Chào Mừng Đến Với Phòng Livestream Ác Mộng

Chương 182: Chương 182: Chương 180






Ôn Giản Ngôn hít sâu một hơi rồi đứng dậy.

Người đàn ông vô diện đưa hắn đến đây vẫn đứng chờ bên ngoài, sau khi thấy Ôn Giản Ngôn, gã hỏi: “Thưa Cha, buổi lễ có suôn sẻ không ạ?”

“Tôi cũng giống vậy! Tôi xem phó bản Viện điều dưỡng Bình An biết bao nhiêu lần, nhưng đúng thật là chưa thấy streamer nào mở ra tuyến đường này!”Đúng lúc này, thanh nhiệm vụ trống bên cạnh được cập nhật.Hắn vươn tay đắn đo một hồi, cuối cùng vẫn chạm vào cánh cửa gỗ của phòng Xưng Tội, hơi dùng sức kéo một chút. Bản lề cánh cửa xoay chuyển, cánh cửa trước đó như bị hàn chết phát ra một tiếng “kẽo kẹt”, dễ dàng mở ra trước mặt hắn.

Ôn Giản Ngôn tránh né ngày càng khó.

Ôn Giản Ngôn thầm lắc nhẹ chai, bên trong truyền đến tiếng nước nhẹ nhàng tới mức gần như không thể phát hiện. Trong lòng hắn đại khái đã có một ít suy đoán mơ hồ.

Thanh tiến độ không tăng không giảm, vẫn giữ nguyên ở con số 15%.Một người mặc đồng phục hộ lý Viện điều dưỡng Bình An xuất hiện trước mặt. Mặc dù đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt đối phương, Ôn Giản Ngôn vẫn bị khuôn mặt của người đối diện làm cho ngộp thở.

Ảnh ảo của số 01 là một cỗ máy không biết mệt mỏi, trong cơ thể gã chỉ còn bản năng tấn công, không thể giao tiếp, không thể ngăn chặn. Gã sẽ chỉ tấn công kẻ thù duy nhất trong phòng hết lần này đến lần khác: Linh mục thực hiện nghi lễ trừ tà cho mình.

“Cha đã mang đủ đồ nghề chứ ạ?”

Đáng lẽ nay đăng chương sớm, mà lúc học xong hoa mắt chóng mặt đau đầu, cả người nôn nao (cái nì là thật chứ không đùa)… Đến 10h tối cảm thấy khá hơn nên mới beta chương này được, nãy còn tưởng nay không làm ăn được gì ;;-;; Trong phòng số 01, Ôn Giản Ngôn gần như đã tìm ra phương thức qua cửa chung của màn này. Hơn nữa hắn vốn rất quen thuộc với những bệnh nhân nguy hiểm cao, cộng thêm việc có đạo cụ có thể kiềm chế đối phương, cho nên ngoài phòng đầu tiên hắn khá luống cuống vì không quen thuộc, những buổi trừ tà tiếp theo vô cùng thuận tay.Khuôn mặt của người mới đến không có ngũ quan, làn da nhợt nhạt trơn nhẵn và trơ trụi.

Hắn chỉ phân tâm một giây ngắn ngủi.

“À, suýt chút thì quên cái này.”Nơi đó trống rỗng, không thấy bóng dáng hai người Luce.Hắn theo bản năng quay đầu nhìn về phía sau.Giọng nói của gã vang lên rõ ràng:

“Chúng ta tiếp tục đi.”

Trong khoảng thời gian ngắn, đôi mắt xanh biếc dường như đã được khôi phục lý trí và tỉnh táo.Trang phục linh mục đen nhánh ôm chặt cổ Ôn Giản Ngôn, chỉ lộ một phần da trắng nõn ở ngoài, con ngươi hổ phách ẩn dưới hàng mi cùng màu, mống mắt vốn đã nhạt màu nay càng nhạt hơn. Ánh sáng ngời ngợi gần như giả dối từ trên chiếu xuống, như phủ lên mái tóc màu trắng bạc của chàng thanh niên một vầng hào quang nhàn nhạt thánh khiết, cây thánh giá đeo trước ngực lắc lư theo nhịp chân, tỏa ra ánh sáng lấp lánh, thoạt nhìn hắn còn giống linh mục hơn cả mấy linh mục chính thống.“Mong Cha yên tâm, hắn đã bị chúng con trói chặt, Cha sẽ không gặp nguy hiểm gì đâu.”“Cha đã sẵn sàng chưa ạ?”

Mà trạng thái nóng nảy điên cuồng của đối phương bỗng dịu xuống ngay tức thì.

Hắn có nên… Thử nói gì đó không?Trong khoảng thời gian ngắn, đôi mắt xanh biếc dường như đã được khôi phục lý trí và tỉnh táo.Số 01?!“Rồi.” Ôn Giản Ngôn gật đầu theo thói quen, nhưng hắn còn chưa nói hết thì 5% của thanh nhiệm vụ trên đầu bỗng nhiên sụt giảm, lại biến về 0%, thậm chí còn tiếp tục giảm xuống.

Ôn Giản Ngôn nhìn xung quanh một vòng… Vị trí hiện giờ của hắn không còn là trong hầm mộ u ám trước đây, thay vào đó là nhà thờ hắn từng nhìn thấy sau khi chuông vang.

Xuất hiện trước mắt là một gian phòng không lớn không nhỏ, gần bằng diện tích một gian phòng bệnh, trên bảng tên sắt ngoài cửa ghi một con số nho nhỏ.

Tiêu rồi, không trốn thoát được.

“Mong Cha yên tâm, hắn đã bị chúng con trói chặt, Cha sẽ không gặp nguy hiểm gì đâu.”Người vô diện mặc áo blouse đi tới đi lui trong phòng thí nghiệm, bước chân vội vã, nhỏ giọng trò chuyện cùng nhau.Ôn Giản Ngôn giật thót tim.

Hắn theo bản năng quay đầu nhìn về phía sau.

Chẳng mấy chốc cả hai đã rời khỏi nhà thờ.

Ôn Giản Ngôn thở hồng hộc, lẩm bẩm niệm chữ, ánh mắt nhìn xuống tìm kiếm câu cuối cùng trên trang sách…Hắn không muốn biết điều gì xảy ra khi thanh tiến độ giảm xuống số âm!

Suy nghĩ trong đầu một vòng, Ôn Giản Ngôn hít sâu một hơi, cảm thấy sức lực vừa mới mất đi đã dần trở lại. Hắn đứng thẳng dậy, cẩn thận phủi bụi trên người, vuốt phẳng nếp nhăn trên quần áo, chỉnh lại cổ áo màu trắng hơi lệch của mình. Sau khi xác nhận hết thảy như thường hắn mới cất bước đi ra ngoài cửa.

Phòng livestream [Thành Tín tối thượng]:Cổ họng số 01 phát ra tiếng ư ử rầm rì.Những lời đối phương vừa nói nhanh chóng xẹt qua trong đầu, Ôn Giản Ngôn tựa hồ nhận ra gì đấy, hắn quay đầu, theo bản năng đánh mắt nhìn sang bên cạnh, có thứ gì đó đập vào tầm mắt.

Làm thế nào mới hoàn thành bước cuối cùng?

“Ở đây.”“À, suýt chút thì quên cái này.”

Ôn Giản Ngôn giật mình, lập tức nhận ra đối phương bắt đầu vào vấn đề chính.

Ôn Giản Ngôn ngước mắt nhìn thanh giá trị lý trí lơ lửng giữa không trung.Đột nhiên hắn như nhận ra điều gì đó…Hắn bình tĩnh nói.

Tiếng động vùng vẫy của số 01 lớn hơn.

Ôn Giản Ngôn hơi giật mình.

Hắn lăn về trước, sau đó đưa tay chộp cuốn Kinh Thánh rơi trên mặt đất bụi bặm, nhanh chóng tìm được trang trước đó.

“Vất vả cho Cha quá.”Hắn cẩn thận nghiêng đầu, lén lút nhìn về phía trước…Xu hướng giảm đã tạm dừng.

Đang lúc Ôn Giản Ngôn trầm tư, ảnh ảo trước mặt đột nhiên di chuyển.

Tiếng động vùng vẫy của số 01 lớn hơn.Khuôn mặt của người mới đến không có ngũ quan, làn da nhợt nhạt trơn nhẵn và trơ trụi.Ôn Giản Ngôn hít sâu một hơi, đoạn xoay người bước đến bàn nhỏ bên cạnh, chậm rãi vươn tay cầm một chiếc chai đen kịt đặt ở trên cao.

Những lời đối phương vừa nói nhanh chóng xẹt qua trong đầu, Ôn Giản Ngôn tựa hồ nhận ra gì đấy, hắn quay đầu, theo bản năng đánh mắt nhìn sang bên cạnh, có thứ gì đó đập vào tầm mắt.

Ôn Giản Ngôn sửng sốt, ánh mắt nhìn khúc xương chó trôi nổi trước mặt… Đây chẳng phải đạo cụ ẩn hắn tìm thấy trong phòng bệnh tinh thần của số 01 khi trước sao!

Tiến độ đạt 15%.Hắn vừa đi về phía trước vừa trầm ngâm suy tư.Thanh tiến độ tăng trở về 5% và tiếp tục tăng lên từng chút một.

Hỏng bét!

“…?”Bên cạnh những lời ỉ ôi tưởng streamer chết chắc thì cũng còn không ít bình luận phấn khích:Mặc dù Ôn Giản Ngôn không phải linh mục, thậm chí cũng không phải một tín đồ và chưa bao giờ chứng kiến bất kỳ buổi lễ trừ tà nào, nhưng dù sao thì có rất nhiều tác phẩm truyền hình điện ảnh lấy nó làm đề tài. Kể cả chưa ăn thịt heo cũng biết heo chạy, vậy nên trong đầu vẫn có một chút khái niệm cơ bản.

Bởi vì Ôn Giản Ngôn không tiến lên nên thanh tiến độ trên đỉnh đầu rục rịch, dường như lại có xu hướng giảm xuống.

“Đúng vậy. Tôi từ phòng livestream của Luce qua đây, mặc dù trong tay hắn có Kinh Thánh, nhưng sau khi vào phòng Xưng Tội lại không mở ra nhiệm vụ nhánh này, vậy nên chắc phải có cả hai đạo cụ mới mở được.”

Giọng của chàng trai rất khẽ, trong trẻo ôn hoà, cho dù không tin vào Thần nhưng cũng không thể cản được âm thanh thoạt nghe đầy thành kính và thánh khiết của hắn.

Ôn Giản Ngôn nhìn bảng tên cửa sắt đối diện, hô hấp thoáng ngừng lại.Ôn Giản Ngôn thầm lắc nhẹ chai, bên trong truyền đến tiếng nước nhẹ nhàng tới mức gần như không thể phát hiện. Trong lòng hắn đại khái đã có một ít suy đoán mơ hồ.

Ôn Giản Ngôn đi theo phía sau người kia, bước từng bước về phía trước.

Ôn Giản Ngôn hơi giật mình.… Thứ chứa trong đây có lẽ chính là nước thành cần thiết cho buổi trừ tà.

“… Phù.”

Chắc là không còn gì khác đâu nhỉ?Cho dù không nói lời nào, song Ôn Giản Ngôn cũng có thể cảm nhận được sát khí nồng đậm tỏa từ bên trong ra ngoài… Hiển nhiên, hiện tại số 01 không biết hắn.Ôn Giản Ngôn lại cẩn thận gật đầu.Thánh giá, Kinh Thánh, nước Thánh…

“… Chỉ có mình tôi âm thầm cap ảnh màn hình à?”

“Kích hoạt!”Chắc là không còn gì khác đâu nhỉ?

Tiếng gió vù vù ập qua, bóng đen từ trên đỉnh đầu giáng xuống bằng một tốc độ không thể ngăn cản. Vào ngay lúc đó, trong đầu Ôn Giản Ngôn chỉ hiện lên đúng một câu.

Hỏng bét!Bởi vì vừa mới sử dụng đạo cụ nên thanh lý trí bị giảm một phần. Dựa theo số lượng đạo cụ được sử dụng trong một lần, đại khái có thể sử dụng thêm ba lần nữa là đủ. Nhưng Ôn Giản Ngôn không muốn đối mặt với tình huống giới hạn như vậy, đề phòng sau này xuất hiện những chuyện bất ngờ, cho nên hắn sẽ không dùng đạo cụ trong một lần đối mặt với bệnh nhân nguy hiểm cao, cố gắng giảm số lần sử dụng đạo cụ xuống còn khoảng 2 lần.Chẳng lẽ có liên quan gì đến bác sĩ Reiss?Ôn Giản Ngôn nhìn xung quanh một vòng… Vị trí hiện giờ của hắn không còn là trong hầm mộ u ám trước đây, thay vào đó là nhà thờ hắn từng nhìn thấy sau khi chuông vang.

