Chạy Theo Hạnh Phúc

Chương 32: Chương 32




Cùng ngày tin tức tin ổ chức sát thủ lớn nhất thế giới đổi chủ được phát ra đã dẫn tới một chấn động thật lớn, những người có chút giao tình với Hạ Viêm gọi điện hoải thăm, nhưng Hạ Viêm một cuộc điện thoại cũng không nhận, đến ngày hôm sau họ liền chào đón ba đội ngũ của một bang phái bậc trung của New York.

Hạ Viêm từng nhận một nhiệm vụ ám sát, mục tiêu chính là lão đại của đối phương. Đương nhiên là nhiệm vụ hoàn thành mỹ mãn.

Vào lúc chạng vạng, Hạ Viêm cùng David, J đứng ở vườn hoa dưới lầu, khẽ nhíu mày hối hận với sách lược sai lầm của mình, anh không nghĩ tới sẽ đến nhanh như thế, nhóm “Ám lưu”chiều mai mới có thể tới, hiện tại bọn họ chỉ có ba người, cái tên họ Thiệu vào thời điểm này còn chạy mất. Tuy rằng bọn họ tự tin vào thân thủ của mình nhưng đối phương người nhiều, chỉ sợ là hôm nay sẽ có một trận đánh ác liệt.

Lúc này anh nghĩ hi vọng An Hòa tan học muộn một chút, đừng trở về sớm như thế.

Loại việc bang phái kéo bè kéo lũ đánh nhau, ở Mỹ khi có chuyện đó xảy ra thì đều không diễn ra công khai mà bình thường đều xẩy ra khi màn đêm buông xuống, ở một nơi mờ tối nào đó như ngõ nhỏ tắt đèn hoặc bên ngoài quán bar. Hạ Viêm nghĩ chuyện này lên xử lý êm đẹp một chút, đặc biệt là ở nước Mỹ này, tốt nhất là có thể tự mình giải quyết, không kinh động đến cảnh sát, nếu không khi chuyện trở nên phiền toái huyên náo quá cũng sẽ không tốt lắm.

Nhưng mà đối phương lại không chú ý đến điều đó, một số đông người đã tụ tập cách vườn hoa nhà Hạ Viêm không xa, vận sức chờ phát động.

David bĩu môi, “Tin tức khá nhạy bén, nhanh như thế đã nghe tới nơi này....aizz!! những ngày an nhàn giờ chỉ sợ đi đứng cũng không được thoải mái rồi...”

J không nói nhảm như thế, đứng bên cạnh Hạ Viêm, quay khẩu súng trong tay về bên hông, không biết lại rút chủy thủ ra từ đâu rồi nắm trong tay.

Một bàn tay Hạ Viên để ở trong túi, đứng đó không nói một lời, sắc mặt âm trầm như dọa người khác.

Thời điểm mà đối phương xông lên, cả người Hạ Viêm phát ra sát khí khiến mọi người đều sợ hãi, một cước đã hạ ngục tên xúi xẻo đầu tiên xông vào, nhưng vào lúc này, ánh mắt sắc bén trong lúc vô tình nhìn đến đám đông vây xem đầu đường, bỗng nhiên căng thẳng.

An Hòa đã về.

Anh vừa chống đỗ tấn công, vừa chú ý tình hình của An Hòa ở bên kia. An Hòa nhìn thấy cảnh này cách đó không xa, hiển nhiên là có chút hoảng sợ, muốn chạy tới bên người Hạ Viêm, nhưng bỗng nhiên thấy ánh mắt của anh cơ thể liền đứng lại.

Sau đó cả người cô từ từ bình tĩnh trở lại, khẽ cắn môi đi tới trong đám người xa xa để nhìn anh.

Cô muốn để anh yên tâm cũng là tự bảo vệ chính mình.

Thấy cô hiểu được ý của mình, trong lòng Hạ Viêm cũng trở nên ấm áp.

Tuy rằng dùng súng tương đối đơn giản, cũng sẽ không dùng đến quá nhiều thời gian nhưng đám Hạ Viêm và đoàn người đối phương đều không dùng, giữa ban ngày ban mặt và dùng súng đạn để rêu rao cũng không hay, không chừang ân oán chưa giải quyết được thì đã bị cảnh sát tóm gọn rồi.

Tuy rằng bên phía Hạ Viêm ít người hơn nhưng mỗi người đều là cao thủ đẳng cấp thế giới, tố chất cũng rất mạnh mẽ cho nên đối phương vẫn bị vây đánh, là một bang phái tầm trung, chất lượng tuy không cao nhưng số lượng lại chắc chắn rất đông.

Không biết phải làm sao để thoát được mấy chục kẻ địch, Hạ Viêm có chút lo lắng, cứ tiếp tục như vậy, thể lực của bọn họ cũng cạn kiệt dần. Thật ra lúc này anh lại hi vọng, cảnh sát đến thật nhanh vào.

