Chạy Theo Hạnh Phúc

Chương 25: Chương 25




Sáng sớm thứ sáu, ngoài cửa sổ bầu trời rét mướt, từng cơn gió lạnh thấu xương tràn vào cửa sổ nhưng lại không thể mang đi sự ấm áp yên lặng trong phòng. Buổi sáng An Hòa không đóng cửa, nằm ổ trên giường, Hạ Viêm rảnh rỗi thấy cô không dậy nên anh cũng lười dậy, từ phía sau ôm lấy eo cô, nhắm mắt lại hưởng thụ một buổi sáng tốt đẹp.

“Này, cuối tuần này hẹn anh trai em cùng đi ăn cơm không?” Vài ngày trước đến Italy cô đã nói dối với anh hai là cùng bạn học đi ra ngoài tìm hiểu văn hòa dân tộc, trong lòng luôn băn khoăn muốn khai báo chuyện với Hạ Viêm sớm một chút, như vậy cảm giác tội lỗi trong lòng cũng nhẹ hơn một chút.

Hạ Viêm nhắm mắt lại dùng mũi hừ một tiếng, bàn tay đặt trên lưng cô lại bắt đầu không thành thật, bắt đầu dao động theo những đường cong trước ngực cô.

Không hài lòng với tiếng hừ kia của anh, An Hòa đập bộp vào anh tay một cái, uốn éo trong lồng ngực anh quay người về phía anh, “Anh có ý gì đây? Trước đây không phải đã nói sẽ ngả bài với anh ấy sao?”

Tâm trí của Hạ Viêm vốn đặt trong ở chăn, thật ra cũng không chú ý cô nói gì, thấy cô bĩu môi không vui, anh sáp lại gần hôn chụt một cái, vội vàng tự cứu mình, “Anh sợ anh hai em không hài lòng về anh, anh căng thẳng.”

An Hòa hung dữ nhéo anh một cái, người khác nhìn thấy anh không căng thẳng là đã cảm ơn trời đất rồi, có thiên tài mới tin anh sẽ căng thẳng vì người khác.

Hạ Viêm vẫn mặt dày sáp tới, liếm liếm khuôn mặt no mềm của cô, cười xấu xa, “Cục cưng, muốn…”

“Không được!” Tối qua anh ỷ sáng nay cô không phải lên lớp nên gặm nhắm cô đến sáng, xương cốt cô đã rã rời hết cả.

“Nhưng mà… rất khó chịu mà…” Anh kéo bàn tay nhỏ bé của cô đặt vào bên dưới, vuốt ve vật nóng đang phấn chấn tinh thần vào buổi sáng.

An Hòa bi ai nhìn trời, “Lúc này mới mấy giờ hả? Làm sao anh lại…”

Hạ Viêm thấy cô hơi buông lỏng nên xốc ga giường lên, xoay người áp lên người cô, “Cục cưng à thể lực của em quá kém, phải vận động nhiều một chút mới khỏe được.” Nói rồi ngón tay thon dài mạnh mẽ xâm nhập vào giữa hai đùi An Hòa, một tay mơn trớn nơi ướt át của cô, một tay xâm nhập vào trong.

“Ái…anh nhẹ một chút…em đau.”

Hạ Viêm ngừng động tác, nhíu mày suy tư một chút, một lát sau lại nhướng mày lên cười. Rời khỏi thân thể của cô, thân hình cao lớn khẽ nhúc nhích, sau đó từng nụ hôn mềm nhẹ rơi xuống trước ngực cô.

“Ừm…đừng…em vẫn chưa chuẩn bị tốt.” An Hòa không thể chịu được anh làm như vậy, khiến cho cô không thể khổng chế được cảm xúc, mỗi lần anh như vậy cô đều cảm thấy một giây sau mình sẽ hư hỏng mà cầu khẩn anh.

Nhưng mà Hạ Viêm không để ý đến lời kháng nghị của cô, đầu lưỡi trơn trượt lần theo đường cong xinh đẹp của cô đi xuống, ven đường để lại những vệt nước sáng loáng.

“Không!” An Hòa cong eo lên, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy tóc người đàn ông kia, không cho phép anh tiếp tục. Hạ Viêm dùng mũi thân mật cọ cọ vào nơi đỏ tươi mềm mại kia, sau đó giãy ra khỏi tay cô, miệng ngậm chặt.

An Hòa sao có thể chịu được hành động này, tay chân đạp loạn xạ trên không trung, Hạ Viêm vươn tay ra giữ chặt tay chân đang lộn xộn của cô, đầu lưỡi xông thẳng vào, không ngừng ra vào không gian nhỏ hẹp mềm mại của cô.

