Cappuccino

Chương 52: Chương 52




Nhưng ngay cả đến bé Phương cũng chẳng biết tung tích gì của Hoàng Mai khi được tôi hỏi đến cả, lại còn tỏ ra khá là ngạc nhiên nữa chứ:

-Ơ, Hoàng Mai không đi chung với anh à?

-Thì có một chút tranh cãi nên giờ chẳng biết đã ở đâu rồi!

-Cũng vì tính cứng đầu của anh mà ra cả đấy!

-Ừ thì biết rồi, quan trọng là phải kiếm cho được Hoàng Mai kìa!

-Anh thử kiếm ở những nơi khác chưa?

-Đã kiếm rồi, nhà bạn thân cũng như những nơi có thể nhất! Anh còn lập ra một list những nơi có khả năng nữa cơ!

-Và nhà em là một trong những số đó hả?

-Ừ phải rồi!

-Vậy nếu anh không vì kiếm Hoàng Mai thì chắc sẽ không đến đây đâu phải không? – Em cau mày chu mỏ.

-Sặc, làm gì có! Nếu như không kiếm Hoàng Mai thì anh vẫn đến đây xin lỗi em mà!

-Được rùi, thế anh có cần em giúp đỡ gì không?

-Không đâu! Anh tự kiếm được mà! Trong list của anh còn một nơi có khả năng nữa nhưng nơi này xem ra khó kiếm đây!

-Nơi đó là nơi nào để xem em giúp được gì không?

-Cũng có khả năng là Hoàng Mai đến nhà của Lam Ngọc đấy!

-Lam Ngọc hả, thế thì dễ thôi! Em có số điện thoại của bạn ấy nè, biết cả địa chỉ nhà luôn đó!

-Thế thì tốt quá rồi! Cám ơn bé Phương nhiều, hề hề!

Vậy nên y theo số điện thoại mà bé Phương cung cấp, tôi đánh bạo gọi ngay mà không một chút lưỡng lự, tình thế bây giờ đang hết sức gay go rồi, lưỡng lự phút nào là nguy hiểm phút đó ngay, đây là cơ hội cuối cùng rồi mà:

-Alô, xin hỏi ai đấy! – Tiếng một người phụ nữ lạ trả lời điện thoại khi tôi gọi đến.

-À, có phải số điện thoại của Lam Ngọc không ạ? – Tôi lễ phép hỏi.

-Phải rồi, nhưng cô Ngọc đang bận tập võ, cậu có muốn nhắn gì không tôi sẽ nhắn lại!

-Dạ cám ơn, dì cứ nhắn là có Phong 10A4 cần gặp có chuyện gấp!

-Được rồi, tôi sẽ nhắn lại cho!

-Dạ cảm ơn dì, con cúp máy đây!

Ui cha, ghê thật! Võ công đã cao rồi lại còn đi tập thêm nữa, nhỏ này muốn đi thi Seagames chắc, thảo nào mới 16 tuổi đã đạt đai đen nhị đẳng rồi, quả thật là không tầm thường chút nào, nếu tỷ thí chắc tôi oánh không lại nhỏ mất.

Mà còn cái người phụ nữ trả lời điện thoại đó nữa, theo như cách gọi Lam Ngọc cho thấy thì đây có thể là người làm của nhỏ đây mà. Chà, hông lẽ nhà của nhỏ Ngọc cũng giàu như nhà thằng Toàn nhỉ, có cả người làm nữa cơ, điệu này chắc tôi cũng mướn một người làm về nhà để Hoàng Mai đỡ cực nhỉ. Nghe nói đến đã nực cười rồi, ngôi nhà nhỏ còn hơn cái nhà tắm mà thuê người làm chắc nhí nhố lắm.

Nhưng nếu nhỏ Ngọc đang tập võ như thế thì tôi phải đợi hay sao? Chậc, không biết phải đợi đến chừng nào nữa, đang gấp rút mà thế này chắc chết mất. Mà hết cách rồi, ngoài chờ đợi ra thì tôi còn làm gì được, đành ghé vào công viên gần nhà để chờ đợi hồi âm của nhỏ Ngọc thôi.

Công nhận, một mình vào công viên nhìn người ta có đôi có cặp nó buồn man mác thế nào ấy, dẫu là biết mình cũng có một cô bạn gái nhưng mà giờ có biết tung tích ở đâu đâu, vả lại đây cũng là lần đầu tiên tôi vào công viên một mình nên trong lòng ít nhiều cũng có chút lạ lẫm và bồn chồn nên không thể nào ngồi yên được, lúc thì cứ xoay nên này, lúc thì cứ xoay bên kia thi thoảng lại lấy điện thoại ra ngắm nghía chờ hồi âm.

