Chẳng Thể Nói Lời Yêu

Chương 6: Chương 6: CHƯƠNG 6




Vào cửa, Tô Mạch mới hiểu vì sao Cố An Sênh và Hà Huân lại nhìn mình bằng ánh mắt đó. Bởi lẽ, không ai ăn mặc kiểu cách giống hai cô, mọi người đều mặc quần áo bình thường, cùng lắm là trang điểm nhẹ nhàng một chút hoặc thay đổi kiểu tóc. Lập Hạ cũng ngẩn ra, hồi lâu mới định thần lại. Cô nhìn Chu Gia Ngôn đang đứng nói chuyện vui vẻ với một đám người, khẽ gọi mấy tiếng.

Chu Gia Ngôn quay đầu, trông thấy hai cô liền tủm tỉm cười. Những người xung quanh nhìn Tô Mạch và Lập Hạ bằng ánh mắt kinh ngạc, cuối cùng Chu Gia Ngôn không nhịn nổi nữa đành cười ra tiếng, hai tay ôm mặt. Anh chạy tới bên cạnh Tô Mạch và Lập Hạ, ngắm nghía một lát, định nói lại thôi. Lập Hạ cố gắng nén cơn giận, nhỏ giọng giải thích với Chu Gia Ngôn rằng mình và Tô Mạch không kịp chuẩn bị quà sinh nhật, đành đến dự trước rồi quà sẽ tặng sau. Nào ngờ, Chu Gia Ngôn lại nói: “Lập Hạ, đây đã là món quà vô cùng đặc biệt rồi”.

Dứt lời, Chu Gia Ngôn cười rộ lên. Lập Hạ giơ tay định đấm, nhưng Chu Gia Ngôn đã kịp tránh, sau đó cậu đột ngột tóm lấy tay cô. Còn chưa hết ngạc nhiên Lập Hạ đã thấy Chu Gia Ngôn hơi nghiêng người, thò tay vào túi quần lấy ra một vật rất nhỏ, giơ lên trước mặt cô. Một chiếc nhẫn kiểu dáng đơn giản, hoa văn chạm rỗng, dòng chữ PT995 được khắc ở phía trong đã cho thấy mức độ xa xỉ của nó. Xem ra thứ đồ bằng bạch kim này luôn luôn được dùng để tượng trưng cho tình yêu.

Tô Mạch kinh ngạc che miệng lại, mắt tròn xoe nhìn hai người họ: “Hai…hai cậu…”, nhưng ngay sau đó cô đã kịp tự trấn an bản thân, cười nói: “Như vậy cũng tốt”.

Lập Hạ bấy giờ chỉ cảm thấy trời đất rung chuyển, sự việc đến quá bất ngờ khiến cô nhất thời không thể tiếp nhận. Cô rụt tay lại theo phản xạ, rất sợ đây chỉ là một giấc mơ. Cô nghĩ, có lẽ lúc này Thượng Đế đang ngủ quên, cho nên mới để cô trông thấy ảo giác.

Thấy Lập Hạ chần chừ, Chu Gia Ngôn vội nắm chặt tay cô, ánh mắt kiên định: “Cơ hội chỉ có một lần, không nên bỏ lỡ. Lập Hạ, cậu không muốn?”.

Sao lại không muốn chứ? Trong mơ cô cũng thấy cảnh tượng này cơ mà. Cô muốn, rất muốn.

Mãi đến khi Chu Gia Ngôn giả vờ thu tay về, Lập Hạ mới cuống quýt nhảy lên giằng lấy chiếc nhẫn trong tay cậu. Cô ngẩng đầu, thận trọng hỏi: “Suy nghĩ kỹ chưa? Tớ mà đã đeo nó thì cả đời này tớ sẽ dính lấy cậu như keo 502 luôn đấy”.

“Nếu cậu không dính chặt lấy tớ thì tớ sẽ dính chặt lấy cậu”.

“Không phải hổ thẹn, không phải kích động? Cậu chắc chắn lúc này rất lý trí?”

