Chạy Đâu Cho Thoát

Chương 70: Chương 70: Đàn ông là chiếc hố xí tắc đường ống




Nghiêm túc mà nói việc này do Lục Bảo Ny gây ra.

Ngày đó khi Lục Bảo Ny được Trần Nhược Vũ tổng động viên, trở về trăn trở mất một thời gian, sau đó hạ quyết tâm sẽ nói ra tiếng lòng của mình.

Cô gọi điện thoại cho Trần Nhược Vũ, nói rằng mấy ngày nay đang tìm cơ hội hành động, cô nói cho dù không được may mắn như Trần Nhược Vũ nhưng cuối cùng cũng được đền bù xứng đáng, nhưng cô không hề hành động theo cảm tính, không hề cảm thấy oan ức, cũng không thấy tiếc nuối gì cả.

Trần Nhược Vũ nghe xong có chút khẩn trương, Lục Bảo Ny ngược lại an ủi cô, nói bản thân đã suy nghĩ cẩn thận, đã chuẩn bị tâm lí tốt, còn nói cho dù kết quả ra sao cũng sẽ nói qua với cô một tiếng.

Ba ngày sau, Trần Nhược Vũ nhận được điện thoại của Lục Bảo Ny, trong điện thoại cô gào khóc, nói rằng vừa mới hẹn Chu Triết ra gặp mặt để nói. Phản ứng của anh ấy là sững sờ, dường như không biết nên trả lời cô thế nào, cuối cùng câm nín nửa ngày, anh nói rằng đã chuẩn bị xong xuôi tất cả về thành phố C, sẽ không ở lại đây nữa.

Trần Nhược Vũ nói rằng cô hiểu được tình cảm của Lục Bảo Ny đối với Chu Triết, cho nên hiện tại hai người cũng đã tách ra, chuyện quay trở về quê Lục Bảo Ny cũng biết nhưng cô vẫn không chịu được liền gọi điện cho Trần Nhược Vũ. Bề ngoài biết được kết quả đã định sớm nên cũng không lấy gì làm ngạc nhiên, nhưng vì sao đang vui mừng khi trút được tiếng lòng thì lại khóc.

Trần Nhược Vũ gặp phải tình cảnh như này cũng không mấy vui vẻ, cô nói: “ Xin lỗi.” Cô cảm thấy rằng nếu như bản thân không nói với Lục Bảo Ny vài câu đó, thì cô ấy sẽ không phải chịu ấm ức như thế này, còn khóc dã man đến thế, nhưng Lục Bảo Ny lại nói câu cảm ơn với cô.

Trần Nhược Vũ kể chuyện này với Cao Ngữ Lam, hỏi ý kiến của cô. Cao Ngữ Lam nói như vậy cũng khá tốt, nói ra còn sung sướng hơn là chất chứa ở trong lòng. Cô cảm thấy Lục Bảo Ny vui mừng vì rốt cuộc cũng là làm chuyện mà ban đầu không dám làm, khổ sở vì không thể ôm tiếp hy vọng, kì thực cô cũng ảo tưởng qua rằng sẽ ở bên cạnh Chu Triết.

Đối với chuyện này, Lương Tư Tư có một cách nhìn khác, cô ấy cảm thấy chẳng có gì đáng để đau buồn cả, người đàn ông kia nói là đã thu xếp ổn thỏa để về nhà, cũng không có nói là không thích Lục Bảo Ny. Nếu người con gái kia đã dự đoán được một phần nào đó, có lẽ cô ấy cũng chiếm được một chút, từng có người thích qua mình, đây cũng coi như thỏa lòng mong muốn. Nếu cô ấy dự đoán được thế cục từ trước, thì đây mới chỉ là bắt đầu, giải quyết chuyện tình yêu thường khó khăn, một là đi theo anh ta về nhà hai là tìm kiếm lí do để người đàn ông đó ở lại, thế có phải ổn hết rồi không?

“ Nhưng có lẽ Chu Triết không nói không thích cô ấy chính là cách từ chối khéo, ca tính của anh ấy không phải dạng ba phải.”

“ Vậy cô Bảo Ny kia xác định chưa? Hỏi rõ chưa? Hỏi chắc chắn rồi chứ? Đàn ông đôi khi không chu đáo như chúng ta tưởng. Anh ta cũng không từ chối thẳng thừng, chỉ nói rằng sẽ về nhà, uyển chuyển cái rắm. Loại tình huống như này anh ta nên từ chối thẳng thừng, không cho Lục Bảo Ny chút hy vọng, thế mới đúng chứ?.”

