Chỉ Là Lúc Đó Lòng Ngẩn Ngơ

Chương 28: Chương 28




“Gửi Tuyết Khanh đệ:

Dạo này khỏe không?

Mọi chuyện tiến triển vô cùng thuận lợi, đại bộ phận quan viên kinh thành đều nằm gọn trong lòng bàn tay huynh và đệ, nghe nói chiến loạn Tây Bắc đã bình, đám Ủy Nghi nhận được liên hệ của huynh, giờ đã rời kinh. Hễ có gì cần, gọi một câu là được.

Chúng quan viên rất ư kính cẩn lễ độ trước huynh, cũng không biết thân phận thật sự của huynh. Huynh đội nón đen che khuất mặt, họ đều gọi huynh một tiếng “sứ giả Vĩnh Lạc”, đến đó huynh mới biết đệ đã là Vĩnh Lạc hầu tước vị cao nhất rồi.

Người đó luôn tâm ngoan thủ lạt không dễ coi thường, hỷ nộ vô thường, thủ đoạn nham hiểm tàn độc không ai là không biết, đệ làm gì cũng phải suy tính cẩn thận rồi hẵng làm nghe chưa.

Giữ sức khỏe nhé!

Huynh Hứa”

Đổng Tuyết Khanh xem xong bức thư mật thám đưa tới này, lập tức tiêu hủy.

Viên Viên bê trà tới, hí hửng mà rằng, “Hôm nay là mười lăm tháng tám, tiết trời đẹp, hội đèn ***g cung đình tối nay ắt hẳn có thể cử hành đúng dịp rồi.”

Bao tháng nay Hằng Dạ chẳng còn ghé qua Vị Ương cung, mỗi ngày Đổng Tuyết Khanh cũng bận rộn kết bè kết cánh, thế nên không thảng thốt thời gian thì ra đang xói mòn đi nhanh nhường vậy.

“À phải, ngày hôm nay của năm ngoái Tuyết Nhạn có mặt ở tiền điện Vị Ương cung, điên đảo chúng sinh, thu được Long sủng đây này.” Đổng Tuyết Khanh khẽ khàng lẩm bẩm, chẳng qua, y nhanh chóng nhận ra giọng điệu mình đang ngập mùi ghen tuông nồng nặc, thế là vội chuyển đề tài, “Đã chuẩn bị món quà tốt tối nay dâng tặng Hoàng thượng chưa?”

“Dạ rồi ạ. Hoa lan mỏng manh vậy vẫn đang được giữ ở phòng ấm, chờ lúc nào dâng tặng thì lấy ra là tốt nhất. Hội đèn ***g năm nay cử hành ở Đông cung, tới lúc đó nô tỳ và Tiểu Thuận Tử sẽ cùng mang nó ra.”

Đổng Tuyết Khanh khe khẽ gật.

Hoàng hôn còn chưa vấy loang sắc đỏ hối hả cho khung trời, Đông cung chưa chi đã rộn ràng nô nức, người dân lẫn các cấp quan lại đều dâng hoa đăng chiếu rọi Đông cung sáng choang như ban ngày. Thái giám thị nữ người nào người nấy bận tối tăm mặt mũi, đủ loại quan chức đều đã sớm chờ tại hành lang Ngự hoa viên. Rồi đến khi một tia nắng lơi lả cuối cùng của quầng dương lụi tắt trên nền đất, Hằng Dạ và Tuyết phi cùng xuất hiện, tiến vào Đông cung được trang hoàng huy hoàng rực rỡ không kém Thiên đình là mấy. Đám quan viên lục tục nối đuôi theo vào, xuyên dọc qua dãy hành lang dài vô tận, những lời khen ngợi các hoa đăng muôn hình vạn trạng cất lên liên hồi.

“Tốt lắm, tiếp trẫm ăn xong chính yến, các ái khanh cứ thong thả thưởng thức đi.” Giọng nói vững vàng mạnh mẽ của Hằng Dạ trấn định tất cả tiếng ồn hỗn loạn lắng xuống.

Nhanh chóng, đoàn người trong chính điện Đông cung lũ lượt ngồi xuống, Hằng Dạ trang nghiêm ngồi trên điện, bên cạnh là Hoàng thái hậu uy nghi và Tuyết phi ngọt ngào.

“Chúc Tuyết phi nương nương mãi mãi trẻ đẹp!”

“Chúc Tuyết phi nương nương sức khỏe dồi dào!”

