Chị Em Thiên Tài

Chương 48: Chương 48: Vụ Án Mới




_ “ Anh làm cái gì mà lâu quá vậy , tôi đói chết rồi này ” _ Nó cầm điều khiển tivi liên tục chuyển kênh mà gào gọi hắn trong bếp .

Không phải nó ác mà kêu người ốm phục vụ nó đâu , kêu ra ngoài ăn hắn kêu không thích cứ đòi xuống bếp , vậy thì nó cũng chiều thôi , miễn nó không phải người làm là được .

_ “ Ra rồi đây ” _ Hắn vừa nói vừa chui từ trong bếp ra trên tay là khay đồ ăn sáng to bự chảng bên trên xếp bốn cái đĩa và hai cốc sữa . Nhìn qua thì quả thật là rất là ngon mắt . Nhưng không biết mùi vị thế nào .

Khi ra đến ngoài Hắn liền nhíu mày trước cái dáng ngồi cực kì khó coi của nó . Nó nhận thấy ánh mắt từ đó liền cười hì hì rồi thu lại đôi chân đang gác trên bàn , ngồi ngay ngắn trở lại .

Hắn vừa để khay đồ ăn xuống bàn , nó đã quẳng ngay cái điều khiển trong tay , cầm ngay đôi đũa gắp một miếng thức ăn bỏ vào miệng . Quả nhiên là rất vừa ăn :

_ “Anh nấu ngon gần bằng thằng nhóc nhà tôi rồi đó ” .

Hắn không nói gì cũng tự lấy cho mình . Nó đang uống sữa thì trên tivi nói :

_ “ Sáng hôm nay một người đi dạo đã bắt gặp một xác chết gần bìa rừng … ” _ Nó liền để cốc sữa xuống , nhíu mày nhìn lên tivi .

Cũng vừa hay điện thoại nó reo , là Quân gọi . Vừa nhấn nút nghe Quân đã nói luôn :

_ “ Em … ” _ Nhưng Quân còn chưa có nói hết câu thì đã bị nó ngắt lời

_ “ Em xem rồi , em sẽ đến thẳng đó , anh nhắn địa chỉ qua cho em ” .

Nói xong nó dập điện thoại uống nốt cốc sữa nhìn đồ ăn trên bàn một cách tiếc rẻ . Quả thật là nó không có phúc mà , tối qua ăn mì , sáng nay cũng chẳng được ăn một bữa sáng trọn vẹn . Hắn im lặng nãy giờ bây giờ mới lên tiếng :

_ “ Bà phải đi đâu à , cần tôi lấy xe chở bà đi không ? ” _ Hắn tất nhiên thừa biết là nó đi đâu chứ , nhưng hắn vẫn giả vờ như không .

_ “ À không cần tôi bắt taxi là được rồi ” .

Nói xong nó đứng lên đi ra ngoài nhưng vừa mới ra đến cửa nó đã quay trở lại trước mặt hắn , giơ tay ra trước mặt hắn và nói một cách cực kì tự nhiên :

_ “ Tiền xe hôm qua và bây giờ , tôi không có ý định tự bỏ tiền túi ra đâu ” .

Mặt hắn đơ ra vài giây sau đó cũng đi lấy tiền đưa cho nó thật , nó cũng chẳng thèm khách khí mà giật lấy . Sau đó vội bỏ ra ngoài bắt một chiếc taxi đến hiện trường . hiện trường đã bị phong tỏa , có khá nhiều người dân đến xem náo nhiệt , cũng rất ồn ào , sôi nổi bình luận , đúng là tật xấu mà con người khó bỏ . Từ xa nó đã đang thấy Quân đang hỏi khẩu cung một người , bên cạnh người đó còn có một con chó . Nó đi lại gần gật đầu với Quân sau đó chui qua dải ngăn cách , nó nhíu mày khi vào trong , một mùi xác chết phân hủy xộc lên mũi nó , nó cố gắng áp chế chút đồ ăn sáng lúc nãy nó ăn xuống sau đó đi vào gần cái xác . Lớp đất phủ bên trên đã được mọi người xử lí . Bên dưới có thể nhìn ngay ra là xác người phụ nữ .

