Chàng Rể Phế Vật

Chương 189: Chương 189: Đá vào tấm sắt!!




Hoàng Binh lạnh lùng nhìn Trần Xuân Độ, sắc mặt càng lúc càng lạnh, sâu trong mắt ông ta, có sự sát phạt vô tận lan ra!

Quá ngang ngược rồi! Vô pháp vô thiên!

Chưa từng có người, dám ở trước mắt nhà họ Hoàng, nói ra lời lẽ ngông cuồng này, Trần Xuân Độ là người đầu tiên!

Hai mắt của Hoàng Binh bỗng đanh mắt, nhìn sang Trần Xuân Độ, hàn mang trong mắt lăng lệ vô tận!

Đây là đang... ngang nhiên khiêu khích ông ta và nhà họ Hoàng!

Khóe miệng của Hoàng Binh nhếch lên lộ ra một tia ý cười lạnh lùng, tức quá thành cười: “Con rể ở rể của nhà họ Lê, đều là trong mắt không có ai hết như vậy sao?”

Trần Xuân Độ từ từ thả ra một làn khói, thần sắc thản nhiên, nhìn sang Hoàng Binh, ánh mắt còn mang theo tia khinh thường và khiêu khích nhạt nhạt.

Thần sắc của Hoàng Binh lạnh lùng, từ từ nhả ra một câu: “Vốn dĩ muốn khiêm tốn hành sự, xem ra, hôm nay không thể không gặp máu rồi.”

Hoàng Binh cất một bước, mặt đất rung nứt, lực lượng của Hoàng Binh quá khủng bố rồi, cả người có âm thanh bạo nổ vang vọng, khí thế không ngừng dâng lên!

Thần sắc của Trần Xuân Độ bình tĩnh, ở đây chỉ có anh biết giai đoạn nổi danh của nhà họ Hoàng ở thành phố T.

Nhà họ Hoàng ở thành phố T tuy khiêm tốn, nhưng thế hệ Hoàng Binh này.... chính là cao thủ!

Nếu không phải là Yên Kinh sau này ra lệnh cấm... khiến tứ đại gia tộc hoàng kim chìm đi... thành phố T của hiện nay, sợ rằng sẽ không phải là quang cảnh này của bây giờ!

Thần sắc của Hoàng Binh khinh thường, Trần Xuân Độ chẳng qua chỉ là con rể ở rể của nhà họ Lê, mà nhà họ Lê lại chỉ là một gia tộc trong giới thương nghiệp, ở trong mắt Hoàng Binh, nhỏ bé như con kiến.

Ông ta căn bản không có để Trần Xuân Độ vào trong mắt, ông ta không ngờ, một kẻ ở rể của nhà họ Lê, vậy mà cũng dám bắt nạt tới đầu Hoàng Vinh con trai của ông ta.

Trần Xuân Độ ngập điếu thuốc, thần sắc bình tĩnh thản nhiên, Hoàng Binh uy thế ngập trời, tuy nhiên căn bản không có kinh động tới nửa điểm.

Đột nhiên, thần sắc của Hoàng Binh trở bên lăng lệ, tát một cái vào mặt của Trần Xuân Độ! Hư không rúng động, cái tát này ẩn chứa kình khí khủng khiếp, người bình thường vốn dĩ không đỡ được một cái tát này!

“Bốp!”

Một cái tát của Hoàng Binh đánh vào gò má của Trần Xuân Độ, vang lên âm thanh giòn rã.

Trong xe, Hoàng Vinh xuyên qua cửa xe, quan sát một màn này từ xa, thần sắc phấn khích, cười ha hả, hằn học lẩm bẩm: “Trần Xuân Độ, đây chính là cái giá cho việc anh bắt nạt tôi!”

Sau khi cái tát của Hoàng Binh đánh vào mặt của Trần Xuân Độ, nhưng rất nhanh, sắc mặt của Hoàng Binh đã thay đổi... Trần Xuân Độ không có bay ngược ra như những gì ông ta nghĩ, anh vậy mà đứng đó không nhúc nhích, mà hổ khẩu của Hoàng Binh tê dại, như thể cái tát này, đánh vào một tấm sắt.

Trần Xuân Độ từ từ vuốt ve gò má hơi đỏ, nhàn nhạt hỏi: “Ông chỉ có chút bản lĩnh này sao?”