Trần Nhược Vũ ngẫm lại, nghe qua đúng là có hai khả năng tồn tại. Thế nhưng cô lại không dám đi cổ vũ Lục Bảo Ny, lỡ may Chu Triết không để ý tới điều này, chẳng phải sẽ để lại sẹo cho cho Bảo Ny hay sao, lại còn gây rắc rối cho Chu Triết nữa.

“ Đúng, việc này bạn không nên xen vào.” Lương Tư Tư nói: “ Bọn họ đã muốn như vậy, thì kệ. Dù sao cũng không phải bắt đầu, kệ đi.”

Vì thế Trần Nhược Vũ không nói lại vấn đề này với Lục Bảo Ny, gặp lại Chu Triết ở tiểu khu cũng chỉ trao đổi vài câu, cũng chẳng nhìn ra sự khác thường nào ở anh, cả hai người đều không nhắc tới chuyện của Lục Bảo Ny.

Trong khoảng thời gian này, Trần Nhược Vũ còn cả đống chuyện cần phải làm. Cô đã từ chức ở công ty bán bảo hiệm, đi tới công ty mậu dịch của Triệu Hạ để làm, làm đại lí kinh doanh bao cao su.

Bởi vì Tết âm lịch ngày càng đến gần, cô cũng cần sắp xếp cuộc sống của chính mình, công ty Triệu Hạ phát triển khá ổn, tiền lương cũng ổn định, như vậy khi cô cần thuê nhà mới, kinh tế cũng có đủ khả năng.

Tuy rằng cô rất hy vọng sớm ngày Mạnh Cổ tu thành chính quả, nhưng thời qua quá nhanh, cô không thể chắc rằng đến ngày đó mình sẽ sống chung với Mạnh Cổ.

Chung quy là vẫn chưa nắm chắc, cho nên cô cần phải chủ động, không nên phụ thuộc quá vào anh, lại không thể để ảnh hưởng tới anh vì những chuyện này.

Cô sợ anh sẽ mất hứng, hơn nữa cô đang hy vọng anh đối với cô cũng giống như cô đối với anh. Có lẽ cô nên dỗ cho anh vui vẻ một chút, làm món đồ ăn mà anh thích ăn, hơn nữa cô cũng kì vọng anh sẽ bao dung với cô, ví dụ như khi mua sầu riêng anh sẽ không xụ mặt một đống ra nữa.

Tuy nhiên, hai người cũng có cãi nhau.

Lần đó, anh hẹn cô đi xem phim, bộ phim là phim hoạt hình mà Trần Nhược Vũ thích. Nhưng hôm đó anh phải tăng ca, tới khuya mới xong. Trần Nhược Vũ đành nói rằng nên về nhà sớm nghỉ ngơi. Nhưng Mạnh Cổ kiên trì nói rằng nhất định phải xem, nhưng trong lúc xem phim anh ngủ gật đến ba lần, khiến cho Trần Nhược Vũ rất tức giận.

Cô nói với anh vài câu, nếu tăng ca cũng không nên miễn cưỡng đi xem phim như vậy khiến cô trở thành con người xấu xa, mà cô cũng không cảm thấy thoải mái. Thế nhưng anh lại tỏ ra cực kì mất hứng, nói còn to tiếng hơn cô, anh nói rằng anh đang chăm sóc cô, rất vất vả đưa cô đi xem phim, cô còn không cảm kích mà còn mắng anh.

Vì chuyện này mà khiến cho cả hai đều không vui. Mạnh Cổ thậm chí còn nói nếu không vì xem phim thì chẳng cãi nhau, khiến Trần Nhược Vũ càng thêm bực dọc.

Còn có một lần, Mạnh Cổ quyết tâm vài ngày sẽ không tăng ca, đưa Trần Nhược Vũ ra ngoài ăn cơm. Trần Nhược Vũ cho rằng ở nhà nấu vài món là được rồi nhưng Mạnh Cổ không đồng ý, cảm thấy mấy ngày này cần phải đặc sắc, cô sao lại qua loa đến thế được. Vì thế Trần Nhược Vũ nhường anh, cùng anh ra ngoài. Sau đó anh được một nửa thì ngáp lia lịa, làm cho Trần Nhược Vũ càng không thoải mái, vì thế lúc ra về cô nói sẽ ngồi xe bus về nhà, bảo Mạnh Cổ nhanh về nhà. Mạnh Cổ cho rằng lời nói này của cô là không tôn trọng anh, để bạn gái ngồi xe bus còn mình lái xe về nhà thì còn đâu là thể diện nữa.