Cái xác này không những bị phân hủy mà còn bị chặt ra làm nhiều khúc , nhìn hình ảnh đó có thể làm ám ảnh một số người yếu bóng vía . Thi thể này bị cắt ra đến nỗi khó mà nhận dạng nổi , bùn đất dính vào khiến cái xác càng kinh khủng hơn . Nó đi xung quanh cái xác và bắt đầu quan sát .

Hố dành để chôn cái xác không phải là sâu , rất nông dường như là chỉ đắp đất lên thôi , đây chắc chắn không phải hiện trường gây án , mà chỉ là nơi xử lí hậu trường . Ngoài điều đó ra nó chẳng thể nhìn ra một cái gì khác nên ra hiệu cho người khám nghiệm tử thi bắt đầu công việc .

Nó đi đến chỗ Quân và hỏi :

_ “ Có thu hoạch gì rồi ” .

_ “ Cũng không có gì chỉ là lấy khẩu cung của người đàn ông kia , ông ta nói mình dắt chó đi dạo buổi sáng , bản thân thì đứng vận động nên để con chó tự do một lúc sau con chó lại càm về một cánh tay người , hoảng quá nên gọi cảnh sát luôn . cũng chỉ là một người xui xẻo ” .

Nghe xong nó cùng Quân quay trở về sở cảnh sát . Kiểu này lại phải cúp học rồi , nó vừa mới quay lại học được vài buổi thôi mà . Muốn làm học sinh ngoan cũng khó .

……………………………………………..

Nó hiện giờ đang ngồi trong một căn phòng giam để ngủ , thật sự không phải nó lười biếng mà bây giờ còn chưa xác định được gì thì nó lấy gì mà phân tích . Thôi thì cứ đánh một giấc đã rồi tính sau . Hôm qua quả thật nó không được ngủ mấy .

Nó ngủ một mạch đến trưa thì cuối cùng cũng có người gõ cửa phòng giam để đánh thức nó dậy . Chú Hùng đẩy cửa bước vào trong tay là cả một tập tài liệu dày cui mà quăng về phía nó . Nó mới tỉnh dậy , ngao ngán nhìn tập tài liệu rồi lại nhìn sang vị bác sĩ pháp y .

_ “ Đừng làm bộ mặt đó mà nhìn ta , trong khi cháu ngủ ta phải làm việc đó ” .

Nó cũng chẳng thèm trả lời , đầu óc có chút mụ mẫm chưa tỉnh táo hẳn nên nó đi vào nhà vệ sinh rửa mặt . Sau đó quay trở lại ngồi xuống nhìn chằm chăm vào chú hùng - vị bác sĩ pháp y của cục cảnh sát . Nhận được ánh mắt của nó ông đương nhiên hiểu , làm việc cùng nó nhiều lần rồi mà . Than thầm trong lòng vài tiếng rồi bắt đầu nói :

_ “ Danh tính nạn nhân chưa thể xác định , phải đợi kết quả giám định AND đã , độ tuổi khoảng từ hai mươi đến hai bảy , nạn nhân chết có thể do bị ngạt thở . Trên những mảnh vụn của thi thể xuất hiện nhiều vết hành hung , máu tụ rất nhiều , có thể thấy trước khi nạn nhận chết có một thời gian dài bị hành hạ . Các vết cắt cơ thể có thể được tạo ra từ một con dao cùn , vì nhìn những vết cắt có thể dùng một từ băm để miêu tả , cách cắt không dứt khoát bị chặt xuống nhiều lần . Trên cơ thể nạn nhân qua vài lần thí nghiệm có thể xác nhận có chứa thuốc ngủ . ” _ Chú Hùng nói một tràng sau đó dùng ánh mắt căm hờn mà nhìn nó , ông phải ngồi ít nhất hơn nửa tiếng để làm ra cái tài liệu này thế nào nó chẳng thèm động bắt ông tự diễn thuyết lại cho nó nghe . Không bực sao được . Biết thế ông chẳng làm nữa cho xong khám nghiệm xong trước tiếp qua đây nói là được rồi .

Nó nghe xong , không thèm để ý đến ánh mắt giết người đang chiếu về nó mà đi về phía bảng trắng sau đó còn kèm một câu cộc lốc :

_ “ Ra ngoài ” .