Cuối cùng, dưới sự yêu thương của anh cô đạt được cao trào lần thứ nhất trong ngày hôm nay, cả thân thể nhỏ bé run lên như lá rụng trong gió, thấy thể Hạ Viêm quả nhiên muốn bật cười.

Hạ Viêm bò lên, dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn cô, “Đây không phải đã chuẩn bị xong rồi sao, em xem thật…”

An Hòa cắn lên cằm của anh một ngụm. Trong chớp mắt, Hạ Viêm hạ người ngay ngắn tiến vào thân thể của cô, “Cục cưng…cục cưng.”

An Hòa bị sự va chạm này khiến cho thiếu chút nữa hụt hơi, nghe vậy tức giận kêu lên: “Lưu manh! Đồ lưu manh!”

Hạ Viêm ôm lấy cặp mông của cô nhấc lên trên, thẳng lưng di chuyển, nghe thấy cô nói mình lưu manh vẻ mặt lại rất hưởng thụ, “Ừ, ở nhà xưng hô thế này rất thân mật nhỉ.”

Da mặt người này dày, quả thật dày không giới hạn!

Ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu rọi vào phòng, vẻ lạnh lẽo âm u bị ngăn cách bên ngoài, chỉ còn lại ánh sáng ôn hòa, trên giường hai người yêu nhau đang thân mật ôm ấp lại không hề mang một vẻ *** nào, ngược lại khiến cho người ta cảm thấy rất uyển chuyển xinh đẹp.

Chỉ có An Hòa biết rõ người này chỉ xinh đẹp ở vẻ bề ngoài, còn bên trong lại cất giấu một bụng hèn mọn bỉ ổi.

Hạ Viêm mặc kệ cô chửi anh thế nào, động tác ngày càng mạnh mẽ, cuối cùng anh ôm lấy cô, nâng cặp mông của cô lên đi tới đi lui trong phòng.

An Hòa đã đạt đến cao trào một lần nhưng mà người đàn ông này trong lúc cô đang co rút lại ôm lấy cô chống lên tường, hai chân đặt trên vai mình, mạnh mẽ ra vào.

“A…” Tư thế này xâm nhập sâu hơn bất kì tư thế nào, mỗi một lần đều xuyên thủng cô, cũng làm cho toàn thân cô tê dại.

“Đừng mà…hic hic…” cô kêu khóc, độ khó cao như vậy khiến cô phải dốc sức mới nói được, mà cũng chỉ có thể đứt quãng cầu xin, “Viêm…hic…anh hãy…tha cho em đi…”

Người đàn ông đang hưng phấn kia làm sao chịu… (ghê quá lượt bỏ!!!!!!!)

Đến khi An Hòa ngất đi Hạ Viêm mới thỏa mãn ngừng tay, ôm lấy cô phun ra.

Nhưng buổi sáng là thời điểm đàn ông cực kì có tinh lực, căn bản Hạ Viêm không có ý định một lần đã ngừng lại, ngón tay thon dài chen vào nơi ướt át kia, An Hòa mẫm cảm run lên, chậm rãi mở mắt ra. Cảm giác được anh đã chen vào trong, cô không còn sức mắng anh: “Anh còn lộn xộn nữa?!”

Hạ Viêm cười xa xấu nói: “Bên ngoài tuyết rơi, hôm nay chúng ta ở nhà cả ngày được không?”

An Hòa nghe vậy thì nhìn về phía cửa sổ, quả nhiên ngạc nhiên mừng rỡ phát hiện bầu trời lúc này giống như một cái chăn thật lớn bị xé nát, những sợi bông trắng nõn tuôn rơi xuống mặt đất. Gió lớn thổi mạnh khiến cho những bông tuyết đánh váo cửa sổ, không thể chờ đợi được muốn chui vào.

Nắng sớm ngày đông lạnh như băng nhưng tất cả đều bị cách trở ngoài cửa sổ, chỉ chừa lại một tia sáng bạc xinh đẹp tinh tế.

Hai người đều quên động tác kia, Hạ Viêm có chút si mê nhìn nụ cười của cô, cô không có khuôn mặt khuynh thành nhưng trong lòng anh lại tao nhã tuyệt thế không gì sánh kịp.

Rốt cuộc không thể làm thêm lần nào nữa, An Hòa thừa dịp anh mềm lòng thì xoay người quấn mình vào tấm chăn mềm trốn vào góc giường, cười hì hì nhìn người nào đó còn chưa thỏa mãn. Hạ Viêm vò vò tóc, bất đắc dĩ vén chăn lên xuống giường, dùng ga giường quấn An Hòa lại, ôm cô vào nhà tắm.