“Thực ra tớ cũng không hiểu vì sao muốn giữ cậu bên mình. Tớ chỉ biết, hiện tại tớ muốn làm như vậy”.

“Chu Gia Ngôn, cậu thật lòng muốn?”

“Thật lòng.”

Thận trọng như đang ở trong hôn lễ, chàng trai cầm lấy tay cô gái, không hề do dự mà đeo chiếc nhẫn vào ngón tay cô.

“Lập Hạ, sau này nếu không có tiền làm đám cưới, chỉ cần hai chúng ta mỗi người vài đồng, đến cục dân chính đăng ký kết hôn là được”.

Nghe vậy, gương mặt đang căng thẳng của Lập Hạ liền giãn ra, nụ cười rạng rỡ trên môi.

Suy nghĩ khi ấy sao mà quá đỗi giản đơn, cho rằng một cái nắm tay chính là chuyện cả đời.

Thấy ánh mắt dò xét của mọi người, Tô Mạch rốt cuộc cũng phải lên tiếng chấm dứt màn tỏ tình lãng mạn này: “Chu Gia Ngôn… cậu nghĩ cách để bọn tớ đi thay đồ trước đã”.

Bây giờ, Chu Gia Ngôn mới chợt nhớ đến cô em gái song sinh của mình. Cậu vội vàng chạy vào phòng em gái, lấy hai bộ quần áo trang nhã, rồi gọi Tô Mạch và Lập Hạ lên gác thay đồ.

Thế nhưng hai người vừa chạy lên tới đầu cầu thang tầng hai thì đụng phải một người phụ nữ chừng bốn mươi tuổi. Tô Mạch cuống quýt cúi đầu nói xin lỗi, đang định kéo Lập Hạ đi tiếp thì nghe thấy đối phương lên tiếng: “Cháu là Lập Hạ? Cô có thể nói chuyện với cháu một lát được không? Cô họ Hoa, là mẹ của Gia Ngôn.”

Xem ra, chuyện hai người yêu nhau đã bị mẹ của Chu Gia Ngôn biết được từ lâu. Lập Hạ căng thẳng đến nỗi mồ hôi ướt đẫm lòng bàn tay. Tô Mạch phóng ánh mắt động viên về phía cô bạn, sau đó cầm quần áo một mình đi trước.

Phòng nào? Bên trái hay bên phải? Tô Mạch đứng ngoài cửa đắn đo hồi lâu. Ban nãy Chu Gia Ngôn nói gì, cô đều đã quên cả. Thôi cứ vào bừa vậy, giờ này mọi người đều ở tầng một, chắc không ai để ý tới cô.

diễ↕n☾đ↕àn☾lê☾q↕uý☾đ↕ôn diễ↕n☾đ↕àn☾lê☾q↕uý☾đ↕ôn

Thế là Tô Mạch mở cửa vào phòng. Căn phòng tối đen, chỉ có ánh đèn đường yếu ớt len lỏi qua ô cửa sổ chiếu vào bên trong. Tường sơn màu vàng nhạt, rất nữ tính, có lẽ đây là phòng của em gái Chu Gia Ngôn. Nghĩ vậy, Tô Mạch càng yên tâm hơn, cô không bật đèn, đứng trước một tấm gương lớn nhanh chóng thay quần áo.

Cô chỉ thầm mong thần không biết quỷ không hay, dù sao thì cũng là cô tự ý vào phòng người khác khi chưa được cho phép, bị phát hiện sẽ rất khó giải thích.

Ấy vậy mà, Tô Mạch vừa mới mặc quần áo xong, đang định ra khỏi phòng thì đèn bỗng bật sáng. Cô giật bắn mình, quay đầu lại, nhìn thấy một người đàn ông lạ hoắc đứng bên cạnh công tắc điện.

Anh ta mặc áo sơ mi trắng khoác vest đen bên ngoài. Nếu không phải điều hòa đang chạy, Tô Mạch thật sự lo lắng anh ta sẽ bị rôm sẩy.