Đã quen với thái độ không có lớn nhỏ này của nó rồi nên chú Hùng cũng biết điều mà chuồn luôn . Nhớ lần đầu nó có thái độ kiểu này mắng nó là đứa trẻ mất dạy , nó liền làm cho một tràng lí lẽ thì thôi rồi … cùn khỏi nói , từ đó ông liền lập tức biết điều không có phàn nàn gì nữa , không khéo người gặp họa lại là chính mình .

Nó đi về phía bảng trắng , nó bắt đầu nghĩ . Thân thể nạn nhân có nhiều vết hành hạ trước lúc chết có thể thấy nạn nhân bị bắt giữ hoặc bị khống chế không phải ngày một ngày hai . Cơ thể bị chặt chém , bị hành hạ đến cỡ này chỉ có thể nói hung thủ : một là rất thù hằn nạn nhân , hai là tên hung thủ là một tên điên , một tên biến thái .Nhưng cái nó không hiểu cho nạn nhân uống thuốc ngủ rồi mới giết nạn nhân sao ? Đây lại là điều mâu thuẫn với hai điều nó vừa phân tích trên . Nếu đã là căm hận , biến thái , đã làm ra những hành hạ xác thịt như vậy lí nào hung thủ lúc giết nạn nhân lại nhẹ nhàng đến vậy . Điều này quả nhiên không hợp logic tẹo nào .

Suy nghĩ một hồi cũng không có đáp án . Nó ném cái bút qua một bên , đi lên phòng ba nó xin cốc nước đã rồi tính sau .

Nó vẫn như mọi lần đẩy cửa vào mà chẳng cần gõ cửa gì . Vào trong căn phòng nó phát hiện bố nó không có trong này , máy tính vẫn bật lên chắc chỉ ra ngoài làm gì đó xong vào ngay thôi . Đi về phía bàn nước , nhưng chưa bước đến nơi thì điện thoại trên bàn làm việc của ba nó reo lên , nó rất tự nhiên cầm máy điện thoại lên , trên màn hình điện thoại là một số lạ không có tên , nó chạm nhẹ vào màn hình để nghe máy :

_ “ Alo” _ Nhưng không có tiếng trả lời , lập tức nó nghe thấy tiếng tút tút ở đầu bên kia .

Buông điện thoại xuống nhìn chằm chằm một cách nghi hoặc , khi nó còn đang suy nghĩ thì cửa được đẩy ra đồng thời ba nó lên tiếng :

_ “ con đang làm cái gì với cái điện thoại của ba vậy ” _ Tuy giọng nói bình thường nhưng ba nó đã sải bước đến giật cái điện thoại ra khỏi tay nó .

Nó lấy vẻ mặt trầm trầm quay ra nhìn ba nó , cất giọng lạnh lùng :

_ “ Vừa rồi có một phụ nữ gọi cho ba nói những lời làm con không hiểu ” .

Ba nó chăm chú nhìn nó , như muốn nhìn thấu nó vậy , nó thấy hơi ớn , nên dẹp ngay bộ mặt nghiêm trọng đó đi mà cười hì hì lấy lòng ba nó , quả nhiên nó vẫn không thể qua mặt ba nó :

_ “ Đùa một chút thôi mà sao ba căng quá vậy ” .

Ba nó lấy tay búng trán nó , sau đó nói :

_ “ Không có việc gì à mà chạy qua đây ” _ Sau đó đi về phía bàn làm việc .

Nó xoa xoa chỗ chán bị ba nó búng , sau đó thản nhiên nói :

_ “ Vâng quả thực con đang chẳng có việc gì để làm cả ” .

Đúng lúc đó máy bàn của ba nó reo lên , ba nó cầm lên nghe . Sau một lúc cũng chẳng thấy ba nó nói gì chỉ im lặng nghe , sau đó thì cúp máy . Cúp máy xong cũng chẳng thèm nhìn nó lấy một cái cúi xuống chăm chú nhìn vào máy tính rồi nói :

_ “ Vậy giờ xuống dưới đi có việc làm rồi đó ” .

Nghe vậy nó liền rời phòng ba , thì ra là lại có người báo án . Nó khẽ nhăn mặt nhíu mày , thời buổi bây giờ đúng là loạn hết lên cả rồi . Bộ bây giờ giết người thịnh hành đến vậy sao ?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.