"Quang Nguyên gia gia tha mạng, ngươi coi như Hạc gia gia... Cái kia
ngươi coi như Hạc tôn tử là một một cái rác rưởi gì đó mà thả ta đi,
đáng thương ta trên có già, dưới có nhỏ. Ngươi ngươi... Chết tiệt, ngươi là Quang Nguyên, ngươi là Quang Nguyên không có ý thức, ta cầu xin
ngươi làm cái gì, không có tác dụng gì hết!” Hạc trọc lông hét chói tai
thân mình run run, bị đoàn cực minh quang to lớn bao phủ, đi theo Tô
Minh ở phía trước, không ngừng lầm bầm.
“Chết tiệt, nơi này
tại sao sẽ có Quang Nguyên, ta rõ ràng đã rất cẩn thận tránh được. Rõ
ràng lúc trước ta phát hiện Quang Nguyên gần nhất đã ở rất xa, lúc trước chỗ của ta không có Quang Nguyên. Tô tiểu tử, ngươi hại chết lão tử
rồi. Tinh thạch của ta, vĩnh biệt, tội cho ta chưa để dành bao nhiêu,
chỉ có một chút xíu. Tội cho vĩ đại ta không thể hoàn thành nguyện vọng
có thể mua tu chân tinh."
Trong khi hạc trọc lông rên rỉ thì
Tô Minh đã mang theo nó xuất hiện ở chỗ hồn ti. Tô Minh liếc mắt một cái liền thấy được hồn ti bám vào luồng ánh sáng màu trắng ngà, ánh sáng có chút kỳ dị, nó không có thương tổn gì, ngược lại có thể tẩm bổ nguyên
thần, thế này mới khiến hồn ti đang sắp tan biến thôi chứ nếu không thì
sợ là đã sớm hỏng mất.
Hiển nhiên hồn ti biết ánh sáng trắng ngà này cho nên mới nghĩ ra cách như vậy.
Tô Minh nhìn chằm chằm hồn ti kia, mắt lộ vẻ kỳ dị. Tô Minh giơ lên tay phải vươn tới ánh sáng màu trắng ngà, lập tức một chút trí nhớ hiện lên ở trong tinh thần Tô Minh, đó là trí nhớ của ánh sáng màu trắng ngà
này. Tô Minh theo trí nhớ thấy được hồn ti xuất hiện từ một tháng trước. Thời gian hồn ti đến giống y như Tô Minh.
"Ủa, hồn ti ngươi
làm gì, ngươi giơ tay? A, ta nhớ ra rồi, ngươi có thể tự di chuyển!
Trước đó ngươi cố ý xuất hiện ở trước mặt ta. Điều đó không có khả năng, Quang Nguyên không có ý thức, làm sao di động được?” Hạc trọc lông có
chút không thể tin nhìn Tô Minh toàn thân bị cực minh quang bao phủ, khó tin kinh kêu.
Tay phải Tô Minh bắn ra, lập tức ánh sáng màu trắng ngà vặn vẹo khiến hồn ti kia bị văng ra, Tô Minh bắt lấy hồn ti.
“Ngươi... Ngươi... Ngươi lại còn có chiêu thức ấy. Ngươi có ý thức,
trời ạ, ngươi có ý thức!!!” Hạc trọc lông lớn tiếng nói, lải nhải mãi.
Tay phải Tô Minh nắm hồn ti, tay trái vung lên, một khối tinh thạch vù một tiếng bay đến trước mặt hạc trọc lông.
Hạc trọc lông cơ hồ bản năng bắt lấy, đặt ở miệng cắn mạnh sau đó mặt
mày hớn hở, thậm chí cái đuôi trọc lông, hay nên nói là mông, tóm lại là phần cơ thể đó lúc lắc vài cái.
Tô Minh nắm hồn ti kia, hồn
ti suy yếu giãy dụa, nhưng trước cực minh quang của hắn thì nó giãy dụa
rất yếu ớt. Thần thức ẩn chứa cực minh quang của Tô Minh giây lát dung
nhập vào hồn ti, không cho kháng cự, đánh vào hồn ti. Trong chớp mắt này Tô Minh thấy trí nhớ cũ hồn ti, trong đầu lập tức xuất hiện mấy bức
tranh.
Hình ảnh thứ nhất là khung trời xa lạ, một người áo
đen nhấc chân từ trên ngọn núi cao rớt xuống, ma sát hư vô, khi rớt
xuống thì biến mất không còn bóng dáng.
Hình ảnh thứ hai vẫn
là người áo đen kia, đứng bên ngoài cột sáng thật lớn, bên cạnh có Bạch
Linh khắc sâu trong lòng Tô Minh tình đầu tiên, còn có một người khiến
Tô Minh chỉ liếc mắt một cái lập tức nhận ra đúng là ông lão Đế Thiên.
Tô Minh đại khái nghe được đối thoại của họ.
