Chạy Theo Hạnh Phúc

Chương 12: Chương 12




Trong phòng ngủ rộng rãi sáng ngời, trên chiếc giường mềm mại xa hoa, lúc này một đôi nam nữ đang quấn quýt lấy nhau, liều chết triền miên. Ga giường màu đen quấn quanh cô gái nằm phía dưới trắng như tuyết, người đàn ông phía trên dùng răng cắn một góc ga giường, từ từ kéo xuống, để lộ ra hai ** nhỏ nhắn của cô gái.

Lúc Hạ Viêm đặt mình lên bỗng nhiên phát hiện nhiệt độ cơ thể cô cao một cách lạ thường, anh dừng động tác lại, nhìn cô gái nằm dưới với đôi mắt sương mù, lo lắng nói: “Hòa Hòa, em đang sốt cao…”

An Hòa duỗi cánh ta mảnh khảnh ra, vẻ một vòng quanh cổ Hạ Viêm, kéo đầu anh xuống, hôn lên môi. Hạ Viêm thở dài, há miệng trằn trọc hút lấy chiếc lưỡi thơm ngát của cô.

Một lúc sau, rốt cuộc An Hòa cũng thỏa mãn, thở nhẹ buông tay ra, Hạ Viêm sờ trán cô, nhẹ giọng mắng: “Đến bệnh viện tiêm thuốc trước, được không?”

An Hòa khẽ hôn lên bờ môi khiêu gợi của người đàn ông, thủ thỉ: “Không cần đâu…”

Hạ Viêm vẫn rất lo lắng, thân thể cô vẫn chưa khôi phục lại hoàn toàn, ban ngày truyền nước biển, lúc này thân thể lại bắt đầu nóng lên, nếu không đến bệnh viện thì sẽ càng lúc càng sốt cao hơn.

“Ngoan nào, đứng dậy mặc quần áo…” Hạ Viêm vẫn kiên trì, nhanh chóng đứng thẳng dậy, nhặt áo sơ mi trên đầu giường mặc vào.

Tay trái của anh quấn băng gạc nhưng không ảnh hưởng chút nào đến động tác cài cúc áo thành thục ưu nhã của anh, An Hòa nhìn theo động tác của anh, không biết sao bỗng nhiên lại bật khóc. Hạ Viêm cứng đờ, cúi đầu nhìn bé cưng trắng trẻo hồng hào đang khóc rất thương tâm, cõi lòng kiên cường cũng trở nên mềm như sợi chỉ.

“Được rồi được rồi, không đến bệnh viên nữa, nhưng nhất định phải uống thuốc, được không?” Hạ Viêm không thèm cài hai nút cuối cùng nữa, cúi đầu trấn an con mèo nhỏ đang kích động.

An Hòa mở mắt ra, đôi mắt to ướt sũng khiến Hạ Viêm cực kì đau lòng, vội vàng khẽ dỗ dành. An Hòa nhìn xương quai xanh ẩn sau cổ áo màu đen mở toang của người đàn ông trước mặt, đường cong cơ thể duyên dáng, không tình nguyện đồng ý: “Ừm…”

Hạ Viêm vội vàng tìm lấy điện thoại ra, bấm điện thoại gọi David.

Lúc này doctor David vô địch dũng mãnh của chúng ta đang ở trong phòng tắm nhiệt tình vuốt ve mĩ nữ đưa từ Mĩ tới đây.

Đột nhiên tiếng chuông điện thoại vang lên phá vỡ tiếng hô cuồng nhiệt trong phòng, David nghiến nghiến răng, buông người trong lòng ra. Đây là số điện thoại riêng của mấy người bọn họ, đây cũng là tiếng chuông dành riêng cho Hạ Viêm.

“Daivid mau qua nhà tôi…” Giọng nói của Hạ Viêm rất đau thương.

Vốn Daivid quyết định sẽ nghiêm túc kháng nghị vì bị quấy rầy chuyện tốt nhưng mà hình như đã xảy ra chuyện gì đó, dáng vẻ vô cùng khó chịu, anh ta không nói hai lời bắt đầu mặc quần áo vào.