Cổ áo anh ta không cài khuy để lộ ra khuôn ngực quyến rũ. Đôi mắt sâu thẳm đang nhìn chằm chằm cô. Không biết có phải là ảo giác hay không, Tô Mạch cảm thấy anh ta đang cười mình. Cô nuốt khan, chợt nhớ Lập Hạ từng nhận xét Chu Gia Ngôn có ánh mắt đào hoa. Giờ phút này, Tô Mạch chỉ muốn lao đi tìm Lập Hạ để nói với cô ấy rằng: “Cậu sai rồi, đào hoa thực sự phải như người đang đứng trước mặt tớ đây này”.

Điểm khác biệt duy nhất chính là, gương mặt của Chu Gia Ngôn vẫn đậm chất trẻ con, còn người đàn ông này rất cương nghị, thế nhưng vẫn phảng phất một vẻ đẹp dịu dàng.

Tô Mạch không thể không thừa nhận, anh ta rất đẹp trai.

Cô chợt cảm thấy khinh bỉ bản thân giờ này vẫn còn tâm trạng để quan sát diện mạo đối phương. Nếu đoán không nhầm, ban nãy khi cô thay đồ, cái tên “cuồng nhìn trộm” này đã thấy tất cả.

May mà cô không bật đèn, chắc là… không nhìn thấy nhiều đâu…

Mặc dù tự trấn an bản thân như thế, nhưng nếu anh ta thừa nhận đã nhìn thấy tất cả, Tô Mạch dám chắc mình sẽ bật khóc ngay tức thì.

“Vừa nãy…anh đều thấy cả rồi?”

Người đàn ông kia tựa lưng vào tường, vẻ mặt thản nhiên, hoàn toàn không có ý định nói xin lỗi.

“Đương nhiên.”

Giọng điệu lười nhác của anh ta giống như đang chứng minh: tôi không có hứng thú với cô.

Tô Mạch thở phào, xoa ngực để trấn tĩnh trái tim đang đập thình thịch của mình. Ngay lập tức, giọng nói trầm ấm đầy nam tính kia lại vang lên giữa không gian tĩnh lặng.

“Nhưng mà tôi nhìn thấy cũng như không!”

Phản ứng đầu tiên của Tô Mạch là cúi đầu nhìn người mình. Đâu đến nỗi tệ như thế chứ? Cái nên có cũng có đủ rồi, chẳng qua không được coi là đường cong chữ S mà thôi.

Nghe thấy tiếng cười xùy giễu cợt, mặt cô nóng ran. Nếu như giết người không phạm pháo, cô nhất định sẽ giết chết người đàn ông này.

Tần Sở sống hai mươi ba năm nay, bây giờ mới biết hóa ra vẻ mặt con người ta có thể biến hóa nhiều kiểu chỉ trong vòng mười giây. Nhìn cô gái trước mặt, anh cảm thấy vô cùng buồn cười. Rõ ràng cô tức giận muốn chết, nhưng chỉ có thể dùng ánh mắt để trừng trị anh.

Tần Sở đột nhiên có hứng thú muốn xem xem sức chịu đựng của cô gái này lớn đến cỡ nào. Anh vươn tay tóm lấy Tô Mạch.

“Có hai lựa chọn. Một, tất cả mọi người ở tầng một sẽ biết có người lén lút mò vào phòng ngủ của chủ nhà, bị bắt quả tang. Hai,…”

Tần Sở hất cằm, đánh mắt về phía chiếc váy vừa bị Tô Mạch thay ra.

“Em mặc lại váy, xuống dưới kia khiêu vũ cùng tôi.”

Tô Mạch tức giận cười khẩy: “Bỏ tay ra. Anh đừng quên chính anh cũng mò vào phòng chủ nhà. Hơn nữa, tôi chỉ vào để thay quần áo, nếu cần nhân chứng, có người làm chứng cho tôi”.