Đám quan viên gió chiều nào xoay chiều ấy đều ồ ạt kính rượu chúc tụng vị Tuyết phi nương nương đang được sủng ái, Đổng Tuyết Nhạn vui vẻ cực kỳ.

Hoàng thái hậu một bên không ngừng bắn sang ánh mắt lạnh nhạt. Tầm này một năm trước, Tây phi còn chẳng phải cũng đang nở rộ thế ư? Vinh quang đầy thân, giờ thì sao nào? Hương đã mất, hồn đã tan. Đúng thật gần vua như gần hổ.

Tiếp đến là dâng tặng lễ vật, các đại thần bưng lên la liệt kỳ trân dị bảo, Hằng Dạ đều chỉ thản nhiên nhìn nhìn, khen khen. Hắn băn khoăn cớ gì Đổng Tuyết Khanh vẫn còn chưa đến chứ, chẳng nhẽ chịu sự hờ hững của mình thật sự khiến y tổn thương rồi?

“Vĩnh Lạc hầu đến ——”

The thé tiếng thái giám bẩm báo, Đổng Tuyết Khanh ưu nhã đi vào, theo sau là thị giả đang ôm theo một chậu hoa lan kiều diễm tha thướt.

“Tuyệt! Tuyệt vời! Hoa lan đó có năm màu tất cả, đẹp không tưởng nổi.”

“Hãy trông màu đỏ kia kìa, còn diễm lệ hơn cả so với mai vàng nữa.”

Các bậc đại thần rộn rạo trầm trồ ngợi khen.

“Muôn tâu Hoàng thượng, loại hoa lan này là hàng ngoại nhập từ Giang Nam(1), vi thần sau khi có được giống hoa đã dày công nuôi bón hơn nửa năm, rốt cuộc cũng ấn tượng. Giả sử Người thích, có thể lệnh cho hoa nô phát triển giống hoa này. Hoa rời khỏi phòng ấm hai canh giờ sẽ héo rũ, bởi thế thần đã đến muộn, chắc Hoàng thượng sẽ không trách đâu nhỉ.” Âm giọng trong trẻo của Đổng Tuyết Khanh vang lên, thu hút ánh mắt mọi người tập trung lại trên người y cả loạt.

Bình thường vẫn ăn vận đơn giản, riêng tối nay, y khoác một bộ trường bào trắng sữa, trên áo đính hơn trăm viên trân châu, mái tóc đen tuyền cũng dùng một sợi dây trân châu tương tự buộc chặt. Dưới ánh đèn, sắc đẹp vốn dĩ đã khuynh quốc như y lại càng thêm mê hoặc đến cướp đoạt hồn phách con người, kỳ hoa nhiều màu bên cạnh lại càng thỏa đáng góp phần tôn lên sự nền nã thanh khiết của y, đôi mắt đen lay láy không gợn một tia xúc cảm lại có thể hút cho bất luận kẻ nào mê muội.

Hằng Dạ chòng chọc nhìn y một hồi, đoạn dửng dưng nói, “Đáng tiếc trân châu của ngươi lóa mắt quá, che hết cả màu hoa rồi.”

Lời vừa dứt khỏi môi, quan lại đồng loạt quay mặt qua nhìn, không hiểu nguyên cớ Hoàng thượng lại cố tình thờ ơ với nhan sắc mê đắm như thế.

Mà Đổng Tuyết Khanh cũng không ngờ Hoàng thượng bạc bẽo y ngay trong một buổi lễ long trọng dạng này. Y cắn môi dưới, nhất thời không biết phải nói sao.

“Hoa của Đổng đại nhân thật đẹp, thần thiếp tới nay chưa từng được chiêm ngưỡng màu hoa sặc sỡ thế này.” Đổng Tuyết Nhạn liền tìm cách giữ mặt mũi cho ca ca.

“Đã thế, lại đây, nhận lấy giống hoa của Đổng đại nhân, cho gieo trồng rộng rãi trong Đông cung đi nào.” Hằng Dạ phân phó.

Sắc mặt Tuyết Khanh tức khắc không kiềm được mà bợt bạt hẳn. Y cực lực áp chế cơn xúc động muốn được ném tan chậu hoa xuống đất, lui sang một bên ghế.

“Được rồi, thần thiếp cũng có quà cho Hoàng thượng!” Thời khắc yến hội sắp chấm dứt, Đổng Tuyết Nhạn đứng lên, tràn ngập tự hào lên tiếng gọi, “Truyền ngự y!”

