Charlie Bone Lúc Nửa Đêm

Chương 18: Chương 18




Họ về đến cửa nhà số 9, và Charlie vội vã trèo lại lên giường trước khi có ai đó trong nhà thức giấc. Nó thiếp đi ngay tức thì và mơ thấy Ông cậu Paton kích đèn trên mọi vì sao, cho đến khi tất cả nổ tung, hệt như pháo bông.

Sáng ra, Charlie tỉnh giấc với cảm giác bứt rứt khó chịu. Dù thích hay không, chẳng bao lâu nữa nó sẽ phải vô Học viện Bloor. Chỉ nghĩ thế thôi đã khiến nó phát bệnh. Cố lắm cả bữa sáng nó cũng chỉ nuốt được một lát bánh mì nướng. Nó cũng không hề đụng tới món trứng và thịt xông khói mà ngoại Maisie đã đặt trước mặt.

“Thằng nhỏ lo đấy. Đúng không, con?” Ngoại Maisie chắc lưỡi. “Cái nhà Yewbeam khốn khổ ấy. Sao con lại phải đến cái trường to đùng xấu xí đó chớ? Tụi ta sẽ ra tiệm kẹo mua một ít sô-cô-la cho con vui lên vậy.”

Nội Bone không có mặt. Bà luôn dùng điểm tâm trong phòng riêng. Còn Ông cậu Paton thì chỉ ăn vào đêm khuya, như Charlie trước giờ vẫn thấy thế.

Nó liếc mẹ nó, trông cô như đang ở trong một giấc mơ màng, cách xa đâu đó hàng hàng dặm.

“Con có phải mặc đồng phục đặc biệt gì không, mẹ ?” Nó hỏi.

Mẹ nó giật mình ngước lên. “Áo chùng xanh,” cô đáp. “Các nhạc công mặc áo màu xanh. Xanh ngọc bích, một màu tuyệt đẹp.”

“Nhưng con không phải là nhạc công,” Charlie phản đối.

“Biết vậy,” mẹ nó đồng ý. "Nhưng họ không có khoa nào hợp với tài phép của con, Charlie à. Con sẽ được xếp vô khoa nhạc, giống như ba con. Có những lớp học sáo. Mẹ chắc sẽ như vậy."

"Thế nữa?" Charlie nghi ngờ. Nó chưa bao giờ giỏi nhạc và nó chỉ thổi sáo khi nào bị bắt thổi. "Khi nào thì con phải bắt đầu?"

"Nội trong vòng một tháng," mẹ nó đáp.

"Lẹ vậy sao?" Charlie hốt hoảng. "Ngay giữa học kỳ?"

"Mẹ xin lỗi, Charlie," mẹ nó nói, vẻ ân hận. "Nhà Yewbeam nghĩ như thế là tốt nhất. Họ bảo không được để phí một giây nào, bởi vì con... à không... bởi vì họ đã dứt khoát."

"Tội nghiệp thằng bé," ngoại Maisie lẩm bẩm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.