Chết tiệt, có lẽ hắn biết nguy hiểm mình phải đương đầu trong nhiệm vụ nhánh đặc biệt rồi!

Khác với lần đến trước, Viện điều dưỡng Bình An này hoàn toàn không có dấu vết bị ô nhiễm. Màng thịt đỏ tươi trên đỉnh đầu biến mất sạch sẽ, chỉ còn trần nhà trơn nhẵn trắng xoá, tất cả dấu vết dơ bẩn bỏ hoang đã bị cuốn sạch, như là thời gian đã bị đảo ngược, hiện ra dấu vết ngăn nắp gọn gàng.Mái vòm cao cao, bục giảng thần thánh, những hàng ghế gỗ màu đen.

Ít nhất thì đã kết thúc.

Xu hướng giảm đã tạm dừng.Ánh mắt Ôn Giản Ngôn thoáng dừng trên hàng ghế thứ ba.

Đột nhiên, người đàn ông vô diện đi phía trước bỗng dừng lại, gã quay đầu nhìn Ôn Giản Ngôn nói: “Thưa Cha, chúng ta hãy bắt đầu từ số 01.”

Đây là điều tốt cho Ôn Giản Ngôn.

Nơi đó trống rỗng, không thấy bóng dáng hai người Luce.

“Hu hu hu hu hu hu đúng thật, linh mục tóc trắng cấm dục, cứu với a a a a, tôi bị chọc trúng gu rồi!”

Thánh giá, Kinh Thánh, nước Thánh…

“…”Sau khi xác nhận xung quanh không còn thứ gì để mang theo, hắn hít sâu một hơi rồi quay đầu: “Được rồi, chúng ta đi thôi.”

Sau khi nghe thấy có người bước vào, số 01 bị trói chặt trên giường đột nhiên giãy dụa. Dường như gã không thèm để ý đến dây trói trên người, dùng một loại đích ý mãnh liệt gần như hung bạo, vùng vẫy dữ dội.

Dứt lời, Ôn Giản Ngôn căng da đầu bước vào gian phòng đầu tiên.“Cha đã sẵn sàng chưa ạ?”Ôn Giản Ngôn mím môi, khuôn mặt lộ vẻ nghiêm túc.Người vô diện gật đầu: “Mời Cha.”

Ảnh ảo của số 01 là một cỗ máy không biết mệt mỏi, trong cơ thể gã chỉ còn bản năng tấn công, không thể giao tiếp, không thể ngăn chặn. Gã sẽ chỉ tấn công kẻ thù duy nhất trong phòng hết lần này đến lần khác: Linh mục thực hiện nghi lễ trừ tà cho mình.

“Cứu với… Tui bị chết mê chết mệt bởi bộ linh mục của streamer rồi!”“Độ khó của tuyến đường này rất hà khắc, streamer không những phải đến hầm mộ của nhà thờ nhỏ, nhận được nhiệm vụ thu hoạch đạo cụ cấp sử thi mà còn phải lấy được hai đạo cụ ẩn cấp bình thường trong phòng Viện trưởng…”Thánh giá, Kinh Thánh, nước Thánh…Dứt lời, gã xoay người dẫn đường cho Ôn Giản Ngôn.

Nhanh lên, nhanh lên, chỉ còn có đoạn cuối cùng!

Ôn Giản Ngôn tuân thủ nguyên tắc nói nhiều sai nhiều nói ít sai ít, trầm mặc gật đầu.

Cùng với chiếc rìu khổng lồ quá đỗi kinh khủng.“Cha đã mang đủ đồ nghề chứ ạ?”Thanh tiến độ ổn định ở mức 10%.

Đột nhiên hắn như nhận ra điều gì đó…

Đúng lúc này, thanh nhiệm vụ trống bên cạnh được cập nhật.

“Mong Cha yên tâm, hắn đã bị chúng con trói chặt, Cha sẽ không gặp nguy hiểm gì đâu.”

Phòng livestream [Thành Tín tối thượng]:Sau khi so hắn với Thánh John để khen ngợi, người vô diện chuyển chủ đề: “Như Cha đã biết, kế hoạch của chúng con sắp bắt đầu, và trước khi bắt đầu, có lẽ công việc trừ tà cuối cùng cần Cha tham gia… Tuy nhiên, lần này có thể hơi đặc biệt…”Một người đàn ông cao gầy sở hữu mái tóc gọn gàng, đồng dạng cũng không có mặt bước qua, gật đầu với Ôn Giản Ngôn:Phòng livestream [Thành Tín tối thượng] sôi trào:

Bởi vì Ôn Giản Ngôn không tiến lên nên thanh tiến độ trên đỉnh đầu rục rịch, dường như lại có xu hướng giảm xuống.

Theo như biểu hiện vừa rồi của số 01, đạo cụ có tác dụng trấn an rất rõ, có thể câu giờ để hắn đọc kinh trừ tà.“A a a a a a a a! Trời đất ơi! Đây là lần đầu tôi thấy nhiệm vụ tuyến ẩn kiểu này a a!”

Giọng nói của gã vang lên rõ ràng:

Theo như biểu hiện vừa rồi của số 01, đạo cụ có tác dụng trấn an rất rõ, có thể câu giờ để hắn đọc kinh trừ tà.

Ôn Giản Ngôn tiếp tục niệm nhanh hơn.Hắn vươn tay đắn đo một hồi, cuối cùng vẫn chạm vào cánh cửa gỗ của phòng Xưng Tội, hơi dùng sức kéo một chút. Bản lề cánh cửa xoay chuyển, cánh cửa trước đó như bị hàn chết phát ra một tiếng “kẽo kẹt”, dễ dàng mở ra trước mặt hắn.“Tôi cũng giống vậy! Tôi xem phó bản Viện điều dưỡng Bình An biết bao nhiêu lần, nhưng đúng thật là chưa thấy streamer nào mở ra tuyến đường này!”

“Cha đã sẵn sàng chưa ạ?”

Trái tim hắn đập bình bịch, con ngươi chăm chú theo dõi động tác ảnh ảo, đồng thời còn phải liên tục nhìn qua trang sách trên tay, cánh môi vấp váp khi đọc văn tự khó hiểu.

Tuy nhiên theo tiếng kinh văn trừ tà vang vọng trong không trung, động tác ảnh ảo cũng biến nhanh hơn, Ôn Giản Ngôn mấy lần suýt bị chém trúng.

“…”Hắn chỉ phân tâm một giây ngắn ngủi.Sau khi chiếc rìu được nâng lên lần nữa, ván giường và người nằm trên đó không hề hấn gì.“Độ khó của tuyến đường này rất hà khắc, streamer không những phải đến hầm mộ của nhà thờ nhỏ, nhận được nhiệm vụ thu hoạch đạo cụ cấp sử thi mà còn phải lấy được hai đạo cụ ẩn cấp bình thường trong phòng Viện trưởng…”

“A a a a a a a a! Trời đất ơi! Đây là lần đầu tôi thấy nhiệm vụ tuyến ẩn kiểu này a a!”

Ôn Giản Ngôn thầm lắc nhẹ chai, bên trong truyền đến tiếng nước nhẹ nhàng tới mức gần như không thể phát hiện. Trong lòng hắn đại khái đã có một ít suy đoán mơ hồ.

Một giây sau, bóng hình số 01 nở nụ cười cố chấp mà cuồng nhiệt, chậm rãi nâng cao chiếc rìu nặng trịch. Theo tiếng gió rít gào, chiếc rìu khổng lồ nặng nề giáng xuống!“Đúng vậy. Tôi từ phòng livestream của Luce qua đây, mặc dù trong tay hắn có Kinh Thánh, nhưng sau khi vào phòng Xưng Tội lại không mở ra nhiệm vụ nhánh này, vậy nên chắc phải có cả hai đạo cụ mới mở được.”

“Cha đã sẵn sàng chưa ạ?”

Người vô diện gật đầu: “Mời Cha.”“Trời ạ, tôi cũng cảm thấy vô cùng kích động. Lần này thật sự cách nhiệm vụ tuyến chính rất rất rất gần!”

Ôn Giản Ngôn lại cẩn thận gật đầu.

Chỉ thấy người vô diện bước sang một bên nhường đường cho hắn, cánh cửa bằng sắt nặng nề trước mặt lặng lẽ chậm rãi mở ra: “Xin Cha tiến hành trừ tà cho hắn.”

Hắn lăn về trước, sau đó đưa tay chộp cuốn Kinh Thánh rơi trên mặt đất bụi bặm, nhanh chóng tìm được trang trước đó.Rõ ràng sau khi tiến vào tuyến đường đặc biệt, không chỉ trang phục của hắn thay đổi mà tất cả đạo cụ lúc trước lấy được đều bỏ ngoài tuyến đường.“… Chỉ có mình tôi âm thầm cap ảnh màn hình à?”

Ôn Giản Ngôn có một linh cảm chẳng lành.

Ôn Giản Ngôn tránh né ngày càng khó.“Cha đúng là người từ bi và ngoan đạo, quả thực chính là Thánh sống.”“Cứu với… Tui bị chết mê chết mệt bởi bộ linh mục của streamer rồi!”



Hắn hít sâu một hơi rồi đánh mắt sang chỗ khác, đi vào trong cửa.

“!! Lầu trên dẫn tui theo với!”

Một người mặc đồng phục hộ lý Viện điều dưỡng Bình An xuất hiện trước mặt. Mặc dù đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt đối phương, Ôn Giản Ngôn vẫn bị khuôn mặt của người đối diện làm cho ngộp thở.“Hu hu hu hu hu hu đúng thật, linh mục tóc trắng cấm dục, cứu với a a a a, tôi bị chọc trúng gu rồi!”

… Thứ chứa trong đây có lẽ chính là nước thành cần thiết cho buổi trừ tà.

Ôn Giản Ngôn tuân thủ nguyên tắc nói nhiều sai nhiều nói ít sai ít, trầm mặc gật đầu.Ôn Giản Ngôn đi theo phía sau người kia, bước từng bước về phía trước.

Một người mặc đồng phục hộ lý Viện điều dưỡng Bình An xuất hiện trước mặt. Mặc dù đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt đối phương, Ôn Giản Ngôn vẫn bị khuôn mặt của người đối diện làm cho ngộp thở.

“Không! Cha Xứ nhỏ của con, Cha không được xảy ra chuyện gì!”

Hắn không chú ý tới là, ở sau lưng mình, sau khi nghi thức trừ tà chấm dứt, bản thể số 01 bị trói chặt trên giường cũng dừng giãy dụa. Bởi vì ngũ quan trống rỗng nên rất khó thấy gã thức hay ngủ, điểm duy nhất thay đổi là, khi Ôn Giản Ngôn xoay người đi ra, khuôn mặt kia cũng quay lại, phảng phất như có ánh mắt nhìn thẳng vào hắn.Vị trí vốn là cửa chính nhà thờ giờ phút này đã biến mất, chỉ còn một mảnh hư vô và hỗn độn tựa như vực thẳm tăm tối.Trang phục linh mục đen nhánh ôm chặt cổ Ôn Giản Ngôn, chỉ lộ một phần da trắng nõn ở ngoài, con ngươi hổ phách ẩn dưới hàng mi cùng màu, mống mắt vốn đã nhạt màu nay càng nhạt hơn. Ánh sáng ngời ngợi gần như giả dối từ trên chiếu xuống, như phủ lên mái tóc màu trắng bạc của chàng thanh niên một vầng hào quang nhàn nhạt thánh khiết, cây thánh giá đeo trước ngực lắc lư theo nhịp chân, tỏa ra ánh sáng lấp lánh, thoạt nhìn hắn còn giống linh mục hơn cả mấy linh mục chính thống.



Mi mắt Ôn Giản Ngôn giật giật rồi chậm rãi mở ra, sống lưng ướt đẫm mồ hôi dựa sát vách tường, hắn chưa tỉnh hồn thở hổn hển, nhất thời có chút chưa phản ứng kịp tình huống hiện tại.

Ôn Giản Ngôn hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh, sau đó cất bước đi theo.

Ôn Giản Ngôn thở hắt một hơi, nhất thời cảm thấy toàn bộ sức lực đều bị rút sạch. Hắn dựa vào tường chống đỡ cơ thể, hít sâu một hơi.

Chuyện gì vậy?“!!!”Thật kỳ lạ…Chẳng mấy chốc cả hai đã rời khỏi nhà thờ.

[01]

“À, suýt chút thì quên cái này.”

Thanh tiến độ ổn định ở mức 10%.Cửa chính nhà thờ đóng lại sau lưng, thế nhưng xuất hiện bên ngoài không phải giếng trời trống trải mà là một cánh cửa kim loại quen thuộc.

[01]

“Không vất vả gì.” Ôn Giản Ngôn lắc đầu, chẳng thấy thẹn thùng chút nào mà nói dối: “Tất cả đều vì sự nghiệp của Chúa.”