Ngự y bước vào trong điện, lớn tiếng thưa bẩm, “Thần chúc mừng Hoàng thượng, chúc mừng Hoàng thượng, Tuyết phi nương nương đã mang thai Long chủng.”

Trong một giây, Hằng Dạ kinh hỷ tột độ, “Đây là món quà trẫm thích nhất tối nay đấy.”

Đại điện thoắt chốc ầm ã tiếng người náo nhiệt, không khí reo vui được thăng hoa tới cực đỉnh.

Đổng Tuyết Khanh không hề chần chừ, phất tay áo bỏ đi.

Trở về nơi cung Vị Ương quạnh quẽ, bất tri bất giác lệ trong đã đong đầy hốc mắt.

Cơn hen suyễn lại dội đến.

“Đổng đại nhân, thuốc hôm nay chưa uống ạ.” Viên Viên rụt rè bốc ra Tuyết Liên.

Đổng Tuyết Khanh thở hổn hển đẩy văng thuốc, dường như đã phát điên phát rồ thét toáng, “Tránh ra! Ta không thèm ăn, không thèm! Hoàng thượng bắt ta uống thuốc ngày này qua ngày khác, đơn giản chỉ hòng đòi ta làm bạn giường cho Người, làm thú tiêu khiển cho Người, làm đồ phát tiết cho Người.”

“Đại nhân ơi!” Viên Viên nhào xuống bên chân Đổng Tuyết Khanh, khóc ròng ròng, “Ngài đừng đau khổ quá mức, sức khỏe ngài không chịu được kích động đâu. Ngài của hiện giờ đã gọi gió được gió, gọi mưa được mưa rồi mà.”

Đổng Tuyết Khanh dần dần an tĩnh lại, sau cuối cũng nhận lấy viên thuốc, lau khô nước mắt.

“Cô nói đúng, ta không cần sự ân sủng của Người vẫn thừa sức sống tốt.” Nụ cười của y trở nên sao mà thê lương, “Thấy chưa, phụ nữ sinh con được cho Người hạnh phúc cỡ nào nào, ta mãi mãi đâu được như họ.”

“Mệt mỏi quá, Viên Viên, ta về phòng nghỉ ngơi đây.” Đổng Tuyết Khanh chầm chậm dời gót đi ra chính điện, song song đó kéo toạc toàn bộ dây châu trên người, trân châu như mưa, lả tả rớt xuống, “Thưởng cho các cung nhân Vị Ương cung đi.”

Một đêm hưng phấn và hả hê làm Hằng Dạ tạm quên bẵng cuốn sổ gấp bí mật mà các cựu thần liên danh trình báo trên triều đường hai ngày trước. Đến lúc thái dương ló dạng, hắn không thể không đối mặt với những cuốn sổ con tố cáo Đổng Tuyết Khanh kết bè kết đảng này.

“Tuyết Khanh… Vì sao, ngươi cứ mãi khăng khăng đòi làm thần tử của trẫm, mà không thể an ổn làm người thương của trẫm cơ chứ?” Thâm tâm Hằng Dạ phiền não không để đâu cho hết.

Trần công công đi đến, rầm rì vào tai Hằng Dạ dăm câu qua quýt, sắc mặt Hằng Dạ bỗng chốc khó coi cực điểm.

“Theo trẫm đến thiên lao!”

Bên trong thiên lao.

“Hoàng thượng, Hoàng thượng, tội thần đáng chết đáng chết!”

Hằng Dạ cơ hồ không dám xác nhận thanh niên gầy đét giơ xương này lại là tiểu Vương gia Nam Việt Hằng Tiến phong thái rạng ngời của năm đó.

“Nói đi, khai hết tất cả những gì ngươi cấu kết với Đổng Tuyết Khanh rõ ràng một lần cho trẫm, may ra trẫm còn có thể tha ngươi một mạng.” Hằng Dạ lạnh lùng đe.

“Tạ ơn Hoàng thượng, những lời sau đây thần nói tuyệt nhiên không dám nửa từ dối trá. Đổng Tuyết Khanh sai khiến quan binh bao vây vương phủ cha thần mấy tháng ròng rã, y muốn là người đầu tiên bắt được thần, dồn thần vào chỗ chết. Thần không muốn chết oan chết khuất trong tay y đâu. Vụ án Nguyên Thạch Linh một năm trước cũng do một tay Đổng Tuyết Khanh chủ mưu cả…” Hằng Tiến kể sơ sơ câu chuyện mình đã từng vũ nhục Đổng Tuyết Khanh, tường thuật cặn kẽ chân tơ kẽ tóc chân tướng sự thật.