Hạ Viêm lại dùng giọng nói đau thương bổ sung thêm một câu, “Mang theo ít thuốc hạ sốt…đang sốt…”

David hoảng sợ, anh ta biết Hạ Viêm gần 29 năm, chưa từng thấy anh bị bệnh lần nào, cho dù có ho khan cũng tự khỏi.

Dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới biệt thự của Hạ Viêm, ngay cả cửa David cũng không kịp gõ đã xông thẳng vào.

…rồi mới…hóa đá tại chỗ.

Trên ghế salon, lúc này thủ lĩnh đại nhân thân ái của anh ta đang dùng giọng nói dịu dàng chảy nước dỗ dành một cô nhóc mặc áo sơ mi nam đang nằm trên đầu gối…húp cháo.

Chỉ thấy người đàn ông luôn cao không với tới được người khác kính ngưỡng, dùng đôi tay đã quen với súng ống vũ khí múc một muỗng cháo nhỏ, muỗng cháo ngọt ngào thơm lừng, đặt lên môi mình thổi vài cái sau đó nhẹ nhàng đưa đến môi mình, cảm thấy nhiệt độ vừa phải mới đưa đến bên miệng cô nhóc kia, khẽ nói: “Ngoan, há miệng ra…”

Doctor David rớt cả cằm!

“Anh…anh anh anh không phải đang sốt sao?” David như đang phát hiện ra mình bị đùa giỡn, bất chấp cài gì là lễ tiết, chỉ thẳng vào Hạ Viêm la lớn.

Hạ Viêm không thèm để ý đến con người đang phẫn nộ này, nhẹ nhàng nói: “Tôi có nói chủ ngữ sao?”

Anh nói rất đúng “Mang theo một ít thuốc hạ suốt…đang sốt…”, hình như đúng là không có chủ ngữ.

David rất ảo nảo. Anh ta thật là ngu xuẩn, cô nhóc kia vừa mới rơi xuống biển, thân thể vốn đã yếu ớt như vậy, không sốt mới là lạ. Sao anh ta lại tưởng Hạ Viêm bị sốt cơ chứ, quả nhiên là tinh trình lên não, tư duy hỗn loạn.

Anh ta căm tức nhìn lướt qua hai người đang quấn lấy nhau, vừa nãy còn ngươi chết ta sống, hận không thể lấy cái chết tạ tội, lúc này lại làm như không có chuyện gì xảy ra. Quả nhiên là người đang yêu não đều không bình thường!

Ngay cả phòng khách cũng không thèm vào, David ném bao thuốc lên tủ giày, không nói một câu nào cũng không thèm liếc nhìn hai người kia, xoay người bỏ đi!

Đút hết cháo, Hạ Viêm lấy mu bàn tay xoa xoa vết thương nơi khóe miệng An Hòa, đứng dậy đi đến tủ giày lấy gói thuốc, tìm thuốc hạ sốt.

An Hòa nằm trên ghế sofa, lẳng lặng nhìn Hạ Viêm đi vào nhà bếp lấy nước cho cô, đường cong bên mặt anh rất nhu hòa, ngoại hình tuấn mĩ, lúc ở cùng cô anh luôn cố gắng thu hồi hơi thở âm u của mình lại, có đôi khi cô nghĩ trên thế giới này tại sao lại có một người đàn ông tốt như vậy. Anh như thế, rốt cuộc mình nên yêu hay không yêu đây?

Cô có một người bạn trai thanh mai trúc mã, đối xử với cô vô cùng tốt, thật ra ngoại hình cũng không thua kém gì Hạ Viêm, điểm khác biệt chính là Hạ Viêm cực kì bí ẩn, lạnh lùng tàn nhẫn làm cho anh càng tao nhã vô song, nhưng Trình Liệt lại là một thiếu niên giống như một bông hoa hướng dương, tính tình lạc quan bồng bột, ngọc thụ lâm phong.

