Chạy Theo Hạnh Phúc

Chương 35: Chương 35




Buổi tối, lúc Hạ Viêm trở về thì An Hòa đã đi ngủ, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt nằm ở đầu giường dưới ánh đèn mỏng manh còn nhấm nhem nước mắt nhưng lại rất điềm đạm đáng yếu. Hạ Viêm có chút đau lòng, đưa tay ven tóc trên trán của cô rồi nhẹ nhàng in dấu hôn lên đó.

David đứng bên cạnh anh nói khẽ: “Khóc cả buổi chiều, chập tối em tiêm cho cô ấy một liều an thần, mới chịu ngủ đó...”

Hạ Viêm gật đầu, lại dịch chăn cho cô rồi mới đi ra ngoài.

Mới vừa ra khỏi cửa chợt nghe thấy tiếng nói của Hạ Sí: “Lần này rất cảm ơn anh, nói đi, anh muốn gì nào?”

Trình Liệt cười lạnh, “Cậu cảm thấy tôi vì muốn cái gì ở cậu mới làm như vậy sao?”

Hạ Viêm ngồi xuống tiếp lời: “Đương nhiên không! Chẳng qua tôi thực sự đã nợ cậu. Tôi chỉ muốn bày tỏ lòng cảm ơn một chút thôi.”

“Không cần! Đây là tôi cam tâm tình nguyện.”

Tay Hạ Sí đang day huyệt thái dương nhìn Hạ Viêm một chút rồi nói: “Vậy thì trước tiên cứ nhớ, nếu về sau mafia có việc gì cần đến nơi này của chúng tôi, tôi sẽ dốc toàn lực để giúp!”Rồi quay đầu nói với Hạ Viêm đầy vẻ lo lắng: “Anh, anh đi nghỉ ngơi đi!”

Hạ Viêm vỗ vỗ vai em trai, nói với những người khác: “Tất cả mọi người đều mệt rồi, trở về nghỉ đi.”

An Hòa ngủ rất sâu, tuy đầu Hạ Viêm đau đến mức muốn nứt ra, nhưng lại không buồn ngủ, nghiêng người nằm bên cạnh ngắm cô đến rạng đông.

Lúc trời mới tờ mờ sáng, An Hòa bắt đầu tỉnh, mơ mơ mang màng goi: “Hạ Viêm...”

“Anh ở đây... ngoan, ngủ thêm chút nữa...” Hạ Viêm dịu dàng dỗ cô, An Hòa mở to mắt ra, nhìn thấy anh, lòng thấy nhẹ nhõm, chui vào trong ngực anh ngủ tiếp.

Buổi sáng hôm sau, Hạ Viêm nhìn sắc mặt cô dần dần hồng hào, nhiệt độ cơ thể cũng đã trở lại bình thường thì thay quần áo đi đến phòng bếp làm bữa sáng cho cô.

Hạ Sí vừa vào cửa liền thấy anh mình mặc tạp dề chiên trứng, cậu dựa vào khung của, khóe miệng mỉm cười: “Anh, anh nhìn như vậy rất có hương vị của người đàn ông gia đình nha.”

Tắt lửa, đặt trứng lên trên bàn, đổ cà phê từ trong bình ra, sau đó bê ly cà phê và khay đồ ăn đi ra.

Hạ Sí thấy sắc mặt anh không tốt hỏi: “Tối qua không ngủ sao?”

Hơi mệt mỏi, Hạ Viêm ngồi xuống uống một ngụm cà phê, buồn bã trả lời: “Tiểu Sí, có phải là anh làm sai rồi hay không? Gần đây anh thường nghĩ, nếu như vì tốt cho cô ấy, thì nên giống như em vậy, lặng lẽ bảo vệ mới là tốt nhất...” cô cũng nên có một cuộc sống đơn giản mà vui vẻ. Cùng Trình Liệt hoặc người đàn ông nào đó ở khắp mọi ngõ ngách của thành phố trải qua cuộc sống cơm áo gạo tiền một cách bình dị, mặc dù không oanh liệt nhưng ít nhất cũng không cần phải lo lắng sợ hãi.

Nghe vậy, Hạ Sí trầm mặc đi đến quầy bar lấy cho mình một ly Tequila, uống hết một hơi, mùi vị cay độc xông thẳng tới tròng mắt, “A....anh...anh sẽ không biết được...sau khi từ bỏ, loại cảm nhận này... mẹ nó, còn không bằng như đã chết đi!”

“Quyền quyết định chưa bao giờ nằm trong tay anh, mà ở trong tay chị ấy, đây là điểm bất đồng giữa anh và em, em...em sợ nó biến thành gánh nặng của mình. Anh, trên thế gian này có trăm ngàn loại tình yêu, nhưng mỗi một loại đều có chung chữ “yêu”, đây là cách thức yêu của phụ nữ, chúng ta chỉ cần nhận là được rồi...”

Hạ Viêm không nói gì, rất lâu rồi cậu không dám nghĩ đến cô gái nhỏ nhiệt tình, hoạt bát có chút hờn dỗi và kiêu ngạo kia. Lộ Lộ, anh đã giữ được lời hứa của chúng ta, như em mong muốn, mỗi ngày đều sống thật tốt, đây cũng là yêu, anh thích cách yêu này của em...