Tần Sở bật cười: “Thế nếu tôi không phải người ngoài, mà chủ nhân căn phòng này chính là vợ tương lai của tôi thì sao?”.

Nghe vậy, Tô Mạch có phần hụt hẫng.

d♡iễn‿đàn‿l♡ê‿quý‿đ♡ôn.d♡iễn‿đàn‿l♡ê‿quý‿đ♡ôn.

Cô cũng không thể ngờ rằng, tương lai có một ngày, người đàn ông này khoác tay một cô gái xinh đẹp, đi lướt qua cô như hai kẻ xa lạ. Lúc ấy, trong đầu cô chỉ có năm chữ: Tần Sở, đồ khốn kiếp.

Tần Sở được đà lấn tới: “Nếu tôi không nhìn nhầm, vừa rồi em có vẻ tiếc nuối? Haha… đừng nói là trúng tiếng sét ái tình với tôi rồi nhé?”.

Vừa nói, anh vừa cúi đầu về phía trước, kề sát vào mặt cô.

Tô Mạch quả nhiên có cảm giác bị điện giật, nhưng nỗi sợ hãi vẫn chiếm nhiều hơn, cô chỉ có thể dùng sự phẫn nộ để che giấu cảm xúc hiện tại: “Ừ đấy. Tôi trúng tiếng sét ái tình đấy, anh thả tôi ra được chưa?”.

Cô càng vùng vẫy, Tần Sở càng giữ chặt. Trò chơi bắt đầu và kết thúc chỉ có thể do anh quyết định.

Thấy đôi phương đứng sừng sững trước lối đi, không để lộ một khe hở nào cho mình lách, Tô Mạch cố sức đẩy. Đáng tiếc, sức lực nhỏ bé của cô không thể làm xoay chuyển tình thế.

Tần Sở đột nhiên mỉm cười, nụ cười có thể làm tan chảy trái tim của bất cứ cô gái nào.

Nỗi bất an trong lòng Tô Mạch càng thêm lớn.

Bỗng Tần Sở cầm cổ tay cô, kéo vào trong góc phòng và dừng trước một ngăn tủ. Anh bừa khống chế cô vừa lấy sợi dây chuyền trong hộp ra, bỏ vào túi áo cô.

“Giờ thì em nghĩ xem mình có thể thoát thân an toàn nổi không? Mất dây chuyền, bạn gái tôi sẽ tin tưởng tôi hay em?”.

Tên khốn này thật vô liêm sỉ, không đạt được mục đích thì không chịu từ bỏ!

Đó là ấn tượng đầu tiên của Tô Mạch đối với Tần Sở.

Cô không biết vì sao người đàn ông này không chịu buông tha mình, cô đâu có gây sự gì với anh ta? Rõ ràng là anh ta vô đạo đức nhìn lén cô, cô còn chưa truy cứu chuyện này!

Phải làm sao đây?

Kháng cự đến hơi thở cuối cùng? Như thế chắc chắn sẽ khiến Chu Gia Ngôn khó xử.

Đầu hàng vô điều kiện? Không được, Cố An Sênh cũng có mặt, nếu trông thấy cô khiêu vũ cùng một người đàn ông xa lạ, ngộ nhỡ cho rằng cô là một người dễ dãi, tùy tiện thì sao?

Quan trọng nhất là: cô không biết khiêu vũ!

Tô Mạch còn đang mải nghĩ cách thì đã bị Tần Sở lôi ra phía ngoài.

“Cho em mười phút, “cô bé Lọ Lem” của tôi!”

Bốn chữ “cô bé Lọ Lem” kèm với giọng điệu làm nũng ngọt ngào khiến hai má Tô Mạch thoáng cái đỏ như gấc.

Nếu sớm biết đây là khởi đầu của cơn ác mộng thì có đánh chết Tô Mạch cũng không mặc chiếc váy đỏ rực này đến dự sinh nhật Chu Gia Ngôn. Cùng lắm thì mất mặt một lần, còn hơn là bây giờ bị lâm vào đường cùng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.