Cappuccino

Chương 56: Chương 56




Mặc dù đã gồng cứng người chịu trận nhưng tôi vẫn không thể nào không thấy đau được. Từng cú đấm, từng cú đá táp vào người tôi đều có độ lực kinh hồn, cứ như nó dồn toàn bộ sức lực vào tôi vậy, đau không thể tả.

Hoàng Mai đứng ngoài nãy giở đã chứng được kiến tất cả nên cũng không chịu nổi cái cảnh như thế mà hét lớn lên trong nước mắt:

-Mấy người thôi đi, đừng đánh anh Phong nữa!

-Cái thế loại háo thắng như thằng nhóc này thì có bị đánh chết cũng chưa bỏ tật đâu! – Lão nhếch môi.

-Xin ông đấy tha cho Phong đi mà! – Hoàng Mai xuống nước nài nỉ.

-Mai, em không cần van xin cái loại người như lão ta đâu! Những đòn đánh như thế này thì làm gì được anh chứ…ục…! – Tôi cố nén giọng chịu đựng trong khi tên kia vẫn đánh tới tấp vào tôi.

-À, thằng này ngon, được! Chúng mày ra hết đây cho tao!

Lão vừa dứt lời thì một đám cỡ khoảng 3-4 thằng từ sau nhà ùa ra nhanh như cắt, trông thằng nào thằng nấy mặt mày còn non lắm, dường như trạc tuổi tôi thì phải, bây giờ mới để ý là ngoài lão kia ra thì bọn đàn em của lão chả có ai lớn tuổi cả, hình như vẫn đang trong độ tuổi đi học đấy, chẳng biết lão kiếm lũ đàn em này bằng cách nào nữa.

Nhưng dù cho chúng có là ai đi chẳng nữa thì với số đông lên đến 4-5 tnằng như thế thì đánh trâu con chết chứ huống chi là người nhưng tôi đây. Vì vậy, trong những đợt đánh đầu tiên của 5 thằng đó thôi thì tôi đã đau đến nổ đom đóm mắt chỉ thì đều không có thổ huyết ra thôi.

Bọn nó cứ đánh, rồi lại đánh, thi thoảng lại chêm thêm những cú đạp đau điếng hốn khiến tôi phải khụy chân xuống đất mà cắn răng chịu đựng. Đây cũng chính là khung cảnh 10 năm trước tôi đã từng trải qua, cái khung cảnh mà chính bản thân của tôi đã từng cảm nghiệm. Đó là cảm giác bị đánh hội đồng, nó đau lắm, ức lắm nhưng bạn chẳng thể nào phản kháng được.

Thế rồi sau khi đánh tôi lăn lê, bò càng hết gượng dậy nổi, bọn chúng mới đứng dãn ra mà cười hả hê thách thức. Đến lúc này thì lão kia mới lỉnh kỉnh bước về phía tôi, giờ đây tôi đã hoàn toàn kiệt sức rồi, không còn khả năng chống cự nữa nên mặc nhiên để lão túm lấy tóc của mình mà ngước đầu lên:

-Sao hả? Mấy đòn đánh này có làm gì được mày không?

-Đã…ngứa lắm! – Tôi cố gắng rít ra từng lời trước mặt lão.

-Mày đúng là cứng đầu thật đấy! Nhưng tạm thời hôm nay là đủ rồi! Trói thằng này lại rối nhốt chung với còn nhỏ này đi!

-Này, tôi đã đến đây rồi sao ông không thả Hoàng Mai ra đi!

Vừa nói xong thì cả lão lẫn đám đàn em đều phá ra cười sảng khoái, đến một lúc lâu sau đó lão tao mới quệt nước mắt mà nói:

-Sao mày ngu thế? Tao kêu mày đến đây thôi chứ có bảo thả con nhãi này ra lúc nào đâu!

-Ông…

-Nếu mục đích của tao chỉ để đánh mày thì tao chỉ cần sai người đến xử mày là xong chứ cần gì phải dày công bắt con nhỏ này làm gì chứ? Cái tao muốn là tiền, tiền đấy mày có biết không?

-Lão độc ác! – Tôi nghiến răng gằn giọng.

-Mày tưởng mày ngon lắm sao thằng oắc, nếu mày không có giá trị thì tao đã giết oách mày rồi ở đó mà to mồm!

-Rồi có ngày ông sẽ bị quả báo đấy, chờ đi!

-Ờ tao sẽ chống mắt lên chờ xem, còn bây giờ thì ngoan ngoãn vào kho nhé! Tụi bây đâu, trói nó lại đi, trói thật chắc vào!