Hắn lăn về trước, sau đó đưa tay chộp cuốn Kinh Thánh rơi trên mặt đất bụi bặm, nhanh chóng tìm được trang trước đó.Đây là… Phòng thí nghiệm ẩn trong Viện điều dưỡng Bình An?

Bởi vì nguy hiểm cận kề và trong tay có người bị thương nên lần trước hắn rời đi rất vội vàng, chỉ có thể vội vã rời đi trong khi không thu được nhiều tin tức. Vốn tưởng khi phó bản dị hoá càng sâu, gần như hơn nửa Viện điều dưỡng Bình An bị nuốt chửng, hắn không còn cách quay lại nơi này để thu thập manh mối.

Cổ họng số 01 phát ra tiếng ư ử rầm rì.

“Cha đúng là người từ bi và ngoan đạo, quả thực chính là Thánh sống.”

Một công ba việc, cho dù là Ôn Giản Ngôn cũng rất khó làm.“…”

Trang phục linh mục đen nhánh ôm chặt cổ Ôn Giản Ngôn, chỉ lộ một phần da trắng nõn ở ngoài, con ngươi hổ phách ẩn dưới hàng mi cùng màu, mống mắt vốn đã nhạt màu nay càng nhạt hơn. Ánh sáng ngời ngợi gần như giả dối từ trên chiếu xuống, như phủ lên mái tóc màu trắng bạc của chàng thanh niên một vầng hào quang nhàn nhạt thánh khiết, cây thánh giá đeo trước ngực lắc lư theo nhịp chân, tỏa ra ánh sáng lấp lánh, thoạt nhìn hắn còn giống linh mục hơn cả mấy linh mục chính thống.

Nghe vậy, đối phương vô cùng cảm động:

Giường sắt phát ra từng tiếng ma sát “kẽo kẹt”, Ôn Giản Ngôn giật thót mình, cơ hồ sinh ra ảo giác đối phương sẽ thoát ra ngoài, không khỏi lùi về phía sau một bước.Vừa mới dứt lời, ảnh ảo đột nhiên tiêu tán, cùng lúc đó, thanh tiến độ trên đỉnh đầu Ôn Giản Ngôn cũng tăng lên 30%.Ôn Giản Ngôn hơi giật mình.

“Tiếp theo sẽ có người chuyên môn… dẫn Cha đi ạ.”

Chết tiệt, có lẽ hắn biết nguy hiểm mình phải đương đầu trong nhiệm vụ nhánh đặc biệt rồi!

Chẳng lẽ có liên quan gì đến bác sĩ Reiss?

Người vô diện gật đầu: “Mời Cha.”“Chém đê! Chém đê!”Lưỡi rìu trong suốt dễ dàng chém nát chiếc bàn bên cạnh, mảnh gỗ vỡ vụn văng tứ tung!Hắn theo bản năng quay đầu nhìn về phía sau.

Hắn không chú ý tới là, ở sau lưng mình, sau khi nghi thức trừ tà chấm dứt, bản thể số 01 bị trói chặt trên giường cũng dừng giãy dụa. Bởi vì ngũ quan trống rỗng nên rất khó thấy gã thức hay ngủ, điểm duy nhất thay đổi là, khi Ôn Giản Ngôn xoay người đi ra, khuôn mặt kia cũng quay lại, phảng phất như có ánh mắt nhìn thẳng vào hắn.

Ngay sau đó, hắn vặn nắp chiếc chai nhỏ, dùng đầu ngón tay chấm một chút nước Thánh, cẩn thận tới cạnh giường sắt, dùng ngón tay vẽ hình chữ thập lên vầng trán tái nhợt lạnh lẽo của đối phương.

“Hu hu hu hu hu hu đúng thật, linh mục tóc trắng cấm dục, cứu với a a a a, tôi bị chọc trúng gu rồi!”Vị trí vốn là cửa chính nhà thờ giờ phút này đã biến mất, chỉ còn một mảnh hư vô và hỗn độn tựa như vực thẳm tăm tối.

Một giây sau, bóng hình số 01 nở nụ cười cố chấp mà cuồng nhiệt, chậm rãi nâng cao chiếc rìu nặng trịch. Theo tiếng gió rít gào, chiếc rìu khổng lồ nặng nề giáng xuống!

Ôn Giản Ngôn thầm lắc nhẹ chai, bên trong truyền đến tiếng nước nhẹ nhàng tới mức gần như không thể phát hiện. Trong lòng hắn đại khái đã có một ít suy đoán mơ hồ.Có vẻ như trong nhiệm vụ nhánh đặc biệt, khái niệm không gian đã không còn ý nghĩa, tất cả chỉ để phục vụ cho nhiệm vụ nhánh.

Đột nhiên hắn như nhận ra điều gì đó…

“Cứu với… Tui bị chết mê chết mệt bởi bộ linh mục của streamer rồi!”

Ôn Giản Ngôn vừa cúi đầu nguyền rủa vừa chật vật né tránh trong gian phòng nhỏ hẹp, cố tránh lưỡi rìu liên tiếp giáng về phía mình. Thậm chí hắn còn định trốn dưới gầm giường, dụ dỗ đối phương công kích bản thể chính mình, thế nhưng lưỡi rìu dễ dàng xuyên qua ván giường, chém mạnh xuống mặt đất cạnh hắn.Cái tên quen thuộc khiếm Ôn Giản Ngôn bất giác cứng người, theo bản năng giương mắt nhìn về phía trước.Hắn hít sâu một hơi rồi đánh mắt sang chỗ khác, đi vào trong cửa.

Cái tên quen thuộc khiếm Ôn Giản Ngôn bất giác cứng người, theo bản năng giương mắt nhìn về phía trước.

Tiến độ đạt 15%.

“Xin Chúa ban phước lành cho anh ta.”

“Rất tốt, mời Cha theo con.” Người vô diện vừa nói vừa xoay người, tiến sâu vào trong phòng thí nghiệm.Giọng nói quá đỗi quen thuộc, cho dù không có bất kỳ lời gợi ý nào thì Ôn Giản Ngôn cũng có thể dễ dàng nhận ra đối phương từ trong trạng thái vô diện.Khác với lần đến trước, Viện điều dưỡng Bình An này hoàn toàn không có dấu vết bị ô nhiễm. Màng thịt đỏ tươi trên đỉnh đầu biến mất sạch sẽ, chỉ còn trần nhà trơn nhẵn trắng xoá, tất cả dấu vết dơ bẩn bỏ hoang đã bị cuốn sạch, như là thời gian đã bị đảo ngược, hiện ra dấu vết ngăn nắp gọn gàng.

Sau khi chiếc rìu được nâng lên lần nữa, ván giường và người nằm trên đó không hề hấn gì.

Những lời đối phương vừa nói nhanh chóng xẹt qua trong đầu, Ôn Giản Ngôn tựa hồ nhận ra gì đấy, hắn quay đầu, theo bản năng đánh mắt nhìn sang bên cạnh, có thứ gì đó đập vào tầm mắt.Mẹ kiếp, còn chơi cả chiêu tập trung đối tượng thương tổn!Nghe vậy, đối phương vô cùng cảm động:Người vô diện mặc áo blouse đi tới đi lui trong phòng thí nghiệm, bước chân vội vã, nhỏ giọng trò chuyện cùng nhau.

Ôn Giản Ngôn thở hồng hộc, lẩm bẩm niệm chữ, ánh mắt nhìn xuống tìm kiếm câu cuối cùng trên trang sách…

“Không vất vả gì.” Ôn Giản Ngôn lắc đầu, chẳng thấy thẹn thùng chút nào mà nói dối: “Tất cả đều vì sự nghiệp của Chúa.”Toàn bộ phòng thí nghiệm bị bao phủ bởi bầu không khí căng thẳng đến mức ngộp thở.

Chẳng phải những đạo cụ khác do hắn thu thập cũng có ích sao?

Ôn Giản Ngôn hít sâu một hơi rồi đứng dậy.Mà trạng thái nóng nảy điên cuồng của đối phương bỗng dịu xuống ngay tức thì.Trước khi kế hoạch bắt đầu?Một người đàn ông vô diện bước đến, dùng khuôn mặt trống rỗng của mình để đối mặt cùng Ôn Giản Ngôn: “Cha đã đến rồi, chúng con chờ Cha nãy giờ.”

“Cha.”

Ôn Giản Ngôn ngước mắt nhìn thanh giá trị lý trí lơ lửng giữa không trung.

Xảy ra …Ôn Giản Ngôn tuân thủ nguyên tắc nói nhiều sai nhiều nói ít sai ít, trầm mặc gật đầu.

Ôn Giản Ngôn lại cẩn thận gật đầu.

Ôn Giản Ngôn hít sâu một hơi, đoạn xoay người bước đến bàn nhỏ bên cạnh, chậm rãi vươn tay cầm một chiếc chai đen kịt đặt ở trên cao.“Trước khi kế hoạch bắt đầu, chúng con cần Cha thực hiện nghi lễ trừ tà cuối cùng cho những người tội nghiệp bị quỷ ám này.” Người đàn ông vô diện vừa nói vừa làm động tác vẽ cây thánh giá trước ngược: “Xin Chúa ban phước lành cho họ.”

Trước khi kế hoạch bắt đầu?

Chắc là không còn gì khác đâu nhỉ?Suy nghĩ trong đầu một vòng, Ôn Giản Ngôn hít sâu một hơi, cảm thấy sức lực vừa mới mất đi đã dần trở lại. Hắn đứng thẳng dậy, cẩn thận phủi bụi trên người, vuốt phẳng nếp nhăn trên quần áo, chỉnh lại cổ áo màu trắng hơi lệch của mình. Sau khi xác nhận hết thảy như thường hắn mới cất bước đi ra ngoài cửa.Trước khi kế hoạch bắt đầu?

Bên cạnh những lời ỉ ôi tưởng streamer chết chắc thì cũng còn không ít bình luận phấn khích:

Ôn Giản Ngôn nhạy bén bắt được từ khóa trong lời đối phương.

Ngoại trừ 15% tiến độ thu được từ việc thừa nhận thân phận, chuẩn bị đạo cụ và tiến vào phòng thí nghiệm lúc đầu, mỗi lần sau đó cử hành nghi thức trừ tà cho bệnh nhân nguy hiểm cao thanh tiến độ sẽ tăng 15%… Hai người Lore, Niall cộng lại là 30%, nhưng dẫu cho tất cả bệnh nhân nguy hiểm cao trong ấn tượng của hắn đều xuất hiện thì thanh tiến độ vẫn còn thiếu một khoảng để đạt 100%.

Hắn vừa đi về phía trước vừa trầm ngâm suy tư.

“Cha đã mang đủ đồ nghề chứ ạ?”

“…”

Ôn Giản Ngôn lại cẩn thận gật đầu.Thân hình cao lớn của người đàn ông đột nhiên tới gần. Gã cúi người xuống rồi dang hai tay trong suốt, ôm chặt lấy vị linh mục mảnh khảnh đối diện vào lòng, chóp mũi ngửi ngửi hõm cổ đối phương như đang tìm kiếm hơi thở quen thuộc.Người vô diện hỏi.

Hắn bình tĩnh nói.

Lưỡi rìu trong suốt dễ dàng chém nát chiếc bàn bên cạnh, mảnh gỗ vỡ vụn văng tứ tung![05]Ôn Giản Ngôn lại cẩn thận gật đầu.

Khoảng cách cũng không quá dài, thế nhưng trong lộ trình chỉ có vài bước ngắn ngủi, Ôn Giản Ngôn liền phát hiện nhân viên xung quanh đã giảm đi rất nhiều, phạm vi tầm mắt lập tức trở nên trống trải.

Thánh giá, Kinh Thánh, nước Thánh…

Sau khi chiếc rìu được nâng lên lần nữa, ván giường và người nằm trên đó không hề hấn gì.

Sau khi chiếc rìu được nâng lên lần nữa, ván giường và người nằm trên đó không hề hấn gì.Thanh tiến độ không tăng không giảm, vẫn giữ nguyên ở con số 15%.

Tiếng gió vù vù ập qua, bóng đen từ trên đỉnh đầu giáng xuống bằng một tốc độ không thể ngăn cản. Vào ngay lúc đó, trong đầu Ôn Giản Ngôn chỉ hiện lên đúng một câu.

“… Chỉ có mình tôi âm thầm cap ảnh màn hình à?”

Cùng với chiếc rìu khổng lồ quá đỗi kinh khủng.“Rất tốt, mời Cha theo con.” Người vô diện vừa nói vừa xoay người, tiến sâu vào trong phòng thí nghiệm.

Cùng với chiếc rìu khổng lồ quá đỗi kinh khủng.

Tiêu rồi, không trốn thoát được.

Trong phòng số 01, Ôn Giản Ngôn gần như đã tìm ra phương thức qua cửa chung của màn này. Hơn nữa hắn vốn rất quen thuộc với những bệnh nhân nguy hiểm cao, cộng thêm việc có đạo cụ có thể kiềm chế đối phương, cho nên ngoài phòng đầu tiên hắn khá luống cuống vì không quen thuộc, những buổi trừ tà tiếp theo vô cùng thuận tay.

