Chạy Theo Hạnh Phúc

Chương 10: Chương 10




Hạ Viêm từng bước một đi đến bên giường, mỗi một bước đều giống như dẫm lên mộ con dao nhỏ, hơn nữa nhát dao kia lại từ lòng bàn chân cắm sâu vào trái tim anh.

Nhẹ nhàng ôm lấy cơ thể chồng chất vết thương của cô lên, dùng ga giường tỉ mỉ quấn cô lại từng chút một, ngồi xuống ôm lấy cô như là đang vuốt ve bảo bối quý giá nhất thế giới.

Ngoài cửa, Thiệu Tử Bác cung kính đứng đó, nhìn thấy hai người đi ra thì lặng yên đưa áo khoác trong tay che chắn cho An Hòa, đi theo Hạ Viêm vào trong thang máy.

“Thiệu, nhốt hết bọn người kia vào nhà giam, đừng giết ngay, tôi muốn đích thân ra tay!” Giọng nói của Hạ Viêm bình tĩnh đến đáng sợ.

Thiệu Tử Bác khiếp sợ, đã bao nhiêu năm Hạ Viêm chưa tự mình xử lí ai, anh ta không chút nghi ngờ đến khi Hạ Viêm ra tay, nguyện vọng lớn nhất của bọn người kia chính là cho chúng một cái chết nhẹ nhàng. Ánh mắt liếc nhìn người đang lộ ra khỏi ga giường trong vòng tay Hạ Viêm, ánh mắt Thiệu Tử Bác tối sầm lại, không ngờ tới cô bé này lại quan trọng với Hạ Viêm đến mức này.

Căn cứ có bệnh viện riêng của mình, trong đó đều là những tinh anh trong giới y học khắp thế giới được mời đến, nhưng mà đã sử dụng đội ngũ bác sĩ giỏi nhất cùng thiết bị hiện đại nhất cũng không thể giữ lại sinh mệnh nhỏ bé trong bụng An Hòa được.

Hạ Viêm tựa người vào bức tường bên ngoài phòng giải phẫu, đầu hơi rũ xuống nghe giọng nói lúc cao lúc thấp của viện trưởng báo cáo, đôi mắt không có tiêu cự nhìn chòng chọc xuống mặt đất.

Sau khi viện trưởng nơm nớp lo sợ nói xong, cả hành lang đều rơi vào trạng thái tĩnh mịch, không lâu sau, Hạ Viêm từ từ đứng thẳng dậy, từ trên cao nhìn chằm chằm xuống bác sĩ cùng nhân viên chăm sóc, bình tĩnh nói: “Vậy thì các người chôn cùng đứa bé đi!”

Vừa dứt lời thì mấy người đàn ông dáng người cao lớn đứng đó không xa đi tới, không nói một câu nào đã kéo mấy bác sĩ ra ngoài.

Thiệu Tử Bác thấy đau cả đầu, biết rõ bây giờ có ngăn cản cũng phí lời nhưng không ngăn cản thì không được, anh ta thở dài trong lòng, cả người cứng đờ đi đến trước mặt người đàn ông sắp sửa bộc phát: “Hạ tiên sinh, ngài không thể làm vậy được.”

Hạ Viêm vươn tay nắm chặt cổ áo Thiệu Tử Bác xốc anh đến trước mắt, cắn răng gằn từng chữ: “Ngăn cản…tôi…sẽ…phải…chết!”

Thiệu Tử Bác không biết nói gì nhìn lên trần nhà, An Hòa này rõ ràng không phải là hồng nhan tuyệt sắc gì nhưng lại là kẻ gây họa hơn bất kì hồng nhan nào.

“Nếu ngài giết hết bọn họ thì còn ai chữa bệnh cho An tiểu thư nữa? Huống hồ, cô ấy có thể chấp nhận việc ngài giết người lung tung như vậy sao?”

