Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn

Chương 148: Chương 148: Điền thúy thúy trả thù




Trò lừa gạt này cũng quá thấp kém.

"Không đóng."

Trình Kiêu quay người rời đi.

"Ai ai, anh ơi, anh đẹp trai ơi, anh đừng đi! Đây chính là thưởng lớn trị gái 3 tỷ đấy, nếu như anh không muốn, vậy liền có hời cho ông chủ của nơi này!"

Cô gái đuổi theo nói.

Trình Kiêu trừng cô một cái, nói: "Trò lừa gạt của các cô quá thấp kém, lần sau diễn tốt một chút."

Nói xong, mở cửa rời đi.

Cô gái sửng sốt một chút, tự lẩm bẩm: "Hóa ta tên này đã sớm phát hiện à."

Sau đó, một mặt phẫn nộ nói: "Thì ra tôi mới là người bị lừa."

Trình Kiêu mở cửa bước ra ngoài, một đôi thanh niên nam nữ vừa vặn đi tới từ đối diện.

Nữ sinh kia bỗng nhiên kinh ngạc kêu lên: "Trình Kiêu!"

Trình Kiêu nhìn về phía hai người, cũng đúng là trùng hợp!

Hai người này chính là Thẩm Dũng và Điền Thúy Thúy đang rời khách sạn.

Điền Thúy Thúy nhìn quán xổ số sau lưng Trình Kiêu, nhịn không được cười lên: "Trình Kiêu, cậu thế mà nghĩ đến đi mua xổ số phát tài! Cậu...... Thật sự là cười chết tôi mà!"

Điền Thúy Thúy che miệng bật cười, trong tiếng cười tràn ngập khinh thường.

Thẩm Dũng cũng đi bên cạnh cười lạnh, đứng tại trước mặt Trình Kiêu, tràn ngập cảm giác ưu việt.

Trình Kiêu nhàn nhạt nhìn hai người một cái, hoàn toàn không thèm để ý hai người, trực tiếp đi về quán bên đường bên cạnh.

Điền Thúy Thúy lại sớm ngăn tại phía trước Trình Kiêu, một mặt ngạo mạn nhìn Trình Kiêu, đắc ý cười lạnh: "Chớ vội đi như vậy!"

Lần trước tại bar Lạc Trần, Trình Kiêu đả kích cô ta một phen khiến Điền Thúy Thúy khó chịu vài ngày, cô ta vẫn luôn muốn tìm cách để trả thù lại, không nghĩ tới ngay cả trời cao cũng đang chế tạo cơ hội cho cô ta.

Trình Kiêu nhìn cô ta một cái, nhàn nhạt phun ra một chữ: "Cút!"

Điền Thúy Thúy biến sắc, cô ta chưa hề nghĩ tới, có một ngày nào đó tên đồ bỏ đi Trình Kiêu này lại dám bảo cô cút!

"Trình Kiêu, cậu một tên nghèo có tư cách gì nói cái chữ này với tôi! Cậu quên hai năm trước đó, cậu là như thế nào chó vẩy đuôi mừng chủ ở bên cạnh tôi sao?"

Điền Thúy Thúy tựa hồ nhớ tới tình cảnh trước kia cô ta đùa bỡn Trình Kiêu trong lòng bàn tay, khinh bỉ nhìn Trình Kiêu.

"Cái chữ này chỉ có tôi có thể nói với cậu, cậu có tư cách gì nói với tôi!"

Trình Kiêu nhìn cô ta với ánh mắt đáng thương, người phụ nữ này đã bị lòng hư vinh hại cho điên rồi.

"Đồ ngu!" Trình Kiêu lạnh lùng nói ra hai chữ.

Điền Thúy Thúy một mặt dữ tợn, cắn răng quát lên: "Cậu lặp lại lần nữa!"

Lúc này, Lôi Công đi ra từ quán bên đường đột nhiên hô lên: "Trình Kiêu, đồ ăn đã bê lên, mau tới đây!"

Lôi Công đương nhiên nhìn thấy Điền Thúy Thúy, anh ta lo lắng Trình Kiêu ăn thiệt thòi, cho nên cố ý sớm hô Trình Kiêu tới.

Không ngờ, Điền Thúy Thúy nhìn mấy người Lôi Công, sự phẫn nộ trên mặt đột nhiên biến mất, sau đó lộ ra vẻ khinh bỉ.