Hắn cẩn thận nghiêng đầu, lén lút nhìn về phía trước…Ôn Giản Ngôn đi theo phía sau gã, ánh mắt âm thầm nhìn sang bên cạnh… Mất đi sự cản trở của khối u thịt nặng nề và dính chặt kia, toàn bộ bố cục phòng thí nghiệm đều thu hết vào đáy mắt.

Hắn hít một hơi thật sâu, một tay cầm cây Thánh Giá kim loại lạnh băng đặt lên cánh môi mềm mại ấm áp, bắt đầu thì thầm đọc đoạn văn tự phía trên.

“Độ khó của tuyến đường này rất hà khắc, streamer không những phải đến hầm mộ của nhà thờ nhỏ, nhận được nhiệm vụ thu hoạch đạo cụ cấp sử thi mà còn phải lấy được hai đạo cụ ẩn cấp bình thường trong phòng Viện trưởng…”Ôn Giản Ngôn khó khăn lắm mới tránh được.Bởi vì nguy hiểm cận kề và trong tay có người bị thương nên lần trước hắn rời đi rất vội vàng, chỉ có thể vội vã rời đi trong khi không thu được nhiều tin tức. Vốn tưởng khi phó bản dị hoá càng sâu, gần như hơn nửa Viện điều dưỡng Bình An bị nuốt chửng, hắn không còn cách quay lại nơi này để thu thập manh mối.

“Cha đã mang đủ đồ nghề chứ ạ?”

Đối với quy tắc của cảnh này, trong đầu Ôn Giản Ngôn đã có hiểu biết đại khái.Nhưng Ôn Giản Ngôn không ngờ mình sẽ quay lại lần nữa theo cách này.

Chỉ thấy người vô diện bước sang một bên nhường đường cho hắn, cánh cửa bằng sắt nặng nề trước mặt lặng lẽ chậm rãi mở ra: “Xin Cha tiến hành trừ tà cho hắn.”

Khuôn mặt của người mới đến không có ngũ quan, làn da nhợt nhạt trơn nhẵn và trơ trụi.

“Hu hu hu hu hu hu đúng thật, linh mục tóc trắng cấm dục, cứu với a a a a, tôi bị chọc trúng gu rồi!”Hắn vừa đi về phía trước vừa trầm ngâm suy tư.

Bởi vì vừa mới sử dụng đạo cụ nên thanh lý trí bị giảm một phần. Dựa theo số lượng đạo cụ được sử dụng trong một lần, đại khái có thể sử dụng thêm ba lần nữa là đủ. Nhưng Ôn Giản Ngôn không muốn đối mặt với tình huống giới hạn như vậy, đề phòng sau này xuất hiện những chuyện bất ngờ, cho nên hắn sẽ không dùng đạo cụ trong một lần đối mặt với bệnh nhân nguy hiểm cao, cố gắng giảm số lần sử dụng đạo cụ xuống còn khoảng 2 lần.

“Cha.”

Hắn có nên… Thử nói gì đó không?

Cùng với chiếc rìu khổng lồ quá đỗi kinh khủng.

Giọng nói của gã vang lên rõ ràng:

Sau khi nghe thấy có người bước vào, số 01 bị trói chặt trên giường đột nhiên giãy dụa. Dường như gã không thèm để ý đến dây trói trên người, dùng một loại đích ý mãnh liệt gần như hung bạo, vùng vẫy dữ dội.Đột nhiên, người đàn ông vô diện đi phía trước bỗng dừng lại, gã quay đầu nhìn Ôn Giản Ngôn nói: “Thưa Cha, chúng ta hãy bắt đầu từ số 01.”

Tuy nhiên theo tiếng kinh văn trừ tà vang vọng trong không trung, động tác ảnh ảo cũng biến nhanh hơn, Ôn Giản Ngôn mấy lần suýt bị chém trúng.Hỏng bét!Số 01?!

Cho dù không nói lời nào, song Ôn Giản Ngôn cũng có thể cảm nhận được sát khí nồng đậm tỏa từ bên trong ra ngoài… Hiển nhiên, hiện tại số 01 không biết hắn.

Theo từng câu chữ Kinh Thánh đọc ra, hình người chậm rãi ngưng thành thực thể.

Cổ họng số 01 phát ra tiếng ư ử rầm rì.Khoảng cách cũng không quá dài, thế nhưng trong lộ trình chỉ có vài bước ngắn ngủi, Ôn Giản Ngôn liền phát hiện nhân viên xung quanh đã giảm đi rất nhiều, phạm vi tầm mắt lập tức trở nên trống trải.Cái tên quen thuộc khiếm Ôn Giản Ngôn bất giác cứng người, theo bản năng giương mắt nhìn về phía trước.

Hắn có nên… Thử nói gì đó không?

Thanh tiến độ tạm dừng trên đầu bắt đầu gia tăng trở lại.

Đối với quy tắc của cảnh này, trong đầu Ôn Giản Ngôn đã có hiểu biết đại khái.Nhanh lên, nhanh lên, chỉ còn có đoạn cuối cùng!“À, suýt chút thì quên cái này.”Xuất hiện trước mắt là một gian phòng không lớn không nhỏ, gần bằng diện tích một gian phòng bệnh, trên bảng tên sắt ngoài cửa ghi một con số nho nhỏ.

Âm thanh lạnh lùng của hệ thống vang bên tai: [Phát hiện streamer mang đạo cụ đặc biệt trong ba lô, có dùng giá trị lý trí để kích hoạt không?]

Trong phòng số 01, Ôn Giản Ngôn gần như đã tìm ra phương thức qua cửa chung của màn này. Hơn nữa hắn vốn rất quen thuộc với những bệnh nhân nguy hiểm cao, cộng thêm việc có đạo cụ có thể kiềm chế đối phương, cho nên ngoài phòng đầu tiên hắn khá luống cuống vì không quen thuộc, những buổi trừ tà tiếp theo vô cùng thuận tay.

Hắn hít một hơi thật sâu và bước khỏi phòng số 04.

“Vất vả cho Cha quá.”Ôn Giản Ngôn giật thót mình.[01]

“Cha đã mang đủ đồ nghề chứ ạ?”Ôn Giản Ngôn có một linh cảm chẳng lành.

Chẳng lẽ có liên quan gì đến bác sĩ Reiss?

Nếu ảo ảnh sinh ra do nghi thức trừ tà, vậy chỉ cần nghi lễ trừ tà chấm dứt nó sẽ biến mất.

“Linh mục bị chặt mất đầu, hay lắm!”Mái vòm cao cao, bục giảng thần thánh, những hàng ghế gỗ màu đen.Chỉ thấy người vô diện bước sang một bên nhường đường cho hắn, cánh cửa bằng sắt nặng nề trước mặt lặng lẽ chậm rãi mở ra: “Xin Cha tiến hành trừ tà cho hắn.”

“Tiếp theo sẽ có người chuyên môn… dẫn Cha đi ạ.”

Tựa hồ nhận thấy sự cứng đờ của Ôn Giản Ngôn, người vô diện chêm lời:

Đây là điều tốt cho Ôn Giản Ngôn.

“Không! Cha Xứ nhỏ của con, Cha không được xảy ra chuyện gì!”Người vô diện dứt lời, quay đầu nhìn về phía sau.“Mong Cha yên tâm, hắn đã bị chúng con trói chặt, Cha sẽ không gặp nguy hiểm gì đâu.”

Ôn Giản Ngôn đi theo phía sau gã, ánh mắt âm thầm nhìn sang bên cạnh… Mất đi sự cản trở của khối u thịt nặng nề và dính chặt kia, toàn bộ bố cục phòng thí nghiệm đều thu hết vào đáy mắt.

Bởi vì nguy hiểm cận kề và trong tay có người bị thương nên lần trước hắn rời đi rất vội vàng, chỉ có thể vội vã rời đi trong khi không thu được nhiều tin tức. Vốn tưởng khi phó bản dị hoá càng sâu, gần như hơn nửa Viện điều dưỡng Bình An bị nuốt chửng, hắn không còn cách quay lại nơi này để thu thập manh mối.

Ôn Giản Ngôn tránh né ngày càng khó.Bởi vì Ôn Giản Ngôn không tiến lên nên thanh tiến độ trên đỉnh đầu rục rịch, dường như lại có xu hướng giảm xuống.

Một công ba việc, cho dù là Ôn Giản Ngôn cũng rất khó làm.

Xem ra tất cả đạo cụ ẩn giấu trong phó bản này không chỉ đơn giản là vật thu thập.“…”

Ôn Giản Ngôn giật thót mình.

Một người đàn ông vô diện bước đến, dùng khuôn mặt trống rỗng của mình để đối mặt cùng Ôn Giản Ngôn: “Cha đã đến rồi, chúng con chờ Cha nãy giờ.”

Cho dù không nói lời nào, song Ôn Giản Ngôn cũng có thể cảm nhận được sát khí nồng đậm tỏa từ bên trong ra ngoài… Hiển nhiên, hiện tại số 01 không biết hắn.Nơi đó trống rỗng, không thấy bóng dáng hai người Luce.Hắn hít một hơi thật sâu, cắn răng cười đẹp: “Cảm ơn.”

Ôn Giản Ngôn hít sâu một hơi, móc quyển Kinh Thánh đạo cụ từ trong túi ra, tìm một trang sách theo hướng dẫn.

“…”

“Tôi cũng giống vậy! Tôi xem phó bản Viện điều dưỡng Bình An biết bao nhiêu lần, nhưng đúng thật là chưa thấy streamer nào mở ra tuyến đường này!”Xuất hiện trước mắt là một gian phòng không lớn không nhỏ, gần bằng diện tích một gian phòng bệnh, trên bảng tên sắt ngoài cửa ghi một con số nho nhỏ.Dứt lời, Ôn Giản Ngôn căng da đầu bước vào gian phòng đầu tiên.

Trái tim hắn đập bình bịch, con ngươi chăm chú theo dõi động tác ảnh ảo, đồng thời còn phải liên tục nhìn qua trang sách trên tay, cánh môi vấp váp khi đọc văn tự khó hiểu.

Gian phòng không lớn, ở giữa đặt một chiếc giường để trói bệnh nhân. Trên đó trói chặt tay chân một người đàn ông cao lớn có mái tóc vàng rối bù, tuy rằng gã cũng không có ngũ quan giống những người khác, nhưng nó không cản trở Ôn Giản Ngôn nhận ra thân phận đối phương.

Thân hình cao lớn của người đàn ông đột nhiên tới gần. Gã cúi người xuống rồi dang hai tay trong suốt, ôm chặt lấy vị linh mục mảnh khảnh đối diện vào lòng, chóp mũi ngửi ngửi hõm cổ đối phương như đang tìm kiếm hơi thở quen thuộc.Hắn hít một hơi thật sâu và bước khỏi phòng số 04.“…”

Mẹ kiếp, còn chơi cả chiêu tập trung đối tượng thương tổn!

Âm thanh lạnh lùng của hệ thống vang bên tai: [Phát hiện streamer mang đạo cụ đặc biệt trong ba lô, có dùng giá trị lý trí để kích hoạt không?]

Người quen thân thuộc.

Gian phòng không lớn, ở giữa đặt một chiếc giường để trói bệnh nhân. Trên đó trói chặt tay chân một người đàn ông cao lớn có mái tóc vàng rối bù, tuy rằng gã cũng không có ngũ quan giống những người khác, nhưng nó không cản trở Ôn Giản Ngôn nhận ra thân phận đối phương.Trong tất các NPC, chỉ có thế giới tinh thần bác sĩ Reiss là hắn chưa từng tiến vào, thậm chí đến cả tên thật của y hắn cũng không rõ, Nếu 10% cuối cùng thật sự liên quan đến bác sĩ Reiss, vậy thì hắn phải cẩn thận khi làm việc.Giọng nói của gã vang lên rõ ràng:Sau khi nghe thấy có người bước vào, số 01 bị trói chặt trên giường đột nhiên giãy dụa. Dường như gã không thèm để ý đến dây trói trên người, dùng một loại đích ý mãnh liệt gần như hung bạo, vùng vẫy dữ dội.

… Thứ chứa trong đây có lẽ chính là nước thành cần thiết cho buổi trừ tà.

Mẹ kiếp, còn chơi cả chiêu tập trung đối tượng thương tổn!

Phòng livestream [Thành Tín tối thượng] sôi trào:Giường sắt phát ra từng tiếng ma sát “kẽo kẹt”, Ôn Giản Ngôn giật thót mình, cơ hồ sinh ra ảo giác đối phương sẽ thoát ra ngoài, không khỏi lùi về phía sau một bước.