Y theo lời của lão, 4 thằng trong số đó tiến đến dùng 4 sợi dây rút trói tay tôi vòng ra đằng sau y theo kiểu của Hoàng Mai rồi áp giải tôi và em vào một cái kho chứa nhỏ nằm sau lưng căn nhà.

Cái kho này tối tăm, ẩm thấp lắm, nếu không có những lỗ thủng trên mái nhà để nắng rọi vào thì chắc chúng tôi cũng chả thấy mặt nhau đâu. Hơn thế nữa, xung quanh chỗ chúng tôi ngồi toàn là sắt vụn, bê tông, mảnh tôn nằm ngổn ngang y như bãi chiến trường vậy, nhìn âm u rùng rợn đến lạnh cả sống lưng, thi thoảng lại vang lên những tiếng chút chít của lũ chuột hoang nữa chứ. Tôi chắc rằng không chỉ có lũ chuột hoang ở đây thôi đâu mà có thể còn có rắn rít và một số côn trùng khác nữa nhưng tôi không muốn Hoàng Mai sợ nên không đề cập tới.

Mà nhắc đến Hoàng Mai thì tôi lại thấy xót đến nhói tim, em giờ đây nhìn xanh lắm, hai gò má trắng bệch đi hẳn chứ không còn hồng hào như lúc trước nữa, ngay cả chiếc đầm búp bê trắng tinh của em giờ đã vị vấy bẩn hết cả phần gấu áo rồi. Chắc có lẽ do em bị nhốt ở đây một mình vào hôm trước nên mới ra nông nỗi thế này đây, nhìn thương lắm, đã vậy còn lo săn sóc cho tôi nữa:

-Anh có sao không! Có bị đau chỗ nào không?

-Không sao đâu! Anh nghỉ một tý là khỏe lại ngay thôi! Có em mới đáng lo đấy, nhìn em kìa mặt mũi xanh xao hết rồi!

-Thì mấy ngày nay chỉ toàn ăn bánh mì họ đưa thôi mà!

-Anh xin lỗi, tất cả là lỗi của anh! – Tôi âu yếm nhích lại gần em.

-Anh biết tính của em rồi còn gì! Có giận anh lâu được đâu! – Em nhăn mũi giận dỗi nhưng vẫn tựa đầu vào vai tôi.

Trong cái không khí u ám, tĩnh mịt nơi nhà kho lạnh lẽo, tôi như được sửi ấm lại bởi tình yêu ấm áp của Hoàng Mai dành cho mình. Dù có thế nào đi chăng nữa tôi vẫn không phủ nhận được rằng Hoàng Mai đang ngày càng chiếm vị trí quan trọng trong trái tim tôi. Vì tuy em hay ghen đó và đôi lúc cũng rất ương bướng nữa nhưng tất cả đều xuất phát từ tình yêu em dành cho tôi mà thôi. Bởi lẽ có yêu thì mới có ghen chứ, ngay cả tôi nếu thấy em đi cùng thằng con trai khác cũng tức lắm chứ chẳng chơi.

Vì vậy, đây là lí do khiến tôi ngày càng yêu em nhiều hơn, và thậm chí yêu hơn cả bản thân mình nữa…

-Mai này, giá như anh không bị trói tay nhỉ?

-Để làm gì? – Em tròn mắt.

-Bây giờ tự dưng anh muốn ôm em vào lòng cơ, thương quá!

-Ộ ôi, có phải là Phong “yếu” đuối của em hông vậy! – Em cười khúc khít chọc quê tôi.

-Thiệt, hông đùa! – Tôi vờ làm mặt nghiêm.

-Quyết tâm chưa kìa, nè ôm được thì ôm đi, thách anh đấy! – Em tựa sát vào người tôi thách thức vì biết tôi đang bị trói tay.

-Đừng có thách anh kẻo gặp hậu quá khôn lường đấy!

-Vẫn thách đấy, làm gì nào…!

-Này thì…chụt…! – Tôi chồm lên hôn nhẹ vào má em.

Sau nụ hôn thì đôi bên gần như chết lặng, Hoàng Mai thì tròn xoe đôi mắt đen tuyền của mình lên mà nhìn tôi, còn tôi thì ngượng toàn tập vì quá sung mà làm liều. Nhưng vẫn còn một lí do khác mà tôi và Hoàng Mai phải sững người như vậy là vì đây là lần đầu tiên…tôi chủ động hôn em.

