Chân Tiên

Chương 57: Q.9 - Chương 57: Bên ngoài vũ trụ




Mà sinh mệnh của hắn trong vũ trụ bản nguyen dài tới một kỷ nguyên, là một ức hai nghìn chín trăm sáu mươi vạn năm.

- Quả nhiên là địa phương quỷ dị, ngay cả ta đạt tới cảnh giới thời không hợp nhất cũng không thể ở lâu trong hư không hỗn độn bên ngoài vũ trụ, trách không được có truyền thuyết, ngay cả cự đầu thiên địa vô lượng kiếp đại viên mãn xâm nhập vào trong đó cũng triệt để mê thất, từ nay về sau hạ lạc bất minh.

- Lẽ nào, tu sĩ thực sự chỉ có thể sinh hoạt bên trong vũ trụ bản nguyên hay sao? Ngay cả ta cũng không thể tiến vào quá lâu trong hư không hỗn độn, không biết Chân Tiên đạt tới cảnh giới Thuần Dương Chân Tiên trong truyền thuyết, không gì không làm được kia, có thể tiến sâu vào trong đó, tìm tòi tới tột cùng?

- Sinh thời, nếu như có thể trở thành Thuần Dương Chân Tiên, ta chắc chắn sẽ tiến vào hư không hỗn độn bên ngoài vũ trụ tìm tòi, lúc này không thể ở lâu, ngay sau có cơ hội sẽ trở lại.

Tâm niệm của Cổ Thần khẽ động, thân thể bất động, thối lui về phía sau.

Tuy rằng Cổ Thần ở bên trong hư không hỗn độn bên ngoài vũ trụ, không thể cảm nhận được phương hướng, thế nhưng vừa rồi hắn tiến vào trong hư không hỗn độn, không hề chuyển động dù chỉ một chút, càng không thay đổi phương hướng, hắn bước một bước về phía sau, bằng với dọc theo đường cũ phản hồi.

Vừa rồi mới chỉ bước một bước, hiện tại chỉ cần lui về phía sau một bước là có thể trở lại vũ trụ bản nguyên.

- Hử?

Trong lòng Cổ Thần cả kinh, một bước lui về phía sau, cảnh tượng bốn phía xung quanh hắn vẫn không hề có bất cứ biến hóa nào, vẫn là hư không hỗn độn như trước.

Hắn lần thứ hai lui về phía sau một bước, bốn phía vẫn là không gian xám xịt, nhìn không thấy đầu cùng.

- Không xong! Ta tiến vào trong đó, rõ ràng không hề chuyển động một chút, lẽ nào, phương hướng tự động biến hóa rồi?

Cổ Thần thầm nghĩ không ổn trong lòng, liên tiếp lui về phía sau vài bước, vẫn còn đang trong hư không, bốn phía một màu xám xịt, không hề có bất cứ biến hóa nào.

Hiện tại rốt cuộc Cổ Thần đã biết được, vì sao trong truyền thuyết có rất nhiều tu sĩ bị mê thất phương hướng bên trong hư không hỗn độn, bởi vì vừa tiến vào, cho dù theo đường cũ cũng không thể trở về.

Bất quá Cổ Thần chưa tiến vào quá sâu bên trong hư không hỗn độn ngoài vũ trụ, nơi này cách vũ trụ bản nguyên rất gần, trong truyền thuyết, tu sĩ vừa mới tiến vào trong hư không hỗn độn bên ngoài vũ trụ, cũng có không ít người trở về được vũ trụ bản nguyên, vì vậy Cổ Thần vẫn chưa kinh hãi.

- Xem ra một mực thối lui trở lại hẳn là không thể trở lại vũ trụ bản nguyên rồi, lẽ nào cần phải đi về phía trước? Hoặc là bên trái, hoặc là bên phải? Chỉ có một phương hướng chính xác, nếu như đi ngược phương hướng, chỉ sợ sẽ càng lúc càng tiến vào sâu hơn bên trong hư không hỗn độn, mê thất ở trong đó, vĩnh viễn không có cách nào đi ra, cho dù bất luận phương hướng nào cũng không thể đi, ta chỉ cần đi theo vòng tròn, chỉ cần không gian vũ trụ bản nguyên ở ngay phụ cận, ta đi theo vòng tròn, chung quy sẽ tới được.

Cổ Thần dọc theo đường vòng cung tiến về phía trước, quả nhiên một vòng tròn còn chưa đi hết, hư không bốn phía đột nhiên biến đổi, trong sát na không gian vũ trụ phàm gian xuất hiện ngay trước mặt Cổ Thần, Cổ Thần trở về vũ trụ bản nguyên, xem ra, vừa rồi xác thực hắn cách không gian vũ trụ bản nguyên không xa lắm.