Tuy nhiên Ôn Giản Ngôn không nghĩ nhiệm vụ nhánh đặc biệt này sẽ hoàn thành dễ dàng như vậy. Trong khi đọc nội dung Kinh Thánh theo chỉ dẫn, hắn luôn cảnh giác và đề phòng tất cả tình huống nguy hiểm có thể xảy ra.

Gian phòng không lớn, ở giữa đặt một chiếc giường để trói bệnh nhân. Trên đó trói chặt tay chân một người đàn ông cao lớn có mái tóc vàng rối bù, tuy rằng gã cũng không có ngũ quan giống những người khác, nhưng nó không cản trở Ôn Giản Ngôn nhận ra thân phận đối phương.

Một người mặc đồng phục hộ lý Viện điều dưỡng Bình An xuất hiện trước mặt. Mặc dù đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt đối phương, Ôn Giản Ngôn vẫn bị khuôn mặt của người đối diện làm cho ngộp thở.

Đúng lúc này, thanh nhiệm vụ trống bên cạnh được cập nhật.Đúng lúc này, thanh nhiệm vụ trống bên cạnh được cập nhật.

Gần như không cần suy nghĩ, Ôn Giản Ngôn nhắm chặt mắt hét lên bằng tốc độ nhanh nhất.

Ngay sau đó, hắn vặn nắp chiếc chai nhỏ, dùng đầu ngón tay chấm một chút nước Thánh, cẩn thận tới cạnh giường sắt, dùng ngón tay vẽ hình chữ thập lên vầng trán tái nhợt lạnh lẽo của đối phương.Các bước thực hiện nghi lễ trừ tà xuất hiện.

“…”

Trong tất các NPC, chỉ có thế giới tinh thần bác sĩ Reiss là hắn chưa từng tiến vào, thậm chí đến cả tên thật của y hắn cũng không rõ, Nếu 10% cuối cùng thật sự liên quan đến bác sĩ Reiss, vậy thì hắn phải cẩn thận khi làm việc.Ôn Giản Ngôn rời khỏi phòng số 01.Ôn Giản Ngôn hít sâu một hơi, móc quyển Kinh Thánh đạo cụ từ trong túi ra, tìm một trang sách theo hướng dẫn.

“Trước khi kế hoạch bắt đầu, chúng con cần Cha thực hiện nghi lễ trừ tà cuối cùng cho những người tội nghiệp bị quỷ ám này.” Người đàn ông vô diện vừa nói vừa làm động tác vẽ cây thánh giá trước ngược: “Xin Chúa ban phước lành cho họ.”



Dứt lời, Ôn Giản Ngôn căng da đầu bước vào gian phòng đầu tiên.Ngay sau đó, hắn vặn nắp chiếc chai nhỏ, dùng đầu ngón tay chấm một chút nước Thánh, cẩn thận tới cạnh giường sắt, dùng ngón tay vẽ hình chữ thập lên vầng trán tái nhợt lạnh lẽo của đối phương.

Tiếng động vùng vẫy của số 01 lớn hơn.

Hỏng bét!

Hình thể cao lớn giống như dã thú, đường nét ngũ quan sâu sắc, con ngươi màu xanh điên cuồng.Cho dù không nói lời nào, song Ôn Giản Ngôn cũng có thể cảm nhận được sát khí nồng đậm tỏa từ bên trong ra ngoài… Hiển nhiên, hiện tại số 01 không biết hắn.

Cái tên quen thuộc khiếm Ôn Giản Ngôn bất giác cứng người, theo bản năng giương mắt nhìn về phía trước.

Mái vòm cao cao, bục giảng thần thánh, những hàng ghế gỗ màu đen.Bác sĩ Reiss vô diện nói: “Xin Cha vui lòng theo con.”Đây là điều tốt cho Ôn Giản Ngôn.

Xuất hiện trước mắt là một gian phòng không lớn không nhỏ, gần bằng diện tích một gian phòng bệnh, trên bảng tên sắt ngoài cửa ghi một con số nho nhỏ.

Người đàn ông vô diện đưa hắn đến đây vẫn đứng chờ bên ngoài, sau khi thấy Ôn Giản Ngôn, gã hỏi: “Thưa Cha, buổi lễ có suôn sẻ không ạ?”

Trang phục linh mục đen nhánh ôm chặt cổ Ôn Giản Ngôn, chỉ lộ một phần da trắng nõn ở ngoài, con ngươi hổ phách ẩn dưới hàng mi cùng màu, mống mắt vốn đã nhạt màu nay càng nhạt hơn. Ánh sáng ngời ngợi gần như giả dối từ trên chiếu xuống, như phủ lên mái tóc màu trắng bạc của chàng thanh niên một vầng hào quang nhàn nhạt thánh khiết, cây thánh giá đeo trước ngực lắc lư theo nhịp chân, tỏa ra ánh sáng lấp lánh, thoạt nhìn hắn còn giống linh mục hơn cả mấy linh mục chính thống.Hắn hít một hơi thật sâu, một tay cầm cây Thánh Giá kim loại lạnh băng đặt lên cánh môi mềm mại ấm áp, bắt đầu thì thầm đọc đoạn văn tự phía trên.

“Trước khi kế hoạch bắt đầu, chúng con cần Cha thực hiện nghi lễ trừ tà cuối cùng cho những người tội nghiệp bị quỷ ám này.” Người đàn ông vô diện vừa nói vừa làm động tác vẽ cây thánh giá trước ngược: “Xin Chúa ban phước lành cho họ.”

Vừa mới dứt lời, ảnh ảo đột nhiên tiêu tán, cùng lúc đó, thanh tiến độ trên đỉnh đầu Ôn Giản Ngôn cũng tăng lên 30%.

Ôn Giản Ngôn nhìn bảng tên cửa sắt đối diện, hô hấp thoáng ngừng lại.Cùng với âm thanh phát ra, thanh tiến độ trên đầu chậm rãi tăng trưởng.

Giọng của chàng trai rất khẽ, trong trẻo ôn hoà, cho dù không tin vào Thần nhưng cũng không thể cản được âm thanh thoạt nghe đầy thành kính và thánh khiết của hắn.

Chắc là không còn gì khác đâu nhỉ?

Các bước thực hiện nghi lễ trừ tà xuất hiện.Một giây sau, lưỡi rìu lạnh lẽo đột ngột dừng lại, chỉ cách trán hắn một xăng-ti-mét.Biên độ giãy giụa của số 01 dần nhỏ hơn, từ từ trở nên im lặng.

Hắn không muốn biết điều gì xảy ra khi thanh tiến độ giảm xuống số âm!

Tuy nhiên Ôn Giản Ngôn không nghĩ nhiệm vụ nhánh đặc biệt này sẽ hoàn thành dễ dàng như vậy. Trong khi đọc nội dung Kinh Thánh theo chỉ dẫn, hắn luôn cảnh giác và đề phòng tất cả tình huống nguy hiểm có thể xảy ra.

Đột nhiên hắn nhận ra rằng, khoảng không trước mắt đang dần phác hoạ một hình người trong suốt.

Những lời đối phương vừa nói nhanh chóng xẹt qua trong đầu, Ôn Giản Ngôn tựa hồ nhận ra gì đấy, hắn quay đầu, theo bản năng đánh mắt nhìn sang bên cạnh, có thứ gì đó đập vào tầm mắt.Theo từng câu chữ Kinh Thánh đọc ra, hình người chậm rãi ngưng thành thực thể.

Thanh tiến độ tăng trở về 5% và tiếp tục tăng lên từng chút một.

Bác sĩ Reiss dừng lại:Biên độ giãy giụa của số 01 dần nhỏ hơn, từ từ trở nên im lặng.Hình thể cao lớn giống như dã thú, đường nét ngũ quan sâu sắc, con ngươi màu xanh điên cuồng.

Xuất hiện trước mắt là căn phòng trong cùng và sâu nhất, từ góc độ đứng ban nãy rất khó nhìn thấy nơi này.

Hắn hít một hơi thật sâu, cắn răng cười đẹp: “Cảm ơn.”Cùng với chiếc rìu khổng lồ quá đỗi kinh khủng.

Thanh tiến độ tăng trở về 5% và tiếp tục tăng lên từng chút một.“!!!”

Ôn Giản Ngôn khó khăn lắm mới tránh được.

“Chém đê! Chém đê!”Ôn Giản Ngôn giật thót mình.

Ôn Giản Ngôn hít sâu một hơi rồi đứng dậy.

Năng lực của số 02 rất khó nhằn, số 03 có hai người, số 04 sẽ phù hợp hơn.

Ôn Giản Ngôn nhìn xung quanh một vòng… Vị trí hiện giờ của hắn không còn là trong hầm mộ u ám trước đây, thay vào đó là nhà thờ hắn từng nhìn thấy sau khi chuông vang.Chết tiệt, có lẽ hắn biết nguy hiểm mình phải đương đầu trong nhiệm vụ nhánh đặc biệt rồi!

Ôn Giản Ngôn hít sâu một hơi, móc quyển Kinh Thánh đạo cụ từ trong túi ra, tìm một trang sách theo hướng dẫn.

Linh mục chật vật dán sát góc tường, chiếc áo choàng đen trên người trở nên lộn xộn bẩn thỉu vì tránh né, sợi tóc màu bạc dính sát vào da, gò má ửng hồng vì vận động mạnh, tròng mắt hổ phách phản chiếu hình ảnh lưỡi rìu cách mình mỗi lúc một gần.Một giây sau, bóng hình số 01 nở nụ cười cố chấp mà cuồng nhiệt, chậm rãi nâng cao chiếc rìu nặng trịch. Theo tiếng gió rít gào, chiếc rìu khổng lồ nặng nề giáng xuống!

Ôn Giản Ngôn nhạy bén bắt được từ khóa trong lời đối phương.

Ôn Giản Ngôn khó khăn lắm mới tránh được.

Nơi đó trống rỗng, không thấy bóng dáng hai người Luce.

Ôn Giản Ngôn hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh, sau đó cất bước đi theo.Lưỡi rìu trong suốt dễ dàng chém nát chiếc bàn bên cạnh, mảnh gỗ vỡ vụn văng tứ tung!

“Độ khó của tuyến đường này rất hà khắc, streamer không những phải đến hầm mộ của nhà thờ nhỏ, nhận được nhiệm vụ thu hoạch đạo cụ cấp sử thi mà còn phải lấy được hai đạo cụ ẩn cấp bình thường trong phòng Viện trưởng…”

… Được xoa dịu rồi?

Suy nghĩ trong đầu một vòng, Ôn Giản Ngôn hít sâu một hơi, cảm thấy sức lực vừa mới mất đi đã dần trở lại. Hắn đứng thẳng dậy, cẩn thận phủi bụi trên người, vuốt phẳng nếp nhăn trên quần áo, chỉnh lại cổ áo màu trắng hơi lệch của mình. Sau khi xác nhận hết thảy như thường hắn mới cất bước đi ra ngoài cửa.

Hỏng bét!

Ôn Giản Ngôn vừa cúi đầu nguyền rủa vừa chật vật né tránh trong gian phòng nhỏ hẹp, cố tránh lưỡi rìu liên tiếp giáng về phía mình. Thậm chí hắn còn định trốn dưới gầm giường, dụ dỗ đối phương công kích bản thể chính mình, thế nhưng lưỡi rìu dễ dàng xuyên qua ván giường, chém mạnh xuống mặt đất cạnh hắn.

Hắn hít một hơi thật sâu và bước khỏi phòng số 04.

Vị trí vốn là cửa chính nhà thờ giờ phút này đã biến mất, chỉ còn một mảnh hư vô và hỗn độn tựa như vực thẳm tăm tối.

Chuyện gì vậy?Sau khi chiếc rìu được nâng lên lần nữa, ván giường và người nằm trên đó không hề hấn gì.

Mẹ kiếp, còn chơi cả chiêu tập trung đối tượng thương tổn!

Ôn Giản Ngôn tức đến hai mắt tối sầm.

Trong tất các NPC, chỉ có thế giới tinh thần bác sĩ Reiss là hắn chưa từng tiến vào, thậm chí đến cả tên thật của y hắn cũng không rõ, Nếu 10% cuối cùng thật sự liên quan đến bác sĩ Reiss, vậy thì hắn phải cẩn thận khi làm việc.

Hắn bình tĩnh nói.

Ảnh ảo của số 01 là một cỗ máy không biết mệt mỏi, trong cơ thể gã chỉ còn bản năng tấn công, không thể giao tiếp, không thể ngăn chặn. Gã sẽ chỉ tấn công kẻ thù duy nhất trong phòng hết lần này đến lần khác: Linh mục thực hiện nghi lễ trừ tà cho mình.

Vị trí vốn là cửa chính nhà thờ giờ phút này đã biến mất, chỉ còn một mảnh hư vô và hỗn độn tựa như vực thẳm tăm tối.

“…?”Nếu vậy…Ôn Giản Ngôn tránh né ngày càng khó.