Phải, còn nhớ trước kia tôi hoàn toàn lâm vào thế bị động, mỗi cái ôm, mỗi cái tựa đầu và những nụ hôn đều xuất phát từ Hoàng Mai, em luôn là người chủ động tất cả trong tất cả mọi chuyện về tình cảm. Nhưng giờ đây khi làm theo lời trái tim mách bảo thì tôi lại giật mình mà hồi tưởng lại những gì mình đã làm. Quả thật là tôi đã tiến được một bước dài trong chuyện tình cảm rồi, bây giờ tôi nên buồn hay nên vui đây?

-Phong…có phải anh vừa hôn em không? – Hoàng Mai cúi mặt bẽn lẽn.

-Chắc là vậy rồi…! – Tôi cũng bẽn lẽn không kém.

-Hi, thì ra chồng của em cũng hông ngốc mấy!

-Anh nói anh ngốc lúc nào đâu?

-Giờ thì em hơi tin rồi đó!

-Ơ, hơi tin là sao?

-Thì vẫn còn một chút xíu hông tin!

-Ẹc, đòi gì nữa chứ!

-Xem ra anh cũng chẳng tiến bộ được bao nhiêu chồng ngốc ạ! – Em khẽ cười rồi tựa đầu vào vai tôi.

Lần này thì tôi chịu thua sát ván rồi, ngay cả khi chủ động hôn em thì tôi vẫn không thể thoát khỏi cái mác chồng ngốc được. Chả hiểu Hoàng Mai đang nghĩ gì nữa, tôi đã cố gắng đến thế này rồi cơ mà. Ít ra cũng phải động viên vài câu như “Anh hôm nay bạo ghê” hay “Em hạnh phúc lắm” chứ, kiểu này thì làm sao tôi có can đảm hôn lần nữa đây, uầy. Mà thôi cũng chẳng sao, dù gì thì em cũng đã tựa đầu vào vai tôi rồi, có thể xem đây như một niềm an ủi nhỏ nhỏ làm lòng tôi ấm lại giữa không khí âm u, lạnh lẽo nơi kho chứa bỏ hoang này.

-À Mai này, sao em lại bị bắt vậy! Em có biết lão bắt cóc em là ai không?

-Nói ra chỉ sợ anh không tin!

-Em cứ nói đi, không sao hết!

-Vào ngày hôm qua khi em giận anh xong rồi thì cũng chẳng biết đi đâu, thế nên em đành chạy về nhà của mình.

-Nhà chính của em đó hả?

-Ừa, về đến nhà thấy cổng không khóa nên em tưởng là mẹ đang ở trong đó, nào ngờ… – Em đột nhiên chùng giọng, gục mặt vào vai tôi.

-Đó là ba em phải không? – Tôi cũng đã đoán được phần nào.

-Hức, em vừa vào nhà đã thấy ông ấy lục lọi lung tung. Em bí thế định chạy ra ngoài nhưng ông ấy đã kịp níu tay em lại…

-Rồi ông ấy mang em sang đây à?

-Um, sau khi ba em trói em lại rồi thì liền gọi điện thoại cho đám người này đến mang em tới đây ngay trong đêm.

-Ông ta quả là mất nhân tính! Dù không phải con gái mình thì cũng không nên làm vậy chứ?

-Anh biết không, trải qua một đêm trong cái nhà kho tối tăm này em sợ lắm, đâu đâu cũng là tiếng động kì lạ cả. Đêm đó em chẳng ngủ được gì, chỉ khi trời mờ sáng em mới chợp mắt được một tý thôi.

Nghe những lời em kể tôi thấy xót lắm, vì tôi mà em mới ra nông nổi như thế mà. Tôi biết cảm giác phải một mình trong cái nhà kho âm u này thì không dễ chịu gì, nhất là về đêm khi rắn rít, côn trùng bắt đầu hoạt động thì nó còn ghê rợn hơn nữa, một cô gái yêu đuối, mong manh như Hoàng Mai làm sao có thể chịu được chứ. Vậy nên tôi sẽ làm tất cả những gì có thể để bù đắp cho em.

-Mai à, em ngủ cho lại sức đi!

-Ngủ à?

-Ừ, nhìn mặt em bây giờ trông mệt mỏi lắm, rán ngủ lấy lại sức đi! Đêm đến chúng mình cũng nghĩ cách thoát khỏi đây, được chứ?

-Nhưng ngủ ở đâu bây giờ?

-Gối đầu lên đùi anh này, ngủ cho ngon giấc!

-Chỉ sợ anh bị tê chân thôi!

-Không sao, con nhà võ biết điều khí không sợ những việc đó!

-Vậy em ngủ nha, có gì nhớ kêu em đấy! – Em khéo léo hất đuôi tóc của mình qua một bên rồi nhẹ nhàng gối đầu lên đùi tôi.

