Chết, Sập Bẫy Rồi

Chương 55: Chương 55




Kết quả lúc nào cũng là chúng tôi ôm chầm lấy nhau,nước mắt đầm đìa. Anh vẫn nhìn tôi, tôi chuyển ánh nhìn mấy lần, chỉ là không thể nóira được. Đúng lúc ấy, chuông di động của tôi đột nhiên kêu vang. Tôi chưabao giờ thấy thích nghe tiếng chuông điện thoại như lúc này, nhưngnhìn thấy số điện thoại, tay tôi cầm lấy, mà không dám nhận. Tiếng chuông cứ vang lên trong căn phòng chật hẹp, khiến tai tôi cứong ong. Tô Á Văn cũng cúi đầu nhìn, sững người ra. Trên màn hình chỉ có ba chữ: Tống Tử Ngôn. Không ai lên tiếng, chỉ có tiếng chuông cứ vang lên hết lần này tớilần khác, Tô Á Văn đưa mắt nhìn tôi, tôi cũng nhìn anh, cuối cùngánh mắt đều rơi trên chiếc điện thoại đang rung không ngừng. Thựcra tôi cũng không làm gì xấu hổ, không nhận máy có khi còn mangdanh chột dạ, thế nên tôi nắm chặt tay, định nghe điện thoại. Tô Á Văn vươn tay ra đè lên tay tôi, lắc đầu nhìn tôi, “Đừng nghe”.

Di động trong tay không ngừng rung lên, lòng bàn tay đang rịn mồhôi, còn trên mu bàn tay là mồ hôi từ tay anh. Di động đổ chuông rất lâu, cuối cùng cũng ngừng. Im lặng một lúc, tôi lấy di động tính gọi lại. Nhưng anh giữ chặt tay,trong mắt là vẻ cầu xin không lời.

Tôi ngẩng mặt nhìn anh: “Rốtcuộc anh muốn gì?”. Hai năm trước, bỏ lại một câu: “Người anh yêu là cô ấy” rồi bỏ tôiđi. Hai năm sau, chỉ một câu: “Anh yêu em”. Đã muốn quay lại? Tôithấy đầu mình đang bốc lửa, nhưng miệng vẫn mỉm cười, chỉ là trongmiệng đắng ngắt. Buông tay là anh, nắm tay cũng là anh, còn tôi là cái gì?Anh nắm tay tôi, lắc đầu: “Đừng gọi”. Tôi càng cười: “Anh dựa vào cái gì mà đòi quản tôi? Dựa vào là bạntrai cũ của tôi sao?”. Anh giật mình, cụp mắt xuống rồi ngẩng đầu lên, kiên định, “Dựavào anh yêu em, đã đủ chưa?”.

Yê n lặng chưa tới một giây, khoảnh khắc tan đi, trong tim như cóthủy triều dâng lên, không thể nói thích, kích động, đau khổ hay gìnữa, chỉ có từng lớp từng lớp sóng cuộn lên hết lần này tới lần kháctrong lòng. Tình cảm của tôi, muộn tới hai năm, cuối cùng cũng kết trái. Thực ra tôi cũng chỉ muốn kết quả thế này. Không cần kinh sợ, không cần suy đoán, không cần vì có người yêutôi. Dẫu có thương tổn, hay không có ngày mai, nhưng cuối cùng đã cóngười yêu tôiTôi sững sờ, tay hết nắm lại rồi mở ra, cả người không còn sức lực.

Anh kéo tôi vào trong lòng, giọng khẽ như hơi thở: “Cho anh mộtcơ hội nữa được không?”. Tôi nghe tiếng tim đập trong lồng ngực anh, đầu nghĩ tới câu nói củaanh: “Cho anh một cơ hội nữa được không?”. Tỉ lệ một người thích một người là bao nhiêu, tỉ lệ người yêu đơnphương được đáp lại là bao nhiêu? Lúc còn trẻ quá kiêu ngạo, vì sựtự tôn này, dễ dàng không chịu thỏa hiệp, cho nên sau này mới cóbài hát ấy. Tô i không phải thánh nữ, chỉ mong sau này già nua sẽkhông phải thở than năm ấy đã có một tấm chân tình, mình khôngquý trọng, đợi tới lúc mất đi thì đã hối không kịp. Tôi không phải đấng tối cao hay thánh nữ. Chỉ như Tiêu Tuyết nói,cô bé thanh mai kia là Đại học Bắc Kinh trong tim Tô Á Văn, tìnhhuống của anh chỉ là không đạt được nguyện vọng một mà rờ tớinguyện vọng hai. Như đại đa số bây giờ, có bao nhiêu người có thể ởbên mối tình đầu của mình? Nhưng chọn theo sự rung động của contim mình, người chọn cô đơn có bao nhiêu?Không chỉ tha thứ cho anh, mà là tha thứ cho cả một phần tình cảm.