Mà lúc đó tôi sài trắng đen chứ đâu phải màn hình màu, nghe nhạc được như bây giờ đâu, thế nên tôi cứ lấy ra bấm phím mở khóa rồi cất vào túi đến hơn cả chục lần, dẫu rằng điện thoại tôi có cài chuông rồi, chỉ cần có tin nhắn hay một cú điện thoại nào đó là nó sẽ réo lên ngay nhưng chả biết vì sao tôi làm lại thế, cứ nao nao thế nào ấy.

Và rồi sự chờ đợi của tôi cũng có hồi đáp khi chuông điện thoại của tôi vang lên báo hiệu một cuộc gọi đến, và số điện thoại đó chính là số điện thoại của Lam Ngọc mà bé Phương đưa cho tôi. không một chút chờ đợi, tôi nghe máy ngay:

-Alô, Phong đây! Là Lam Ngọc phải không?

-Ừ, cứ tưởng ông giận bỏ đi không thèm nói chuyện nữa chứ! – Vừa chào xong thì nhỏ liền ném vào mặt tôi một câu móc họng ngay.

-Ẹc, thì xin lỗi mà! Tại lúc đó hơi nóng tính quá thôi!

-Hùm…chuyện đó tôi chẳng muốn nhắc tới làm gì! Mà ông kiếm tôi có việc gì đấy!

-À, tui muốn hỏi bà là từ sáng đến giờ có thấy Hoàng Mai ở đâu không?

-Hửm, Hoàng Mai đi đâu thì ông là người rành nhất chứ sao lại hỏi tôi?

-Thì…chậc…chả là đôi bên có cãi nhau tý nên giờ chẳng biết Mai ở đâu nữa rồi!

-Cũng tại cái tính háo thắng của ông cả đấy! Nhưng nói chung là tôi chẳng biết tin gì về Hoàng Mai của ông cả đâu!

-Uầy, thì thôi vậy! Cảm ơn bà nhé! – Tôi thất vọng não nề

-Mà khoang đã, ông nói là ông và Hoàng Mai giận nhau à?

-Ừ phải!

-Vậy là không gặp nhau từ sáng đến giờ luôn phải không?

-Chính xác!

-Ùm…! Cầu mong là tôi nghe lầm!

-Ơ, có chuyện gì vậy!

-Ông rảnh không, ra quán nước mía gần trường đi, tôi bàn việc này xíu!

-Sao không nói chuyện điện thoại luôn, ra quán nước làm gì!

-Ở nhà tôi bàn việc này không tiện lắm, ra quán nước trước đi đã! – Nhỏ đột nhiên nhỏ giọng như đang cố giấu ai chuyện gì đó.

-Ừ, hiểu rồi! Ra ngay đây!

Thế là theo lời Lam Ngọc, tôi lại lê chiếc xe cà tàn của mình chạy đến quán nước gần trường, mà như các bạn biết rồi đấy, từ nhà tôi đến trường rất xa, học trái buổi tôi còn ở lại trường ăn cơm nữa kia mà, nhưng Lam Ngọc đã hẹn rồi thì chắc việc này cũng quan trọng lắm nên dù có xa cách mấy tôi cũng phải đến thôi.

Khi đến quán nước đã thấy Lam Ngọc đã ngồi uống nước ở đó rồi. Thấy thế tôi liền chạy ngay vào chủ đề mà không kịp chào hỏi:

-Sao có chuyện gì vậy?

-Từ từ, ông cứ uống nước cho bình tĩnh tý đã!

-Uầy, đang gấp mà!

-Thôi được rồi thế này! Lúc nãy tôi có qua nhà tên Vũ và có nghe lén được một số thứ!

-Hả sao, bà qua nhà tên Vũ à! Nó không làm gì bà sao?

-Làm gì được tôi, trong khi tôi là em họ của hắn?

-Sặc, em họ? – Tôi há hốc.

-Ừm, Ba của hắn là anh ruột của ba tôi đấy! – Nhỏ chép miệng thở dài!

-Rồi bà đã nghe được những gì?

-Cũng không hẵn là nghe được hết, chỉ cái được cái không thôi! Kiểu như nó đang âm mưu bắt cóc một ai đó!