Hình ảnh thứ ba là người áo đen khoanh chân ngồi ở trong cột sáng,
triển khai kế hoạch thay thế và khống chế, Cổ Thần tự bạo.
Hình ảnh biến mất, hồn ti hoàn toàn vỡ nát trong lòng bàn tay Tô Minh,
“Kế hoạch thay thế, hồn ti này chuẩn bị là vì đoạt xá. Nếu không phải
ta bước vào khung trời này, vậy sau khi Cổ Thần tự bạo nó chui vào cơ
thể của ta, tiến hành đoạt xá ta.” Ánh mắt Tô Minh lộ giễu cợt.
“Như vậy xem ra ba ẩn điện kia và Đạo Hóa, Đạo Lâm bị đoạt xá thành
công, trở thành người của liên minh tiên tộc. Hồn ti này là một lũ phân
hồn của người áo đen kia. Có thể dựa vào phân hồn làm được điểm này, do
đó thấy được tu vi của người áo đen cực kỳ cường đại."
"Đế
Thiên, hiên tôn, thì ra y ở trong người ta muốn vào là được là một hồi
đổi mệnh thuật. Y muốn mượn thân thể bản tổn của ta, dưới sự trợ giúp
của Nghịch Thánh trận doanh đổi tất cả của bản thân, trở thành một Tố
Minh tộc!” Mắt Tô Minh lóe tia sáng lạnh.
"Ba tháng sao... Ta ở trong này đã tồn tại hơn một tháng, chắc còn kịp lúc!” Tô Minh nhắm
mắt lại, ý niệm trong đầu xoay chuyển nhanh. Đây là cơ hội cho hắn, cơ
hội đoạt lại thân thể bản tôn!
Trong lúc Tô Minh trầm ngâm
thì hạc trọc lông đã cất đi tinh thạch, nó thật cẩn thận nhìn Tô Minh
toàn thân bị ánh sáng đen bao phủ, lòng phập phồng. Hạc trọc lông ho
khan, mặt đầy vẻ nịnh nọt.
“Cái kia, Quang Nguyên đại nhân là tồn tại duy nhất có ý thức trong thế giới quang hải, ngài không biết là bên người cần có tuấn tú tiêu sái, không chuyện gì không biết, làm việc sạch sẽ gọn gàng, thông minh cơ trí, tâm địa thiện lương hạc trọc lông
vĩ đại như ta sao? Hãy để ta làm tùy tùng của ngươi đi, ta...” Hạc trọc
lông hồi hộp mở miệng.
Tô Minh mở mắt ra, với ý cười hạc trọc lông không nhìn thấy, đánh giá nó.
“Tâm địa thiện lương?” Tô Minh chậm rãi mở miệng, thanh âm xuyên thấu qua cực minh quang.
Hạc trọc lông nghe vào tai tràn đầy lạnh lẽo, làm người nó run run, tinh thần cũng rung lên.
"Đúng vậy, tâm của ta tốt lắm, thấy có ai cần giúp là phải giúp một
phen, nhìn thấy người ta chết sẽ rơi nước mắt chôn giùm, thấy con nít là ta liền vui, ta...” Hạc trọc lông vội nói.
"Vậy sờ xem túi
trữ vật có bao nhiêu tinh thạch, cướp tinh thạch từ xác người ta, thích
con nít là vì ngươi cảm thấy rất dễ dụ, có thể lừa tinh thạch.”
Hàng loạt lời nói khiến hạc trọc lông sửng sốt.
“Cái kia... Chúng ta biết nhau? Ngươi ngươi ngươi... Ngươi sẽ không là..."
Tô Minh cười cười, cực minh quang ở trên người tan biết lộ ra nguyên thần, cười nhìn hạc trọc lông.
Hạc trọc lông ôm ngực hét thảm, thụt lùi vài bước, lộ vẻ tức giận. Hạc
trọc lông giơ lên móng vuốt không có lông chỉ vào Tô Minh, biểu tình cực kỳ đau lòng.
“Tô Minh!!! Uổng cho ta vất vả, mạo hiểm cửu tử nhất sinh, thậm chí đã sẵn sàng sẽ chết, hy sinh nhiều tinh thạch, phí
hơn mười vạn, không, mấy trăm vạn thọ nguyên, tới nơi này tìm ngươi,
ngươi ngươi ngươi... Vậy mà trước đó ngươi... Ta rất thương tâm, ta bị
lừa gạt, Hạc bà nội nó, ta bị khi dễ!"
Hạc trọc lông rên rỉ, trợn mắt, nằm trên đất lăn lộn ăn vạ.
Tô Minh giơ lên tay phải, một viên tinh thạch vù vù bay hướng hạc trọc
lông. Hạc trọc lông bắt lấy tinh thạch, mặt mày hớn hở nhưng rồi nó cố
nén, hét rầm lêm.