Thế là vì gọi là mặt mũi, sớm biết đã không ra ngoài ăn cơm, hai người lại gây gổ với nhau.

Còn ghê rợn hơn là Mạnh Cổ không thích đi dạo phố, cần mua gì thì đi thẳng tới nơi cần mua, nhưng Trần Nhược Vũ lại thích so sánh giá cả, so sánh kiểu dáng hoặc so sánh với sản phẩm trên truyền hình, còn anh thì không thích đi dạo để mua sắm, từ khi có Trần Nhược Vũ giúp anh mua quần áo, đồ dùng cá nhân, anh bắt đầu hiện nguyên hình bản tính thiếu gia, liệt kê một loạt danh sách cần phải mua, từ chối việc cô dẫn anh đi mua sắm linh tinh, sau đó còn nói soi mói đồ cô mua về, không hài lòng ở chỗ nào nữa.

Vì chuyện mua sắm, mà hai người cũng tốn không ít nước bọt để tranh cãi.

Những việc nhỏ nhặt như này cũng đủ khiến Trần Nhược Vũ trở nên cảnh giác, cô lo lắng tình cảm của hai người chưa đủ sâu nặng, nếu sống chung với nhau quá sớm chỉ sợ tranh cãi chỉ tăng chứ không giảm. Ồn ã, tranh cãi sẽ nhiều hơn, cô cũng hiểu được. Chuyện này nên phát triển chậm lại một chút, đợi đến thời điểm thích hợp, hai người đã dần thích ứng, có đủ bao dung, sau đó hãy sống chung với nhau.

Mạnh Cổ đối với suy nghĩ này của cô tỏ ra cực kì bất mãn, anh cảm thấy anh đối với cô chưa đủ bao dung hay cô đối với anh chưa đủ tin tưởng là chuyện không nên.

Trần Nhược Vũ thở dài, nói chuyện với Lương Tư Tư, cô ấy nói thần kinh đàn ông thô kệch như chân voi. Mà đối với Mạnh Cổ, anh thường xuyên có những hành động ngây thơ vô cùng. Cao Ngữ Lam đã nói với Trần Nhược Vũ, có nói rằng nếu có đàn ông ngây thơ, thì rất ít người có thể so sánh được với Doãn Tắc. Nhưng nói xong câu này hóa ra chỉ vì biện hộ cho Doãn Tắc, nói rằng đàn ông thật ra chỉ như trẻ nhỏ, cho dù là người đàn ông đặc biệt đến thế nào cũng không ngoại lệ, Doãn Tắc cũng chỉ là đứa nhỏ hoạt bát đáng yêu mà thôi.

Trần Nhược Vũ bật cười, ngẫm lại phụ nữ đúng là động vật kì lạ, có thể lôi điểm yếu của đàn ông ra để nói, lại có thể giúp họ tìm ra thứ để chứng minh cho bản tính của họ. Soi mói cũng giống như khoan dung.

Nói tóm lại, Trần Nhược Vũ còn đang bận công việc và cố gắng duy trì tình cảm, cô không biết được Lục Bảo Ny và Chu Triết đã gợn sóng đến nhường nào.

Đầu tiên là ngày đó cô gặp được Chu Triết ở tiểu khu, sau khi chào đón cô xong bỗng nhiên nhớ tới lần trước khi Chu Triết nói thời gian về nhà đã qua, sao anh vẫn còn ở đây?

Không quá hai ngày, cô nhận được điện thoại của Lục Bảo Ny, Lục Bảo Ny tỏ ra khá hưng phấn nói rằng Chu Triết bây giờ không đi nữa, anh và cô còn nói chuyện với nhau,trong lúc nói chuyện còn hơi khẩn trương, rất quan tâm đến cô, còn hỏi mấy câu cực kì ngu đần. Cô hỏi Trần Nhược Vũ đây là tín hiệu gì? Có phải cô có hy vọng đúng không?

Trần Nhược Vũ không dám đoán, cũng không dám cổ vũ. Trên thực tế, cô muốn cổ vũ cũng không cần, Lục Bảo Ny ắt hẳn đã suy nghĩ thấu đáo. Vì thế Trần Nhược Vũ nhắc nhở cô, Chu Triết điều gì cũng chưa nói rõ, ý rằng kế hoạch quay về nhà cũng chưa hẳn thay đổi, cho dù có ái muội đến thế nào cũng sẽ không duy trì được bao lâu. Thời gian và khoảng cách sẽ giết chết tình cảm.