Chỉ trong thoáng chốc hơi thở của em đã bắt đầu điều hòa chứng tỏ em đã vào giấc ngủ rồi. Điều này cho thấy em đang mệt mỏi đến mức nào, vả lại tôi có nghe thoáng qua rằng, mỗi bữa họ chỉ cho em một ổ bánh mì nhỏ và một cốc nước để cầm hơi thôi, như thế chẳng khác nào như ở tù cả, thậm chí còn tệ hơn cả tù nhân nữa, họ còn có thể ăn cơm đằng này em chỉ ăn bánh mì thôi làm sao mà chịu được chứ. Chỉ mới không gặp một ngày thôi đã thấy em tiều tụy hẳn đi rồi, lỡ như tình trạng này kéo dài thì em sẽ ra sao đây, bọn họ thật là ác nhân mà.

Chợt thấy những lọn tóc mai phủ dính lên gò má của nhợt nhạt của em, tôi muốn vén nó lên lắm nhưng hai tay của tôi giờ đây đã bị trói chặt rồi, muốn nhút nhít còn không được huống chi là làm những việc khác. Nhưng khi nhìn thấy điệu bộ để ngón tay cái gần miệng như đang mút tay của Hoàng Mai thì tôi biết rằng em đang ngủ rất ngon. Bởi lẽ trong những lần cùng em thức đêm học bài trước đây thì tôi đã đôi lần bắt gặp hình ảnh này mỗi khi em ngủ gật. Quả thật là trông dễ thương lắm, lại còn hiếm nữa chẳng mấy khi thấy được lúc con gái đang ngủ đâu, thiệt đúng là tôi đã tu mấy kiếp rồi…

Và cứ thế, Hoàng Mai vẫn gối đầu lên đùi tôi mà ngủ ngon lành cho đến khi trời chập tối. Trong lúc tôi đang suy nghĩ cách thoát khỏi đây thì cửa nhà kho mở toang, cùng với đó ba của Mai và là 2 thằng đệ tử lỉnh kỉnh từ ngoài bước vào, thấy thế tôi liền đánh thức Hoàng Mai dậy:

-Mai à, dậy đi em!

-Hơ, có chuyện gì vậy! – Em dụi mắt tỉnh giấc.

-Đến giờ ăn rồi, phần ăn của hai tụi bây đây! – Ông ta nhếch môi đặt hai ổ bánh mì với một cốc nữa nhỏ trước mặt tôi.

-Này, ăn như thế làm sao mà chịu nổi! – Tôi phản khán.

-Tao không cần biết, tui bây chia sao thì chia!

-Này, mấy người trói tụi tôi như thế làm sao mà ăn chứ!

Xét thấy lời nói của tôi có lý nên ông ta lều bều:

-Thả trói cho con nhỏ Mai ra thôi, còn mày vẫn phải trói!

-Sao chứ, sao không mở trói cho Phong! – Hoàng Mai tròn mắt.

-Hừ, thằng nhóc này ma lanh lắm, thả nó ra mắc công lại gây chuyện! Cứ để con nhỏ vừa ăn vừa đút cho nó là được rồi!

-Này sao ông ngang ngược thế chứ! – Tôi bất bình.

-Đây là địa bàn của tao, tao muốn làm gì thì làm! Tụi bây liệu mà ăn nhanh vào, 10 phút sao tao sẽ trói lại đấy! – Ông ta gắt gõng rồi bước ra khỏi cửa chỉ để lại 2 tên đàn em canh gát bọn tôi.

Mặc dù bất bình trước cách hành xử của ông ta lắm nhưng chúng tôi hiện giờ như cá nằm trên thớt rồi nên chẳng còn cách nào khác ngoài làm theo lời ông ta nói. Dù gì hiện giờ việc cần nhất là phải ăn để lấy sức nghĩ cách thoát khỏi đây mà, nếu chúng tôi chống đối thì chỉ thiệt thòi cho mình thôi. Vậy nên dù có ấm ức đến đâu thì Hoàng Mai vẫn chịu khó đút từng mẩu bánh mì cho tôi.

May sao, nhờ tôi gồng mình ngốn hết chỗ bánh mì đó mà Hoàng Mai mới có thời gian ăn phần của mình được. Khi em ăn xong thì cũng đúng lúc ông ta vào trói em lại. Quả thật là tôi chưa thấy người cha nào tệ bạc với con cái đến như thế. Đành rằng Hoàng Mai là con riêng của ông ấy nhưng cũng không thể nào đối xử với em như thế được, vả lại chỉ vì thất bại trong làm ăn mà ông ta nhẫn tâm đổ hết mọi trách nhiệm lên đầu con gái mình, trên đời này còn có công lí không chứ?

