Chị Em Thiên Tài

Chương 22: Chương 22: Chiến Dịch Chọn Anh Rể ( Phần Kết )




Không khí trong bàn ăn vô cùng im lặng chỉ có tiếng đũa , tiếng muỗng khi va chạm mà thôi còn lại thì là sự im lặng tuyệt đối , cho đến khi hắn và nó cũng nhau gắp trúng một miếng cá chiên và càng tai hại hơn nữa khi mà đó là miếng cá chiên cuối cùng trên đĩa . Hắn và nó không hẹn cùng giữ nguyên chiếc đũa của mình ở trên miếng cá trên đĩa không hề có ý định nhường cho đối phương .

_ “ Phong độ , phong độ ” _ Nó ở bên khẽ cười rồi nhắc nhở , có ý muốn hắn thể hiện sự phong độ của một thằng con trai .

Hắn tất nhiên sẽ chẳng vì câu nói đó mà nhường cho nó rồi , hắn tự thừa nhận hắn cũng chỉ là một phàm phu tục tử nên trước hết cứ phải lấp đầy cái dạ dày của mình cái đã , phong độ đâu có thể lấp đầy cái dạ dày của mình . Hắn cũng mỉm cười và tặng lại cho nó bốn chữ :

_ “ Hiếu khách , hiếu khách ” .

_ “ Đúng nếu anh là khách thì tôi sẽ nhường , nhưng anh đến đây để ăn trực chứ không phải là khách , cớ sao tôi phải nhường ” _ Nó rất không lưu tình mà nói .

Hai người cứ tôi một câu cô một câu không ai chịu nhường ai , hai người còn lại là nhóc Vũ và Khải bị nó và hắn coi như người vô hình , lại chỉ im lặng nhìn những gì diễn ra , trong đầu suy nghĩ phức tạp , hai người hai suy nghĩ riêng . Còn riêng mặt nhóc Vũ càng ngày càng đen lại , nhìn nó chỉ vì một miếng ăn mà làm ra loại hành vi như vậy làm cậu thực không có vừa mắt , cậu lạnh giọng nói :

_ “ Trịnh Tuyết Băng , thu đũa lại ” .

Nó theo như thói quen nghe lời cậu nhóc nên liền lập tức thu đũa , không hề suy nghĩ , cun cút nghe theo không có tranh với hắn nữa , khiến hắn cứ gọi là một hồi kinh ngạc , tưởng trên đời này chẳng có ai có thể làm cho nó nghe lời chứ , vậy mà hôm nay lại thấy cô ngoan ngoãn như một con chó con . Chuyện này nếu hắn không tận mắt chứng kiến chắc hắn cũng chả dám tin đâu . Hắn nhanh chóng gắp miếng cá chiên về bát mình , ăn ngon lành trước ánh mắt đầy lửa của nó , sau đó còn tặng cho nó một nụ cười vô cùng sáng chói , làm nó tức sôi máu luôn .

Quả thực lâu rồi hắn mới được ăn cơm ở nhà mà không có một mình thế này . Cơm nấu rất ngon , cảm giác tuy cũng chưa hẳn là ấm áp nhưng ít ra cậu cũng không có thấy cô đơn , vậy là tốt lắm rồi .

Minh Vũ tính trong bữa cơm tìm hiểu về hắn một chút nhưng nghĩ lại thì lại thôi , như vậy thì cũng quá lộ liễu , mặc dù cậu biết trong lĩnh vực tình cảm chỉ số IQ của chị cậu chỉ là một con số vô cùng thấp , vô cùng gà mờ , vô cùng thảm thương , nhưng chắc cũng không ngu đến mức chả biết gì , mà cậu không thể để bà chị già nhà mình biết được ý định được như vậy còn gì là thú vị nữa chứ . Nên cậu nghĩ cứ từ từ thì hơn , cùng lắm thì lát nữa tìm hiểu thêm chút thông tin từ mấy người khác cũng được , không có gì phải vội cả .

Sau khi ăn xong bữa cơm , bàn qua bàn lại cuối cùng tụi nó lại quyết định lên phòng nó chơi game , à không chỉ có ba người đồng ý thôi còn hắn thì nói là gì mà không thích mới trả không có hứng :

_ “ Sao anh sợ người khác biết mình chơi ngu hả ? ” _ Nó nhìn về phía hắn mở giọng châm chọc . Nghe thế nào cũng giống là đang ghẹo đòn .

_ “ Ai nói vậy chứ ? ” _ Hắn tức giận nói . Đối với đàn ông thì lí trí sẽ chẳng bao giờ còn khi mà người khác đụng đến lòng tự trọng cả .

_ “ Thế thì lên đấu với tôi , ai thua phải bao người kia ăn một tuần ” _ Nó lớn giọng nói xong mới chợt nhớ ra là nó không có tiền , nhưng thôi kệ nó rất tự tin vào tài năng chơi game của nó mà .

_ “ Không thích , không chơi ” _ Hắn thẳng thừng từ chối .