Rõ ràng sau khi tiến vào tuyến đường đặc biệt, không chỉ trang phục của hắn thay đổi mà tất cả đạo cụ lúc trước lấy được đều bỏ ngoài tuyến đường.

Chẳng phải những đạo cụ khác do hắn thu thập cũng có ích sao?Ôn Giản Ngôn hơi giật mình.Đột nhiên hắn như nhận ra điều gì đó…

Tựa hồ nhận thấy sự cứng đờ của Ôn Giản Ngôn, người vô diện chêm lời:

Đột nhiên hắn nhận ra rằng, khoảng không trước mắt đang dần phác hoạ một hình người trong suốt.

Thật kỳ lạ…

Hắn lăn về trước, sau đó đưa tay chộp cuốn Kinh Thánh rơi trên mặt đất bụi bặm, nhanh chóng tìm được trang trước đó.

Nếu ảo ảnh sinh ra do nghi thức trừ tà, vậy chỉ cần nghi lễ trừ tà chấm dứt nó sẽ biến mất.

“…”

Giọng của chàng trai rất khẽ, trong trẻo ôn hoà, cho dù không tin vào Thần nhưng cũng không thể cản được âm thanh thoạt nghe đầy thành kính và thánh khiết của hắn.

“Cứu với… Tui bị chết mê chết mệt bởi bộ linh mục của streamer rồi!”

Vừa mới ra ngoài, người vô diện vẫn luôn dẫn đường cho hắn đã nghênh đón:Ôn Giản Ngôn tiếp tục niệm nhanh hơn.

Đáng lẽ nay đăng chương sớm, mà lúc học xong hoa mắt chóng mặt đau đầu, cả người nôn nao (cái nì là thật chứ không đùa)… Đến 10h tối cảm thấy khá hơn nên mới beta chương này được, nãy còn tưởng nay không làm ăn được gì ;;-;;

Bên cạnh những lời ỉ ôi tưởng streamer chết chắc thì cũng còn không ít bình luận phấn khích:Ôn Giản Ngôn gật đầu, làm bộ vẽ hình Thánh Giá trước ngực:Thanh tiến độ tạm dừng trên đầu bắt đầu gia tăng trở lại.

Ôn Giản Ngôn gật đầu, làm bộ vẽ hình Thánh Giá trước ngực:

Ôn Giản Ngôn có một linh cảm chẳng lành.

Dứt lời, gã xoay người dẫn đường cho Ôn Giản Ngôn.Tuy nhiên theo tiếng kinh văn trừ tà vang vọng trong không trung, động tác ảnh ảo cũng biến nhanh hơn, Ôn Giản Ngôn mấy lần suýt bị chém trúng.

Giường sắt phát ra từng tiếng ma sát “kẽo kẹt”, Ôn Giản Ngôn giật thót mình, cơ hồ sinh ra ảo giác đối phương sẽ thoát ra ngoài, không khỏi lùi về phía sau một bước.

Âm thanh lạnh lùng của hệ thống vang bên tai: [Phát hiện streamer mang đạo cụ đặc biệt trong ba lô, có dùng giá trị lý trí để kích hoạt không?]Thanh tiến độ tạm dừng trên đầu bắt đầu gia tăng trở lại.Trái tim hắn đập bình bịch, con ngươi chăm chú theo dõi động tác ảnh ảo, đồng thời còn phải liên tục nhìn qua trang sách trên tay, cánh môi vấp váp khi đọc văn tự khó hiểu.

Thanh tiến độ ổn định ở mức 10%.

Một công ba việc, cho dù là Ôn Giản Ngôn cũng rất khó làm.

Nhưng Ôn Giản Ngôn không ngờ mình sẽ quay lại lần nữa theo cách này.

Ôn Giản Ngôn hít sâu một hơi rồi đứng dậy.Người vô diện mặc áo blouse đi tới đi lui trong phòng thí nghiệm, bước chân vội vã, nhỏ giọng trò chuyện cùng nhau.Nhanh lên, nhanh lên, chỉ còn có đoạn cuối cùng!

Người vô diện hỏi.Đây là điều tốt cho Ôn Giản Ngôn.Ôn Giản Ngôn thở hồng hộc, lẩm bẩm niệm chữ, ánh mắt nhìn xuống tìm kiếm câu cuối cùng trên trang sách…

“Độ khó của tuyến đường này rất hà khắc, streamer không những phải đến hầm mộ của nhà thờ nhỏ, nhận được nhiệm vụ thu hoạch đạo cụ cấp sử thi mà còn phải lấy được hai đạo cụ ẩn cấp bình thường trong phòng Viện trưởng…”

Mặc dù Ôn Giản Ngôn không phải linh mục, thậm chí cũng không phải một tín đồ và chưa bao giờ chứng kiến bất kỳ buổi lễ trừ tà nào, nhưng dù sao thì có rất nhiều tác phẩm truyền hình điện ảnh lấy nó làm đề tài. Kể cả chưa ăn thịt heo cũng biết heo chạy, vậy nên trong đầu vẫn có một chút khái niệm cơ bản.

Ôn Giản Ngôn giật mình, lập tức nhận ra đối phương bắt đầu vào vấn đề chính.Hắn chỉ phân tâm một giây ngắn ngủi.

Đây là… Phòng thí nghiệm ẩn trong Viện điều dưỡng Bình An?

Ánh mắt Ôn Giản Ngôn thoáng dừng trên hàng ghế thứ ba.“Linh mục bị chặt mất đầu, hay lắm!”Tiếng gió vù vù ập qua, bóng đen từ trên đỉnh đầu giáng xuống bằng một tốc độ không thể ngăn cản. Vào ngay lúc đó, trong đầu Ôn Giản Ngôn chỉ hiện lên đúng một câu.

Sau khi rời khỏi phòng số 04, hắn nhìn chằm chằm vào thanh tiến độ trên đầu với vẻ mặt khó hiểu.

Hắn dùng ngón tay yếu ớt ướt sũng mồ hôi đóng quyển Kinh Thánh, sau đó như muốn xác nhận điều gì, hắn thò một tay vào túi của mình… quả nhiên trống rỗng.“Xin Chúa ban phước lành cho anh ta.”Tiêu rồi, không trốn thoát được.

“…”Bởi vì Ôn Giản Ngôn không tiến lên nên thanh tiến độ trên đỉnh đầu rục rịch, dường như lại có xu hướng giảm xuống.Hắn vươn tay đắn đo một hồi, cuối cùng vẫn chạm vào cánh cửa gỗ của phòng Xưng Tội, hơi dùng sức kéo một chút. Bản lề cánh cửa xoay chuyển, cánh cửa trước đó như bị hàn chết phát ra một tiếng “kẽo kẹt”, dễ dàng mở ra trước mặt hắn.Linh mục chật vật dán sát góc tường, chiếc áo choàng đen trên người trở nên lộn xộn bẩn thỉu vì tránh né, sợi tóc màu bạc dính sát vào da, gò má ửng hồng vì vận động mạnh, tròng mắt hổ phách phản chiếu hình ảnh lưỡi rìu cách mình mỗi lúc một gần.

Mi mắt Ôn Giản Ngôn giật giật rồi chậm rãi mở ra, sống lưng ướt đẫm mồ hôi dựa sát vách tường, hắn chưa tỉnh hồn thở hổn hển, nhất thời có chút chưa phản ứng kịp tình huống hiện tại.

Mỗi giây như kéo dài hàng thế kỷ.

Xuất hiện trước mắt là một gian phòng không lớn không nhỏ, gần bằng diện tích một gian phòng bệnh, trên bảng tên sắt ngoài cửa ghi một con số nho nhỏ.Gần như không cần suy nghĩ, Ôn Giản Ngôn nhắm chặt mắt hét lên bằng tốc độ nhanh nhất.Phòng livestream [Thành Tín tối thượng]:

Hắn vươn tay đắn đo một hồi, cuối cùng vẫn chạm vào cánh cửa gỗ của phòng Xưng Tội, hơi dùng sức kéo một chút. Bản lề cánh cửa xoay chuyển, cánh cửa trước đó như bị hàn chết phát ra một tiếng “kẽo kẹt”, dễ dàng mở ra trước mặt hắn.

“A a a a a a!”

Xem ra tất cả đạo cụ ẩn giấu trong phó bản này không chỉ đơn giản là vật thu thập.

Theo từng câu chữ Kinh Thánh đọc ra, hình người chậm rãi ngưng thành thực thể.“Hu hu hu hu cứu với, tôi không dám nhìn, tôi thật sự không dám nhìn!”

Ôn Giản Ngôn đi theo phía sau người kia, bước từng bước về phía trước.“Không! Cha Xứ nhỏ của con, Cha không được xảy ra chuyện gì!”

“Đúng vậy. Tôi từ phòng livestream của Luce qua đây, mặc dù trong tay hắn có Kinh Thánh, nhưng sau khi vào phòng Xưng Tội lại không mở ra nhiệm vụ nhánh này, vậy nên chắc phải có cả hai đạo cụ mới mở được.”

Cửa chính nhà thờ đóng lại sau lưng, thế nhưng xuất hiện bên ngoài không phải giếng trời trống trải mà là một cánh cửa kim loại quen thuộc.

Bất kể Thánh Giá hay Kinh Thánh tìm thấy trong phòng Viện trưởng, hoặc các đạo cụ ẩn cấp khó thu được từ thế giới tinh thần những bệnh nhân nguy hiểm cao, tất cả đều có tác dụng riêng trong phó bản này.Bên cạnh những lời ỉ ôi tưởng streamer chết chắc thì cũng còn không ít bình luận phấn khích:

“…?”

Chẳng phải những đạo cụ khác do hắn thu thập cũng có ích sao?Ảnh ảo của số 01 là một cỗ máy không biết mệt mỏi, trong cơ thể gã chỉ còn bản năng tấn công, không thể giao tiếp, không thể ngăn chặn. Gã sẽ chỉ tấn công kẻ thù duy nhất trong phòng hết lần này đến lần khác: Linh mục thực hiện nghi lễ trừ tà cho mình.“Chém đê! Chém đê!”

“Trời ạ, tôi cũng cảm thấy vô cùng kích động. Lần này thật sự cách nhiệm vụ tuyến chính rất rất rất gần!”

“Linh mục bị chặt mất đầu, hay lắm!”

Ôn Giản Ngôn rời khỏi phòng số 01.Chẳng mấy chốc mà các buổi lễ trừ tà của số 02, 03 và 04 đều kết thúc tốt đẹp.Âm thanh lạnh lùng của hệ thống vang bên tai: [Phát hiện streamer mang đạo cụ đặc biệt trong ba lô, có dùng giá trị lý trí để kích hoạt không?]

Mi mắt Ôn Giản Ngôn giật giật rồi chậm rãi mở ra, sống lưng ướt đẫm mồ hôi dựa sát vách tường, hắn chưa tỉnh hồn thở hổn hển, nhất thời có chút chưa phản ứng kịp tình huống hiện tại.“Kích hoạt!”

Ôn Giản Ngôn tiếp tục niệm nhanh hơn.

Trong khoảng thời gian ngắn, đôi mắt xanh biếc dường như đã được khôi phục lý trí và tỉnh táo.

Hắn không chú ý tới là, ở sau lưng mình, sau khi nghi thức trừ tà chấm dứt, bản thể số 01 bị trói chặt trên giường cũng dừng giãy dụa. Bởi vì ngũ quan trống rỗng nên rất khó thấy gã thức hay ngủ, điểm duy nhất thay đổi là, khi Ôn Giản Ngôn xoay người đi ra, khuôn mặt kia cũng quay lại, phảng phất như có ánh mắt nhìn thẳng vào hắn.Gần như không cần suy nghĩ, Ôn Giản Ngôn nhắm chặt mắt hét lên bằng tốc độ nhanh nhất.

Một giây sau, lưỡi rìu lạnh lẽo đột ngột dừng lại, chỉ cách trán hắn một xăng-ti-mét.

Bác sĩ Reiss vô diện nói: “Xin Cha vui lòng theo con.”

Xảy ra …

Bởi vì vừa mới sử dụng đạo cụ nên thanh lý trí bị giảm một phần. Dựa theo số lượng đạo cụ được sử dụng trong một lần, đại khái có thể sử dụng thêm ba lần nữa là đủ. Nhưng Ôn Giản Ngôn không muốn đối mặt với tình huống giới hạn như vậy, đề phòng sau này xuất hiện những chuyện bất ngờ, cho nên hắn sẽ không dùng đạo cụ trong một lần đối mặt với bệnh nhân nguy hiểm cao, cố gắng giảm số lần sử dụng đạo cụ xuống còn khoảng 2 lần.Chuyện gì vậy?

“!! Lầu trên dẫn tui theo với!”

