Charlie Bone Và Quả Cầu Xoắn Thời Gian

Chương 8: Chương 8




“Tụi mình coi đi!” Benjamin giục.

Charlie chìa tấm hình lồng khung đen ra xem. Đó là một tấm hình màu nâu đỏ, đã phai màu. Mặt kính bị nứt nhưng chưa long ra hẳn. Qua những đường nứt rạn, hai đứa thấy một gia đình năm người đang ở trong vườn.

Sau lưng họ, thấp thoáng bức tường thấp màu vàng của một ngôi nhà tranh. Và góc kia của tấm hình, xa khỏi một bức tường đá, một con thuyền buồm đang neo trên mặt biển phẳng lặng như nhung.

“Bồ không sao đấy chứ?” Benjamin liếc nhìn Charlie. “Không,” Charlie rên rỉ. “Bồ biết tại sao mà. Ối, nghe thấy rồi.”

Những giọng nói ong ong vo vo bắt đầu ập vô tai nó. Người mẹ nói trước. Henry, đứng im coi. Con làm hư hình bây giờ.

Cô là một phụ nữ khả ái, mặc váy đăng ten, cổ bẻ cao. Một chiếc trâm cài áo như hình ngôi sao gài ngay dưới cằm. Một cậu bé khoảng bốn tuổi ngồi lên đùi cô, và một bé gái cỡ sáu hay bảy tuổi dựa vô đầu gối cô.

Bên cạnh người phụ nữ là một người đàn ông trẻ mặc quân phục. Gương mặt của chú ấy không thể là một người lính nghiêm nghị và dữ dằn như những người lính vẫn thế. Nhưng người khiến Charlie phải dán mắt vô chính là một cậu bé đứng phía trước người lính.

Con không thở được, cậu bé cằn nhằn.

“Hây, Charlie, trông nó giông giống bồ!” Benjamin chỉ một ngón tay bám đầy đất vô cậu bé lớn.

“Ừm,” Charlie đồng ý. “Cũng cỡ tuổi mình nữa.”

Xem ra cái cổ áo hồ cứng khiến cho cậu bé tên là Henry khó chịu. Cái cổ áo kẹp quanh cổ nó, bên trên chiếc áo khoác cài chặt nút, gần như cọ hẳn vô. Nó mặc quần chẽn dài tới đầu gối, đi vớ đen dài và ủng đen bóng loáng.

Ui da! Henry than thở.

Mẹ cậu thở dài. Bảo con đứng im mà cũng không được sao?

Con nghĩ có một con ruồi trong cổ áo con, Henry nói. Đến đây thì người lính phá ra cười. Rồi em gái và em trai của Henry cũng bò ra cười ngặt nghẽo.

Thật không, bà mẹ nghiêm trang. Mẹ chắc chắn là ông thợ chụp hình đáng thương của chúng ta chẳng thấy có gì tức cười cả. Ông không phiền chứ, ông Caldicott? Có tiếng càu nhàu. Ừm, cảm ơn bà, và rồi tiếng một cái gì đó đổ kềnh.

Charlie không chắc đó là ông phó nháy hay chiếc máy chụp hình. Những người trong tấm hình chao nghiêng, khiến Charlie xây xẩm mặt mày.

“Trông bồ tái mét kìa,” Benjamin nhận xét.

Nó dìu Charlie run rẩy vô nhà bếp, tại đây ngoại Maisie đang lau khô cho con Hạt Đậu bằng một chiếc khăn. “Trời ơi,” ngoại Maisie la lên. Chỉ cần liếc sơ một cái là ngoại biết chuyện gì xảy ra.

“Con vừa mới nghe thấy cái quỷ quái gì đó đúng không, Charlie?”

“Dạ phải,” Benjamin trả lời.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.