Nhưng thôi tạm gát qua những chuyện ấy đi vì trọng tâm lúc này là phải nghĩ cách thoát khỏi cái nhà kho tăm tối này cơ. Mà phải nói một điều rằng sau khi ăn no thì đầu óc cũng minh mẫn ra hẳn, suy nghĩ có cảm hứng hơn thấy rõ. Và vì thế nên tôi mới nghĩ ra một cách đào tẩu bá đạo chợ gạo nhất từ đó đến giờ luôn:

-Nè Mai, cuối người về phía trước một chút đi!

-Để làm gì vậy! – Em thắc mắc nhưng cũng làm theo.

Đến chừng tôi thực hiện cách đào tẩu của mình thì Hoàng Mai mới đỏ mặt mà rít lên be bé:

-Anh Phong, làm gì vậy kì quá!

-Thì cách đào tẩu của anh đó!

-Hic, đào tẩu gì ngộ vậy…?

Chả là tôi đã thực hiện kế hoạch dùng miệng cắn đứt sợi dây rút đang trói chặt tay của Hoàng Mai ra. Bởi vì theo tôi nhận xét sợi dây rút này làm bằng nhựa nên tương đối dễ cắn, vả lại loại dây rút đang trói Hoàng Mai là loại dây bản nhỏ, chỉ cần chịu khó gặm nhắm một tý là nó đứt ra ngay thôi.

Nhưng ngặc nỗi khi tôi cuối xuống sau lưng Hoàng Mai để cắn sợi dây thì em loại mắc cở mà giãy nãy lung tung làm tôi suýt tý nữa đi luôn nguyên hàm răng rồi:

-Kì quá đi! – Em cuối gằm mặt xấu hổ.

-Ẹc, hết cách rồi! Muốn thoát ra được chỉ còn cách này thôi! Rán chịu khó đi mà vợ yêu!

-Thui được rồi! Đoàng hoàng đó nha!

-Thì cắn dây thôi chứ có làm gì đâu?

-Anh biết được anh sẽ làm gì chứ?

Ẹc, ai chứ anh là anh trong sáng lắm nhé!

-Ai chứ anh thì em hông tin được!

-Sặc, đến nước này rồi còn nói vậy nữa!

Đang đùa giỡn ngon lành thì một tên đàn em ở bên ngoài quát vào: “Tụi bây có im chưa? Còn đứa nào hó hé một tiếng nữa đừng trách sao tụi tao ác nhé!”

Thế nên tụi tôi lại im lặng mà thực hiện kế hoạch đã được định trước của mình. Nhưng kế hoạch nói là nói thế thôi chứ đến khi làm tôi mới biết là nó khó cỡ nào. Sợi dây rút mà trước đó tôi cho là dễ cắn đứt không ngờ lại cứng gấp mấy lần tôi tưởng tượng. Ngoài ra, do sợi dây đó cứ thết chặt vào cánh tay của Hoàng Mai nên tôi khó có thể ngặm trọn sợi dây được mà phải chuyển sang nghiến cạnh bên của sợi dây nơi không tiếp xúc với cánh tay của em.

Nhưng quả thật là khó lắm các bạn ạ, chỉ mới gặm được chừng 5 phút thôi thì hàm răng của tôi đã mỏi nhừ, tê dại đi rồi. Thế mà sợi dây chỉ mới bị xước một chút ít thôi, xem ra những nổ lực của tôi từ nãy đến giờ chẳng khác nào công dã tràng.

Nản chí tôi dựa hẳn vào tường thở dài:

-Không khả thi chút nào! Gặm mãi mà nó mới xước một chút thôi!

-Cố gắng lên Phong, hay là để em thử với sợi dây của anh nhé!

-Không được đâu! Sợi dây trói anh to bản hơn sợi của em nhiều!

-Dù gì thì cũng không được bỏ cuộc, còn nước còn tát mà!

Nhìn thấy đôi mắt đầy quyết tâm của Hoàng Mai, tôi như được tiếp thêm sức mạnh và nghị lực để tiếp tục thực hiện kế hoạch của mình. Vì ngay đến cả Hoàng Mai còn kiên cường đến như thế mà lí nào tôi có thể làm em thất vọng được. Vậy nên với một trăm phần công lực hiện có của mình, tôi ra sức nghiến thật chặt cọng dây đó với tất cả sức bình sinh của cơ và răng. Tôi tin rằng không có việc gì là không làm được cả, có công mài sắt có ngày sẽ nên kim thôi.

Nhất định tôi sẽ đưa Hoàng Mai thoát được khỏi đây…!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.