Charlie Bone Và Quả Cầu Xoắn Thời Gian

Chương 35: Chương 35




Ông cậu Paton mở tiệc

Hàng năm, vào ngày sinh nhật của Ông cậu Paton, nội Bone và các bà em của bà thường đi du lịch ngắn ngày. Họ ghét phải mua quà, hoặc phải "buông ra những lời chúc vớ vẩn", theo như lời của nội Bone.

Năm nay sinh nhật của Ông cậu Paton rơi đúng vô ngày đầu tiên của kỳ nghỉ. Ngoại Maisie quyết định là trước khi Charlie và Ông cậu nó lại lên đường ra bờ biển, Ông cậu Paton nên tổ chức một bữa tiệc thật sự để thay đổi không khí.

"Chúng ta chưa bao giờ tổ chức tiệc đàng hoàng ở trong cái nhà này," bà nói. "Mà, đám bạn mới của Charlie có những bố mẹ thú vị đến thế, nên chúng ta phải gặp mặt họ thôi."

Thư mời được gởi đi, và ngạc nhiên thay, tất cả mọi người đều nhận lời. Kể cả ông thẩm phán.

Bữa tiệc được giữ bí mật đối với nội Bone, phòng trường hợp bà cố ngăn chặn nó diễn ra. Ngoại Maisie xoay sở giấu rượu sâm-banh dưới một cái bao để trong tủ đựng thực phẩm, và chiếc bánh sinh nhật thì được nhét vô một cái sọt ghi chữ "súp-lơ". Nội Bone ghét súp-lơ, vì vậy bà sẽ tránh xa nó ra.

Vào buổi sáng trước bữa tiệc, Charlie xách giúp vali của nội Bone xuống lầu. Bà đi sát ngay sau nó khi nó đi dọc hành lang ra cửa trước. Bỗng, có một tiếng "choang", rồi tiếng thuỷ tinh rơi. Charlie thả chiếc vali xuống và nhìn quanh.

"Trời ơi," nội Bone kêu lên. "Tấm hình lại bể nữa rồi, Paton vừa mới thay kính cho nó xong."

Bức hình Henry và gia đình nằm dưới sàn; tấm kính lồng trong khung bể nát thành hàng ngàn mảnh. Nội Bone đã cố ý ném nó xuống đất? Trên mặt bà có một nụ cười đắc chí.

"Hừ, vậy là thoát nợ thằng nhóc con," bà nói, lấy mũi ủng đẩy khung hình ra.

Charlie im thin thít. Phải chi nội biết sự thật nhỉ, nó nghĩ.

Khi bà vừa ra khỏi nhà, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

"Ra tay," ngoại Maisie thét lên. "Chúng ta hãy biến ngôi nhà cũ này thành một thiên đường."

Lúc 7 giờ, công việc chuẩn bị của họ đã xong xuôi, ngoại Maisie, Ông cậu Paton, Charlie và mẹ chờ khách tới.

Tancred và cha mẹ tới đầu tiên. Ngay khi gia đình Torsson vừa bước qua cửa trước, tất cả các ngọn nến trong phòng bỗng lay lắt dữ dội. Một vài ngọn phụt tắt.

"Xin lỗi," ông Torsson nói to. "Chúng tôi sẽ cố giữ gió cho kín kín lại."

Ngoại Maisie thích thú.

"Tài quá!" Bà nói. "Chúng tôi rất vui lòng với chút gió mát ở đây."

Benjamin và cô chú thám tử tới tiếp theo, họ nhanh chóng được nối gót bởi Fidelio và gia đình Gunn hát hò, cùng Gabriel và cha mẹ. Ông Silk chuyên viết truyện về những vụ giết người bí hiểm, và khi ông biết được cô chú Brown là thám tử tư, thì ông liền giở sổ tay ra và mau chóng chìm vào cuộc chuyện trò với chú Brown.

Gia đình Onimous, những con mèo lửa, và gia đình Vertigo cùng tới một lúc. Ba của Olivia là một đạo diễn phim lừng danh. Ngay lập tức, chú ấy muốn biết xem ông Onimous có bao giờ quan tâm đến sự nghiệp điện ảnh hay chưa.

"Hiện nay chúng tôi đang tìm diễn viên cho bộ phim Gió Trong Rặng Liễu," chú ấy nói.

"Để tôi suy nghĩ coi," ông Onimous bảo.

Lúc 8 giờ, bữa tiệc đã tưng bừng hết cỡ. Charlie nghĩ là tất cả mọi người đã tới đông đủ, nhưng Ông cậu Paton bảo với nó là có một vị khách nữa sắp tới. Vài phút sau, chuông reng. Charlie ra mở cửa trước và thấy bà bếp trưởng ở ngưỡng cửa.

"Bà Pearl cập nhật cho tôi tin tức Henry. Rốt cuộc cũng có một kết thúc hạnh phúc cho cậu ấy."

"Và cả cho bà Bloor," Charlie nói.

Nó dẫn bà bếp trưởng vô nhà bếp, nơi Gabriel Silk đang giúp phục vụ đồ uống.

"Có một điều tôi muốn biết," bà bếp trưởng nhấm nháp ly rượu của mình. "Dorothy đã tìm ra Quả Cầu Xoắn Thời Gian ở đâu?"