-Vậy là bà nghi ngờ…

-Đúng, tôi đang nghi ngờ nó đang muốn bắt cóc Hoàng Mai vì tôi cũng có nghe loáng thoáng nó nhắc đến tên đó!

-Hùm…! Vậy phải làm sao đây? Để Hoàng Mai lọt vào tay của nó thì chết mất!

-Ông cũng đừng quá lo lắng! Tại thời điểm tôi nói chuyện điện thoại với ông thì nó vẫn còn trong phòng với mấy đứa đàn em! Chắc Hoàng Mai chưa bị bắt đâu!

-Vậy bây giờ tui phải làm sao đây?

-Chắc phải gấp rút đi tìm Hoàng Mai thôi! Mà ông đã tìm hết chỗ chưa?

-Đã tìm hết rồi! Cả những chỗ có thể nhất nhưng vẫn không có!

-Thế thì khó rồi đây! Thôi bây giờ ông cứ về nhà trước đi! Có tin tức gì tôi sẽ báo cho! Nhớ là có tin gì phải báo cho tôi đấy, đừng manh động.

-Tâm trạng đâu mà về nhà chứ! – Tôi thở dài ngao ngán.

-Nếu cứ tiếp tục long nhong ngoài này như thế thì ông sẽ gục trước khi tìm được Hoàng Mai đấy!

-Vậy tôi phải về nhà thật à?

-Cứ về đi, tối nay tôi sẽ nhờ người qua nhà ông cho đỡ buồn nhé!

-Là ai thế?

-Cứ đến tối thì biết! Còn bây giờ tôi phải về đây, chỉ nhín được một chút thời gian cho ông thôi!

-Lam Ngọc này…!

-Sao?

-Cám ơn bà nha…!

-Coi như tôi đền ơn cho ông vậy?

-Ơ, đền ơn…

Thế nhưng chưa kịp nói hết câu thì nhỏ đã phóng chiếc đạp điện lao vút đi nhanh như cắt để lại cho tôi bao nhiêu là mối nghi vấn khó giải.

“Thực sự thì Lam Ngọc là ai? Có liên quan gì đến bé gấu không?

Tại sao khi đứng gần nhỏ tôi lại thấy quen thuộc đến thế”

Tất cả những câu hỏi trên dù muốn dù không thì tôi cũng sẽ được biết trong nay mai thôi, những biến cố quan trọng nhất trong cuộc đời tôi đã đến rất gần rồi, tôi có thể cảm nhận được sức ép của nó đang tăng dần lên theo thời gian. Và rất có thể trong nay mai nó sẽ xảy ra…

Nhưng vào lúc này đây tôi chẳng thể nào để tâm đến việc gì khác ngoài nghĩ cách tìm cho được Hoàng Mai cả. Bởi vì thằng Vũ cũng đã chính thức ra tay rồi, bây giờ chính là cuộc đua sinh tử giữa tôi và nó, ai trong số bọn tôi tìm được Hoàng Mai trước chính là kẻ chiến thắng.

Mà tôi còn có thể làm được nữa đây, tất cả những gì tôi có thể làm được đều đã làm hết rồi, còn tên Vũ lực lượng của nó rất đông, việc tìm một cô gái đang đi lang thang ngoài đường là một việc không khó, bất kể như thế nào đi chăng nữa nó luôn chiếm phần thắng cao hơn tôi.

Mà nếu nó thắng thì mọi chuyện sẽ kết thúc, Hoàng Mai sẽ bị tụi nó hãm hại, chà đạp đến không dám nhìn mặt ai hết. Càng nghĩ tôi lại càng rối, càng nghĩ tôi lại càng điên tiết muốn cho thằng Vũ đó một trận nhừ tử để nó không còn hại được một ai nữa, nhưng xem ra bây giờ không phải lúc rồi, tôi đã hứa với Lam Ngọc là không manh động cho đến khi nắm bắt được tình hình. Vậy nên chỉ đành ngồi nhà chờ tin tức thôi.

-Ê, Phong có nhà không mày! – Đang ngồi xem TV giết thời gian thì giọng thằng Toàn lại vang lên từ ngoài cổng.

-Ờ, có! Đợi tao chút! – Tôi vội mang dép chạy ra ngoài

Ra đến cổng tôi mới phát hoảng vì sau xe nó có vác theo một thùng bia tổ nái nhìn đến rùng mình:

-Sặc, đem bia tới làm gì thế?

-Ơ, Lam Ngọc sợ mày có chuyện gì nên nhờ tao qua canh chừng nè! Mà canh chừng không thì chán lắm, tao chơi nguyên một thùng bia luôn cho nó máu!

