Chắc Chẳng Có Ai Cảm Thấy Tu Tiên Khó

Chương 232: Chương 232: Thanh Châu gặp khó, trứng của thần linh (1)




Dịch: Tiểu Băng

Đêm khuya.

Khảo hạch luyện đan của Bạch Vân cổ thành đã kết thúc.

Các trưởng lão Bạch Vân cổ thành, thiết yến mời Diệp Bình và Hứa Lạc Trần ở lại ăn cơm.

Nhưng Hứa Lạc Trần không muốn ở lại, y muốn rời khỏi đây thật lẹ.

Vì y biết, mình mà tham dự, thế nào câu hỏi đầu tiên cũng sẽ là, y đã luyện ra Kim Đan như thế nào.

Nên, đương nhiên Hứa Lạc Trần không muốn ở lại nơi này.

Lấy được lệnh bài luyện đan sư rồi, Hứa Lạc Trần lập tức dẫn Diệp Bình đi ngay đêm đó.

Ban đêm.

Bầu trời đầy sao.

Hứa Lạc Trần với Diệp Bình đi về phía Thanh Vân đạo tông.

Dọc đường đi, Hứa Lạc Trần trông rất bình tĩnh, nhưng trong mắt không giấu được nụ cười.

Cuối cùng cũng có được lệnh bài luyện đan sư rồi.

Cuối cùng mình cũng đã trở thành một luyện đan sư hợp cách.

Trở thành luyện đan sư hợp cách, có nhiều lợi ích lắm, đi tới đâu người ta cũng phải tôn trọng mình.

Và nhất là, cuối cùng mình cũng đã có thể đi ra ngoài kiếm tiền.

Không còn cảnh hôm nào cũng phải nhận tài nguyên từ tông môn, hôm nào cũng sống khổ sống sở.

Tuy từ hồi Diệp Bình tới, đãi ngộ của tông môn đã tăng lên không ít, nhưng mà thứ như tiền tài, để mình tự kiếm, tự xài vẫn sướng hơn.

Dọc đường đi, Hứa Lạc Trần không nói lời nào.

Diệp Bình đi theo sau lưng, cũng chìm trong suy nghĩ.

Thấy không khí quá ngột ngạt.

Hứa Lạc Trần chủ động phá vỡ yên lặng, gọi.

“Tiểu sư đệ.”

Diệp Bình đáp lời.

“Dạ, Nhị sư huynh?”

“Đệ tới tông môn bao lâu rồi?”

Hứa Lạc Trần hỏi với vẻ tùy tiện.

“Không nhiều không ít, được nửa năm.”

Diệp Bình cẩn thận tính toán, từ lúc bái nhập tông môn đến bây giờ, đúng là vừa vặn nửa năm.

“Nửa năm?”

Hứa Lạc Trần nghe mà kinh ngạc, y cứ tưởng Diệp Bình tới tông môn đã mấy năm rồi cơ.

Không ngờ, mới chỉ có nửa năm.

Nhìn Diệp Bình, rồi nhìn lại mình.

Hứa Lạc Trần không khỏi thở dài trong lòng.

Chỉ trong nửa năm, Diệp Bình đã có kiếm pháp siêu quần, luyện đan vô song, trận pháp hạng nhất, về cơ bản là một tu sĩ toàn năng.

Đáng sợ hơn là, đó mới chỉ là nửa năm, chứ nếu là năm ba năm, có trời mới biết Diệp Bình sẽ trưởng thành tới trình độ nào.

Nhìn lại mình, ở Thanh Vân đạo tông hai mươi mấy năm, thế mà mới chỉ vừa thông qua khảo hạch luyện đan.

Người so với người, thật là tức muốn chết người.

Hứa Lạc Trần hỏi tiếp.

“Tiểu sư đệ, có chuyện này, quên chưa hỏi được, phụ thân mẫu thân đệ ở đâu?”

Hứa Lạc Trần hỏi.

“Phụ mẫu?”

Diệp Bình lắc đầu chẳng chút do dự, hắn cũng không biết phụ thân mẫu thân mình ở đâu nữa.

Ba năm trước, khi chuyển kiếp tới đây, hắn đã không biết phụ thân mẫu thân mình là ai, từ nhỏ đã là cô nhi, chỉ biết mình là người Tấn quốc.