Nhưng mà một tiếng sau khi hai người ra khỏi nhà tắm, người cười hì hì lại biến thành Hạ Viêm, vẻ mặt buồn bực đổi thành An Hòa. Cô gái nhỏ nào đó đang buồn bực nằm trên giường nghỉ ngơi một lát mới động đậy được, chống giường ngồi xuống, có thể nào cũng không thèm để ý đến người nào đó vừa chọc giận cô, chụp lấy quần áo đi chân trần ra khỏi phòng tìm nước uống.

Nhưng vừa ra khỏi cửa thì bước chân đột nhiên ngừng lại, miệng An Hòa há hốc kinh hãi nhìn mấy người đang ngồi trên ghế safa trong phòng khách. Hiển nhiên bọn họ đều đã ngồi rất lâu rồi, lúc này cả đám đang dùng nụ cười cùng ánh mắt mập mờ nhìn cô.

Nương theo ánh mắt của bọn họ cúi đầu xuống, trong nháy mắt cả người hóa đá!

Bùm~~~

Dáng người lung linh hấp dẫn được bao bọc bởi chiếc áo sơ mi rộng thùng thình của Hạ Viêm, mặc dù tối màu nhưng lại mang một vẻ gợi cảm mị hoặc khác, lại tăng thêm làn da trắng nõn lộ ra ngoài của cô, lại còn có những dấu hôn của Hạ Viêm để lại.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của An Hòa đỏ bừng, nước cũng không uống, xoay người luống cuống chân tay mở cửa chạy vào, tốc độ cực kì nhanh làm cho người ta líu lưỡi.

Thiệu Tử Bác nhìn nhìn, bắt đầu đếm ngược, “5,4,3…”

Còn hai giây nữa chưa đếm, trong phòng ngủ liền truyền tới âm thanh binh binh bang bang, xen lẫn tiếng kêu kinh hãi của người đàn ông, “Cục cưng, đừng đá mà đau chân…”

Đại ca của bọn họ…bị bạo hành gia đình!

Lại một lát sau, đại ca bị bạo hành gia đình thương tích đầy mình chật vật lăn ra khỏi phòng, cửa phòng khép lại khi chỉ cách chóp mũi của anh 1mm, phát ra tiếng vang chấn động, trái tim nhỏ bé của vài người trong phòng khách cũng run theo.

Hạ Viêm đứng trước cửa gõ vài cái, cao giọng nói: “Bà xã, hết giận rồi thì ra ăn cơm nha.” Trong phòng lại truyền đến tiếng vỡ vụn, Hạ Viêm cười cười, run rẩy mở nút áo sơ mi mặc vào, vò vò tóc đi ra phòng khách ngồi xuống ghế sofa, không nhịn được nói: “Nhìn cái gì mà nhìn? Chưa thấy bao giờ à?”

Mọi người đồng thời lắc đầu, chưa thấy bao giờ!

David lên mặt cảm khái một tiếng, “Đây là thê nô trong lời đồn sao…”

Mọi người trầm mặc, nhưng thái độ cũng rất đồng ý.

Hạ Viêm thưởng cho mỗi người một cái tát: “Ai cho các cậu vào? Muốn chết phải không?” Mấy cái tên khốn khiếp này, quá không có lễ phép, lần nào vào nhà anh cũng không gõ cửa!

Bác sĩ Daivid đại biểu cho nhân dân xoa xoa tay cười làm lành: “Hì hì hì… Không phải chúng em đói bụng tìm đến đây ăn cơm sao, ở đây chỉ có chị dâu của chúng ta biết nấu cơm thôi, nấu cơm còn ngon vô cùng nữa chứ, cho nên…Ai biết được giữa trưa rồi mà hai người còn ở trong phòng bày trận đánh nhau.”

Hạ Viêm lạnh lùng quét mắt qua nhìn anh ta một cái, “Dưới lầu có nhà hàng!”

“Những món kia ăn chán lắm, làm sao ngon bằng thịt kho tàu của chị dâu được?!”

Mấy tên ăn theo kia cũng tiếp tục tỏ vẻ nhất trí với đồng chí David, hiển nhiên, bọn họ đã đề cử đồng chí David hoạt bát làm quan tiên phong cho bọn họ…à…tên dân gian gọi đó là bia đỡ đạn!

Nhưng mà đại khái là đồng chí David vẫn chưa hề nhận ra điều này.

Hạ Viêm bỗng vặn vặn cổ tay, thuận miệng nói: “À? Cho nên cậu tính mỗi ngày đều qua đây ăn cơm?”

Thiệu Tử Bác và J có tính cảnh giác mạnh mẽ rất ăn ý lùi xa ra cách Hạ Viêm một khoảng xa nhất có thể, mà trong đầu người nào đó vẫn còn hình ảnh hương vị món thịt kho tàu lần trước An Hòa đã nấu nên không cảm giác được bất kì nguy cơ nào, nghe thấy Hạ Viêm hỏi vậy, anh ta không nghĩ ngợi gì trả lời ngay: “Đúng thế!”