-Éc, ngày mai còn thi tiếp mà uống kiểu này thì có mà nằm nhà!

-Mày cứ lo xa, tao đem theo phòng hờ thôi! Có gì cất tủ lạnh mai mốt làm chập nữa!

-Èo, chịu thua mày luôn!

-Thế mới là nam nhi mày à! Giờ phụ tao ôm thùng bia vào đi mày, tao dắt xe vào đã!

Vào đến nhà, vừa ngồi xuống ghế xong nó lại lôi ra một bịt nước màu nâu đỏ nhìn quen lắm, nó giống giống…

-Bịt gì thế kia, giống phá lấu thế?

-Chứ gì nữa, mồi này nhậu bia là số dzách con ách bít rồi!

-Chà, tao kết bịt phá lấu rồi đó nghen!

-Biết mặt mày khoái phá lấu mà, hề hề! – Nó nhướng mày khoái chí.

Thế là hai tụi tôi bắt đầu mở tiệc nhậu 2 người trong một không khí sặc mùi hình sự. Bởi lẽ công việc chính mà thằng Toàn đến đây tìm tôi là để bàn bạc những việc liên quan đến Hoàng Mai và những hành động của thằng Vũ trong thời gian qua:

-Vậy là theo như nhỏ Ngọc nói thì thằng Vũ nó tính bắt Hoàng Mai của mày à?

-Ừ, nhỏ chỉ nghe lén được loáng thoáng thôi nên không chắc! mà tao đoán với bản tính của thằng Vũ thì không loại trừ trường hợp này!

-Ừ, tao cũng cảm thấy thế! Mà lạ cái là mấy tháng nay tao chả thấy nó có hành động gì cả!

-Có khi nào nó biết mày cử người theo dõi nó không?

-Èo, làm gì có chuyện đó! Tao mướn thám tử theo dõi chứ chẳng chơi!

-Đù, chi mạnh thế! Nó cũng là một thằng oắc thôi mà!

-Nhà tao ngoài người làm ra thì tao còn thằng đàn em nào đâu! Mày tưởng tao đại ca giang hồ chắc?

-Thế mà lúc đầu tao cứ tưởng mày trùm một con phố nào đó có cả chục đàn em cơ.

-Trí tưởng tượng mày phong phú thế, tao từ Đà lạt về đây có cái đách!

-Mà vậy là thằng vũ nó không có hành động gì à?

-Không, nó vẫn sinh hoạt bình thường! Chỉ lạ ở chỗ là nó thường xuyên họp mặt đàn em lắm!

-Nó đại ca trong trường thì họp mặt đàn em cũng đúng thôi.

-Thôi cụng ly cái đi mày!

-Ờ cụng!

Nốc hết nửa lý bia, tôi bắt đầu tầm ngâm suy nghĩ về chuyện của thằng Vũ, nếu nó không có hành động gì thì sao lại họp mặt đàn em nhỉ. Nhưng mà sao khi liên kiết tất cả các chuỗi dữ kiên lại thì tôi mới ngộ ra một điều quá ư là đơn giản nhưng không phải ai cũng nghĩ tới:

-À há, tao nghĩ ra rồi! – Tôi vỗ đùi reo lớn.

-À, tao còn một chuyện chưa nói! – Toàn phởn đang uống cũng để ly cái cạch xuống bàn mà reo lớn.

-Mày nói trước đi, chưa nói chuyện gì?

-Cái con Cẩm Tiên ấy cũng là người của thằng Vũ đó! Mày nên tránh xa nó ra!

-Trời, thảo nào nó cứ tìm cách hại tao cho bằng được! không chừng cái vụ mất đồ ngày 20-11 cũng là do nó lấy đó!

-Tao thì chắc chắn là thế rồi, con mày nghĩ ra được cái gì?

-Mày nên chuyển hướng theo dõi đàn em của nó đi!

-À, tao hiểu ý mày! Có thể nó không hành động mà kêu người hành động thay phải không?

-Chính nó, dù gì thì nó cũng là đại ca mà! Dễ gì tự tay làm lấy trong khi có cả chục thằng đàn em!

-Ừ, mày nói cũng có lý! Thôi nâng cốc tiếp đi mày! Đêm nay tao xin ba má ngủ lại nhà mày luôn rồi!

-Ẹc, giường tao đã chậc còn tống thêm mày nữa!

-Thì mày qua phòng con Mai mà ngủ!

