Cậu Chủ, Cậu Là Trời Là Đất

Chương 11: Chương 11: Người Phụ Nữ Từng Quen




Hàn Băng Thiên Nghi từ lúc gặp Trương Hàn Tử là hai người như chó với mèo,cải nhau ì xèo inh ỏi khiến khách mua hàng cũng phải tránh xa họ.Con “ ma nữ “ bị bơ một cách đẹp mắt đang đứng trân trân nhìn hai con người trước mắt cãi nhau.Còn về phần Lâm Ngọc Tình Nhi nhà ta....hai cái tay nó bịt chặt hai cái lỗ tai của mình đang bị những đòn tra tấn âm thanh kia.Hai người không để ý và không thương tiết cho những người xung quanh mà cứ vặn lớn cái cở volume lên.....

Sau một hồi cải nhau với rất nhiều sự tích huyền thoại rồi chi chi đó nữa thì cả hai mới mệt hơi,uể ỏi đi về....

-Cô chờ đó....nhớ cái bản mặt của cô đi-cậu quay đầu nhìn Nghi nói bằng giọng đe dọa

-Ờ...tui sẽ chờ...mà mặt tui tất nhiên tui phải nhớ mà nhỉ?-cô cũng đâu vừa,gân cỗ lên mà cãi

Kết thúc bằng màng chào tạm biệt đầy gian nan thì Tình Nhi và Thiên Nghi cũng đã yên vị,an bài trên ghế Vua ý lộn...trên ghế xe....

Chiếc xe bắt đầu khởi động,chiếc xe êm ru chạy trên mặt đường.Cuối cùng,chiếc xe cũng dừng đúng tại căn nhà trắng -đen của cậu.Thiên Nghi giực túi đồ trên tay Tình Nhi rồi chạy tọt vào bên trong phòng.Thấy Nghi cũng vào bên trong rồi nên thôi,Tình Nhi cũng vào thay đồ luôn...Cơ mà hôm nay Tình Nhi thấy lạ nhỉ?có vài người đang bưng bưng khiêng khiêng cái gì đó vào ngôi nhà bên cạnh.....Uầy..chắc người ta mới chuyển nhà ấy mờ.Nghĩ đơn giản như vậy,TìnhNhiNhu liền đẩy cửa vào bên trong

Ở bên ngoài,một người phụ nữ với mái tóc màu xanh dương cùng với đôi mắt xanh ngọc bích thẳng bước đến ngôi nhà kia.Phượng nhãn của cô khẽ liết bóng hình nhỏ nhắn của Tình Nhi vừa mới đóng cửa.Nhận thấy chiếc bóng của một cô bé thân quen,người phụ nữ khẽ mỉm cười...” ta lại gập nhau,cô bé ạ “

========Cơ là vạch ngăn thời gian======

Mới đó mà đồng hồ đã điểm 5 giờ chiều.Tình Nhi xuống bếp phụ các bác giúp việc khác nhặt rau và làm những việt vặt...

-Tình Nhi!bà nhờ cháu một chút được không?-Một cụ già đứng tuổi,trông bà có vẽ giờ bà đang rất khỏe nhưng bà cũng xấp nghỉ hưu tới nơi rồi....

Tình Nhi mang đôi giày của mình rồi đi ra ngoài....Khi đi đến sân tập bóng rổ của một đám nam nhi thì....

-Cẩn thận-một cậu bạn liền hô lớn

Tình Nhi nghe tiếng hét liền ngẩng đầu nhìn

Nguyên một trái bóng rỗ bay đến,Tình Nhi vì quá bất ngờ nên chưa né kịp....

Bộp....

Chiếc bóng lăn đi nơi khác

Cơ mà sao Tình Nhi không thấy đau nhỉ?Tình Nghi ngẩng đầu nhìn người cứu mình. mắt ô mồm A mắt O nhìn người phụ nữ trước mặt “ không phải đây là người mình va phải ở shop sao?không phải chứ!muốn tìm mình tính sổ hả? “

Người phụ nữ cười hiền hậu nhìn cô mèo Lâm Ngọc Tình Nhi trước mắt,khóe môi hoa hồng của người phụ nữ khẽ cong lên một đường cong hoàn mĩ...

-Chúng ta lại gập nhau nửa rồi

Người phụ nữ vẫn giữ nụ cười hiện hữu trên gương mặt nữ tú của mình

(còn nữa)

~~~~~~~~~~~~Kazuko Huyền Cơ~~~~~~~~

Cơ muốn thông báo một điều này cho minasan đó chính là...giờ đăng truyện của em bị rối tùm lum so em phải đi học này nọ.Vì thế cho nên em rãnh giờ nào đăng giờ nấy

Mong được ủng hộ

Gt chap tiếp theo:Vì tiểu Tình không ngoan nên mẹ mới bỏ đi không quay về-Tình Nhi ngấn hàng lệ trong khóe mắt(trích đoạn của chap sau)

chap 13: Tình Nhi không ngoan nên không có mẹ

Đoán đọc nhá minasan

~~~~~~~~~~~Kazuko Huyền Cơ~~~~~~~~~~

Góc tự kỉ:Cơ nhận thấy phần văn phong của mình dạo gần đây hơi tệ nhỉ?haizzzzz

Thôi như vậy thôi....Cơ chúc mọi người học tốt....đạt được thành tích cao trong học tập....Cơ sẽ cố gắng viết truyện thật hay và chữa lỗi sai của mình

chấm hết????

Yêu mọi người nhiều nhiều

Cậu chủ,cậu là trời là đất

tác giả:Huyền Cơ

đoạn trích.....

-Cậu phải tin em!-ánh mắt cô đầy kiên quyết

Đáp lại là một khoảng không im lặng.Tình Nhi,hai hàng lệ khẽ rơi,cô chính là Tình Nhi của cậu thực mà...sao cậu không tin?cô cầm dao kề xác vào cổ tay mình nơi chứa các đường mạch

-Vậy để em chứng minh cậu xem

Tình Nhi mỉm cười,đâm thật mạnh vào.Máu đỏ huyết dần tuôn ra,cậu đứng nhìn mà trong lòng như bị ai cấu xé...Ruốt cuộc cô ấy là thực hay dả?Vậy Tình Nhi ở cùng cậu suốt thời gia qua là ai?cậu nhìn cô gái nằm bất động dưới đất....nét mặt này,kiểu dáng này,cả cái vòng có hình con mèo nhỏ xinh cậu tặng cho....Vậy cậu đã hiểu rồi....cậu đã sớm có câu trả lời...cậu bế xốc Tình Nhi lên rồi vội vã chạy đến phòng cấp cứu....

Đoạn trích hay chưa minasanㅠ.ㅠ

Đó chỉ là trích đoạn ngắn của phần sau câu chuyện này của em

Em chỉ giới thiệu qua loa đoạn trích này cho mọi người đọc xíu cho zui

Cũng coi như giúp mọi người vận động não để đoán những tình tiết sau của truyện

Aiza .....mọi người ủng hộ truyện của Cơ nhem

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.