Thiệu Tử Bác cùng J đồng loạt làm dấu chữ thập trên ngực, không tiếng động nói thầm hai chữ: “Amen!”

Hạ Viêm vặn vặn cổ tay, ngón tay thon dài đã vang lên tiếng của cả băng đạn, giọng nói của anh cực kì nguy hiểm: “Vậy sao?”

Rốt cuộc người nào đó nhận thấy không ổn nên thoáng cái nhảy dựng lên, hai tay làm động tác phòng thủ: “Đại ca…đừng…em nói đùa thôi, hì hì…hì hì…Em đây sẽ biến ngay, biến ngay đây…” Nói xong dáng vẻ xun xoe chạy như điên ra cửa. Thiệu Tử Bác cùng J đã sớm độn thổ.

Nói giỡn sao, vì thịt kho tàu mà trả giá bằng cái mạng nhỏ, thật là không đáng nha!

Hạ Viêm đứng sau rất hài lòng gật đầu, rất tốt, xem như anh vẫn còn uy nghiêm!

Chiều chủ nhật, tuyết rơi hai ngày rốt cuộc cũng ngừng, ánh nắng mặt trời ấm áp chiếu lên những bông tuyết trắng thuần, những bông tuyết tản ra ánh sáng nhạt như kim cương, trong trẻo âm trầm mà lại dìu dịu. Ăn sáng xong, An Hòa mặc áo lông kéo Hạ Viêm ra ngoài.

Tối nay bọn họ hẹn An Vũ ra ngoài ăn cơm, hôm nay An Hòa lục tung phòng chứa quần áo mấy lần cũng không tìm thấy một màu nào khác ngoài màu đen trong tủ quần áo của Hạ Viêm. Tuy cô thừa nhận anh mặc màu đen thật sự rất đẹp cũng rất hợp nhưng màu đen quá nặng nề nghiêm túc, khiến cho Hạ Viêm có cảm giác xa cách, cho nên cô quyết định phải mua cho anh vài bộ quần áo trông phải trẻ trung tươi tắn lại khí chất.

Hạ Viêm mở cửa chiếc lp 700-4 chở An Hòa chạy đến đại lộ số 5 Manhattan. Ngày bình thường, Hạ Viêm không kén chọn quần áo, cùng không bao giờ dạo phố mua quần áo, trước kia quần áo của anh đều do chuyên gia may, anh chỉ tự đi mua quần áo có một lần nhưng lần đó mấy cửa hàng quần áo kia cũng đưa tới cho anh. Thật ra anh cũng không hứng thú với mấy chỗ bán quần áo ồn ào này, nhưng anh lại rất hưng phấn đi cùng cô tới đây, anh thích cùng cô làm những việc bình thường.

Tùy tiện tìm đại một chỗ ngừng xe, Hạ Viêm quay sang kéo khóa áo lên cho An Hòa, quàng khăng quàng cổ lại cho cô, cuối cùng An Hòa chịu không nổi lầm bầm: “Không lạnh mà, giống chim cánh cụt quá đi.”

Hạ Viêm hôn nhẹ lên tóc cô, dịu dàng nói: “Nghe lời.”

Những ngày này, trừ thời gian anh bị thương, thật ra vẫn là Hạ Viêm chăm sóc cho An Hòa nhiều hơn, đặc biệt là khi trời lạnh, mỗi lần ra ngoài anh đều trùm cho An Hòa ba lớp trong ba lớp ngoài. Anh vẫn chưa quên khi đó bị mất đi đứa bé cùng với sau khi cô sảy thai cô lại nhảy xuống biển tự sát nên vẫn thường hay bị đau bụng dữ dội. Đó là nỗi đau không thể chạm tới trong lòng anh.

Hôm nay là cuối tuần, bãi đỗ xe rất động người ra vào, bảo vệ An Hòa trong ngực, hai người cùng đi về phía thang máy. Vừa đi được hơn 20m thì bãi đỗ xe vang lên một tiếng “phanh…” của xe chạm vào nhau. Còi báo động xe lập tức vang lên.

An Hòa hiếu kì quay đầu lại, muốn nhìn xem chủ xe nào xui xẻo như vậy, tập trung nhìn kĩ rồi sợ hãi kêu thảm thiết: “Á….xe!”

Hạ Viêm xoay người lại nhìn, bãi đỗ xe to như vậy, mấy trăm chiếc xe, cái cần chết không chết lại đụng phải ngay chiếc xe thể thao màu bạc sang trọng bảnh bao của Hạ Viêm.

An Hòa kéo tay Hạ Viêm chạy trở lại.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.