Sắc mặt Hằng Dạ lại tái xanh tái mét, song hắn vẫn muốn tra hỏi rõ hơn, “Y có khúc mắc gì với Nguyên Thạch Linh đến nỗi muốn hãm hại hắn chết?”

“Y… Y từng bị Nguyên Thạch Linh làm nhục, đây là một lần uống rượu say, Nguyên Thạch Linh vênh váo đắc ý bật mí cho thần. Với cả, án mạng Ngụy Đắc Chi hai năm trước cũng liên quan tới Đổng Tuyết Khanh. Ngụy Đắc Chi chết bởi thanh kiếm dài nổi tiếng, đây là điều ghi lại do các nghiệm quan trong cung, mà thanh kiếm dài đó chính là thần gia hiến tặng cho Đổng Tuyết Khanh, việc này trong cung không hề ít người biết nhưng không ai dám mách Hoàng thượng.” Hằng Tiến run cầm cập, lại nói, “Tại y cũng phát giác thần biết việc này, đâm ra mới bày trò một mũi tên bắn chết hai con chim. Hoàng thượng…”

“Nhốt hắn tại thiên lao, chung thân không được thả.” Hằng Dạ không đếm xỉa tới sự khóc cầu của Hằng Tiến, nhấc chân rời đi thiên lao ẩm thấp dơ bẩn, hắn đương nhiên hiểu được lý do Đổng Tuyết Khanh muốn giết chết cả Hằng Tiến. Một tên bạc nhược như Nguyên Thạch Linh, không có Hằng Tiến hùa cùng, làm sao mà dám —— Hằng Dạ dộng mạnh một đấm lên tường. Ngụy Đắc Chi, Nguyên Thạch Linh, Hằng Tiến… Còn bao nhiêu kẻ đã từng động vào y đây? Còn bao nhiêu chuyện cho tới nay y vẫn dối gạt trẫm?

Đổng Tuyết Khanh! Quả tim Hằng Dạ bắt đầu buốt đau âm ỷ.

Thời điểm Hằng Dạ thẩm vấn Hằng Tiến, gần như cùng một lúc Đổng Tuyết Khanh cũng nhận được tin này.

“Một lũ ăn hại!” Y vung tay, đập vỡ bộ ấm chén pha trà men xanh mà mình nâng niu nhất.

“Xin Hầu gia bớt giận, tiểu nhân đáng chết!!!” Bọn thị vệ dập đầu không thôi.

“Tình huống kiểu này, họ cũng đâu có muốn.” Lưu Tiên đứng bên bèn ra tay hòa giải, “Chúng ta ngày ngày theo dõi Nam Việt vương phủ cùng Phong Vân hội, ai mà liệu được Hằng Tiến ấy thế mà dám tự mình đến Hình bộ đầu thú chứ? Chưa kể, thị lang Trần Nhạc bên Hình bộ lại thuộc bè đảng Thái hậu, tất yếu sẽ thông tri ngay cho cung thôi.”

Đổng Tuyết Khanh dằn nén lửa giận, không nói thêm gì. Y trầm tư suy xét chốc lát, sau đó chỉ bảo, “Chuyện đã đến nước này thì giờ mới là lúc cần dùng người. Truyền lệnh, ban thưởng cho toàn bộ thị vệ trong cung, mỗi người năm mươi vàng.”

“Đại nhân!” Đám thị vệ lấy làm sững sờ, không kẻ nào dám đi lĩnh thưởng.

“Mấy ngày nay các ngươi đều đã vất vả, sau này nhờ mọi người tiếp tục cố gắng.” Đổng Tuyết Khanh ôn hòa trấn an.

“Tạ ơn Hầu gia, chúng tiểu nhân xin thề sống chết sẽ bảo vệ Hầu gia!” Dàn thị vệ hân hoan đầy mặt, cùng nhau lui xuống.

Nét mặt Lưu Tiên mỗi lúc một khó nhìn, hắn đột nhiên ngửi được mùi cam go của cục diện.

Ngược lại, ý cười của Đổng Tuyết Khanh lại thanh mát tựa gió thu.

“Lưu thống lĩnh, chuẩn bị sẵn sàng chưa nào? Bão táp sắp ập đến rồi đấy.”