“Hồi sư huynh, sư đệ từ nhỏ đã là cô nhi, không biết phụ thân mẫu thân ở đâu cả.”

Diệp Bình trả lời, hắn chẳng có tình cảm gì với phụ mẫu mình, một là chưa từng gặp mặt, hai là hắn là người chuyển kiếp mà đến.

“Ài, thì ra đều là người đáng thương.”

Hứa Lạc Trần thở dài.

Diệp Bình hỏi lại.

“Nhị sư huynh, vậy phụ thân mẫu thân huynh thì sao?”

Diệp Bình tò mò nhìn Hứa Lạc Trần.

“Giống ngươi thôi. Mấy mươi năm trước, Thanh Châu gặp phải đại nạn, nghe nói là có bảo vật xuất thế gì đó, dẫn tới hai đại cường giả quyết đấu sống chết với nhau, phá tan dãy núi Thanh Châu, khiến lũ lụt tràn lan, không biết bao nhiêu người cửa nát nhà tan.”

“Ta cũng là trở thành cô nhi từ trận tai họa đó, được sư phụ nhận về nuôi.”

Có lẽ hiện giờ trong lòng đang thoải mái, vì Hứa Lạc Trần chưa bao giờ muốn nói về chuyện này với ai.

Nhưng hôm nay, y lại chủ động mở miệng, kể cho Diệp Bình nghe.

“Sư huynh, vậy nhất định là phụ mẫu của huynh vẫn còn sống ở nhân gian, chẳng qua là nhất thời chưa tìm được huynh, nhưng đệ tin rằng, có một ngày, phụ thân huynh nhất định sẽ tìm được huynh.”

Diệp Bình an ủi.

Hứa Lạc Trần cười khẽ, y đã không quan tâm cái tình cảm này, dù gì từ nhỏ đến lớn cũng có thấy nhau bao giờ đâu, nếu bảo là có tình cảm, vậy rõ ràng là giả.

Hai người lại tiếp tục im lặng, một đường trở về Thanh Vân đạo tông.

Cũng vào lúc này.

Cực bắc Thanh Châu.

Dưới một vực sâu.

Một đoàn người xuất hiện ở đây.

Nơi này là Thanh Châu ma uyên, cắt ngang qua Thanh Châu và Ly Châu, cái ma uyên này nghe tin đồn là do vô số oan hồn của dân chúng trong trận kiếp nạn của Thanh Châu năm đó ngưng tụ mà thành.

Trong ma uyên, ngập tràn oán khí, cho dù là tu sĩ Kim Đan, cũng không dám thoải mái đi vào nơi này.

Người đang đi ở trong ma uyên lúc này, trong tay cầm một cây đèn cổ.

Một nhóm bảy người, bốn nam ba nữ, người nào cũng phong thần anh tuấn, khí chất bất phàm, nhất là nam nhân đi đầu, mặc áo bào tinh thần, ánh sáng sao bao quanh người, chỉ đứng ở đó, đã tạo cho người ta cảm giác cực kỳ cường đại.

“Tinh Hà sư huynh, ma khí ở đây hơi đậm quá nhỉ? Đây là cái chỗ quỷ gì thế?”

Ai đó lên tiếng hỏi nhỏ, mắt nhìn quét xung quanh, ánh mắt đầy phòng bị.

“Không được nói lung tung. Im lặng!”

Người được gọi là Tinh Hà kia bình tĩnh đáp trả, cây đèn cổ trong tay hắn như có thần lực, ngăn cản ma khí xung quanh.

Đoàn người cứ thế bước đi, cuối cùng thấy một cánh cửa.

Còn chưa đi vào cửa, ma khí kinh khủng đã như cuồng phong rào rạt quét tới.

Cây đèn cổ tắt lịm, mọi thứ chìm vào bóng tối.

Lách tách!

Người đàn ông đi đầu khoát tay, một cây đèn cổ cháy sáng, nhưng cây đèn này khác cây đèn trước đó, trong ánh đèn có phật đà màu vàng, trấn áp tất cả tà ma.

“Phật chi đăng (đèn mỡ Phật)!”