Lúc này tim An Hòa đã nhảy lên đến cổ họng, nhìn thấy có người của đối phương đến sát bên cạnh Hạ Viêm, cô rất muốn kêu lên. Nhưng vẫn may cô đã bịt miệng lại mới khống chế được nỗi sợ hãi mà không kêu lên. Cô không thể làm gì cả, chỉ có thể cầu nguyện trong lòng, dù sao cũng đừng để anh ấy bị thương.

Tiếc rằng trời cao cũng không nghe được lời cầu Nguyện của An Hòa, từ sau lần bị thương trước, An Hòa đã thay đổi phương pháp bồi bổ cơ thể cho anh, ngay cả cách luyện tập hơn 20 năm qua của anh cũng không được làm.

Cho nên thể lực của Hạ Viêm hao tổn rất nhanh, động tác hơi chậm lại, mà với những người khác ý nghĩ ăn sâu bén rễ rằng “cơ thể Hạ Viêm dùng mãnh kiên cường như người sắt”, hơn nữa mỗi đêm thời gian gần đây phòng đối diện đều truyền đến thanh âm khiến người khác đã quên chuyện anh bị thương, cho nên tạm thời đã quên cơ thể đại ca của bọn họ đã suy nhược.

Ngay lúc Hạ Viêm vừa vượt qua được sự tấn công của một tên người Mĩ nhưng lại không kịp tránh một đao của tên ở phía sau, trong đầu An Hòa dường như trống rỗng. Rốt cuộc cô không khống chế được mà hét ra, sau đó cả người ngồi xổm trên mặt đất ôm đầu không ngừng hét ầm lên.

Lần đầu tiên cảm thấy cuộc sống tốt đẹp cũng không dễ dàng đạt được như vậy, vốn dĩ bây giờ cô có tất cả nhưng chẳng qua chỉ là tạm thời mà thôi. Cho dù có Hạ Viêm ở bên cạnh, cô vẫn sẽ sợ hãi mà khóc thét lên.

Không biết qua bao lâu, cổ họng của cô đã bắt đầu khàn đi nhưng vẫn điên cuồng kêu gào, chỉ cảm thấy nếu không làm như vậy thì bản thân sẽ sụp đổ mất.

“Bảo bối? Bảo bối bảo bối...”

Trên đỉnh đầu truyền tới giọng nói trầm thấp quen thuộc, nhưng mà cô vẫn không dám ngẩng đầu lên, nước mắt vẫn trút xuống như mưa, một mảng nước đã ướt đấm đầu gối.

“Hòa Hòa nhìn anh, anh ở đây này...” giọng nói rất quen thuộc.

Từ từ ngẩng đầu lên, trong đôi mắt hiện ra gương mặt đẹp đẽ quen thuộc, An Hòa “oa...” một tiếng thật lớn, nhào cơ thể nhỏ bé của mình tới, tay nắm chặt chiếc áo khoác ngoài màu đen của người nào đó, gọi “Hạ Viêm, Hạ Viêm...”

Vốn dĩ là muốn dỗ cô, nhưng cô lại như con vật nhỏ run run trong lòng anh, trong lòng anh ngoài đau lòng còn có hối hận, lần đầu tiên nảy sinh ý nghĩ, nếu mình không tới Mỹ tìm cô, như vậy thật là tốt, cô sẽ không phải trải qua những việc như thế này.

Lau nước mắt cho cô, nhéo nhéo cái mũi nhỏ đỏ lừng của cô chùi ở trên quần áo của mình, nhẹ nhàng nói: “Anh xin lỗi, đều là tại anh không tốt, hại bảo bối phải lo lắng rồi...”

Một lúc sau, An Hòa dưới sự dỗ dành ôn nhu của anh mới dần ngừng khóc, ngẩng đầu muốn làm nũng, lại thấy chàng trai anh tuấn phía sau Hạ Viêm.

“....A Liệt?” giờ phút này, An Hòa làm sao cũng không ngờ đến cái tên Trình Liệt này đáng nhẽ ra đang ở Italia thì lại xuất hiện ở đây.

******

“Cho nên, là A Liệt đã cứu anh hả Hạ Viêm?” An Hòa làm ổ trên sô pha, uống một ngụm trà Hạ Viêm đưa cho, nhìn Trình Liệt một cách rất cảm kích.

Hạ Viêm bĩu môi nhưng vẫn không nói gì. Bởi vì chính xác là như thế, lúc đó dường như anh đã bất lực khi thấy không thể chắn được lưỡi dao phía sau, vốn nghĩ rằng vết thương cũ cộng thêm vết thương mới, nói không chừng lần này còn có thể bỏ mạng, nhưng bỗng nhiên bên tai truyền đến một tiếng súng vang trời.

Có người từ sau lưng bắn qua một viên đạn vào lưỡi đao.

Anh kinh ngạc quay đầu lại, nhìn thấy Trình Liệt đã thu súng lại đặt ở bên môi thổi, tư thế phóng khoáng, “Anh nợ tôi một lần nhé!”