Cổ Thần cảm giác được một cỗ thư sướng cường liệt, giống như người vừa mới rơi xuống nước, rốt cuộc cũng lên được bờ, nhìn thoáng qua hư không xám xịt phía sau, trong lòng không khỏi có chút sợ hãi.

Bất quá, nguyên nhân chính là như vậy, Cổ Thần đối với hư không hỗn độn bên ngoài vũ trụ càng thêm quyết tâm thăm dò tột cùng, thầm nghĩ:

“Chờ ta trở thành Thuần Dương Chân Tiên, nhất định phải tìm hiểu rõ ràng, dò xét tới tột cùng.”

Nghĩ lại một chút, Cổ Thần bước một bước, hư không vô số tỉ dặm bị thu gọn chỉ trong khoảng cách một bước của hắn, trong nháy mắt đã xuất hiện ngay bên cạnh cánh cửa không gian Thái Thượng Thiên ẩn nấp trong tầng tầng hư không.

Cổ Thần không hề dừng lại, trực tiếp tiến vào trong Thái Thượng Thiên.

Thái Thượng Thiên, trên cung điện tam thập tam trọng thiên, Thái và Thủy ngồi đối diện với nhau.

- Sư huynh, gần đây ta luôn luôn có dự cảm không tốt, nhưng chung quy không thể nói rõ vì sao?

Thủy cau mày, nhìn về Thái râu tóc bạc trắng, đạo bào màu trắng nói.

Thái nói:

- Sư tôn và Cổ Thần có hẹn ước đại chiến ba nghìn năm, không tới hai trăm năm nữa là tới, đến lúc đó nhất định sẽ có một trận đại chiến kinh thiên, có thể là liên quan tới đại chiến giữa Cổ Thần và sư tôn, bất quá sư đệ yên tâm, sư tôn đã ở thế bất bại, Cổ Thần không có khả năng mạnh hơn sư tôn.

Thủy nói:

- Ba nghìn năm trước, tam sư đệ cũng đã chết dưới tay Cổ Thần, hi vọng trận đại chiến ước hẹn ba nghìn năm, sư tôn có thể triệt để xóa bỏ tâm phúc họa lớn Cổ Thần này, bằng không thực sự là đêm dài lắm mộng, cuộc sống hàng ngày khó an.

Thái mỉm cười, nói:

- Nếu sư tôn đã dám ước định chiến một trận sau ba nghìn năm, như vậy trong ba nghìn năm này thực lực của sư tôn khẳng định sẽ tiến rất xa, nói không chừng sẽ triệt để nắm giữ được quy tắc sinh mệnh, Cổ Thần lúc này hẳn là dữ nhiều lành ít, cửu tử nhất sinh… Hử?

Ngữ khí của Thái đột nhiên biến đổi, nói:

- Dĩ nhiên có người trực tiếp tiến vào trong Thái Thượng Thiên, lực lượng thực đáng sợ, chẳng lẽ là sư tôn đã trở về?

Thanh âm của Thái vừa rơi xuống, hư không ngay bên cạnh chia ra, thân ảnh của Cổ Thần liền xuất hiện ngay trước mặt Thái và Thủy, nói:

- Không sai, là sư tôn các ngươi đã trở về, bất quá sư tôn các ngươi bị ta trấn áp trở về, Thái, trước kia ngươi dám dùng Thiên Địa Thần Lô đánh lén ta, hôm nay sư huynh đệ các ngươi giao toàn bộ tính mệnh ra đây!



Thực lực của Thái và Thủy không khác biệt nhiều so với Nhất, đối với Cổ Thần mà nói, cho dù cả hai người liên thủ cũng không thể chống lại được, cho dù Thủy đã sử dụng Nguyên Thủy Thần Chu bỏ chạy, nhưng vẫn không thể thoát khỏi lòng bàn tay Cổ Thần.

Chốc lát sau, Cổ Thần liền từ trong Thái Thượng Thiên đi ra, trong tay đã nhiều hơn ba kiện tiên thiên linh bảo.

Một kiện là Thiên Địa Thần Lô, một kiện là Nguyên Thủy Thần Chu, hai kiện này là tiên thiên linh bảo thượng đẳng, đều là tồn tại đại danh đỉnh đỉnh toàn bộ tu chân giới, là tiên thiên linh bảo thường dùng của hai vị cự đầu Thái và Thủy.

Còn có một kiện tiên thiên linh bảo là một tấm bảo đồ, bảo đồ nửa trắng nửa đen, tự thái cực, ôm âm dương, tráo càn khôn, ẩn thiên cơ, dĩ nhiên là một kiện tiên thiên linh bảo thượng đẳng cấp ưu tú. Là một đòn sát thủ rất lớn trong tay Thái.

Thế nhưng đòn sát thủ này đối với Cổ Thần mà nói hoàn toàn không có bất cứ tác dụng nào, chỉ để sinh mệnh của Thái được kéo dài trong thồ gian vài hơi thở mà thôi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.