“Ngươi nghĩ một quả tinh thạch đã bù lại
được sao? Ngươi đang vũ nhục ta, hạc trọc lông ta tuyệt không sẽ vì một
quả tinh thạch khom lưng, ta..."
Vù một tiếng, lại một viên
tinh thạch rơi xuống, hạc trọc lông ngơ ngác nhìn tinh thạch kia ở trước mặt mình, lộ vẻ vui sướng, lúc này nó không cách nào kiềm nén sự hưng
phấn.
Nhất là...
Bộp một tiếng, lại một tinh thạch rơi xuống, tinh thạch thứ bốn. Khi tinh thạch thứ năm rơi xuống thì hạc trọc lông không ăn vạ nữa, cầm lấy tinh thạch, ho khan.
"Ưm, ta tha thứ..."
Bộp, tinh thạch thứ sáu rơi xuống.
“Ngươi đúng vậy, Hạc bà nội nó, Tô đại gia, lúc trước ngươi làm rất đúng..."
Bộp, tinh thạch thứ bảy rơi xuống.
“Lại đến một lần, chúng ta làm lại tình hình lúc nãy đi?” Hạc trọc lông kích động người run run, nêu đề nghị chỉ nghĩ thôi đã làm nó hưng phấn.
Tô Minh nhìn hạc trọc lông, trên mặt lộ ra tươi cười. Hắn đã sớm xem
hạc trọc lông là bạn bè, nhưng bạn thì bạn không thể cho hạc trọc lông
kiêu ngạo quá, nếu không thì tình hình ở Hắc Mặc Tinh sẽ luôn luôn trình diễn.
“Tốt lắm, nên đi rồi, có chuyện càng quan trọng hơn
phải làm.” Tô Minh ngẩng đầu nhìn vô tận quang hải, ánh mắt lộ ra tia
sắc bén.
Tô Minh vung tay áo cuốn lấy hạc trọc lông bay nhanh ra xa.
Mấy ngày sao, Đạo Thần chân giới, khu vực liên minh tiên tộc, bên cạnh
khu vực trung tâm tiên tộc này, trong một mảnh tinh cầu trống trải, hư
vô vặn vẹo trong chốc lát, xuất hiện một đoàn sáng đen lóng lánh.
Tô Minh, hạc trọc lông cất bước đi ra ánh sáng đen. Ánh sáng tan biến
hóa thành Tô Minh mặc áo đen, mái tóc đen, mắt sâu thẳm. Tô Minh đứng ở
trời sao, như dục hỏa trọng sinh, hơi thở của hắn vẫn là chưởng cảnh
nhưng có thể hóa thân cực minh Quang Nguyên, sáng tạo đổ hải thuật, sức
chiến đấu của hắn đã mạnh hơn trước gấp mấy lần.
"Dưới hư vô, ngoài khung trời cũng không thể ngăn cản bước chân ta trở lại đây.
Ta... Đã trở lại.” Tô Minh thì thào, giờ phút này bộ dáng của hắn không
hề là Đạo Không mà rất lạ.
Bộ dạng xa lạ này là Tô Minh huyễn hóa ra, bởi vì lúc này thân thể của hắn là nguyên thần. Nhưng dù là
nguyên thần vẫn bùng phát ra lực lượng tu vi khiến người rung động.
“Là muốn đoạt lại thân thể của ngươi ở liên minh tiên tộc mà lúc trước
ngươi nói đúng không? Hạc bà nội nó, đi thôi, ngươi đi đoạt lại thân
thể, ta đi cướp đoạt tinh thạch.” Hạc trọc lông ở bên hưng phấn, kích
động mở miệng, thân thể run run, tiếng gào vang vọng.
“Từ nơi này tiến vào liên minh tiên tộc, xem tu vi của ta xác suất lấy lại thân thể không lớn.” Tô Minh thản nhiên mở miệng.
"Vậy làm sao bây giờ?” Hạc trọc lông sửng sốt.
“Khiến người liên minh tiên tộc, làm cho người Nghịch Thánh trấn áp,
hoặc là khiến Đế Thiên tự mình mang chúng ta đi vào.” Mặt Tô Minh nở nụ
cười hơi ác.
Hạc trọc lông kinh ngạc đánh giá Tô Minh vài
lần, lòng thầm nhủ, không lẽ sau khi trở thành cực minh Quang Nguyên thì đầu óc Tô Minh bị ngu ra?
Hạc trọc lông bỗng hơi lo là Tô Minh bị ngu thì sau này nó nên làm sao.
Đang lúc hạc trọc lông lo âu, mắt Tô Minh lóe tia sáng âm u, thân thể
dần dần lộ ra cực minh quang. Ánh sáng càng ngày càng mãnh liệt, trong
phút chốc bao trùm bốn phía, khiến khu vực trời sao này bị cực minh
quang bao trùm.
“Cực minh quang, loại quang lực có uy lực cường đại như vậy, bất cứ ai nhìn thấy cũng sẽ động tâm."