_ “ Sao không dám hả ? Con trai gì mà vừa mới gặp thử thách đã sợ rồi hả ? ” _ Nó nói với giọng thách thức . Vậy là sĩ diện của một thằng đàn ông lại bừng bừng trỗi dậy trong hắn , hắn đáp lại :

_ “ Ai bảo tôi không dám chứ , nhưng nếu thua thì đừng có mà la làng đó nha ” .

_ “ Được vậy chơi đi ” .

Vậy là bốn người kéo nhau lên phòng nó chơi game , nhưng khi lên đến phòng nó thì chỉ có nó và hắn chơi còn hai người kia phải ngồi nhìn , làm khán giả bất đắc dĩ . Hai người ngồi nhìn một lúc thấy chán nên nhóc Vũ kéo Khải xuống dưới nhà chơi cờ , Khải dù có vẻ không muốn đi nhưng vẫn bị nhóc Vũ kéo đi cho bằng được . Hai người kia đi chưa được bao lâu thì trong phòng nó lại chuyển đổi từ cuộc đọ game sang đấu võ mồm .

_ “ Cô chơi ăn gian , không tính không tính ” _ Hắn hét lên .

_ “ Tôi ăn gian chỗ nào chứ ? ” _ Mặc dù vừa rồi nó có chơi ăn gian thật , đến lúc chốt thì nó lại như vô ý đạp hắn té thẳng cổ từ trên ghế xuống làm hắn thua . Tuy là vậy nhưng nó vẫn vô cùng mặt dày mà hét trả lại hắn , phủ định tất cả .

_ “ Cô còn dám nói vậy ? ” _ Hắn trợn mắt lên hỏi nó , cả người phừng phừng lửa giận , chỉ trực bộc phát . Quả thật hắn chưa bao giờ mất bình tĩnh đến mức này , hơn nữa lí do cũng cực kì vớ vẩn nữa chứ . đúng là nó chính là khắc tinh của hắn mà , cứ đụng độ bất kì vấn đề gì với nó cho dù nhỏ như con kiến , không đáng nói đến cũng làm hắn phát điên lên luôn .

_ “ Có gì mà không dám chứ ? ”_ Nó cũng gân cổ lên nói , chứ cũng không có chịu im .

Hai người đang nhìn nhau tóe lửa thì đột nhiên điện thoại hắn kêu lên , trước khi rút điện thoại ra nghe hắn còn ném cho nó một ánh nhìn đầy hằn học . Hắn rút điện thoại , nhìn vào màn hình một dãy số hiển thị , mặt hắn liền lạnh xuống trong mắt lộ rõ vẻ chán ghét cùng cực , nhìn có thể thấy hắn không hề muốn bắt mày chút nào .

Nó tò mò nhìn chằm chằm vào hắn , không tò mò mới lạ mặt vừa rồi còn nhăn nhó tức giận giờ đã chuyển thành mặt lạnh như tiền rồi , đúng là còn nhanh hơn lật sách nữa . Có lẽ hắn cảm nhận được ánh nhìn của nó lên quay lại khẽ liếc nó rồi nói :

_ “ Tôi mượn tolet ” _ Nói xong không cần nghe nó có đồng ý hay không mà hắn đi thẳng vào tolet còn tiện tay khóa cửa luôn nữa chứ . Nó cũng đâu có dễ chịu thua áp sát người lên cánh cửa , bình thường nó không phải đứa tò mò cùng thích xía vào chuyện của người khác , nhưng đôi khi cũng có ngoại lệ . Mà một khi máu tò mò của nó nổi lên là nó phải biết tường tận gốc tích mọi chuyện nếu không là ăn không ngon , ngủ không yên . Sau một lát nó chỉ có thể rủa thầm tại sao tolet nhà nó lại cách âm tốt đến vậy chứ .

Hắn mở cửa , nhìn thấy dáng vẻ nhiều chuyện của nó , thì liền lạnh lùng liếc nó . Nó chỉ trưng ra cái mặt thơ dại gãi gãi sau gáy , cười hì hì cho qua chuyện .

_ “ Xe bà tôi đã sửa xong bà đến địa chỉ này mà lấy lại ” _ Nói xong hắn còn lấy từ trong túi ra một tờ giấy , sau đó thì bỏ đi không kịp cho nó ú ớ gì cả . Nhìn dáng vẻ có thể thấy là đang rất vội .

Sau khi hắn đi khỏi nó mới giở tờ giấy ra , đúng như nó đoán trong tờ giấy là địa chỉ nơi sửa xe . Nhưng thực sự trong đầu nó vẫn có một nỗi thắc măc to đùng , ai mà có thể hắn ngay lập tức cuốn xéo khỏi nhà nó trong khi nó không dưới chục lần đuổi hắn mà chẳng xi nhê gì , hắn lại còn bầy ra vẻ chẳng thèm bận tâm , vẫn mặt dày mà ở lại . Nó mang cục thắc mắc to đùng xuống nhà thì thấy Minh Vũ ngồi một chỗ ôm máy tính , còn Khai thì cũng chẳng biết biến đi đâu mất liền hỏi :

_ “ Khải đâu rồi ? ” .