“Đổng đại nhân!” Lưu Tiên luống cuống nhìn y, khuôn mặt dặm đầy những vẻ hoang mang hoảng sợ.

“Giờ huynh có muốn rút lui cũng đã quá trễ. Trong cung có hai nhánh quân đội —— gồm quân cận vệ và Ngự lâm quân, số quân cận vệ đều đã là người của chúng ta cả, Ngự lâm quân tôi cũng đã nghĩ ra cách đối phó. Chuyện huynh sắp làm khẩn cấp tới đây cực kỳ có ý nghĩa quan trọng. Hãy nhanh chóng ra cung, báo cho Hứa Nghiêm chuẩn bị các võ sĩ tinh nhuệ và dũng mãnh nhất, tiến cung!”

Đổng Tuyết Khanh ung dung nói, thế nhưng sự nghiêm túc trong đó vô vàn đậm đặc.

“Cậu! Cậu định mưu phản?” Lưu Tiên thở hắt nặng nề.

“Không tới mức nghiêm trọng vậy đâu! Tôi cam đoan!” Đổng Tuyết Khanh nở nụ cười hớp hồn, sóng mắt dịu dàng xoay đảo chung quanh vị thống lĩnh thị vệ.

Tới lúc này Lưu Tiên cũng vỡ vạc đâm lao thì phải theo lao thôi, ai ai đều chả biết hắn là người của Đổng Tuyết Khanh chứ. Vốn dĩ, dựa dẫm vào một sủng thần đang được sủng ái tận trời trong cung không hề là hành động đáng trách, tuy nhiên —— một Đổng Tuyết Khanh trăm vạn lần không dự đoán được ấy thế mà đã tính toán đối nghịch với Hoàng thượng từ lâu! Giờ mà nói mặc kệ, chắc gì Hoàng thượng sẽ bỏ qua cho mình? Thôi chi bằng đặt cược đi, quân sĩ tinh nhuệ và phần đông các quan lại kinh thành nằm trong tay mình cùng Đổng Tuyết Khanh tuyệt đối có khả năng đối kháng với đương kim Thánh thượng.

Ý niệm này vừa lóe ra, Lưu Tiên liền lĩnh ngộ được phương pháp của Đổng Tuyết Khanh.

Đêm tối, Hằng Dạ dẫn theo một đội Ngự lâm quân tiến vào Vị Ương cung, hắn trước sau vẫn gồng sức duy trì bình tĩnh.

Đổng Tuyết Khanh mặc một bộ áo ngủ trắng muốt xuất hiện trên điện đường, thoạt nhìn cùng đang bình tĩnh y hệt mình, tựa thể sắp sửa nghỉ ngơi, song mái tóc buộc ngay ngắn chứng minh sự tình không hề đơn giản như vậy.

“Hoàng thượng lâu lắm mới về tẩm cung nha, tối nay —— bỗng dưng dẫn binh theo, sao ạ, không phải định về nghỉ ngơi ạ?” Tiếng nói Đổng Tuyết Khanh không hề lợn cợn chút ít ngạc nhiên, cái miệng hình thoi xinh xinh vẽ lên ý cười chế giễu.

“Xem ra đã có kẻ báo cho ngươi rồi?” Hằng Dạ nheo mắt, hai đầu lông mày xoắn chặt biểu lộ nỗi đau trong lòng hắn, “Tốt, thế đi thôi.”

“Đi? Đi đâu ạ? Hoàng thượng.” Động Tuyết Khanh càng cười đến lung lạc lòng người.

“Mau, tới dẫn y đi.” Hằng Dạ quay đầu phát ngự mệnh với đội ngũ đằng sau.

“Khoan đã, thần hy vọng Hoàng thượng hãy nói rõ ràng mọi chuyện đi đã! Thần phạm tội gì?” Đổng Tuyết Khanh chậm rãi hòa hoãn.

“Ngươi cho ngươi là ai? Ngươi cho rằng đến bây giờ thì trẫm nên làm thế nào với ngươi?” Hằng Dạ bất giác lấy làm khó hiểu vì sự thong dong lạ thường của y, nhưng dần dần một linh cảm mập mờ bắt đầu dồn tụ lại trong đầu hắn.

