Chị Em Thiên Tài

Chương 7: Chương 7: Gây Thù




Nó đi ra cổng thì đã thấy Minh Vũ đang đứng dựa vào cổng , mày nhíu lại chứng tỏ nhóc đang không vui . Vừa nhìn thấy nó thằng nhóc đã khó chịu hỏi :

_ “ Chị vừa đi vừa bò ra đấy à , chân thì cũng phải ngắn lắm đâu chứ ! ”

_ “ Thế Vũ ca tìm bà chị này có việc gì cần thỉnh giáo sao ? ” _ Nó không thèm để ý đến sắc mặt khó coi và sự trách cứ của em trai , mà hỏi thẳng vào vấn đề .

_ “ Đến hẹn chị trưa nay đi ăn cơm ở ngoài cùng em thôi , em chán cơm ở canteen rồi ”

Mặt nó nghệt ra , “ có như vậy mà phải đến tận đây sao , báo qua điện thoại cũng được mà , hoặc lên lớp nói luôn cũng được sao phải bảo nó lết xác xuống tận đây chứ , thật chẳng biết thương chị gì cả ” nó nghĩ

_ “ Có như vậy thôi sao ? vậy gọi qua điện cho chị là được rồi mà , hoặc lên tận lớp chị là được rồi còn bày đặt gọi chị xuống , em đúng là chẳng chịu nghĩ cho bộ xương già của chị tẹo nào ” _ Nó bắt đầu ca thán , kể tội em trai

_ “ Thứ nhất điện thoại em hết pin , thứ hai gọi chị xuống thì chị mệt chứ em không có mệt , em phải thương bản thân mình trước chứ . Với lại trường chị nhiều nữ sắc lắm em lại còn đẹp trai ngời ngời thế này , mỗi lần vào trường cứ bị chỉ chỏ , nhòm ngó khó chịu lắm ”_ Thằng nhóc đó mặc kệ sự ca thán của nó , mà vẫn từ tốn giải thích .

Tuy nó nghe ra trong giọng nói của thằng nhóc này có phần cao ngạo , nhưng quả thật là thằng nhóc nói đúng mới chết chứ .

_ “ Ừm , Minh Vũ của chúng ta thật đẹp trai ” _ Nó nói sau đó nhoẻn miệng cười đưa tay bẹo mà thằng nhóc .

_ “ Chị cũng rất xinh gái ” _ Minh Vũ cũng không tiếc một lời khen mà khen nó , sau đó mới nói :

_ “ Em về trường đây , trưa nay em đợi chị ở cổng trường của em ”

Nói xong thằng nhóc cũng bỏ đi luôn , nó nhìn theo cho đến khi thằng nhóc đến đoạn rẽ vào trường nó mới quay vào . Trường nó với trường của thằng nhóc kia khá gần nhau . Thằng nhóc đáng lí ra bây giờ mới chỉ học lớp ba tại trường cấp một thôi , nhưng nó học nhảy lớp nên hiện giờ nó đã là học sinh lớp bảy , nhóc đó nói mình thích học nhảy lớp nhưng ai cũng biết nó làm vậy để học gần trường với nó . Nghĩ đến đó nó không khỏi mỉm cười quả thật tình cảm chị em nó rất tốt , không phải ai cũng hiểu được .Vừa đi vừa mải suy nghĩ , nên nó không có để ý nên va vào một cái gì đó , theo phản xạ nhanh nhạy của mấy năm học võ nó nhanh tay bám vào cái gì đó gần nhất . Nhưng nó không những không giữ được thăng bằng mà vẫn ngã xuống kèm theo một tiếng “ Xoẹt ” âm thanh đặc trưng của tiếng vải bị xé vang lên . Trước khi tiếp đất cái đầu nhanh nhạy của nó nhanh chóng xác định được vật mà nó va vào là một con người , và người đó giữ thăng bằng rất tốt dù bị nó kéo nhưng vẫn không có ngã theo nó , thật là làm nó khó chịu mà . “ Bụp ” một tiếng va đập giữa cơ thể nó với nền xi măng cứng ngắc của sân trường , cả người nó cảm thấy đau nhức . Sau khi rủa thầm ông trời không biết thương xót nó , sau đó mới mở mắt ra nhìn cái người mà nó va vào , người đó đứng đúng hướng mặt trời nên nó không nhìn rõ lắm , nheo mắt lại một chút thì …. A là soái ca hôm qua bị nó đá tại lớp sau đó nó ôm người bỏ chạy đây mà . Đúng là oan gia ngõ hẹp mà , trong trường có mấy trăm học sinh mà không pahir bbaats cứ ai bị nó va vào mà lại va phải hắn đúng là xúi quẩy mà . Nó nở nụ cười vô cùng lưu manh sau đó nói :