Sắc mặt của Trần Xuân Độ bỗng nhiên trở nên lạnh lùng dữ tợn, câu nói này, đối với ông ta mà nói là lời châm chọc rất lớn!

“Tìm chết!” Hoàng Binh lạnh lùng quát, hai quyền công kích về phía lồng ngực của Trần Xuân Độ, chấn động hư không!

Đột nhiên, trong đôi mắt bình tĩnh của Trần Xuân Độ, vụt qua một tia châm chọc, cơ thể bỗng nhiên vụt qua, một quyền của Hoàng Binh đánh vào hư không!

Đợi khi Hoàng Binh phản ứng lại, bóng dáng quỷ dị của Trần Xuân Độ đã xuất hiện ở đằng sau Hoàng Binh, thuận tay đánh ra một chưởng, đập trên vai của Hoàng Binh!

Cơ thể của Hoàng Binh như bị sét đánh, không theo khống chế mà lùi lại sau ba bốn mét mới ổn định được cơ thể, ánh mắt kinh hãi!

Trần Xuân Độ hai tay đút trong túi quần, Hoàng Binh ôm bả vai, nửa bên người đều tê rồi, khi ông ta nhìn sang Trần Xuân Độ, sắc mặt vô cùng ngưng trọng!

Mà đằng xa, Hoàng Vinh ngồi ở trong xe, nhìn thấy một màn này, thần sắc ngây dại, không dám tin!

Ba của anh ta... vậy mà không đánh lại?”

Hoàng Vinh sốc, ba của anh ta, ở thành phố T hiếm có địch thủ, luôn không thể đánh hạ, chưa từng gặp bất lợi... Hôm nay, vậy mà sẽ gặp phải kẻ địch mạnh!

Thần sắc của Hoàng Binh ngưng trọng, nhìn sang Trần Xuân Độ: “Cậu không phải là người thành phố T, cậu là ai?”

“Liên quan cái rắm gì tới ông.” Giọng điệu Trần Xuân Độ ngang ngược, thật sự chính là một lưu manh vô lại.

Lúc này, bộ phận bảo vệ của tập đoàn Lê Thị lần lượt hành sự, đỡ từng bảo vệ bị thương ngã trên sàn lên, di chuyển tới nơi an toàn.

“Người đó là ai?” Một bảo vệ cố chống người đứng dậy, nhìn về phía Trần Xuân Độ ở đằng sau, hỏi.

“Tôi nhìn thế nào cũng thấy giống chồng của Lê tổng.” Một bảo vệ khác mặt mày cổ quái.

“Chính là phó tổng giám đốc phế nhất của tập đoàn Lê Thị đó sao?”

Mấy người bảo vệ nhìn nhau, từ sau khi Trần Xuân Độ ngồi lên vị trí phó tổng giám đốc, rất nhiều người lén đặt một biệt danh là phó tổng giám đốc phế nhất cho anh, bởi vì Trần Xuân Độ gần như chuyện gì cũng không cần làm, phần lớn mọi người đều cho rằng, Trần Xuân Độ là mượn tầng quan hệ với nhà họ Lê mà thượng vị, thật sự ngay cả tôn nghiêm của đàn ông cũng vứt bỏ rồi.

Ánh mắt của Hoàng Binh thâm trầm, một chưởng đánh lui ông ra... Thực lực của Trần Xuân Độ, thâm sâu khó lường, khiến ông ta vô cùng kiêng kỵ.

“Chuyện của con trai tôi, không thể bỏ qua như vậy.” Hoàng Binh đã bắt đầu sửa lời, thái độ không tiếp tục cương cứng nữa.

Trần Xuân Độ gật đầu: “Không sai, chuyện của con trai ông, không thể bỏ qua như vậy.”

“Kêu con trai của ông lăn ra đây, dập đầu ba cái với tôi, nếu không, cho dù trên trời dưới đất, tôi cũng sẽ khiến nhà họ Hoàng ở thành phố T các ông, không được yên ổn!” Trần Xuân Độ bình tĩnh mở miệng, giọng nói không lớn, lại khiến sắc mặt của Hoàng Binh thay đổi, bị sát khí lạnh lẽo chèn ép!