"Con đã đưa cho bà ấy," Gabriel đáp. "À, mà bà ấy bảo con đưa nó cho bà."

Charlie ngạc nhiên khi nghe thế.

"Ồ, Ồ" bà bếp trưởng nói. "Con tìm thấy nó ở đâu?"

"Thầy Pilgrim đưa nó cho con." Gabriel thưa.

"Ra thế," bà bếp trưởng chậm rãi gật đầu. "Thầy Pilgrim là một người bí hiểm."

"Bà nghĩ bây giờ bà Bloor đang ở đâu?" Charlie hỏi.

"Chị ấy có thể sẽ tới Paris, đúng như chị ấy vẫn dự tính. Chị ấy sẽ kiếm cho mình một căn hộ xinh xắn và sẽ mở lớp dạy vĩ cầm. Hay chị ấy sẽ gia nhập dàn nhạc giao hưởng? Ai mà biết? Chị ấy sẽ lại chơi vĩ cầm, như lâu nay vẫn mong ước. Và chị ấy sẽ được an toàn."

Rồi bà bếp trưởng nhìn Gabriel, nói, "Cám ơn con, Gabriel."

Đột nhiên có một tiếng "rầm" ngoài cửa trước. Lại một tiếng nữa. Ai đó thậm chí không thèm nhấn chuông.

RẦM! RẦM! RẨM!

"Ai đó... ?" Ông cậu Paton hỏi:

Charlie theo Ông cậu ra cửa.

Nội Bone đứng ở bậc thang trên cùng, với ba bà em ở đằng sau.

"Gì thế này?" Nội Bone hạch hỏi.

"Chúng tôi tổ chức tiệc," Ông cậu Paton lạnh nhạt nói. "Các bà làm gì ở đây?"

"Sao cậu dám tiệc tùng trong nhà của ta. Dẹp ngay tức khắc," nội Bone quát.

"Dẹp luôn!" Bà cô Lucretia tiếp lời.

"Tất cả mọi người về hết!" Bà cô Eustacia thêm.

"Không thể tiệc tùng mà không xin phép," bà Venetia thòng vào.

"IM MỒM!" Ông cậu Paton nói. "Tôi có thể tổ chức tiệc. Nếu các bà quên thì tôi nhắc, đây cũng một nửa là nhà của tôi."

�"Có rắc rối gì vậy, ông Paton?" Ông Torsson ra xem có gì mà ầm ĩ vậy.

"Không có chi," Ông cậu Paton đáp. "Không có gì mà tôi không xử lý được."

Ông cậu Paton có xử lý được việc đó hay không, không liên quan. Ông Torsson liếc một cái bốn bà chị đang điên tiết, ông phùng má và thổi họ lăn xuống những bậc thang, bay vèo qua bên kia đường.

Nội Bone suýt nữa bị một chiếc xe buýt tông phải.

Charlie kinh hãi và sửng sốt nhìn các bà cô nhà Yewbeam lồm cồm bò dậy, vuốt tóc, phủi bùn khỏi quần áo, và dứ dứ nắm đấm về phía Ông cậu Paton và ông Torsson.

Một tiếng sấm gầm vang, và một đám mây bụi thình lình cuốn họ trôi trên con đường. Họ vừa trôi vừa rú rít vừa nguyền rủa.

"Chúng ta sẽ phải trả giá cho vụ này," Ông cậu Paton lầm bầm.

"Nhưng không phải tối nay," Charlie nói.

Ngay khi bốn bà chị hoàn hồn và đi hẳn, Olivia Vertigo đề xuất:

"Khiêu vũ đi!"

"Phải đấy, nhảy đi!" Fidelio thét.

Chưa ai kịp ngăn lại, chúng đã kịp dọn dẹp bàn ghế trong phòng ăn và cuốn tấm thảm lên. Emma tra dĩa nhạc vô máy CD và cả ba bọn chúng bắt đầu nhảy quanh phòng.

Những cậu bé khác ban đầu còn lùi lại, nhưng rồi, ngoại Maisie chộp ngay thắt lưng của ông thẩm phán và kéo ông nhảy khắp phòng. Sau đó thì, không ai có thể cưỡng lại âm nhạc được nữa. Rất nhanh, căn phòng vốn thường lạnh lẽo và buồn tẻ đã đầy những thân hình đu đưa, lắc lư. Ông cậu Paton thậm chí còn thuyết phục được cô Ingledew ra sàn. Căn phòng chật cứng nên hai người nhảy thật sát nhau. Charlie nhận thấy hình như cô Ingledew không phiền chút nào.

Nó không thấy mẹ nó ở trong phòng, và vì thế nó đi kiếm mẹ. Mẹ nó đang ngồi trong nhà bếp, nhìn đăm đăm qua cửa sổ. Những bông tuyết nhỏ bay phấp phới, lả tả từ trên trời xuống, Charlie biết mẹ không trông thấy tuyết.

"Ba sẽ trở về mà," Charlie nói lặng lẽ.

Khi mẹ quay qua nó, trông mẹ không buồn gì cả, thật ra mẹ đang mỉm cười.

"Con biết không, Charlie, mẹ bắt đầu tin con rồi," mẹ Charlie nói. "Sau những gì xảy ra với Henry, mẹ có thể tin vào bất cứ chuyện gì."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.