Sát khí hung ác của Hạ Viêm lập tức tiêu tan hơn phân nửa, bàn tay to lớn đẩy Thiệu Tử Bác ra, hừ lạnh một tiếng rồi đi vào phòng bệnh. Thiệu Tử Bác biết anh như vậy là đã đồng ý nên lập tức liếc mắt với sát thủ, lúc này mấy bác sĩ đã bị dọa đến khóc không thành tiếng nữa mới được buông ra.

Trong phòng bệnh, An Hòa lẳng lặng nằm trên giường bệnh mềm mại trắng noãn, khuôn mặt nhỏ nhắn còn trắng hơn cả ga giường, Hạ Viêm bước từng bước đi tới, lòng chưa bao giờ sợ hãi cùng đau đớn như vậy.

Thật ra anh biết mình đã chìm đắm từ lâu rồi, từ khi cô xuất hiện, lòng anh đã khác thường như vậy, làm sao mà anh không biết nguyên nhân vì sao chứ. Nhưng mà anh cũng biết loại người như mình không thể có nhược điểm như vậy, cách làm thông minh nhất chính là hủy diệt cô sớm một chút.

Nhưng anh lại thích nụ cười ngọt ngào khi cô đeo tạp dề nấu cơm cho anh, thích ngửi thấy hương thơm trên cơ thể cô, vuốt ve dáng ngủ bình yên của cô, thích cô biết rõ mình là hung thủ tạo nên bi kịch của cô nhưng vẫn dành cho anh một sự tín nhiệm đáng quý. Những thứ này của cô đã làm cho anh khó có thể dứt bỏ được.

Thật may, thật may anh không hủy diệt cô, anh không biết cô đã quan trọng với anh đến mức này. Hôm nay cô bị mất đi đứa con khiến cho anh đau khổ biết bao, anh không dám tưởng tượng nếu như tự tay anh hủy diệt cô, anh sẽ dùng thủ đoạn nào để giải tỏa nỗi đau của mình nữa.

“An Hòa…” Anh ngồi xuống giường bệnh của cô, cầm lấy tay cô nhẹ nhàng hôn một cái. Đã không có cách nào hủy diệt, vậy thì phải dốc hết cả cuộc đời để bảo vệ thôi!

***

An Hòa cảm thấy mình đang du đãng trong một không gian mơ hồ không rõ, ở đây không có đường đi cũng không có người, chỉ có khoảng trời vô biên, nhưng mà cô cũng không thấy sợ hãi, trong tiềm thức của cô lại cảm thấy có một người đang tồn tại trong linh hồn cô, đi cùng cô. Nhưng mà đi chưa được bao lâu đột nhiên bụng lại truyền đến một cơn đau âm ỉ, có cái gì đó đang rơi xuống, giống như muốn thoát ly khỏi thân thể của cô.

Càng ngày càng đau đớn, cô bắt đầu liều mạng kêu to lên, hy vọng có người tới cứu mình, nhưng mà bóng dáng mơ hồ kia lại không đáp lại cô. Cô đau đến nỗi muốn ngất đi, lúc cô tuyệt vọng sắp mất đi ý thức thì đột nhiên nghe thấy một giọng nói dịu dàng đang nói với cô: “Hòa Hòa đừng sợ, anh ở đây, vẫn luôn ở đây…”

Nỗi đau khổ chậm rãi giảm bớt trong tiếng nói kì lạ kia, thế giới mơ hồ trước mắt dần dần biến mất, An Hòa mở to mắt ra, trông thấy trần nhà màu trắng cùng một ngọn đèn màu da cam.

“Hòa Hòa…” Dường như Hạ Viêm sợ dọa đến cô nên rất cẩn thận gọi tên cô.

An Hòa nhìn sang, có hơi kinh ngạc, Hạ Viêm là người rất thích sạch sẽ, sao bây giờ lại có dáng vẻ lôi thôi lếch thếch thế này, cằm không được cạo râu, ánh mắt cũng tràn ngập tơ máu, áo sơ mi có nhiều nếp nhăn, giống như vài ngày không thay.