Ông nội nó, anh thà rằng mình bị chém một đao còn hơn!

Ngồi đối diện trên sô pha nhìn thấy sắc mặt người nào đó đã đen đi, rất đắc ý, lúc trước ở nhà trọ của An Hòa, Hạ Viêm đánh anh phải quỳ trên mặt đất, bộ dáng không thèm nhìn anh vào trong mắt, bây giờ lại cần anh tới cứu giúp. Nói lầm bầm, tôi không tin không uất ức chết anh!

Hạ Viêm và Trình Liệt mắt to trừng mắt nhỏ, An Hòa ở giữa hai người, dường như có thể cảm thấy được như có từng con dao nhỏ mang theo sát ý bắn ra từ trong mắt của hai người.

“À... A Liệt, anh có muốn ở lại đây ăn cơm tối không?”

Hạ Viêm vừa nghe đã “hứ” một tiếng quay đầu lại, “xì” một cái rồi lại trừng mắt: “Vì sao?”

An Hòa không nói gì chỉ nhìn bàn hoa: “Chúng ta phải tỏ ý cảm ơn chứ...”

Hạ Viêm quay đầu bĩu môi: “Cho cậu ta tiền!”

“Anh thật là phàm tục! Một chút thành ý cũng không có...”

Trình Liệt cười xòa thành tiếng, nhìn Hạ Viêm khiêu khích, từ từ nói: “Bữa cơm quan trọng nhất của Hòa Hòa lại làm cho tôi ăn.”

Hạ Viêm đột nhiên quay đầu, ánh mắt hung ác đảo qua, bốn mắt lại tiếp tục giao chiến, dao nhỏ lại bay đầy trời...

“a..haha..haha..” An hòa cười gượng vài tiếng, kéo kéo bình dấm như đang chuẩn bị tạt ra đến nơi, “Hôm nay A Liệt đã giúp đỡ, cảm ơn một chút chắc là điều nên làm mà.”

J và David mệt sắp chết đang nằm ngổn ngang ở trên thảm, đã quá quen với hành vi ngây thơ không tiền đồ của thủ lĩnh nhà mình, không thèm nhìn nữa.

Buổi tối, An Hòa cử David đi siêu thị mua một lượng lớn thức ăn nấu cơm, mấy người đàn ông đang nói chuyện phiếm trong phòng khách, cô thì bận rộn ở trong bếp.

Trong chốc lát vòng eo mảnh khảnh lại bị ôm lấy, Hạ Viêm ló đầu ra từ phía sau cô, hôn lên hai má của cô, “Làm gì mà ngon thế?”

“Thịt sườn đông, A Liệt thích món này.”

Người nào đó lại mất hứng, “Cái gì, cậu ta thích cái gì là em làm cái đó hả?”

An Hòa bất đắc dĩ, ở trong lòng anh, ôm cổ anh rồi hôn lên môi anh, “Thiếu chút nữa là em đã mất anh, điều này rất nghiêm trọng anh biết không? May mà A Liệt cứu anh, cũng như đã cứu em, chúng ta nên cảm ơn anh ấy thật tốt, có phải không nào?’

Những lời này ở trong lòng người nào đó lại biến thành: hai người chúng ta là một, người khác đã cứu chúng ta một lần, theo lẽ thường cần phải cảm ơn cậu ta chứ.

Ừ, thật là dễ nghe.

Đến khi bê đồ ăn lên, trên bàn ăn đã ngồi đầy người, đồng chí Tiểu J một tay vuốt ve bắp thịt David, một bên cầm đũa thèm khát thịt kho tàu ở trên bàn.

Ánh mắt Hạ Viêm đảo qua, David hiểu ý mặt xám xịt đứng lên vỗ vỗ quần, đứng lên ân cần dành chỗ ngồi cho An Hòa, “Chị dâu vất cả rồi.”

An Hòa vẫy tay, tiếp đón mọi người, “Đừng ngồi im như thế, mọi người động đũa đi.”

Lúc này mọi người mới cầm đũa, David định lấy đũa ăn sườn nhưng đã hết đũa, búp bê David bạo gan, “Họ Bạch kia, cậu định đánh nhau với tôi phải không?”

Đồng chí J vẫn mang bộ dạng lạnh lùng như cũ, chậm rãi gắp một đũa rau xanh, đưa vào trong miệng chậm rãi mà nuốt, chắc như vàng nói: “Cậu dám lãng phí à.”

Hạ Viêm nghe thế, lại liếc qua, David run run một cái, uất ức mà ngồi xuống, bốc cục xương sườn trên bàn đưa vào miệng

Hic hic.. các người thật không vệ sinh gì cả... J khốn nạn, nhất định cậu đang trả thù tôi, tôi chỉ kể ra chuyện hồi nhỏ đã đánh nhau với cậu mà cậu lại bắt nạt tôi như thế.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.