Xuất hiện trước mắt là căn phòng trong cùng và sâu nhất, từ góc độ đứng ban nãy rất khó nhìn thấy nơi này.Ít nhất thì đã kết thúc.Sau khi xác nhận xung quanh không còn thứ gì để mang theo, hắn hít sâu một hơi rồi quay đầu: “Được rồi, chúng ta đi thôi.”Mi mắt Ôn Giản Ngôn giật giật rồi chậm rãi mở ra, sống lưng ướt đẫm mồ hôi dựa sát vách tường, hắn chưa tỉnh hồn thở hổn hển, nhất thời có chút chưa phản ứng kịp tình huống hiện tại.

Linh mục chật vật dán sát góc tường, chiếc áo choàng đen trên người trở nên lộn xộn bẩn thỉu vì tránh né, sợi tóc màu bạc dính sát vào da, gò má ửng hồng vì vận động mạnh, tròng mắt hổ phách phản chiếu hình ảnh lưỡi rìu cách mình mỗi lúc một gần.

Ôn Giản Ngôn tuân thủ nguyên tắc nói nhiều sai nhiều nói ít sai ít, trầm mặc gật đầu.Hắn cẩn thận nghiêng đầu, lén lút nhìn về phía trước…

Một giây sau, lưỡi rìu lạnh lẽo đột ngột dừng lại, chỉ cách trán hắn một xăng-ti-mét.

“A a a a a a a a! Trời đất ơi! Đây là lần đầu tôi thấy nhiệm vụ tuyến ẩn kiểu này a a!”

“Đúng vậy. Tôi từ phòng livestream của Luce qua đây, mặc dù trong tay hắn có Kinh Thánh, nhưng sau khi vào phòng Xưng Tội lại không mở ra nhiệm vụ nhánh này, vậy nên chắc phải có cả hai đạo cụ mới mở được.” Chỉ thấy đối diện ảnh ảo 01 là một ảnh ảo hình xương, giống như đồ chơi của chó lơ lửng giữa không trung, im hơi lặng tiếng trôi nổi.

Nhanh lên, nhanh lên, chỉ còn có đoạn cuối cùng!

[01]Mà trạng thái nóng nảy điên cuồng của đối phương bỗng dịu xuống ngay tức thì.

Người quen thân thuộc.

Giọng nói của gã vang lên rõ ràng:Trong khoảng thời gian ngắn, đôi mắt xanh biếc dường như đã được khôi phục lý trí và tỉnh táo.

Số 01 nghiêng đầu quan sát linh mục trước mặt, lộ vẻ đăm chiêu.

Phòng livestream [Thành Tín tối thượng]:

… Được xoa dịu rồi?

Cửa chính nhà thờ đóng lại sau lưng, thế nhưng xuất hiện bên ngoài không phải giếng trời trống trải mà là một cánh cửa kim loại quen thuộc.

Nếu ảo ảnh sinh ra do nghi thức trừ tà, vậy chỉ cần nghi lễ trừ tà chấm dứt nó sẽ biến mất.

Hắn hít một hơi thật sâu, cắn răng cười đẹp: “Cảm ơn.”Ôn Giản Ngôn sửng sốt, ánh mắt nhìn khúc xương chó trôi nổi trước mặt… Đây chẳng phải đạo cụ ẩn hắn tìm thấy trong phòng bệnh tinh thần của số 01 khi trước sao!

Ôn Giản Ngôn giật mình, lập tức nhận ra đối phương bắt đầu vào vấn đề chính.

Người vô diện hỏi.

Mặc dù Ôn Giản Ngôn không phải linh mục, thậm chí cũng không phải một tín đồ và chưa bao giờ chứng kiến bất kỳ buổi lễ trừ tà nào, nhưng dù sao thì có rất nhiều tác phẩm truyền hình điện ảnh lấy nó làm đề tài. Kể cả chưa ăn thịt heo cũng biết heo chạy, vậy nên trong đầu vẫn có một chút khái niệm cơ bản.Xem ra tất cả đạo cụ ẩn giấu trong phó bản này không chỉ đơn giản là vật thu thập.

Gần như không cần suy nghĩ, Ôn Giản Ngôn nhắm chặt mắt hét lên bằng tốc độ nhanh nhất.Bất kể Thánh Giá hay Kinh Thánh tìm thấy trong phòng Viện trưởng, hoặc các đạo cụ ẩn cấp khó thu được từ thế giới tinh thần những bệnh nhân nguy hiểm cao, tất cả đều có tác dụng riêng trong phó bản này.

“A a a a a a!”

Nếu vậy…

“Linh mục bị chặt mất đầu, hay lắm!”

Suy nghĩ trong đầu một vòng, Ôn Giản Ngôn hít sâu một hơi, cảm thấy sức lực vừa mới mất đi đã dần trở lại. Hắn đứng thẳng dậy, cẩn thận phủi bụi trên người, vuốt phẳng nếp nhăn trên quần áo, chỉnh lại cổ áo màu trắng hơi lệch của mình. Sau khi xác nhận hết thảy như thường hắn mới cất bước đi ra ngoài cửa.Chẳng phải những đạo cụ khác do hắn thu thập cũng có ích sao?

Mỗi giây như kéo dài hàng thế kỷ.

Đang lúc Ôn Giản Ngôn trầm tư, ảnh ảo trước mặt đột nhiên di chuyển.

“Xin Chúa ban phước lành cho anh ta.”

Thân hình cao lớn của người đàn ông đột nhiên tới gần. Gã cúi người xuống rồi dang hai tay trong suốt, ôm chặt lấy vị linh mục mảnh khảnh đối diện vào lòng, chóp mũi ngửi ngửi hõm cổ đối phương như đang tìm kiếm hơi thở quen thuộc.

“…”

Chỉ thấy đối diện ảnh ảo 01 là một ảnh ảo hình xương, giống như đồ chơi của chó lơ lửng giữa không trung, im hơi lặng tiếng trôi nổi.“…?”

“Linh mục bị chặt mất đầu, hay lắm!”



Cổ họng số 01 phát ra tiếng ư ử rầm rì.

Tuy nhiên Ôn Giản Ngôn không nghĩ nhiệm vụ nhánh đặc biệt này sẽ hoàn thành dễ dàng như vậy. Trong khi đọc nội dung Kinh Thánh theo chỉ dẫn, hắn luôn cảnh giác và đề phòng tất cả tình huống nguy hiểm có thể xảy ra.

Ngoại trừ 15% tiến độ thu được từ việc thừa nhận thân phận, chuẩn bị đạo cụ và tiến vào phòng thí nghiệm lúc đầu, mỗi lần sau đó cử hành nghi thức trừ tà cho bệnh nhân nguy hiểm cao thanh tiến độ sẽ tăng 15%… Hai người Lore, Niall cộng lại là 30%, nhưng dẫu cho tất cả bệnh nhân nguy hiểm cao trong ấn tượng của hắn đều xuất hiện thì thanh tiến độ vẫn còn thiếu một khoảng để đạt 100%.Ôn Giản Ngôn bị động tác của gã làm giật mình. Hắn tranh thủ thời gian không thất thần nữa, cúi đầu nhìn quyển Kinh Thánh nhàu nát trong tay, mau chóng độc xong câu chú cuối cùng.

Thật kỳ lạ…Vừa mới dứt lời, ảnh ảo đột nhiên tiêu tán, cùng lúc đó, thanh tiến độ trên đỉnh đầu Ôn Giản Ngôn cũng tăng lên 30%.

Hắn có nên… Thử nói gì đó không?

Ôn Giản Ngôn có một linh cảm chẳng lành.“… Phù.”

Đây là… Phòng thí nghiệm ẩn trong Viện điều dưỡng Bình An?“Ở đây.”Ôn Giản Ngôn thở hắt một hơi, nhất thời cảm thấy toàn bộ sức lực đều bị rút sạch. Hắn dựa vào tường chống đỡ cơ thể, hít sâu một hơi.

Thanh tiến độ tạm dừng trên đầu bắt đầu gia tăng trở lại.Ít nhất thì đã kết thúc.

Hắn hít sâu một hơi rồi đánh mắt sang chỗ khác, đi vào trong cửa.

Chỉ thấy đối diện ảnh ảo 01 là một ảnh ảo hình xương, giống như đồ chơi của chó lơ lửng giữa không trung, im hơi lặng tiếng trôi nổi.Hắn dùng ngón tay yếu ớt ướt sũng mồ hôi đóng quyển Kinh Thánh, sau đó như muốn xác nhận điều gì, hắn thò một tay vào túi của mình… quả nhiên trống rỗng.

Bác sĩ Reiss dừng lại:

Đối với quy tắc của cảnh này, trong đầu Ôn Giản Ngôn đã có hiểu biết đại khái.

Rõ ràng sau khi tiến vào tuyến đường đặc biệt, không chỉ trang phục của hắn thay đổi mà tất cả đạo cụ lúc trước lấy được đều bỏ ngoài tuyến đường.

Người quen thân thuộc.Ôn Giản Ngôn nhạy bén bắt được từ khóa trong lời đối phương.Nói cách khác, kế tiếp hắn cần tiến hành trừ tà cho bệnh nhân có độ nguy hiểm cao, và trong quá trình trừ tà đối phương sẽ công kích hắn. Nếu tiêu hao giá trị lý trí, hắn có thể sử dụng đạo cụ mình tìm được trong phòng bệnh nhân nguy hiểm cao trong thời gian ngắn.

“Chém đê! Chém đê!”

Tiếng động vùng vẫy của số 01 lớn hơn.Theo như biểu hiện vừa rồi của số 01, đạo cụ có tác dụng trấn an rất rõ, có thể câu giờ để hắn đọc kinh trừ tà.

Toàn bộ phòng thí nghiệm bị bao phủ bởi bầu không khí căng thẳng đến mức ngộp thở.

Ôn Giản Ngôn ngước mắt nhìn thanh giá trị lý trí lơ lửng giữa không trung.

Vừa mới ra ngoài, người vô diện vẫn luôn dẫn đường cho hắn đã nghênh đón:Bởi vì vừa mới sử dụng đạo cụ nên thanh lý trí bị giảm một phần. Dựa theo số lượng đạo cụ được sử dụng trong một lần, đại khái có thể sử dụng thêm ba lần nữa là đủ. Nhưng Ôn Giản Ngôn không muốn đối mặt với tình huống giới hạn như vậy, đề phòng sau này xuất hiện những chuyện bất ngờ, cho nên hắn sẽ không dùng đạo cụ trong một lần đối mặt với bệnh nhân nguy hiểm cao, cố gắng giảm số lần sử dụng đạo cụ xuống còn khoảng 2 lần.

Toàn bộ phòng thí nghiệm bị bao phủ bởi bầu không khí căng thẳng đến mức ngộp thở.

Gian phòng không lớn, ở giữa đặt một chiếc giường để trói bệnh nhân. Trên đó trói chặt tay chân một người đàn ông cao lớn có mái tóc vàng rối bù, tuy rằng gã cũng không có ngũ quan giống những người khác, nhưng nó không cản trở Ôn Giản Ngôn nhận ra thân phận đối phương.Ôn Giản Ngôn đi theo phía sau gã, ánh mắt âm thầm nhìn sang bên cạnh… Mất đi sự cản trở của khối u thịt nặng nề và dính chặt kia, toàn bộ bố cục phòng thí nghiệm đều thu hết vào đáy mắt.Năng lực của số 02 rất khó nhằn, số 03 có hai người, số 04 sẽ phù hợp hơn.

Ôn Giản Ngôn ngước mắt nhìn thanh giá trị lý trí lơ lửng giữa không trung.

Hình thể cao lớn giống như dã thú, đường nét ngũ quan sâu sắc, con ngươi màu xanh điên cuồng.

Suy nghĩ trong đầu một vòng, Ôn Giản Ngôn hít sâu một hơi, cảm thấy sức lực vừa mới mất đi đã dần trở lại. Hắn đứng thẳng dậy, cẩn thận phủi bụi trên người, vuốt phẳng nếp nhăn trên quần áo, chỉnh lại cổ áo màu trắng hơi lệch của mình. Sau khi xác nhận hết thảy như thường hắn mới cất bước đi ra ngoài cửa.

Ôn Giản Ngôn tuân thủ nguyên tắc nói nhiều sai nhiều nói ít sai ít, trầm mặc gật đầu.

Thanh tiến độ tạm dừng trên đầu bắt đầu gia tăng trở lại.

Ôn Giản Ngôn tức đến hai mắt tối sầm.

Hết chương 180Hắn không chú ý tới là, ở sau lưng mình, sau khi nghi thức trừ tà chấm dứt, bản thể số 01 bị trói chặt trên giường cũng dừng giãy dụa. Bởi vì ngũ quan trống rỗng nên rất khó thấy gã thức hay ngủ, điểm duy nhất thay đổi là, khi Ôn Giản Ngôn xoay người đi ra, khuôn mặt kia cũng quay lại, phảng phất như có ánh mắt nhìn thẳng vào hắn.

Ôn Giản Ngôn rời khỏi phòng số 01.

Ôn Giản Ngôn rời khỏi phòng số 01.

