Cắt Đứt Tơ Tình

Chương 80: Chương 80: Hồi kết




Long An năm thứ ba, đông chí.

Đây quả là năm đại hỉ, trong cung thêm Tam hoàng tử, Bình Tây Vương thêm Thế tử, Tả Tướng phủ thêm thiên kim.

Thiên kim và Thế tử cùng đến gặp vua do hai ma ma ôm, một trái tay một phải tay. Đang lúc hai đứa bé vừa khéo đầu đối đầu ngủ thật ngoan, thiên kim đột nhiên xoay người thò bàn tay nhỏ bé ra đập vào mặt Thế tử, Thế tử òa khóc.

Long An năm thứ tư, đông chí.

Bình Tây Vương yết kiến, bày tiệc đón gió tẩy trần đồng thời đón mừng năm mới. Trến yến tiệc hai đứa bé đều tròn một tuổi.

Quý Lê nhìn bầu rượu trên bàn chép chép miệng, đứa bé trai bên cạnh bàn đưa bàn tay nhỏ bé ra định cầm lấy. Còn chưa cầm chắc đã bị người bế lên, chai rượu đổ xuống đất, rượu vãi đầy đất, Quý Lê ngửi mùi rượu khóc òa lên.

Long An năm thứ năm, đông chí.

Đại yến bách quan trong cung.

Quý Lê lượm một đống đồ ăn trốn Thừa Tướng chạy đến núi giả Đông cung, leo lên bên cạnh ao, nghiền nát thức ăn ném vào hồ ném, trong miệng lẩm bẩm, "Ăn đi ăn đi, trời lạnh như thế này, đói bụng lắm nhỉ?"

Trong ao phịch một tiếng, cục đá rơi xuống nước làm đàn cá bơi tán loạn. Quý Lê nhăn mày giận dữ nói, "Ngươi làm gì đấy?"

Đứa bé trai nhàn nhạt liếc nàng một cái, "Ngươi sẽ làm chúng nó no chết."

Quý Lê tức giận, dậm chân lại chân trượt một cái ngã phịch xuống đất, trầy cả tay. Người nọ lại quay đầu liếc cô bé một cái, đi thẳng. Cô bé tủi thân mím môi khóc lớn.

Long An năm thứ sáu, đông chí.

Quý Lê nhìn mẹ và Quý phi nương nương hàn huyên hăng say, chui xuống gầm bán lén chạy đến hậu viện. Vừa khéo trên bậc thang có một người đang ngồi. Quý Lê tươi cười, lấy lòng đến ngồi cạnh, móc bánh ngọt trong tay áo ra, "Ừ, cho huynh ăn, ăn ngon lắm."

Đứa bé trai liếc mắt một cái, đá đá tuyết ở dưới chân, không để ý tới.

"Ăn ngon thật đấy, huynh nếm thử một chút xem? Ăn sẽ ấm người lên, huynh xem mặt của huynh đi, cóng đến đỏ bừng rồi kia." Quý Lê xòe một tay ra, muốn sờ mặt đứa bé trai.

Đứa bé trai ghét bỏ tránh né, đi vào trong điện đi.

Quý Lê quýnh lên vội đuổi theo lại dẫm lên tuyết trơn ngã bùm xuống đất. Đứa bé trai quay đầu lại, thấy cô bé mím môi sắp khóc, trên mặt lại có vẻ bất đắc dĩ như ông cụ non, quay về đỡ cô bé dậy.

Quý Lê vỗ vỗ tuyết trên người, nhìn thằng bé cười, má trái lộ ra lúm đồng tiền nho nhỏ. Đứa bé trai nhàn nhạt liếc mắt một cái, đi thẳng.

Long An năm thứ bảy, đông chí.

Quý Lê từ chỗ Phùng Tông Anh đi ra ngoài, cười hì hì la hét: "Phùng gia gia, con sẽ trở lại ngay, một năm chỉ có thể vào cung một lần, con chơi thêm một lát, một lát thôi...!"

Nói xong đã chạy vụt ra khỏi Thái Y viện, chân nhỏ giẫm trên tuyết phát ra tiếng lép bép. Quý Lê thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn dấu chân của mình, vui vẻ chạy về phía trước. Vừa chạy vừa quay đầu lại nhìn. Đột nhiên cơ thể đau điếng, cô bé đụng vào người ta rồi. Cô bé nằm ở trong tuyết, thấy người đối diện cũng ngã vào tuyết, miệng vừa mím đến một ửa lại cong lên, định chạy tới đỡ cậu bé dậy lại bị cậu bé ngó lơ.

"Lại đụng phải huynh rồi, huynh đi chơi với muội nhé."

"Này, huynh đi nhanh như vậy làm gì chứ? Chúng ta đi đắp người tuyết nhé?"