_ “ Anh ta nhận một cuộc điện thoại thì liền bỏ về rồi ” _ Nhóc Vũ cũng không ngẩng lên nhìn nó , vẫn chăm chú nhìn vào màn hình máy tính mà trả lời nó .

Cũng thật là quá trùng hợp đi , hắn cũng nhận được một cuội gọi sau đó bỏ đi, không phải có liên qua đến nhau chứ , chắc không đến nỗi trùng hợp như vậy đâu nhỉ . Đầu nó điên lên mất , thật phiền phức tốt nhất là không quan tâm đến nữa , vậy là nó cũng không một chút lưu tình đạp thẳng những ý nghĩ vớ vẩn đó ra khỏi đầu . Sau đó nó đi ra đường tính bắt xe tới địa chỉ được ghi trong giấy , nhưng đúng là số nhọ mà , nó không có tiền thì trả bằng niềm tin à . Vậy là nó đành phải dùng phương tiện nguyên thủy nhất là “ căng hải ” để di chuyển thôi .

Trời thì nắng gắt , nó vừa đi vừa thầm nguyền rủa hắn . Nó đang rất nghi là hắn chơi nó nha , tại sao nó đi nửa ngày trời mà vẫn không sao tìm ra cái nơi quỷ quái hắn ghi trong giấy chứ . Chân đã cảm thấy bắt đầu đau nhức một cách khủng khiếp , mà không đau mới lạ . Nó là người bằng xương bằng thịt mà đi bộ liên tục hơn một tiếng đồng hồ dưới trời nắng gắt , nó không xỉu là may rồi . Đang tính bỏ cuộc quay về thì đập thẳng vào mắt nó là cái biển hiệu “ Bảo Huy ” to đùng . Đó chính là nơi nó cần đến . Nhưng nó nhìn vào trong thì mối nghi ngờ là hắn đang chơi nó lại càng tăng . Đây đâu phải tiệm sửa xe đây là tiệm bán xe đó chứ , hơn nữa chỗ này còn to một cách vật vã luôn . Mẫu xe độc, lạ thế nào cũng có từ xe đạp cho đến mô tô , ngay cả ô tô cũng có luôn . Một chỗ hoành tráng thế này lại đi sửa xe đạp sao , đánh chết nó cũng không có tin đâu . Mặc dù nghĩ vậy nhưng nó vẫn mở cửa đi vào . Bên trong không có lấy một người khách nào , chỉ có hai anh chàng siêu đẹp trai , nhìn đã biết là badboy rồi . Hai bọn họ đang nói chuyện với nhau thì thấy nó bước vào , một trong hai anh chàng đó nở nụ cười tươi hỏi nó :

_ “ Cô bé em cần gì nào ? ” .

Nhìn nụ cười sáng chói của anh chàng đẹp trai trước mắt , nó liền rơi vào trạng thái đờ đẫn luôn . Nó cũng là con giá mà không hám giai chẳng lẽ lại hám gái , khẩu vị của nó cũng chưa có nặng đến mức đó đâu .

_ “ Anh , ở đây có sửa xe không vậy ạ ” _ Nó cực kì giả tạo bầy ra bộ dạng con gái nhà lành , nếu Minh Vũ hay ai quen biết nó mà nhìn thấy bộ dạng này của nó chắc chắn sẽ phỉ nhổ nó là giả tạo ngay . Nhưng biết sao được ai bảo anh chàng này mặt đẹp mà thân hình cũng hoàn hảo quá đi cơ .

_ “ Không đâu em , anh chỉ bán xe thôi ” _ Anh vẫn vô cùng lịch sự trả lời nó .

Nghe được câu trả lời mặt nó tối sầm xuống luôn , nó thầm nguyền rủa tám đời tổ tông nhà hắn , dám lừa nó để xem mai nó có nhỏ từng cái lông trên người hắn xuống không . Nhìn thấy mặt nó đột nhiên khó chịu như vậy , anh chàng đẹp trai còn lại kia dường như nhớ ra cái gì đó , liền đi đến rồi nhã nhặn hỏi :

_ “ Em là bạn của Thiên phải không ? ” .

Nó rất muốn trả lời là : “ Không phải , em với hắn là kẻ thù ” . Nhưng đó cũng chỉ là ý nghĩ chứ ngoài miệng nó vẫn tươi cười mà nói :

_ “ Vâng ” .

_ “ Ra là vậy , em đến lấy xe chứ gì ? Để anh giới thiệu luôn anh là Huy , con thằng này là Bảo , cửa tiệm này là của tụi anh ” _ Cái anh tên là Huy nói .

May cho hắn là hắn không có lừa nó , không thì chắc mai nó sẽ vác dao đi chém hắn mất . Nó , Bảo và Huy nói với nhau và câu , rồi nó theo anh Huy đi lấy xe .


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.