_ “ Bạn đẹp trai có thể kéo mình dậy không ? ” _ Nói xong nó còn đưa tay ra , sau đó mới phát hiện trong tay nó vẫn còn mảnh vải mà nó xé từ chiếc áo khoác của hắn , lúc này nó mới để ý áo khoác của hắn bị rách một mảnh nham nhở nhìn rất là tức cười . Cánh tay nó giơ ra thấy mỏi luôn mà vẫn chẳng thấy có bàn tay đưa ra kéo nó lên , nó liền rời mắt từ chiếc áo bị rách lên khuân mặt của hắn . Đập thẳng vào mắt nó là khuôn mặt vô cùng đáng sợ , đặc biệt đôi mắt màu tím đó đang lạnh lùng nhìn nó làm nó bất giác nổi hết da gà . Nó thu tay lại , rồi chậm rãi đứng dậy , bày ra cái bản tính lưu manh nhất dù nó đâm vào hắn lại còn xé áo của hắn nhưng không những không xin lỗi lại còn nói :

_ “ Bạn đẹp trai này bạn chẳng biết gallant gì cả , thấy một bạn gái như mình ngã cậu phải nhanh tay đỡ , còn nếu bạn đẹp trai không phản xạ nhanh như vậy thì bạn cũng phải đỡ người ta nên hỏi xem người ta có sao không chứ , đằng này ….”

Nó mở mồm ra là bạn đẹp trai bộ dáng vô cùng lưu manh , hắn nheo mắt lại nhìn nó , vì kiềm nén tức giận mà khuân mặt trở có chút đỏ . Nó biết là vậy nhưng vẫn có tình nói :

_ “ Ơ sao bạn lại đỏ mặt thế kia , con trai gì mà dễ ngượng vậy ? thế này đi tán gái phải làm sao ” .

_ “ Cô nói đủ chưa vậy , tôi còn chưa tính sổ là may rồi đấy . Mới lại tôi chỉ gallant với con gái thôi ” _ Hắn nói giọng đầy tức giận còn không quên mỉa mai nó .

Gallant với con gái sao ? Nó không phải con gái chắc ? nói như vậy khác nào nói nó không phải con gái chứ , nó không phải con gái thì là con gì chứ , nó tốt xấu gì cũng là hot girl của trường chứ bộ , nó cũng có nhiều người theo đuổi chứ bộ , cái thằng cha mắc dịch này . Giỏi ,dám đối đầu khiêu khích nó , đang định giáo huấn cho hắn một trận , cho hắn biết mình đã đắc tội với ai , thì không biết từ đâu ông thầy Hùng xuất hiện trước mặt nó . Thính thật nha , nó cảm giác là khứu giác của thằng cha này đặc biệt nhạy cảm với nó , cứ nó ở đâu là đánh hơi thấy ngay vậy , nó thu lại bộ mặt giận dữ bày ra bộ mặt tươi cười , giở mặt còn nhanh hơn lật sách làm cho hắn bên cạnh cũng phải kinh ngạc .

Thầy quản sinh đến gần nhìn dò xét hai đứa , sau đó hỏi :

_ “ Trống vào tiết rồi hai đứa còn hẹn hò gì ở đây ? ” .

_ “ Dạ , thưa thầy em đi vệ sinh ” _ Nó nhanh nhảu đáp

_ “ Nhà vệ sinh của trường dời đến đây từ khi nào chứ ? ”_ Thầy quản sinh nhìn nó trong mắt phát ra đầy tia nguy hiểm .

Nó biết mình nói bị hố , nhưng lỡ rồi biết sao bây giờ , tiếp tục chém gió luôn :

_ “ Dạ em đi nhầm , em phát hiện dạo này trí nhớ của em bị giảm sút một cách ghê gớm có khi em phải đến bệnh viện coi sao . thôi em nỗi buồn của em đang gấp em đi trước nha ”_ Nói xong nó cũng chạy thẳng , bây giờ không chuồn còn đợi đến khi nào nữa chứ , cứ mặc kệ tên kia lo liệu với thầy quản sinh . Chạy lấy người cái đã thằng cha này vẫn còn cay cú với nó cái vụ đoạn ghi âm có ngu mới ở lại .


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.