Hạ Viêm thấy em trai xoay ly rượu trong tay rồi lại ngửa đầu uống một ngụm rồi nhíu mày: “Bụng rỗng không nên uống rượu, lại đây ăn bữa sáng đi”

Mới đứng dậy định đi vào chiên trứng, “cạch “ một tiếng cửa phỏng ngủ mở ra, bóng dáng màu trắng chạy đến, kêu lên đầy lo lắng: “Hạ Viêm...”

Hạ Viêm lập tức đi qua, đón lấy cơ thể của cô, ôm cô ngồi trên sô pha, đặt cô ở trên đùi, chất vấn bằng giọng điệu nhỏ nhẹ: “Sao lại không đi dép? Em không biết mới vừa hạ sốt thôi sao?”

Cánh tay mảnh khảnh của An Hòa vòng qua trên cổ anh, hai má trơn bóng mìn màng cọ cọ trên da anh, Hạ Viêm biết cô sợ, giờ đây anh hận chính mình không có năng lực, rõ ràng là muốn cho cô hạnh phúc, nhưng lại khiến cho cô bất an như vậy.

“Em không sao mà, anh xem, em rất khỏe...sau này cũng sẽ không sao nữa...” Hạ Viêm từng chút từng chút vỗ về lên mái tóc mềm mượt của cô, kiên nhẫn an ủi cô.

“Hạ Viêm, dù anh làm gì đi nữa thì đều phải nghĩ đến em, đừng bỏ lại em...”

Làm sao mà anh có thể không nghĩ đến cô, mỗi một giây, một phút, mỗi một quyết định anh đều nghĩ đến cô, cô là tương lai của anh, là toàn bộ hi vọng tươi đẹp của anh, toàn bộ những việc anh làm đều là vì giữ lại giây phút tốt đẹp này.

Hai người dính lấy nhau, Hạ Sí vốn đang đi tìm thứ gì để ăn, thấy cảnh đó vội vàng cắt nuốt tiêu diệt nhanh phần trứng trên bàn.

Hạ Viêm không biết Trình Liệt và cô gái tên Sophia kia đã thỏa thuận gì với nhau, làm cô gái đứng đầu tổ chức phản động lớn nhất nước Mỹ, cô ta tự mình mang theo người tới, cũng tuyên bố vùng mafia và tổ chức đứng chung một mặt trận, cùng bảo vệ cho Hạ Viêm.

Hạ Viêm không biết chuyện gì, An Hòa lại càng không biết, trên thực thế ngay cả ngày đó xảy ra chuyện gì cũng không nhớ rõ, Hạ Viêm không nói, cô cũng sẽ không hỏi, cô chỉ biết tin anh khi Hạ Viêm nói chuyện này đã giải quyết xong.

Cho nên cô cũng không biết, có một người đàn ông cũng yêu cô rất sâu đậm, vì muốn cô hạnh phúc mà đã đánh mất hạnh phúc của bản thân.

Nếu người Nga đã quay về thì sự việc cũng đã được giải quyết, như vậy cuộc sống của bọn họ và An Hòa cũng trở lại quỹ đạo. Vì rời khỏi trường đã rất nhiều ngày, bài vở còn thiếu rất nhiều, An Hòa không đồng ý với đề nghị của Hạ Viêm là sang năm học lại, mà trở về trường học để tiếp tục học tiếp, cho nên khoảng thời gian này vì bổ túc bài học nên cô rất bận. Hơn nữa, nửa tháng sau lại đến kỳ thi cuối kỳ.

Đối với việc sắp xếp của mình bị bỏ quả, Hạ tiên sinh to vẻ rất không vừa lòng.

“Loại vậy này không xem cũng được, em cũng sẽ không thật sự đi làm hưỡng dẫn viên du lịch đó chứ!”

An Hòa xốc chăn lên tìm cuốn sách giáo khoa bị anh giấu, coi nhẹ việc anh cố tình gây sự. Tìm trong một lúc mà vẫn không thấy đành đánh “bộp” một cái nói: “Trả đây cho em!”

“Bảo bối...” Anh nhào qua ôm eo của cô, học dáng vẻ làm nũng của An Hòa: “Lâu nay em đều không để ý tới anh rồi!”

“Tổng giám đốc Hạ, bây giờ đáng lẽ anh nên ở công ty mới phải chứ?” hôm nay là thứ tư, là thời gian làm việc, nhưng cô không có tiết, vậy mà anh cũng ở nhà vô lại với cô.

“Công ty đâu có quan trọng bằng vợ chứ?” Anh ngồi xuống, tỏ ra rất thành thật, ý muốn nói cho cô biết, anh đặt cô lên vị trí quan trọng nhất, cho nên cô cũng phải đặt anh ở vị trí quan trọng nhất.

“A...em quan trọng nhất!”

Anh kiên định gật đầu!

“Vậy...giúp người quan trọng nhất ôn tập bài vở đi, chờ em vượt qua cuộc thi rồi sẽ tin lời của anh!”

“.......”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.