[Chạy Nạn Làm Giàu] Ta Dựa Vào Trăm Tỷ Vật Tư Kiều Dưỡng Chiến Thần Tàn Vương

Chương 4: Chương 4: Tạp chủng, tìm chết (1)




Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Đôi mắt kia như sao trời vỡ nát lóng lánh, mặc dù lúc này hắn vô cùng chật vật, cũng khiến người không thể xem nhẹ tồn tại của hắn.

Tô Oanh nhíu mày, người này cả người sát khí thiết huyết, khí thế rất cường đại.

Thân thể của hắn đã là nỏ mạnh hết đà, nhưng hắn lại có thể tỉnh lại ở dưới tình huống không có bất kì trị liệu gì, thật là lực ý chí đáng sợ.

Tiêu Tẫn đã đau đến không có bất luận cái gì tri giác, hắn lạnh lùng lườm Tô Oanh, nếu ánh mắt có thể giết người, Tô Oanh đã chết nhiều lần.

“Cút ngay!” Giọng nói khàn khàn, lại chứa khí thế lành lạnh không được xía vào.

Tay Tô Oanh hơi ngừng lại, mặt không biểu tình liếc thân thể tàn phá của hắn: “Hai đùi này của ngươi đã bắt đầu hư thối, nếu không xử lý thịt nát, ngươi sẽ chết.”

Tiêu Tẫn không dao động: “Cút, không cần để bổn vương nói lần thứ ba.”

Tô Oanh xuy một tiếc, trực tiếp ngồi xổm xuống ở trước người hắn: “Ta cũng là người có xương cứng, chuyện người khác không muốn để ta làm được, ta càng muốn làm.”

Nói xong, Tô Oanh cũng mặc kệ ánh mắt Tiêu Tẫn có phải có thể lăng trì nàng hay không, nàng trực tiếp cầm lấy dao phẫu thuật cạo thịt nát trên đùi Tiêu Tẫn xuống, nơi tốt chút đều cạo tới xương cốt, hai cái đùi đều nát thành như vậy mà người này còn có thể chống được đến bây giờ, nàng không thể không kính hắn là hán tử.

Tiêu Tẫn đau đến lưng đều mướt mồ hôi, nhưng hắn cũng chưa hừ một tiếng, chỉ cắn chặt răng lạnh lùng lườm Tô Oanh, hắn muốn nhìn, rốt cuộc nữ nhân này còn có thể chơi ra hoa chiêu gì.

Sau khi xử lý hai cái đùi sạch sẽ, Tô Oanh lại lấy ra chất dinh dưỡng tiếp viện và thuốc hạ sốt chuẩn bị cho hắn uống.

Nhưng Tiêu Tẫn lại cắn chặt răng, chết đều không há miệng.

Trước nay Tô Oanh đều không phải người có kiên nhẫn gì: “Sao, thế nào cũng phải dùng miệng ta bón vào miệng ngươi, ngươi mới bằng lòng há mồm có phải hay không?”

“Nhãi ranh, dám trộm lương khô, tìm chết!”

“A!”

Tiếng kêu non nớt thảm thiết hấp dẫn lực chú ý của Tô Oanh.

Nàng đứng dậy nhìn lại, đã phát hiện quan sai cách đó không xa đang giơ roi trong tay quất đánh đứa nhỏ trên mặt đất.

“Tễ nhi, Linh nhi!” Tiêu Tẫn mạnh mẽ chống đỡ thân thể trọng thương từ trên mặt đất ngồi dậy, nhìn tiểu nhân nhi bị quan sai đạp ngã xuống mặt đất, sát ý đáy mắt bùng nổ.

Lúc này Tô Oanh mới chú ý tới, đến bây giờ hai đứa nhỏ cũng chưa xuất hiện, nàng nhìn Tiêu Tẫn muốn từ trên mặt đất đứng lên, nhanh duỗi tay ấn hắn trở về.

“Ngươi đừng nhúc nhích, chân của ngươi vừa mới xử lý tốt, ngươi lộn xộn hai chân sẽ chịu tổn thương lần thứ hai.”

“Cút!”

Tô Oanh bị Tiêu Tẫn đẩy đến lảo đảo lui về phía sau một bước.

Nàng cũng bực mình, trực tiếp kéo mảnh vải trên người hắn xuống, trói hắn vào rễ cây phía sau: “Thành thật đợi ở chỗ này cho ta!” Nói xong, nàng xoay người đi về phía quan sai.

Dám khi dễ hài tử của bổn thiếu, tìm chết!

“Cẩu tạp chủng từ nơi nào tới, dám trộm thịt khô của lão tử, cũng không nhìn xem ngươi tính là cái thứ gì!”

Một chân quan sai đạp lên khuôn mặt nhỏ của Đại Bảo, thậm chí thô ráp đế giày của hắn đều lớn hơn mặt của Đại Bảo.

“Ca ca, ca ca, hu hu, không cần đánh ca ca, cầu xin các ngươi không cần đánh ca ca… A!” Nhị Bảo còn chưa nói xong, đã bị một chân của quan sai đá tới bên người Đại Bảo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.