Người đàn ông vô diện đưa hắn đến đây vẫn đứng chờ bên ngoài, sau khi thấy Ôn Giản Ngôn, gã hỏi: “Thưa Cha, buổi lễ có suôn sẻ không ạ?”

Sau khi rời khỏi phòng số 04, hắn nhìn chằm chằm vào thanh tiến độ trên đầu với vẻ mặt khó hiểu.Ôn Giản Ngôn gật đầu, làm bộ vẽ hình Thánh Giá trước ngực:

Chuyện gì vậy?

“Xin Chúa ban phước lành cho anh ta.”

Linh mục chật vật dán sát góc tường, chiếc áo choàng đen trên người trở nên lộn xộn bẩn thỉu vì tránh né, sợi tóc màu bạc dính sát vào da, gò má ửng hồng vì vận động mạnh, tròng mắt hổ phách phản chiếu hình ảnh lưỡi rìu cách mình mỗi lúc một gần.

Thanh tiến độ không tăng không giảm, vẫn giữ nguyên ở con số 15%.“Chúng ta tiếp tục đi.”

Ôn Giản Ngôn hít sâu một hơi rồi đứng dậy.

Trong phòng số 01, Ôn Giản Ngôn gần như đã tìm ra phương thức qua cửa chung của màn này. Hơn nữa hắn vốn rất quen thuộc với những bệnh nhân nguy hiểm cao, cộng thêm việc có đạo cụ có thể kiềm chế đối phương, cho nên ngoài phòng đầu tiên hắn khá luống cuống vì không quen thuộc, những buổi trừ tà tiếp theo vô cùng thuận tay.

Lưỡi rìu trong suốt dễ dàng chém nát chiếc bàn bên cạnh, mảnh gỗ vỡ vụn văng tứ tung!

Gần như không cần suy nghĩ, Ôn Giản Ngôn nhắm chặt mắt hét lên bằng tốc độ nhanh nhất.

Ôn Giản Ngôn rời khỏi phòng số 01.

Ôn Giản Ngôn giật thót mình.Chẳng mấy chốc mà các buổi lễ trừ tà của số 02, 03 và 04 đều kết thúc tốt đẹp.

Những lời đối phương vừa nói nhanh chóng xẹt qua trong đầu, Ôn Giản Ngôn tựa hồ nhận ra gì đấy, hắn quay đầu, theo bản năng đánh mắt nhìn sang bên cạnh, có thứ gì đó đập vào tầm mắt.

“…”Thanh tiến độ của Ôn Giản Ngôn cũng tăng lên 90%.

“Không vất vả gì.” Ôn Giản Ngôn lắc đầu, chẳng thấy thẹn thùng chút nào mà nói dối: “Tất cả đều vì sự nghiệp của Chúa.”Sau khi rời khỏi phòng số 04, hắn nhìn chằm chằm vào thanh tiến độ trên đầu với vẻ mặt khó hiểu.

Ngoại trừ 15% tiến độ thu được từ việc thừa nhận thân phận, chuẩn bị đạo cụ và tiến vào phòng thí nghiệm lúc đầu, mỗi lần sau đó cử hành nghi thức trừ tà cho bệnh nhân nguy hiểm cao thanh tiến độ sẽ tăng 15%… Hai người Lore, Niall cộng lại là 30%, nhưng dẫu cho tất cả bệnh nhân nguy hiểm cao trong ấn tượng của hắn đều xuất hiện thì thanh tiến độ vẫn còn thiếu một khoảng để đạt 100%.

Khác với lần đến trước, Viện điều dưỡng Bình An này hoàn toàn không có dấu vết bị ô nhiễm. Màng thịt đỏ tươi trên đỉnh đầu biến mất sạch sẽ, chỉ còn trần nhà trơn nhẵn trắng xoá, tất cả dấu vết dơ bẩn bỏ hoang đã bị cuốn sạch, như là thời gian đã bị đảo ngược, hiện ra dấu vết ngăn nắp gọn gàng.Thật kỳ lạ…

Chỉ thấy đối diện ảnh ảo 01 là một ảnh ảo hình xương, giống như đồ chơi của chó lơ lửng giữa không trung, im hơi lặng tiếng trôi nổi.

Làm thế nào mới hoàn thành bước cuối cùng?

Nói cách khác, kế tiếp hắn cần tiến hành trừ tà cho bệnh nhân có độ nguy hiểm cao, và trong quá trình trừ tà đối phương sẽ công kích hắn. Nếu tiêu hao giá trị lý trí, hắn có thể sử dụng đạo cụ mình tìm được trong phòng bệnh nhân nguy hiểm cao trong thời gian ngắn.

Hình thể cao lớn giống như dã thú, đường nét ngũ quan sâu sắc, con ngươi màu xanh điên cuồng.

Chẳng lẽ có liên quan gì đến bác sĩ Reiss?

Một người đàn ông cao gầy sở hữu mái tóc gọn gàng, đồng dạng cũng không có mặt bước qua, gật đầu với Ôn Giản Ngôn:

Ôn Giản Ngôn mím môi, khuôn mặt lộ vẻ nghiêm túc.

Thanh tiến độ tăng trở về 5% và tiếp tục tăng lên từng chút một.Trong tất các NPC, chỉ có thế giới tinh thần bác sĩ Reiss là hắn chưa từng tiến vào, thậm chí đến cả tên thật của y hắn cũng không rõ, Nếu 10% cuối cùng thật sự liên quan đến bác sĩ Reiss, vậy thì hắn phải cẩn thận khi làm việc.

Hắn hít một hơi thật sâu và bước khỏi phòng số 04.

Vừa mới ra ngoài, người vô diện vẫn luôn dẫn đường cho hắn đã nghênh đón:

Thật kỳ lạ…

Vừa mới ra ngoài, người vô diện vẫn luôn dẫn đường cho hắn đã nghênh đón:

Hắn hít một hơi thật sâu, một tay cầm cây Thánh Giá kim loại lạnh băng đặt lên cánh môi mềm mại ấm áp, bắt đầu thì thầm đọc đoạn văn tự phía trên.“Vất vả cho Cha quá.”

Khoảng cách cũng không quá dài, thế nhưng trong lộ trình chỉ có vài bước ngắn ngủi, Ôn Giản Ngôn liền phát hiện nhân viên xung quanh đã giảm đi rất nhiều, phạm vi tầm mắt lập tức trở nên trống trải.

“Không vất vả gì.” Ôn Giản Ngôn lắc đầu, chẳng thấy thẹn thùng chút nào mà nói dối: “Tất cả đều vì sự nghiệp của Chúa.”

Đang lúc Ôn Giản Ngôn trầm tư, ảnh ảo trước mặt đột nhiên di chuyển.Nghe vậy, đối phương vô cùng cảm động:

Ôn Giản Ngôn nhìn xung quanh một vòng… Vị trí hiện giờ của hắn không còn là trong hầm mộ u ám trước đây, thay vào đó là nhà thờ hắn từng nhìn thấy sau khi chuông vang.

“A a a a a a!”Các bước thực hiện nghi lễ trừ tà xuất hiện.“Cha đúng là người từ bi và ngoan đạo, quả thực chính là Thánh sống.”

Người vô diện dứt lời, quay đầu nhìn về phía sau.

Mẹ kiếp, còn chơi cả chiêu tập trung đối tượng thương tổn!Ôn Giản Ngôn tức đến hai mắt tối sầm.Sau khi so hắn với Thánh John để khen ngợi, người vô diện chuyển chủ đề: “Như Cha đã biết, kế hoạch của chúng con sắp bắt đầu, và trước khi bắt đầu, có lẽ công việc trừ tà cuối cùng cần Cha tham gia… Tuy nhiên, lần này có thể hơi đặc biệt…”

Đối với quy tắc của cảnh này, trong đầu Ôn Giản Ngôn đã có hiểu biết đại khái.

Xu hướng giảm đã tạm dừng.

Ôn Giản Ngôn bị động tác của gã làm giật mình. Hắn tranh thủ thời gian không thất thần nữa, cúi đầu nhìn quyển Kinh Thánh nhàu nát trong tay, mau chóng độc xong câu chú cuối cùng.Chết tiệt, có lẽ hắn biết nguy hiểm mình phải đương đầu trong nhiệm vụ nhánh đặc biệt rồi!Ôn Giản Ngôn giật mình, lập tức nhận ra đối phương bắt đầu vào vấn đề chính.

Biên độ giãy giụa của số 01 dần nhỏ hơn, từ từ trở nên im lặng.

Một người đàn ông vô diện bước đến, dùng khuôn mặt trống rỗng của mình để đối mặt cùng Ôn Giản Ngôn: “Cha đã đến rồi, chúng con chờ Cha nãy giờ.”Hình thể cao lớn giống như dã thú, đường nét ngũ quan sâu sắc, con ngươi màu xanh điên cuồng.“Tiếp theo sẽ có người chuyên môn… dẫn Cha đi ạ.”

“Rồi.” Ôn Giản Ngôn gật đầu theo thói quen, nhưng hắn còn chưa nói hết thì 5% của thanh nhiệm vụ trên đầu bỗng nhiên sụt giảm, lại biến về 0%, thậm chí còn tiếp tục giảm xuống.

Hắn theo bản năng quay đầu nhìn về phía sau.Người vô diện dứt lời, quay đầu nhìn về phía sau.

Một người đàn ông cao gầy sở hữu mái tóc gọn gàng, đồng dạng cũng không có mặt bước qua, gật đầu với Ôn Giản Ngôn:

Sau khi rời khỏi phòng số 04, hắn nhìn chằm chằm vào thanh tiến độ trên đầu với vẻ mặt khó hiểu.

“Cha.”

“Rồi.” Ôn Giản Ngôn gật đầu theo thói quen, nhưng hắn còn chưa nói hết thì 5% của thanh nhiệm vụ trên đầu bỗng nhiên sụt giảm, lại biến về 0%, thậm chí còn tiếp tục giảm xuống.Một người mặc đồng phục hộ lý Viện điều dưỡng Bình An xuất hiện trước mặt. Mặc dù đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt đối phương, Ôn Giản Ngôn vẫn bị khuôn mặt của người đối diện làm cho ngộp thở.Xem ra tất cả đạo cụ ẩn giấu trong phó bản này không chỉ đơn giản là vật thu thập.Giọng nói quá đỗi quen thuộc, cho dù không có bất kỳ lời gợi ý nào thì Ôn Giản Ngôn cũng có thể dễ dàng nhận ra đối phương từ trong trạng thái vô diện.

“Không! Cha Xứ nhỏ của con, Cha không được xảy ra chuyện gì!”

Bác sĩ Reiss vô diện nói: “Xin Cha vui lòng theo con.”

Ôn Giản Ngôn mím môi, khuôn mặt lộ vẻ nghiêm túc.

… Được xoa dịu rồi?

“Cha.”Ngoại trừ 15% tiến độ thu được từ việc thừa nhận thân phận, chuẩn bị đạo cụ và tiến vào phòng thí nghiệm lúc đầu, mỗi lần sau đó cử hành nghi thức trừ tà cho bệnh nhân nguy hiểm cao thanh tiến độ sẽ tăng 15%… Hai người Lore, Niall cộng lại là 30%, nhưng dẫu cho tất cả bệnh nhân nguy hiểm cao trong ấn tượng của hắn đều xuất hiện thì thanh tiến độ vẫn còn thiếu một khoảng để đạt 100%.Dứt lời, y xoay người tiến về phía trước.

Ôn Giản Ngôn hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh, sau đó cất bước đi theo.

Đúng lúc này, thanh nhiệm vụ trống bên cạnh được cập nhật.

Khoảng cách cũng không quá dài, thế nhưng trong lộ trình chỉ có vài bước ngắn ngủi, Ôn Giản Ngôn liền phát hiện nhân viên xung quanh đã giảm đi rất nhiều, phạm vi tầm mắt lập tức trở nên trống trải.

… Được xoa dịu rồi?Bác sĩ Reiss dừng lại:

Xu hướng giảm đã tạm dừng.“Ở đây.”

Mái vòm cao cao, bục giảng thần thánh, những hàng ghế gỗ màu đen.

Ôn Giản Ngôn vừa cúi đầu nguyền rủa vừa chật vật né tránh trong gian phòng nhỏ hẹp, cố tránh lưỡi rìu liên tiếp giáng về phía mình. Thậm chí hắn còn định trốn dưới gầm giường, dụ dỗ đối phương công kích bản thể chính mình, thế nhưng lưỡi rìu dễ dàng xuyên qua ván giường, chém mạnh xuống mặt đất cạnh hắn.Xuất hiện trước mắt là căn phòng trong cùng và sâu nhất, từ góc độ đứng ban nãy rất khó nhìn thấy nơi này.

Ôn Giản Ngôn nhìn bảng tên cửa sắt đối diện, hô hấp thoáng ngừng lại.

“… Chỉ có mình tôi âm thầm cap ảnh màn hình à?”[05]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.