“Tôi ngủ bao lâu rồi?”

“Hai ngày rồi…Có thấy không thoải mái ở đâu không?”

An Hòa không nói gì, chỉ khẽ lắc đầu, im lặng nhắm mắt lại.

Lần đầu tiên Hạ Viêm có cảm giác không biết phải mở lời làm sao, nhẹ giọng hỏi: “Anh nói bọn họ hâm nóng cháo lại, em ăn một chút được không?”

“…”

Hạ Viêm hỏi vài lần không thấy trả lời nên thở dài, đứng lên đi ra ngoài, tiếp theo từ ngoài cửa truyền đến tiếng nói trầm thấp của anh, An Hòa kéo chăn qua che kín đầu, hiện giờ cô không muốn gặp anh, nghe thấy anh nói chút nào.

Một lát sau cửa lại được mở ra. An Hòa cho là anh quay lại nên tiếp tục che đầu giả vờ ngủ. Nhưng trong phòng lại vang lên một giọng nữ trong veo: “An Hòa, cậu đã tỉnh chưa?”

An Hòa kéo chăn mềm xuống, mở to mắt, nhìn thấy một cô gái mắt to đáng yêu đứng trước mặt mình, đúng là cô gái áo hồng hôm bị bắt cô đã gặp, cô nhớ cô ấy tên là Tiểu Ngôn.

“Tiểu Ngôn?”

“Đúng vậy, là mình đây! Sao cậu lại thế nào? Có muốn uống nước không?” Đổng Hâm Ngôn là một cô ái hoạt bát nhiệt tình, dù cho ở nơi này chịu rất nhiều thiệt thòi nhưng cũng không thể làm phai mờ hoàn toàn bản tính hồn nhiên.

“Ừm”

Đổng Hâm Ngôn rót một ly nước ấm, vịn lấy An Hòa, đút cho cô uống. Yết hầu An Hòa thông lại, cảm thấ thoải mái hơn một chút, hỏi cô: “Sao cậu lại ở trong này?”

“Người tên Hạ Viêm kia tìm được mình, nói sau này mình có thể ở đây với cậu. Hòa Hòa, cậu đã xảy ra chuyện gì vậy?” Tiểu Ngôn muốn nói lại thôi nhìn An Hòa, “Tại sao…tại sao…”

“Cái gì?”

Đổng Hâm Ngôn ấp úng một chút, cuối cùng nói: “Tại sao lại sảy thai? Cậu không uống thuốc tránh thai sao?”

An Hòa sửng sốt, “Cậu nói gì? Sảy…thai?”

Nhìn thấy thái độ của An Hòa, Đổng Hâm Ngôn kinh ngạc miệng há thành chữ “o”, “Trời ạ, cậu…cậu không biết sao? Anh ta không nói cho cậu biết sao?”

An Hòa run rẩy nắm chặt tay, nhắm mắt lại nói với Tiểu Ngôn: “Tiểu Ngôn, cậu gọi bác sĩ vào đây giúp mình.”

“Ừ…” Đổng Hâm Ngôn lảo đảo đi ra ngoài, hình như cô…đã gây họa rồi!

Không lâu sau, trên hành lang truyền đến tiếng bước chân mất trật tự. Cửa bị đẩy ra, An Hòa quay đầu sang, dẫn đầu là một người đàn ông tóc vàng, trông thấy An Hòa, anh ta mỉm cười, khóe miệng còn có hai lúm đồng tiền nhỏ như ẩn như hiện.

“Này! Tôi là David, là bác sĩ của cô.” người đàn ông tên là David vẻ mặt hứng thú đánh giá cô gái trước mặt, anh ta đang ở Mĩ chủ trì một hội nghị y thuật quan trọng vậy mà Hạ Viêm lại không hề quan tâm đến gọi anh ta về, uy hiếp nếu anh ta về muộn sẽ dùng chủy thủ đâm vào lỗ trên người anh ta.