Lục Bảo Ny hít một hơi thật sâu, nói đã biết nên làm thế nào, rồi cảm ơn Trần Nhược Vũ.

Trần Nhược Vũ cúp điện thoại bỗng thấy mình và Lương Tư Tư lợi hại như nhau, nên lo chuyện ác bá tiên sinh nhà cô, rồi cũng nên về nhà một chuyến.

Sau đó, cô nhận được tin Lục Bảo Ny đang theo đuổi Chu Triết. Chu Triết chưa nhận lời cũng không từ chối. hai người giống như địch bất động ta cũng bất động.

Lục Bảo Ny thường đến tiểu khu tìm Chu Triết, vì thế cũng tiện đường tìm Trần Nhược Vũ tâm sự. Cô nói với Trần Nhược Vũ, cô cảm thấy Chu Triết cũng thích mình, trước kia cô không dám có suy nghĩ này bởi anh đối với anh cũng tốt, kể cả với cô. Thế nhưng hiện tại, cô ra sức theo đuổi anh, xem xét phản ứng của anh, cô đã nghĩ thông suốt trước đây anh đối tốt với cô, là có ý anh cũng có cảm tình với cô.

Cô cảm nhận được điều này, cho nên Chu Triết mới tạm hoãn kế hoạch này, không trở về thành phố C, điều này đã được chứng minh.

“ Em muốn cố gắng một chút, cho dù không đến được với nhau, thì ít ra em đã từng cố gắng, sẽ không thấy hối hận.”

Trần Nhược Vũ cảm thấy Lục Bảo Ny thực sự rất dũng cảm, cô thấy Chu Triết chưa đủ quyết đoán. Có điểm giống như Mạnh Cổ trước kia, cả ngày đều mờ ám, không rõ ràng, rốt cuộc là ý gì? Cô không biết rốt cuộc trong đầu họ đang suy nghĩ cái gì nữa.

Vì chuyện này, cô đến hỏi Mạnh Cổ.

Mạnh Cổ nói: “ Khi đó là không nắm chắc, đương nhiên không thể giải quyết rõ ràng với em. Em cũng không ngẫm lại khi đó em dùng thái độ gì đối với anh, trước tiên anh cần phải xác nhận rõ, rốt cuộc em có chỗ nào hấp dẫn mới có thể đi bước tiếp theo, đúng không?.”

“ Không đúng, có thành ý mà, giống như Lục Bảo Ny vậy, mặc kệ con đường phía trước như thế nào, đều dám theo đuổi.”

“ Bảo Ny đó là chết rồi mới hồi sinh. Anh đây là từ từ dây dưa với em, anh dây dưa quá tốt.”

“ Cùng với phụ nữ dây dưa, suy nghĩ này vốn không đúng đắn, không có trách nhiệm. Nếu không nắm chắc, không xác định được, vì sao còn mờ ám làm gì?.”

Mạnh Cổ lé mắt nhìn cô nửa ngày: “Trong đầu em đang suy nghĩ cái gì, rất rảnh rỗi sao? Mờ ám có thể do chúng ta khống chế được sao? Không có phụ nữ các em phối hợp, thì mờ ám sao có thể diễn ra? Còn chê anh không có trách nhiệm, em ném đá vào mặt hồ yên ả sau đó bỏ chạy, em có trách nhiệm sao? Anh nhớ lại những lúc em trêu chọc anh, quay đi một cái liền bày ra vẻ mặt vô tôi ‘ Em chưa làm gì cả ‘ nghĩ đến là anh thấy tức.”

“ Dù sao đàn ông các anh chơi trò chơi mập mờ là không đúng.” Trần Nhược Vũ nghĩ nửa ngày mới nghĩ ra câu để phản bác, mãi mới nói ra được câu ‘ dù sao ‘.

“ Vậy em cứ coi đàn ông là chiếc hố xí tắc đường ống đi.”

Anh còn để ý sao?

Bốp, Trần Nhược Vũ đánh ác bá tiên sinh một cái.

Trần Nhược Vũ không nghĩ tới, Chu Triết và Lục Bảo Ny không chỉ dừng lại ở đó, Chu Triết chạm chạp tới mức kinh động đến cả cha mẹ anh. Ngày đó, cha mẹ anh gọi tới thành phố A, nói rằng sẽ tới đó, còn tìm tới tận cửa nhà cô, hẹn cô đi ăn cơm.

Trần Nhược Vũ ngây ngẩn cả người, quả nhiên chuyện người khác không nên xen vào.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.