“Tinh Hà sư huynh, ngay cả vật này mà huynh cũng có?”

“Tinh Hà sư huynh không hổ là người đứng đầu tân tú Giám Thiên Viện chúng ta, ngay cả kì vật như Phật chi đăng này mà huynh cũng có.”

Mọi người mở miệng, đầy kích động.

Phật chi đăng, nghe đồn chính là thắp bằng mỡ của phật đà khi viên tịch, ẩn chứa phật lực cực mạnh, khi thắp lên, có thể trấn áp tất cả tà ma.

“Khoan nói chuyện đó.”

“Lần này ngoài mặt bảo chúng ta tới điều tra Thanh Châu ma uyên, ta đã biết là không đơn giản như vậy.”

“Các ngươi cẩn thận một chút, tí nữa đi vào, nhất định sẽ gặp nguy hiểm đó, hiểu không?”

Diệp Tinh Hà mở miệng.

“Dạ, Tinh Hà sư huynh.”

“Dạ, Diệp sư huynh.”

Mọi người gật đầu.

Diệp Tinh Hà dẫn đầu mọi người đi vào.

Đây là một đại điện.

Bên trong rất cũ nát, tất cả kiến trúc, đều đã hư hại.

Phật chi đăng tỏa ánh sáng ngời, chiếu sáng khắp xung quanh, mọi người dè dặt bước đi bên trong đại điện.

Không lâu sau, đã đi tới khu vực trung tâm.

“Là tế đàn.”

Có người mở miệng, chỉ vào khu vực trung tâm.

“Có vết máu.”

“Dấu máu này nhìn thật khác thường.”

“Đừng đi qua, cẩn thận.”

Mọi người vừa đi tới khu vực trung tâm, liền nhận ra đây là một tế đàn, chung quanh tế đàn có vết máu, song những vết máu này trông khá là cổ quái.

Lập tức có người lên tiếng nhắc mọi người cẩn thận

Một khắc sau.

Mấy tiếng rống giận dữ vang lên.

“Hống!”

“Hống!”

Trong đại điện yên tĩnh, vang lên những tiếng gào, trên tế đàn bất ngờ xuất hiện năm cái bóng.

Thanh long.

Bạch hổ.

Chu tước.

Huyền vũ.

Kỳ lân.

Đây là thánh thú của ngũ phương.

Tiếng gào cực kỳ đáng sợ, mọi người liên tục thụt lùi, trừ Diệp Tinh Hà, sáu người còn lại đều bị thương nhẹ.

Ai nấy kinh ngạc.

“Đây là thánh thú ngũ phương.”

“Sao tự nhiên xuất hiện chân linh thánh thú ngũ phương?”

“Đây là chỗ quỷ gì vậy? Ngay cả chân linh của thánh thú ngũ phương mà cũng có?”

“Nơi này không thể coi thường.”

Cả đám bàn tán, vô cùng kinh ngạc, không dám tin tưởng cảnh mình đang thấy.

Thánh thú ngũ phương, thanh long, bạch hổ, chu tước, huyền vũ, kỳ lân, là thánh thú của nhân tộc, còn được gọi là tiên thú.

Loại vật này, vạn năm cũng hiếm khi thấy được.

Là tồn tại vô thượng, tự cổ chí kim, có biết bao cường giả mơ ước được thánh thú cho phép, nhưng hầu như chẳng mấy ai làm được điều ấy.

“Những vết máu này, là máu của thánh thú.”

Diệp Tinh Hà lên tiếng Hắn cau mày, nhìn tế đàn chăm chú.

“Máu của Thánh thú? Sao cái nơi quỷ quái này lại có máu thánh thú?”

“Chẳng lẽ, đại nạn Thanh Châu năm đó, là vì có người phát hiện nơi này cất giấu máu thánh thú ư?”

“Giỏi nhỉ! Mớ máu này còn dùng được không?”

Mọi người xôn xao, bọn họ vẫn còn đang chấn động, vì bọn họ biết, máu của thánh thú đại biểu cho cái gì.

Một giọt máu thánh thú, có thể khiến người ta lột xác, thậm chí có thể có thêm thiên địa khí vận, nên bọn họ đương nhiên kích động.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.