Anh ta thật sự rất ngạc nhiên, đến tột cùng là loại phụ nữ nào mà có thể khiến cho Hạ Viêm khẩn trương như vậy.

Không ngờ tới lại chỉ là một cô nhóc yếu ớt chưa tới 20 tuổi. Nghe nói những ngày này Hạ Viêm sủng ái cô có thừa, nhưng mà số mệnh của đứa nhỏ này thật không tốt, không chỉ thiếu chút nữa bị người ta khi dễ, còn bị mất đi đứa con. Anh ta biết rõ Hạ Viêm không để ý đến đứa con lắm, nhưng mà với cô bé này mà nói thì không thể nghi ngờ là vết thương trí mạng. Cho nên Hạ Viêm yêu cầu tất cả mọi người không được phép nhắc tới việc này trước mặt cô.

“Tôi sảy thai?” An Hòa bình tĩnh hỏi.

Nụ cười nơi khóe miệng David cứng đờ, anh ta có một dự cảm không tốt, anh ta quay đầu nhìn về phía Tiểu Ngôn, nói: “Cô không nghe thấy lời dặn của Hạ tiên sinh sao?”

Tiểu Ngôn rụt rụt cổ, “Tôi…tôi…” Lúc ấy bởi vì cô nghe được chuyện này chỉ lo đau lòng, căn bản không nghe thấy Hạ Viêm nói gì.

Lúc này, cửa lại bị đẩy ra, Hạ Viêm đã thay quần áo giờ đang đứng trước cửa. David buông tay, bất đắc dĩ nói: “Cô ấy biết rồi…”

Ánh mắt sắc bén của Hạ Viêm liếc về phía Tiểu Ngôn, thân thể Tiểu Ngôn run lên, chốc lát lại ngẩng đầu lên, đôi mắt trong suốt nhìn thẳng về phía Hạ Viêm, lớn tiếng nói: “Sớm muộn gì thì cậu ấy cũng biết thôi, biết muộn không bằng biết sớm, đó là con của cậu ấy, cậu ấy có quyền được buồn bã đau đớn vì nó chứ…”

“Câm miệng cho tôi!” Một người đàn ông giận dữ gầm lêm, Tiểu Ngôn sợ tới mức không nói nên lời.

Người rống lên không phải là Hạ Viêm mà là Thiệu Tử Bác, anh ta đi đến trước mặt Tiểu Ngôn, bàn tay to lớn bắt lấy cổ cô, ánh mắt hung ác. Tiểu Ngôn liều mạng giãy giụa, cảm giác không thể thở được khiến cô sợ hãi, từng giọt nước mắt to như hạt đậu rơi trên mu bàn tay của Thiệu Tử Bác, khiến cho anh đau đớn.

An Hòa gấp gáp vén chăn lên, lảo đảo đi xuống giường, Hạ Viêm nhanh tay lẹ mắt đè cô lại, “Anh định làm gì thế?”

An Hòa không để ý đến lời anh nói, quát Thiệu Tử Bác, “Anh buông cậu ấy ra, buông cậu ấy ra!”

Hạ Viêm liếc nhìn sang hướng đó, thấp giọng ra lệnh: “Thiệu, buông ra!”

Thiệu Tử Bác nghe vậy thì thứ buông ra không chỉ có tay mà còn là trái tim dường như sắp nhảy ra khỏi cổ họng. Anh ta sợ Hạ Viêm ra lệnh một tiếng thì cô ấy sẽ bị giải quyết ngay lập tức, ngay cả nói một câu cuối cùng cũng không kịp.

Chân Tiểu Ngôn như nhũn ra, ngã ngồi dưới đất yên lặng rơi nước mắt vuốt ve đầu gối. Thiệu Tử Bác thấy cô ngay cả nhìn mình cũng không dám thì trong lòng biết cô đã hiểu lầm, nhưng mà lúc này một câu anh cũng không nói nên lời.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.