Chàng Nợ Ta Một Đời

Chương 1: Chương 1






“ Tiểu Sương, lại đây.

Ca ca, muội muốn ăn bánh bao nhân thịt.

Được! Ca ca làm cho muội.

Ca ca, muội thích y phục màu đỏ.

Được! Ca ca may cho muội…”

*************

Núi Tam Bồng.

Mặt trời lấp ló sau ngọn núi, những tia nắng ban mai đua nhau rọi xuống mặt đất. Muôn hoa vươn mình chào ngày mới.

Nữ tử một thân y phục màu trắng, mái tóc đen dài để sau lưng. Mang đến một cảm giác yếu đuối mỏng manh khiến người ta chỉ muốn ôm vào lòng để che chở.

“ Sở Y, thân thể muội chưa khỏe. Muội nên nằm trên giường nghỉ ngơi thêm vài ngày mới đúng". Giọng nói trách mắng vang lên nhưng vẫn không che đậy đựơc sự quan tâm.

Sở Y quay người mỉm cười đáp:” Muội cảm thấy thân thể rất tốt a!”.

Dưới ánh nắng ban mai, nụ cười dịu dàng ấy của Sở Y trông thật đẹp mắt. Đôi mắt hạnh long lanh như biết cười, chiếc mũi cao, môi hồng răng trắng thật sự là một mỹ nhân thuần khiết. Trên đầu chỉ cài một cây trâm bằng ngọc khắc hình đóa hoa nhỏ nhắn.

Thanh Di lắc đầu, bước tới gần.

Khung ảnh khi ấy thật sự là một bức tranh rất đẹp, nó đẹp đến nỗi khiến lòng người ghen tỵ.

Phía xa xa, Tiểu Á Á đứng cúi đầu, bộ dạng rất nghiêm chỉnh thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía hai người kia rồi lại lén lút nhìn người bên cạnh, đến cả thở cũng cảm thấy thật khó khăn. Nhìn xem, Thanh Di sư huynh vậy mà lại quan tâm đến nữ tử xa lạ kia. Chỉ là vô tình thấy gặp nạn, mang về giúp chữa trị vài hôm. Sau lại thành quan tâm nhiều như thế. Không phải nói Thanh Di sư huynh xưa nay nổi tiếng là người thanh tĩnh, không có thất tình lục dục sao?. Tiểu Á Á nhìn mặt đất, nghĩ tới nghĩ lui vẫn là bỏ qua suy nghĩ không thông này đi.

“ Về thôi “, giọng nói nhàn nhạt vang lên.

“ Vâng ạ", Tiếu Á Á đáp. Thỉnh thoảng lại nhìn người phía trước, vẫn không cam lòng quay đầu nhìn hai người phía sau. Cái gì mà Sở Y thần tiên tỷ tỷ, chẳng qua là chút nhan sắc hơn người mà thôi. Lại nhìn người phía trước, trái tim nhỏ bé của Tiểu Á Á lại đập liên hồi. Vẫn là Hàn Mai Sương của cô đẹp nhất. Chính là khuynh quốc khuynh thành, cũng không đúng phải là vẻ đẹp của tiên nữ hạ phàm mới đúng, cũng không đúng...Tiểu Á Á lắc đầu, nghĩ tới nghĩ lui vẫn là không biết phải dùng từ gì để diễn tả vẻ đẹp ấy. Chính là loại khí chất lạnh nhạt nhưng lại nóng rực như lửa, quan tâm lại vờ như không quan tâm, quanh người lại tỏa ra hơi thở xa cách. Nói thế nào đi nữa thì Hàn Mai Sương vẫn là tốt nhất.

Phía nam của núi Tam Bồng.

Cái viện này, nói nhỏ không nhỏ mà nói lớn cũng không lớn. Bên trong chỉ có một chiếc xích đu. Trong sân ngoài trừ hoa ra cũng không có gì nữa, nơi này đơn giản chính là để trồng hoa mà thôi. Ba năm trước, nơi này vốn là để trống, cỏ dại mọc cao đến ngực. Khi ấy, cô cùng chủ nhân đi ngang qua vô tình dừng chân nhìn lại. Khi ấy, chủ nhân nói rất thích không khí hoang sơ ở đây, khu này lại ít người lui tới. Cứ như vậy, chủ nhân đã cho người dọn sạch cỏ rồi tự mình trồng hoa, cả một vườn hoa này chính là do chủ nhân tự tay gieo xuống, tự tay tưới nước và chăm sóc nó.

Khi đó, Tiểu Á Á còn hỏi:” Tại sao lại trồng nhiều loại hoa như vậy?”

Hàn Sương Mai đứng giữa vườn hoa chỉ nhẹ nhàng đáp:” Tiểu ngốc, mỗi bông hoa đều có ý nghĩa riêng của nó, đại diện cho tình cảm mà nó gửi gắm với đời, nên sẽ chẳng bao giờ, nó sống vô nghĩa, dù có bị héo úa nó cũng phải nở thật rực rỡ".

Bây giờ đang là mùa xuân, hoa trong vườn tất cả đều nở rộ trông thật đẹp mắt. Những con bướm nhỏ như nhảy nhót trên không trung.

Hàn Sương Mai ngồi trên xích đu nhẹ nhàng đung đưa theo gió.

Lúc đó, Tiểu Á Á cảm thấy đây chính là bức tranh sống động nhất mà cuộc đời này cô được thấy.

Tiểu Á Á năm năm tuổi, cha mẹ bị hải tặc giết chết. Khi đó, cô nghĩ mình sẽ đi theo cha mẹ sớm thôi. Thật là không ngờ, vào khoảnh khắc đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết như thế, cô lại gặp được chủ nhân của mình bây giờ. Năm đó, Hàn Sương Mai mười tuổi. Cô vẫn không thể quên được nụ cười ấm áp ấy của chủ nhân, bàn tay năm ngón thon dài rất đẹp ấy đã đưa về phía cô, không ngại ngùng, không chán ghét sự dơ bẩn, hôi tanh trên người cô, cứ như vậy ôm cô vào lòng và nói:” Không sao rồi, đừng sợ nữa bé con".

Hàn Sương Mai của khi đó rất hay cười, sau này khi sư phụ của chủ nhân qua đời. Thanh Di sư huynh là người kế thừa chiếc ghế chủ nhân, Hàn Sương Mai là cánh tay phải của sư huynh. Trong giới hắc bạch đạo không ai là không biết trên núi Tam Bồng có một môn phái biệt lập không tranh chấp phân chia sự đời. Nhưng như thế không có nghĩa là được bình yên, hằng năm vẫn có người kéo đến chân núi đòi tỉ thí. Kết quả là nhục nhã ra về, sau này cứ hai năm lại mở một cuộc tỉ thí cho bọn họ. Đôi khi, cũng là để giải trí cho bớt nhàm chán. Vì người ở đây rất ít khi xuất sơn.

Tập tin gởi kèm:
6A-6682B74D2121jpeg

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.