tất cả đám con trai sịt máu mũi vì độ đáng yêu của cô , bên cạnh đó đại thiếu gia bèn ôm chặt cô vào người làm cho tụi con gái ghen tị .

-Đẹp trai quá , làm bạn trai của nhỏ đó uổng thật ! – một học sinh nữ nói

- Ừ ! – học sinh nữ 2 tán thành

- Mà cô ấy cũng dễ thương thật mà ! – học sinh nữ 3 nói

Thế là cả đám xì xào bàn tán , Ánh Nhật nhìn lên đại thiếu gia nói nhẹ :

-Cậu … cậu sao ôm em chặt quá vậy các bạn đang nhìn kìa !

- Kệ bọn nó !

Tuấn Kiệt nói lạnh rồi ôm cô đi về lớp , vừa bước vào thì :

-Anh 2 !!!!!!!

Một thân ảnh lao lại cùng tiếng nói ngân dài , Tuấn Kiệt đưa tay lên chặn ngay đầu thân ảnh đó lại .

-Thôi ngay cái kiểu gọi đó đi !

- Anh 2 , sao anh đối xử với em mình như thế , Thỏ con à không Ánh Nhật kêu được tại sao em không kêu được ! – Tuấn Tú nhõng nhẽo

- Đơn giản như thế mà cậu không biết sao vì đó là bản độc quyền của chị tôi !


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.