Đây là đang tuyên chiến! Xem nhà họ Hoàng ở thành phố T bọn họ là gì chứ? Quả hồng mềm sao? Khiêu chiến hết lần này tới lần khác!

“Tìm chết!” Hoàng Binh quát lạnh, một chân bước ra, cuối cùng không tiếp tục bảo lưu thực lực, mà kích sát Trần Xuân Độ!

Trần Xuân Độ thân pháp bùng nổ, thân hình nhanh chóng lóe lên, khiến các bảo vệ ở cách đó không xa nhìn mà trợn mắt há hốc mồm!

Tốc độ của Trần Xuân Độ quá nhanh rồi, khiến mấy người bảo vệ bọn họ đều khó bắt kịp thân hình của anh!

“Bụp!” Trần Xuân Độ tung một quyền, một bóng đen khựng lại, Hoàng Binh rên khẽ một tiếng, phun ra một ngụm máu!

Trần Xuân Độ tiếp tục công kích, một bộ quyền pháp lăng lệ hung hãn, khiến một bảo vệ ở cách đó không xa, thần sắc đờ ra, lộ ra vẻ sốc nặng!

“Đây... đây là Quân Thể Quyền!” Cơ thể của người bảo vệ run lên, ánh mắt lộ ra vẻ khó tin!

Cơ thể của các bảo vệ khác run nhẹ, nhìn sang thanh âm của Trần Xuân Độ ở đằng xa, trong lòng chấn động, bọn họ không thể tin, phó tổng giám đốc phế nhất của tập đoàn Lê Thị, vậy mà biết Quân Thể Quyền!

Điều này quá chấn động rồi, gần như không thể tin nổi!

“Bộ Quân Thể Quyền này quá tiêu chuẩn rồi, gần như là cấp bậc trong sách giáo khoa!” Người bảo vệ đó nhìn chằm chằm vào Trần Xuân Độ, phun ra một câu, Quân Thể Quyền của Trần Xuân Độ, khiến người bảo vệ giải ngũ đó đều tự thấy hổ thẹn không bằng!

Mấy người bảo vệ ngây ngốc nhìn Trần Xuân Độ, cả người đều ngốc rồi!

Hoàng Binh hai tay siết chặt, hai tay cánh tay nổi đầy gân xanh, giống như có hai con thanh long muốn phá ra, khí thế toàn thân sôi sục!

“Giết--” Hoàng Binh từ trên xuống dưới, một quyền ầm ầm rơi xuống!

Trần Xuân Độ mặt mày rất bình tĩnh, nơi sâu trong ánh mắt có sự lãnh khốc... Anh không có tránh né, một quyền đánh ra!

“Bụp!”

Hai quyền va chạm, hư không điên cuồng rúng động, Trần Xuân Độ như bê tông cốt thép, sừng sững không nhúc nhích, mà Hoàng Binh, cơ thể run rẩy, không theo khống chế mà bay ngược ra ngoài!

“Phụt!”

Sắc mặt của Hoàng Binh trắng bệch, phun ra một ngụm máu, trên không một đường máu rơi xuống, mà Hoàng Binh, như ngựa hoang thoát dây cương, đập mạnh vào sàn gạch, điên cuồng lăn lộn.

“Không thể nào!” Đằng xa, Hoàng Vinh ngồi trong xe thất thanh hét lên, thần sắc kinh hãi, anh ta không tin ba của mình sẽ bại... ở trong ấn tượng của anh ta, thân thể của ba rất cao cường, không ai có thể địch lại!

Hoàng Vinh nheo mắt nhìn Trần Xuân Độ đứng ở chỗ cũ, hô hấp rối loạn... Người đàn ông thần bí trước đó giao hảo với Đàn Cung, rõ ràng chính là kẻ ở rể của nhà họ Lê, phế vật mà các phương diện truyền thông đưa tin... vậy mà mạnh mẽ như vậy!

Cơ thể của Hoàng Binh run rẩy, giãy giụa bò dậy... Ông ta nhìn sang Trần Xuân Độ, đã mang theo vẻ không thể tin nổi!

Ông ta... vậy mà thua rồi!

Trần Xuân Độ hai tay đút vào túi quần, bình tĩnh đi về phía ông ta, thậm chí hơi thở đều không có rối loạn, không có sử dụng bao nhiêu sức lực.