"Này, chờ muội một chút, ca ca bị cha ép học bài không ai chơi với muội nữa. Cũng chỉ có một hôm thôi, huynh đừng dễ giận vậy mà..."

"Này, muội tên là Quý Lê, huynh gọi muội là Lê nhi đi, muội gọi huynh là gì đây?"

Long An năm thứ tám, đông chí.

Quý Lê vùi trong ngực mẹ, cẩn thận hỏi "Mẹ, trước kia không phải đông chí hàng năm đều vào cung sao? Năm nay không đi ạ?"

"Hôm qua con quấy rối, cha con nói hôm nay không cho con theo." Quý phu nhân gõ lên mũi Quý Lê, cười trêu nói.

Quý Lê hai mắt lưng tròng, khịt mũi, đáng thương nói: "Mẹ, sau này Lê nhi không nghịch nữa, không nghịch nữa...."

Tuyết rơi đầy trời, Quý Lê khoác áo choàng nhỏ đỏ thẫm được Phùng Tông Anh ôm, vặn vẹo không yên, nũng nịu nói: "Phùng gia gia tự con đi." Mới vừa xuống đất, liền chạy mất. Phùng Tông Anh ở phía sau cẩn thận gọi lại: "Nha đầu, cẩn thận một chút, một canh giờ phải trở lại!"

Quý Lê chạy biến vào vườn hoa, thở hồng hộc ngồi trên hành lang dài, tức giận vặt một cây cành khô ném trên mặt tuyết, rồi lại bị người nhặt lên. Cô bé bất mãn trừng người đó, khuôn mặt nhỏ nhắn vừa mới tức giận nháy mắt trở nên hớn hở, "Thì ra huynh ở đây."

Đứa bé trai đi tới, ngồi xuống ở bên cạnh cô bé, liếc cô bé một cái, nhàn nhạt nói: "Muội mặc màu đỏ rất đẹp."

"Thật hả? Vậy sau này hàng năm muội vào cung đều mặc cho huynh xem được không?" Quý Lê hưng phấn đến đỏ bừng cả mặt.

Đứa bé trai khẽ cười gật đầu.

Long An năm năm chín, đông chí.

"Xem đi xem đi, rất đẹp đúng không? Muội dặn mẹ làm riêng áo bông đỏ cho muội đấy." Quý Lê đứng trên tuyết xoay một vòng, nhảy nhót vui vẻ.

Đứa bé trai cười nhìn cô bé, "Kẽo ngã bây giờ."

Vừa mới dứt lời, Quý Lê trượt chân ngã ngồi trên đống tuyết, uất ức nhìn thằng bé, "Đáng ghét, đồ quạ đen!"

Đứa bé trai kéo cô bé, thay cô bé vỗ tuyết trên người, "Muội chưa về sao?"

"Không cần vội, muội lén chạy đến, bọn họ sẽ chờ muội. Huynh cũng là lén chạy đến rất đúng không?" Quý Lê hai mắt lấp lánh, nói đến "lén đến" thì cực kỳ hưng phấn.

Đứa bé trai suy nghĩ một chút, gật đầu.

Quý Lê nhìn sắc trời, cầm tay cậu bé, "Bọn họ nhất định sẽ tới đón muội, ghét bỏ muội quấy rối bữa tiệc nên không để cho muội tham gia. Huynh mau nói cho ta biết huynh tên gì, nếu không lại phải đợi sang năm. Nói đi nói đi, muội sẽ không nói với ai huynh lén đến đây đâu, thật đấy!"

Đứa bé trai bật cười nói: "Ta là...."

"Ngôn nhi." Một tiếng gọi uy nghiêm vang lên, Quý Lê vội buông tay cậu bé ra.

Người đàn ông mặc áo choàng màu vàng sáng đi tới, ôm lấy đứa bé trai, ôn hòa nói: "Ngôn nhi, dạ tiệc sắp bắt đầu rồi."

Quý Lê vội vàng quỳ xuống, còn chưa kịp hành lễ người nọ đã ôm đứa bé trai rời đi. Cô bé ngẩng đầu chạm vào tầm mắt cậu bé liền lè ưỡi, làm mặt quỷ.

"Mẹ, vị hoàng tử trong cung kia tên có chữ Ngôn sao?"

"Trong cung? Lê nhi, con muốn hỏi ai?"

"Ta biết rồi." Quý Khúc Văn bảy tuổi đứng lên, hả hê nói, "Tam hoàng tử chứ ai."

"Vậy huynh ấy tên gì?" Quý Lê hưng phấn hỏi.

"Vân Tấn Ngôn." Quý Khúc Văn lưu loát trả lời.

Quý Lê quay đầu hỏi Quý phu nhân: "Mẹ, thật sao?"

Quý phu nhân giận lườm Quý Khúc Văn, rồi lại nhìn Quý Lê nói: "Tục danh của Hoàng tử không thể gọi tùy ý thế được, Lê nhi hiểu không?"