Điền Thúy Thúy âm dương quái khí giễu cợt: "Tôi cho là đám người kiệt xác như vậy, rời khách sạn đi ăn tiệc đâu? Thì ra trốn tới đây ăn quán bên đường, hahaha...."

"Cậu nói các cậu tội gì khổ như thế chứ? Vì nhất thời thoải mái trên miệng, yến hội khách sạn không ăn, lại chạy đến loại chỗ này vừa dơ vừa loạn này ăn thực phẩm như rác."

"Chậc chậc, thật sự làm người buồn cười!"

Điền Thúy Thúy lúc đầu chỉ là muốn mượn cơ hội nhục nhã Trình Kiêu, thế nhưng là câu nói này trực tiếp đắc tội tất cả người ăn quán bên đường.

Một đại hán hai tay để trần mặt ửng hồng mắng: "Đồ ngu từ đâu ra vậy, tại đây miệng toàn phun shit! Quán bên đường thế nào? Cha mày taỏ là có tiền, chính là thích ăn quán bên đường!"

Còn có một ông chú đeo kính mắng: "Cút sang một bên, tuổi còn nhỏ liền xen lẫn cùng một chỗ với nam sinh, nói chuyện còn cay nghiệt như thế, chắc chắn cũng không phải cô gái đứng đắn gì!"

"Dùng tiền cô bán mình đổi lấy ăn những thứ đồ tây kia đi, quán bên đường không thích hợp cô, đừng làm bẩn quán bên đường thuần khiết của chúng ta."

Lôi Công đang chuẩn bị phản kích chợt cười to, cái này đều không cần anh ta ra mặt, mọi người liền mắng Điền Thúy Thúy thảm rồi.

Trương Tư Tổ lắc đầu, thương hại nhìn Điền Thúy Thúy: "Cô gái này não heo à? Loại lời gây nên công phẫn cũng dám nói ra miệng! Còn may cô ta buông tha Trình Kiêu!"

Vẻ mặt Điền Thúy Thúy khó coi tới cực điểm, nàng chỉ muốn đả kích Trình Kiêu, lại không để ý đến cảm thụ của những người khác.

Bây giờ rước lấy quần chúng phẫn nộ, hù cho cô ta vội vàng lui lại mấy bước, đứng tại bên người Thẩm Dũng.

Thẩm Dũng cũng đang thầm mắng trong lòng: "Người phụ nữ này thật là một kẻ ngu! Có điều thế này là tốt nhất, người phụ nữ quá sáng suốt không dễ dẫn lên giường!"

Thẩm Dũng an ủi: "Đừng chấp nhặt bọn nghèo này, nếu như bọn họ thật có tiền, ai sẽ đi ăn quán bên đường!"

"Ừ, anh Dũng nói rất đúng!" Điền Thúy Thúy rúc vào trong ngực Thẩm Dũng, show ân ái, khiêu khích nhìn về phía Trình Kiêu.

Thẩm Dũng thừa cơ đưa tay ôm bờ eo thon của Điền Thúy Thúy, như thị uy liếc nhìn Trình Kiêu một cái, cái tay kia còn bóp một chút trên cái mông tròn trịa ngạo nghễ ưỡn lên của Điền Thúy Thúy.

Tựa hồ muốn nói, xem đi, nữ thần cậu đã từng coi như trân bảo, bây giờ giống con chó cái bị tôi tùy ý chơi.

Điền Thúy Thúy thựa ra là không thích loại hành vi quá mức này của Thẩm Dũng, nhưng bây giờ vì đả kích Trình Kiêu, cũng liền chấp nhận.

"Đi thôi, anh dẫn em đi Đế Vương Các ăn cơm!" Thẩm Dũng đắc ý nói, anh ta cảm thấy hôm nay có thể thừa cơ hội này, ăn sạch Điền Thúy Thúy.

"Đế Vương Các!" Điền Thúy Thúy chấn kinh hô lên, không dám tin nhìn Thẩm Dũng.

"Đây chính là tiệm cơm cấp bậc cao nhất Hà Tây! Nghe nói chỉ thành viên tròn một năm trở lên mới có thể dẫn người đi vào!" Gia thế Điền Thúy Thúy mặc dù chẳng ra sao cả, nhưng cũng rất rõ ràng đối với chỗ xa xỉ phẩm với tiêu phí cao.