Đường chẳng phải hẹp, nhưng Tống Tử Ngôn cũng không muốn láchqua, chỉ nhìn Tô Á Văn nói: “Tránh ra”. Tô Á Văn vẫn đứng im không nhúc nhích. Tống Tử Ngôn gằn từng tiếng: “Anh phải đưa cô ấy về, cậu tránhra”. Tô Á Văn không nhân nhượng: “Em biết anh rất mạnh mẽ, nhưngcũng có những thứ anh không thể quyết định, không thể làm theocách của anh được. Anh có hỏi ý kiến cô ấy không?”. Tay tôi bị siết mạnh, Tống Tử Ngôn im lặng một lát rồi cúi đầu nhìntôi: “Tôi chỉ hỏi em một câu, có muốn theo tôi về nhà không?”.

Giọng hắn rất nhẹ, rất dịu dàng, cứ nhìn như thế, chưa bao giờnghiêm túc đến vậy. Từ khi tôi nhìn thấy hắn, tôi như người bị bệnhtim, tim cứ nhói lên, nhưng nhìn dáng vẻ này của Tống Tử Ngôn, timtôi thắt lại vô cùng đau đớn, suýt nữa đã nói: “Có”.

Nhìn sang Tô Á Văn đang đứng cạnh, trong đáy mắt anh dường nhưhiện lên nỗi tuyệt vọng. Đây là tình yêu bốn năm của tôi, giờ người con trai thẳng thắn thíchcười như ánh nắng kia cũng yêu tôi. Tâm trạng đó không nên xuấthiện trong ánh mắt của anh. Cắn chặt môi, tôi lắc đầu với Tống Tử Ngôn. Dù không thể tiếp tục, nhưng giữa tôi và hắn vẫn còn có quá khứ. Nhưng, hắn không thể cho tôi một tương lai đảm bảo. Mặt Tống Tử Ngôn thoáng chuyển sang màu trắng bệch chỉ trongnháy mắt rồi trở lại như bình thường. Lạnh lùng, thản nhiên, kiêu ngạo. Hắn từ từ buông tay tôi ra. Trên cánh tay còn hơi ấm của hắn, nhưng rất nhanh đã bị người khácxua tan.

Tô Á Văn ôm tôi, đi qua người Tống Tử Ngôn. Trước mặt hắn, đây là lần đầu tiên tôi dũng cảm chọn lựa, mà thứ tôichọn là:Đi lướt qua nhau. “Mày vui à?”. Đây là câu hỏi đầu tiên của Tiêu Tuyết. Tôi chống nạnh: “Vui, đương nhiên là vui, đặc biệt vui, vô cùng vui,vui tới mức không thể vui hơn được”. Tôi quay đầu nhìn nó: “Màycó ý gì đây? Tao chờ đợi hai năm mới chờ được tới ngày này, sao taolại không vui?”.

Tiêu Tuyết cười, cười tới mức khinh bỉ, nó nhìn tôi bằng ánh mắtnhư hiểu thấu tất cả: “Tao chỉ hỏi một câu thôi, sao mày phải nóinhiều thế hả? Mày đang vui cho tao xem, hay tự nói cho bản thânnghe?”. Nó ăn nói chẳng ra sao, tôi cũng mặc kệ, lúi húi bò vào giường, nằmvật ra, dang chân dang tay thành hình chữ đại: “Không nghe mày nóinữa, dù sao mày cũng chỉ cần biết hôm nay tao rất vui là được rồi”. Nó cũng trèo lên giường mắng tôi: “Mày cứ vui đi, mai là hết hạnnghỉ phép rồi, tao coi tới lúc đó mày còn vui nổi không?”.

Vừa nhắc tới chuyện phải đến công ty, tôi im lặng, rốt cuộc cũngkhông kìm nổi, ngồi dậy hỏi nó: “Mày nói coi… hôm nay Tống TửNgôn tới là mừng sinh nhật tao phải không?”“Không phải.” Tiêu Tuyết quả quyết. Tôi “ừm” một tiếng rồi nằm xuống. Tiêu Tuyết nói: “Lão ấy tuyệt đối không phải bỏ hết công chuyện từngàn dặm xa xôi về đây mừng s inh nhật mày đâu, là hôm nay đúngngày lão ấy đi công tác về, rảnh việc nên lái xe đi lòng vòng, hừ, rồivừa hay lại chạy ngang qua cửa hàng bánh, rồi rảnh hơi nên mua mộtcái bánh s inh nhật, lại vừa khéo chạy tới trường chúng ta, rồi lại rảnhhơi đứng chờ ở dưới ký túc xá, hừ, rồi lại chẳng may gặp phải mày -không phải mày muốn nghe tao nói như thế sao? Đức mẹ tỷ tỷ, taocho mày thỏa nguyện đó”.