“Với chút võ công mèo ba chân này của ông... còn dám tìm nhà họ Lê gây phiền phức.” Trần Xuân Độ nhả ra một làn khói thuốc, ném đầu thuốc đi, nhàn nhạt mở miệng, giọng điệu nhiều thêm tia châm chọc: “Một tay của tôi thì có thể đánh mười người như ông.”

Hoàng Binh cả người run rẩy, đây là sỉ nhục... ông ta là cao thủ xếp trong tốp đầu của nhà họ Hoàng, lại vào lúc này bị Trần Xuân Độ tùy ý giẫm đạp tôn nghiêm!

“Cao thủ của nhà họ Hoàng nhiều vô kể, tóm lại sẽ có một người có thể khắc chế được cậu.” Hoàng Binh nghiến răng, trầm giọng nói.

Trần Xuân Độ khinh thường phì cười một tiếng: “Thời đại của Hoàng Kim Vinh đã qua rồi, nhà họ Hoàng ở thành phố T, sớm đã trở thành quá khứ...”

Một chân dập tắt tàn thuốc, giọng điệu của Trần Xuân Độ nhiều thêm vài phần không cho phép nghi ngờ: “Kêu con trai của ông, lăn qua đây xin lỗi... nếu không, chết!”

Mắt của Trần Xuân Độ bỗng đanh lại, một tia máu tanh sát phạt bắn ra, khiến hai chân của Hoàng Binh run rẩy, không nhịn được mà sinh ra ý nghĩ quỳ bái!

“Cậu dám!” Hoàng Binh nghiến răng, ông ta là người đời sau của nhà họ Hoàng, có cốt khí và tôn nghiêm không chịu khuất phục của nhà họ Hoàng!

“Tôi không những dám, tôi còn dám khiến nhà họ Hoàng các ông cúi đầu!” Trần Xuân Độ chắp tay, đôi mắt như mãnh thú, vẻ tàn sát ngập trời, ầm ầm bao trùm!

“Bụp!” Hai đầu gối của Hoàng Binh đập mạnh vào mặt đất, khiến gạch lát nứt từng vệt... Hoàng Binh cuối cùng khuất phục... Ông ta cuối cùng cũng tin, Trần Xuân Độ không phải là đang nói đùa!

Ông ta cảm nhận được sự sát phạt và máu tanh vô tận, Trần Xuân Độ tuyệt đối là một nhân vật bước ra từ núi xác biển máu... Ông ta sơ ý rồi, đây đâu phải là phế vật ăn bám, đây chính là long vương siêu cấp đang ẩn nấp ngủ đông!

Hoàng Vinh ngồi ở trong xe, xuyên qua cửa xe nhìn thấy một màn này, trong lòng run rẩy, gần như nghẹt thở!

“Không!” Hoàng Vinh từ trong xe xông ra, đi tới bên cạnh Hoàng Binh, muốn đỡ ông ta dậy.

“Hoàng Vinh, quỳ xuống!” Sắc mặt Hoàng Binh trắng bệch, đanh giọng quát.

“Ba...” Hoàng Vinh đơ rồi, giống như nghe thấy chuyện gì kinh hãi thế gian vậy.

“Quỳ xuống, nhận sai.” Hoàng Binh mở miệng, ngữ khí kiên định, không cho phép nghi ngờ.

Hoàng Vinh liếc nhìn Trần Xuân Độ mặt mày bình tĩnh, trong lòng run rẩy, khó lòng bình tĩnh, anh ta thế nào cũng không tin, ngay cả ba của anh ta Hoàng Binh, cũng phải quỳ ở trước mặt Trần Xuân Độ!

“Cậu Trần... tôi sai rồi!” Hoàng Binh nghiến răng: “Là tôi không dạy bảo được thằng con mất dạy này... xin cậu mở cho một con đường, tha cho nó.”

Hoàng Binh hai tay siết chặt thành nắm đấm, móng tay ghim sâu vào trong lòng bàn tay, máu tươi rỉ ra... Ông ta nói ra từng chữ, nhục nhã tới mức hận không thể lập tức chui vào trong cái lỗ.

“Bụp!” Sắc mặt của Hoàng Vinh tái nhợt, cũng cùng quỳ xuống theo, Hoàng Binh đây là đang xin tha thay cho anh ta!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.