Dù sao muốn gả cho phú nhị đại, những kiến thức này nhất định phải có, không thì như thế nào phân biệt người đó có phải phú nhị đại thật hay không?

Những khách hàng kia vừa trào phúng Điền Thúy Thúy, cũng không lên tiếng nữa, loại địa phương như Đế Vương Các kia, bọn họ cũng đã từng nghe nói. Chỉ có điều đối với bọn họ mà nói, nơi đó giống tên của nó, chỉ có người cấp bậc đế vương mới có thể đi dùng cơm!

Ngay cả mấy người Lôi Công cũng vẻ mặt khó coi, mặc dù bọn họ không cảm thấy khách sạn tốt bao nhiêu so quán bên đường, nhưng so sánh chỗ tiêu tiền như Đế Vương Các. Quán bên đường chính là tên ăn mày, Đế Vương Các chính là đế vương chân chính.

"Anh gọi điện thoại đặt chỗ ngay bây giờ, đừng lãng phí thời gian với mấy tên nghèo này." Thẩm Dũng kiêu ngạo lấy di động ra, bắt đầu gọi điện thoại đặt chỗ.

Điền Thúy Thúy trên mặt tràn ngập cảm giác ưu việt nhìn Trình Kiêu, khinh bỉ nói ra: "Trình Kiêu, anh Dũng mời tôi đi ăn ở Đế Vương Các, nếu như tôi theo anh, anh cảm thấy đời này anh có thể dẫn tôi đi Thượng Đế Vương Các sao?"

"Đồ bỏ đi chính là đồ bỏ đi, coi như khoác lác nói lại vang, cũng mãi mãi cũng không có tiền đồ gì."

Nói xong, Điền Thúy Thúy thấy Trình Kiêu giữ im lặng, kéo cánh tay Thẩm Dũng, nghênh ngang rời đi.

Hôm nay tâm tình Điền Thúy Thúy tốt đẹp, cuối cùng tìm được về mặt mũi cho mình sau lần gặp mặt tại quán bar.

Đồ bỏ đi Trình Kiêu chỉ xứng làm công cụ cho cô ta, thế mà cũng dám khiêu chiến quyền uy của cô ta, đáng bị cô ta nhục nhã trước mặt mọi người.

Đế Vương Các đấy, Vương Vũ Hàm trước kia đi qua một lần, trở về khoe khoang ròng rã trong cả một tuần.

Điền Thúy Thúy không nói gì, nhưng trong lòng cũng ghen tị.

Lần này cô ta rốt cục cũng có thể đi Đế Vương Các, sau khi trở về cô ta muốn khoe khoang một tháng.

Trình Kiêu đi đến trước mặt mấy người Lôi Công, thấy mấy người đã rót xong bia.

Lôi Công bưng một ly lên đưa cho Trình Kiêu, nói: "Cạn hết cho! Chớ để ý con nhỏ tâm cơ Điền Thúy Thúy kia."

Trình Kiêu nhận chén rượu, uống một ngụm hết sạch.

"Tốt, thống khoái! Mấy anh em, chúng ta cạn ly!" Lôi Công nói với mấy người khác.

"Trăm phần trăm!"

Mấy người uống một hơi cạn sạch.

"Trình Kiêu, ngồi đi! Đứng đấy làm gì!" Trương Tư Tổ nói.

Trình Kiêu nhìn về phía mấy người, bỗng nhiên nói ra: "Các cậu có muốn đi Đế Vương Các ăn cơm hay không?"

Nấc!

Lôi Công ợ rượu, không biết là bị ợ, hay là bị sặc.

"Trình Kiêu, chấp nhặt loại phụ nữ kia là điều không đáng! Loại địa phương như Đế Vương Các, không phải nơi chúng ta có thể đi đâu." Lôi Công khuyên nhủ.

Trương Tư Tổ cũng khuyên nhủ: "Lôi Công nói rất đúng, không nói tiêu phí một lần tại Đế Vương Các thấp nhất phải mấy triệu. Muốn đi vào, nhất định phải là thành viên tròn một năm trở lên mới có thể mang theo người vào trong đó."

Ý trong lời Bác Sĩ nói rất rõ ràng, những người như chúng ta nào có ai là hội viên tròn một năm trở lên của nơi đó chứ!

Chỉ vậy đã bị chặn trước ngoài cửa rồi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.