Hai mắt Quý Lê sáng ngời, bừng tỉnh hiểu ra gật đầu, "A, thì ra là huynh ấy là Vân Tấn Ngôn."

Long An năm thứ mười, mùa đông.

Quý Lê mặc áo bông gấm màu đỏ rực, buộc hai bím tóc nhỏ, dây cột tóc màu đỏ theo gió tung bay. Cô bé cười vui chạy nhảy trong màn tuyết trắng mênh mông, đột nhiên cô bé nghe được tiếng khóc nhỏ bèn nhìn xung quanh. Dưới gốc cây Thanh Tùng là một đứa bé trai khoác áo choàng vàng nhạt.

"Này, huynh làm sao vậy? Có người bắt nạt huynh à?" Quý Lê cẩn thận đi tới bên cạnh đứa bé trai, khuôn mặt tươi cười hồng hào vừa rồi còn tươi cười trong nháy mắt hóa thành lo lắng. Đôi mắt sáng trong suốt nhìn đứa bé trai, thấy thằng bé xoay mặt đi, cô bé nhẹ nhàng cười nói, "Đừng xấu hổ, muội cũng hay khóc nhè đó." Dứt lời, cô bé chui vào gốc cây, ngồi xuống bên cạnh đứa bé trai, lấy từ trong ngực ra một thứ đưa đến trước mặt đứa bé trai nói: “Này, cho huynh, ăn đường đi, ăn đường, đắng gì cũng biến thành ngọt. Hơn nữa mùa đông ăn đường sẽ không lạnh."

"Nói bậy!" Đứa bé trai rốt cuộc dùng tay áo lau mắt, xoay người lại, trợn mắt nhìn Quý Lê một cái, rồi lại nhìn đống đường đầy màu sắc trong tay cô bé, khinh thường nói, "Thái Phó nói, nếm trải trong khổ đau mới là người trên người. Ăn đường có ích lợi gì!"

"Ha ha, huynh thật buồn cười. Những lời mấy lão già kia nói đều là để dọa người thôi. Huynh nhìn Phùng gia gia đi, không cho muội ăn kẹo, lại tự mình lén lún ăn sau lưng Phùng nãi nãi. Lần trước bị muội bắt quả tang, ha ha, sau đấy ông ấy không lải nhải vấn đề khổ hay không khổ với muội nữa." Vừa nói Quý Lê vừa cười nhìn lên, trong tròng mắt đen tràn đầy hạnh phúc.

Đứa bé trai không hiểu, "Phùng gia gia?"

"Đúng vậy, chính là Phùng gia gia ở Thái Y viện. Hôm nay muội đến tìm ông ấy chơi, a a, không đúng, là tập viết! Muội theo Phùng gia gia luyện chữ." Quý Lê đảo mắt, nhanh nhảu che miệng cười nói.

"Muội là Quý Lê con gái Quý Thừa tướng?" Đứa bé trai chau mày lại, nghiêm túc hỏi.

"Đúng vậy, ngay cả huynh cũng biết muội à?" Quý Lê cười đùa hỏi, không chờ đứa bé trai trả lời, lại nói, "Huynh tên là gì? Hôm nay muội sẽ tập viết tên của huynh!"

"Ta? Vân Tấn Ngôn."

Giọng đứa bé trai có chút yếu ớt, bị gió lạnh thổi tan thành mảnh nhỏ. Quý Lê ngước hàng lông mi cong vút hỏi "Hả? Tấn Ngôn? A, Tấn Ngôn, hai chữ này sao?" Cô bé nói xong, tiện tay lượm một cành khô nghiêm túc nghuệch mấy nét trên tuyết, "Tấn.... Ngôn...."

"Ah, Vân Tấn Ngôn, huynh là Tam hoàng tử hả?" Quý Lê cầm nhánh cây, quay đầu hỏi.

"Ừ." Đứa bé trai nhẹ nhàng gật đầu.

"Thật à?" Hai mắt Quý Lê sáng lên, vứt nhánh cây kéo lấy tay áo đứa bé trai, hưng phấn nói, "Huynh không nhớ muội sao? Trước kia hàng năm vào cung, chúng ta còn chơi đùa cùng nhau đấy. Nhưng giờ huynh còn cao hơn muội, mặt mũi cũng khác, vừa rồi còn không nhận ra! Về sau muội sẽ có nhiều cơ hội tiến cung hơn, sẽ thường xuyên tới tìm huynh chơi có được không?"

Quý Lê nói cười ríu rít, tựa như một đóa hoa sen đỏ rực giữa mùa đông sưởi ấm cả trái tim. Đứa bé trai hoàn toàn quên mất uất ức bi thương vừa rồi, rối rít gật đầu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.