-Hoàng Mai khóa cửa phòng rồi! Mỗi lần ra ngoài là thế đấy! Đêm nay cố mà ngủ nhé con, tao ngủ mớ quơ tay trúng mặt mày rán chịu!

-Đệt cụ! Thôi lỡ rồi, hôm nay phải ép mày nhậu sỉn, có thế mày mới không ngủ mớ được!

-Sặc, ép tao uống tao chém!

Cứ thế hai tụi tôi cứ uống cho đến khi no căng tràn cái bụng và hai con mắt bắt đầu sụp xuống mới thôi. Nhìn lại thì tổng cộng hai thằng đã ngốn hết 16 lon bia tất cả, quả là một số lượng không tồi, nhưng thua xa so với tửu lượng của tôi bây giờ. Có thể nói tôi bây giờ nhậu cứng khừ rồi, cũng nhờ công của thằng quỷ Toàn mà ra cả, nhất là cái hồi năm lớp 11 thì tuần nào có cũng mon men thùng bia qua nhà tôi hết, đôi khi còn kéo thêm Khanh khờ với đám thằng Huy nữa chứ.

Nhưng lí do chính mà tôi uống bia đó chính là muốn tạm thời quên đi chuyện mất tích của Hoàng mai mà bình tĩnh hơn một tý thôi, bởi vì còn nghĩ đến em giờ nào thì tôi lại lo lắng giờ đó. Mà hình như càng uống tôi càng không thể quên đi được, những hình ảnh của Hoàng Mai với đôi mắt ướt lệ cứ lẩn quẩn trong đầu tôi mãi, làm cả đêm hôm đó mãi đến tận 2-3h sáng tôi mới có thể chợp mắt được, quả là một đêm dài đăng đẳng…

Sáng hôm sau, trong lúc những đứa học sinh khác đang tích cực ôn lại kiến thức cũ chuẩn bị cho phần thi bài tập thì tôi lại ngồi co ro một đống trong lớp mà không ngừng nghĩ về Hoàng Mai.

Tính đến nay thì Hoàng Mai đã mất tích gần một ngày rồi, từ sáng đến giờ hết mẹ em rồi lại đến nhỏ Nhi lùn và Kiều ẹo hỏi thăm tôi về chuyện của em làm tôi đã áp lực nay lại càng cảm thấy áp lực gấp bội. Nếu Hoàng Mai thực sự bị bọn thằng Vũ hay một nhóm người nào đó bắt cóc thì trách nhiệm hoàn toàn là do tôi mà ra, đến lúc đó chắc tôi phải chết để tạ tội mất.

-Vẫn chưa tìm được Hoàng Mai nữa sao? – Lan bước đến gần tôi lo lắng.

-Chưa, mà sao Lan biết được Hoàng Mai mất tích vậy?

-Thì Ngọc nói cho mình biết, thôi Phong cố gắng bình tĩnh lên đi, có thể mới vững tinh thần tìm Hoàng Mai được!

-Ừ, Phong sẽ cố gắng mà! Bây giờ Phong muốn yên tĩnh một tý, Lan ra ngoài nói chuyện với mọi người đi!

-Ùm, đừng buồn nha Phong! – Nàng bước đi vẫn ngoảnh đầu lại động viên tôi

Tôi lúc đó chỉ biết gượng cười cho nàng cảm thấy an tâm thôi chứ trong lòng tôi ngổn ngang lắm, nào là chuyện của Hoàng Mai, nào là chuyện của tụi thằng Vũ, làm sao tôi có thể không lo lắng được. Đến bây giờ tôi mới nhận ra một điều rằng Hoàng Mai đã chiếm một phần không nhỏ trong trái tim của tôi rồi, có khi nào tôi đã thực sự yêu em mất rồi không? Sau bao tháng ngày gắn bó với nhau?

Đang suy nghĩ vẫn vơ thì Lam Ngọc lừng thừng bước vào cằn nhằn:

-Này, gần tới giờ thi rồi, còn đứng đó nữa! Mau ôn bài đi!

-Uầy, tui còn tâm trạng gì đâu mà ôn!

-Tôi đã bảo là không có chuyện gì đâu! Ông cứ yên tâm mà thi đi!

-Ừ, thì đánh vậy!

-Mà khoang! Ông đưa điện thoại tôi giữ cho!

-Ơ, điện thoại thì mạnh ai nấy giữ chứ!

-Quy định là không cho đem điện thoại vào hội trường mà, ngày hôm qua Hoàng Mai giữ dùm ông còn hôm nay thì sao?