Tôi như người đánh đổ nồi lẩu, lòng cồn cào như có lửa đốt, chỉ cóthể cao giọng nói với nó: “Tao bảo, hai năm liền tao phải chịu cảnhcô đơn lạnh lẽo, khó lắm mới thoát ra được, sao có hôm nay mà màycũng không tha cho tao đi, không định để tao tự sướng được một láthả?”. Tiêu Tuyết thản nhiên: “Tao chỉ sợ sau này mày lại khóc một mìnhthôi”. Nó mỉa mai: “Mày thì chờ đợi cực khổ gì? Không phải mới đây thôicòn bảo đang trải qua giai đoạn tình cảm mãnh liệt à”. Tôi chống chế: “Giống nhau sao?”. “Sao lại không giống? Tao chán lắm rồi, sơn hào hải vị ê hề ra thìkhông thèm ăn, lại chạy đi ăn bánh ngô, mà bánh ngô thì còn đỡ, lạicòn là thứ đã từng khiến mình bị ngộ độc”. Tôi khó chịu: “Ối trời, sao mày không nói chuyện thực tế một chútđi, Tô Á Văn có phải là cái bánh ngô kinh dị thế không? Mà cho dùanh ấy là bánh ngô, còn làm tao ngộ độc, nhưng tao thích ăn lúc nàothì ăn, chẳng hơn cái loại đã ăn mà còn nơm nớp sợ ngày mai khôngcó như sơn hào hải vị à?”. Nó cười khùng khục: “Thế này cũng không giống mày”.

Tôi tò mò: “Sao lại không giống tao”. Nó chậm rãi phân tích: “Nếu là Tần Khanh trước đây thì chắc chắnsẽ nói tao thích ăn bánh ngô đấy, làm s ao nào? Giờ mày cũng kháhơn nhiều rồi phải không? Ừm, khôn ra đấy. Trước nay tao vẫn nghĩmày là đứa không có mắt, giờ cũng thấy mắt mày được rồi, chỉ là ngũtạng lại thiếu mất hai thứ thôi”.

Tôi ngẩn ra cả nửa ngày rồi mới nhận ra, bực mình: “Sao tao cứ cócảm giác mày đang chửi khéo tao là đồ không tim không phổi hả?”. Nó ngơ ngác: “Có à? Tao là hạng người ấy à? Tao có chửi khéo màysao? Rõ ràng là tao đang chửi thẳng vào mặt mày đấy chứ?”. Tôi thua, lại nằm vật xuống giường. Không có tiếng động. Căn phòng vô cùng yên tĩnh, mãi một lúc lâu sau tôi mới phát hiệnmình có nhắm mắt cũng không ngủ được. Nhưng không giống lần đầu tiên hẹn hò vì hưng phấn và bất an màmất ngủ, chỉ là không ngủ được.

Giọng Tiêu Tuyết lại vang lên trong bóng đêm, giống như đang nóimơ: “Tuy mày với Tô Á Văn đã thành ra thế này, nhưng tao vẫnkhông thể không trù chúng mày được”. Tôi biết, nó biết tôi vẫn chưa ngủ, nhưng không đáp lời. Tiếng của nó vẫn đều đều đập vào tai tôi như muốn trêu ngươi: “Taotrù chúng mày, chỉ một người không cẩn thận thôi thì phải sống vớinhau tới bạc đầu”.

Mũi tôi cay cay, tôi biết nó không mong, thậm chí là ghét sự chọnlựa của tôi, nhưng vẫn thật lòng chúc phúc. Tôi cố nhắm hai mắt lại,không muốn để nước mắt rơi, không muốn để nó biết, nhưng vẫnkhông kìm được những tiếng nức nở. Tiêu Tuyết vẫn làm như không biết gì, trở mình, giọng nói vẫn bìnhthường: “Trong lòng có khổ sở gì thì cũng đừng giấu, cứ xả ra đi chothoải mái. Khóc xong rồi thì đi trên con đường mày đã chọn đi,nhưng cũng đừng có mù quáng quá, nếu thực sự không đi nổi nữathì quay đầu lại nhìn, người ta vẫn đứng ở lối rẽ chờ mày đấy”.

Đường vẫn còn đó, cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn. Không phải cứ tới đoạn nối lại tình xưa, gương vỡ lại lành thì hìnhảnh dừng cái roẹt ở đoạn hai người ôm nhau, rồi nhạc nổi lên, phụ đềchạy qua, thế là xong cảnh đại đoàn viên đâu. Trung Quốc hãy còn ở giai đoạn xây dựng chủ nghĩa xã hội, sức sảnxuất còn chưa cao, lao động vẫn là điều kiện tiên quyết để nuôi sốngchúng tôi, tôi vẫn phải cần cù, chăm chỉ đi làm. Bận rộn cả một buổi sáng, trưa tôi vẫn xuống căng - tin ăn cơm, ngóthấy bóng dáng Tóc Vàng đã lâu không gặp, từ sau khi tôi đi dự tiệcvẫn xin nghỉ luôn, cho nên không gặp được cậu ta.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.