Đột nhiên cô nhớ tới lời Thiệu Tử Bác đã nói trong hoa viên của bệnh viện, “Anh ấy luôn là người lạnh lùng như vậy, từ sau khi ba mẹ qua đời, tình cảm đối với anh ấy mà nói là một việc khó khăn biết bao.”

“Hạ Viêm có một đứa em trai, tên là Hạ Sí, từ sau khi ba mẹ qua đời Hạ Viêm đưa Hạ Sí đến một trường học nội trú ở nước ngoài, thay đổi tên tuổi danh phận cho cậu ấy, trong 12 năm, anh ấy chỉ đến thăm Hạ Sí một lần. Có lần Hạ Sí bị tai nạn xe cộ, mất máu quá nhiều nhưng nhóm máu của bọn họ lại rất đặc biệt, lúc ấy Hạ Viêm đã bỏ hết mọi việc bay đến đấy, truyền cho Hạ Sí 600cc máu. Khi đó Hạ Sí mới biết được cậu ấy có được bao nhiêu tình yêu của anh trai mình…”

“Hạ Viêm không biểu đạt tình cảm của mình nhưng anh ấy biết hành động. Anh ấy rất yêu con của hai người…Thậm chí còn đau đớn hơn cả cô, anh ấy chọn một nơi có phong cảnh đẹp nhất trên đảo cho đứa bé, an táng nó, trong hũ tro cốt anh ấy đã viết cho đứa bé một bức thư, tôi không biết nội dung là gì nhưng anh ấy đã viết suốt cả một đêm…”

“Cô có thể không tha thứ cho anh ấy, khiến cho anh ấy sống không bằng chết, nhưng các người sống trong cuộc sống hoàn mĩ vĩnh viễn cũng không hiểu cuộc sống của những người trong bóng tối như chúng tôi, thật ra cũng rất muốn hướng tới ánh sáng…”

Cô nhớ rõ mình đã từng hỏi Thiệu Tử Bác, nếu đã không thích cuộc sống như vậy thì vì sao còn muốn tiếp tục.

Thiệu Tử Bác cười khẽ, “Đã bước vào thì sẽ không dễ dàng rời bỏ như vậy, muốn thoát ly, nhất định phải giác ngộ được cái chết!”(sẵn sàng đón nhận cái chết bất cứ lúc nào)

Cô không hiểu nhưng đột nhiên lại có thể lí giải được tâm tình của bọn họ. Nhưng một khi đã hiểu được Hạ Viêm cô lại thấy bi thương như vậy, lúc trước cô còn đổ hết tất cả lên người Hạ Viêm, định dùng cả cuộc đời này nguyền rủa anh để chống đỡ cho cuộc sống của mình, nhưng tất cả cái cớ ấy đều không tồn tại.

Cho nên ngày hôm đó có đã sụp đổ. Chạy đến bờ biển dìm cả người mình trong nước, ý muốn dùng nước biển lạnh như băng đóng băng nỗi đau của mình…

Đôi chân ngọc trắng nõn tinh tế đặt trên tấm thảm trắng, không một tiếng động, An Hòa nhẹ nhàng đi đên sau lưng Hạ Viêm, vươn tay ôm lấy eo của anh, khuôn mặt nhỏ nhán áp vào lưng anh. Hạ Viêm cũng không giật mình vì cô đột nhiên xuất hiện, sớm đã biết cô đi đến phía sau anh, hơi nghiêng đầu qua, chờ đợi.

“…Hạ Viêm…chúng ta hẹn hò đi…” Dù cho không thể ở bên nhau nhưng cuối cùng em cũng không muốn để lại cho anh nỗi bi thương, em không biết như vậy có phải là tình yêu hay không, em thật sự đau lòng cho anh, để lại một chút kí ức tốt đẹp cho anh, muốn cho anh biết em cũng đã từng rất quan tâm đến anh…

Thân thể Hạ VIêm rõ ràng đang cứng đờ.

Giải thích một chút về tên của 2 anh em nam 9 nhá: Viêm có nghĩa là “nóng”, còn Sí là “rực cháy”, hai anh em nhà này động vào là bỏng tay đấy @@


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.