-Thì tôi nhờ ai đó giữ giúp cũng được!

-Vậy cứ đưa cho tôi giữ! Mấy người kia cũng tôi giữ hộ mà!

-Ủa, bà cũng vào thi, vậy thì gửi cho ai?

-Tôi gửi phòng giáo viên, nơi đó là an toàn nhất rồi còn gì?

-Ười, rồi nhờ bà vậy! – Tôi lều bều mốc điện thoại ra.

Thế nhưng chưa kịp trao tay cho Lam Ngọc thì chuông điện thoại lại réo vang lên báo hiệu một cuộc gọi đến:

-Chà, ai điện mà số lạ hoắc thế này! Bà chờ tui tý!

-Thôi đừng nghe máy! Cứ đưa cho tôi!

-Ơ, người ta gọi thì tui phải nghe chứ!

-Đó chỉ là những số vớ vẩn thôi, ông khỏi cần nghe!

-Sao bà biết đó là số vớ vẩn, lỡ Hoàng Mai dùng số khác điện cho tui thì sao?

-Không đâu mà, ông cứ đưa tôi đi! – Nhỏ giơ tay chộp lấy điện thoại của tôi.

-Này bà Ngọc, trả tui cái điện thoại! – Tôi sốt sắn khi chuông điện thoại vẫn reo.

-Nghe lời tôi đi, không có chuyện gì đâu!

-Bà này ngộ thật, đừng trách tui nhé…bặt! – Tôi lao đến, giật nhanh chiếc điện thoại trên tay của nhỏ.

Do cú giựt nhanh như chớp nên làm nhỏ mất đà té xuống đất. Tập sách vì thế mà văng ra bên ngoài gần như toàn bộ.

-Ơ, xin lỗi! – Tôi vội ngồi xuống nhặt sách lên hộ nhỏ.

-Không sao đâu, ông đưa điện thoại, tôi giữ! – Nhỏ vẫn kiên trì mặc dù đầu gối đã bị trầy ứa máu.

-Không được, đây là điện thoại của tôi, tôi có quyền làm gì thì làm chứ…!

-Nhưng…ring…ring…ring… – Nhỏ vừa cất lời thì tiếng chuông điện thoại của tôi lại vang lên.

-Được rồi, bây giờ tui nghe máy xong sẽ đưa bà giữ ngay, được chứ!

-Không, đừng mà! – Nhỏ níu tay tôi lại.

-Này, nếu bà còn làm như thế nữa thì tôi sẽ không coi bà là bạn nữa đâu!

-Phong nghe tôi đi mà, đừng bao giờ trả lời điện thoại!

-Uầy, nghe điện thoại có chết chóc ai đâu, bà làm quá rồi! thôi để yên cho tui nghe điện thoại đã.

-Đừng, hức…!

-Ơ, bà…sao…!

Ngay cái lúc mà tôi chuẩn bị nghe điện thoại thì Lam Ngọc đã chồm lên, ôm ghì lấy tôi. Ôm sát lắm, chặt lắm, tôi tưởng chừng như không thể cử động được. Chiếc điện thoại vì thế mà rơi ra khỏi tay của tôi. Nhưng giờ đây tôi chẳng còn quan tâm đến việc đó nữa, bởi vì tôi không thể nào ngờ rằng Lam Ngọc lại hành động như thế.

Một Lam Ngọc thường ngày nghiêm nghị, lạnh lùng lại đang ôm trọn tôi vào lòng mình mà khóc thút thít: “Đừng, đừng nghe máy, hức!”

Và rồi tôi lại cảm nhận được cái mùi hương nước hoa đó, một mùi hương quen thuộc mà mỗi lần tiếp xúc với Lam Ngọc tôi mới cảm nhận được. Chính mùi hương này đã khơi gợi lại cho tôi biết bao nhiêu kí ức đã bị lãng quên từ rất lâu, rất xa xưa.

Và giờ đây, khi được cảm nhận rõ mùi hương nước hoa như thế này thì tôi đã hoàn toàn nhớ ra mọi chuyện. Đây chính là mùi nước hoa lily, mùi nước hoa đã in sâu trong tâm trí của tôi từ thuở bé.

Ngay lập tức, trong trí óc của tôi bắt đầu tái hiện lại những kí ức non nớt, bồng bột thuở bé, cái thuở tôi còn là một thằng nhóc mới tập tành học võ ngổ ngáo và tinh nghịch, cái thuở mà lần đầu tiên tôi gặp Bé Gấu…


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.