“Thần? Thần là ai trong cung người nào chả biết, đâu ai là không biết địa vị trên vạn người của thần là dựa vào ai mà có. Hoàng thượng hẳn phải rõ điều đó hơn bất luận người nào chứ.” Đổng Tuyết Khanh điềm nhiên đáp xong, ánh nhìn từ tốn chuyển dời ra phía cửa đại điện, vọng đến từ xa tiếng bước chân rầm rập, Đổng Tuyết Khanh trông thấy người tới, cười càng thêm biết bao vui vẻ.

“Hoàng thượng, Tuyết phi ——” Trần công công quỳ mọp xuống chân Hằng Dạ, “Đổng đại nhân ra lệnh cho một đội thị vệ đến “mời” Tuyết phi nương nương đi rồi ạ, lão nô không ngăn được, vội chạy đến đây báo cáo Hoàng thượng.”

Hằng Dạ không hề do dự giáng cho Đổng Tuyết Khanh một cái tát, “Tiện nhân!”

Y bị trúng cú đánh, lảo đảo dợm lui về sau mấy bước, được Viên Viên đỡ lấy, máu tươi trào ra ngoài phiến môi.

Y đưa mu bàn tay lên lau vết máu đỏ, ấy thế mà lại mỉm cười, chỉ là trong nụ cười ấy hàm chứa vị chua xót quá đỗi, “Hoàng thượng lần đầu tiên vì một người đàn bà mà đánh thần.”

“Giao Tuyết Nhạn ra đây, nếu không, trẫm sẽ không nương tình gì nữa hết.” Hằng Dạ lạnh rét đe dọa.

Đổng Tuyết Khanh ngừng cười, đôi mắt sáng bừng phóng về phía Hằng Dạ, “Người biết rằng thần sẽ không dễ dàng thỏa hiệp. Thực ra thần tưởng Người sẽ bất chấp sống chết của nó, mà hình như, thần càng ngày càng không hiểu Người mất rồi. Hoàng thượng, trong tim Người, nó thật sự có vị trí quan trọng vậy ư?”

Hằng Dạ bắt gặp biểu tình thất vọng của Đổng Tuyết Khanh, trong lòng ngổn ngang và rối rắm những xúc cảm.

Hai năm trước, mình trong mắt y chỉ là một hạt cát, mình dồn mọi tâm tư công sức và thủ đoạn để y đặt mình vào lòng. Và nay, khi y đã nghĩ đến mình, mình lại có một người khác bắt đầu chiếm cứ trái tim. Số phận luôn éo le như thế, đùa giỡn bất kể một ai trong lòng bàn tay nó, ngay cả Thiên tử cũng không ngoại lệ.

“Được rồi, rốt cuộc ngươi có chịu giao người ra hay không? Hoặc giả, ngươi muốn điều kiện gì?” Chót cùng, Hằng Dạ đành nhượng bộ. Tuyết phi giờ không biết đang ở nơi nào đây? Nàng có sợ hãi phát khóc hay không? Cứ tưởng tượng thế, bụng dạ Hằng Dạ lại quặn như thể bị lửa đốt.

“Lần đầu tiên Người chấp nhận uy hiếp của thần đấy, Hoàng thượng của thần. Vậy thần nói thẳng nhé. Thần yêu cầu Người hãy lập tức nhường ngôi cho Hằng Thụy.” Đổng Tuyết Khanh phun ra rành mạch từng chữ.

“Ha ha ha ha ha, nực cười quá lố. Ngươi bức vua thoái vị, bức trẫm thoái vị sao? Ha ha ha, Đổng Tuyết Khanh, còn ngươi là gì?” Hằng Dạ thế là bật cười thành tiếng lớn.

“Thần là Giám quốc(2).” Đổng Tuyết Khanh tiệt chẳng thấy buồn cười chút nào, vẻ mặt trái lại càng nghiêm túc bội phần.

“Ờ, mượn danh thiên tử để thị uy chư hầu, Đổng Tuyết Khanh, ngươi tiến bộ không ít, chỉ buồn là…” Hằng Dạ tỏ vẻ cứ như thể lần đầu tiên gặp Đổng Tuyết Khanh không bằng, nhưng nói gì thì nói, hắn không thể không đường hoàng đối diện với sự đe dọa này, “Trẫm rất muốn biết ngươi ỷ vào cái gì hòng uy hiếp trẫm? Ngươi nắm được bao nhiêu phần thắng mà dám ngạo nghễ giấc mộng hão huyền này chứ?”

“Thần biết chỉ vậy không đủ để Người tâm phục khẩu phục mà, địa vị Đổng Tuyết Nhạn vĩnh viễn không thể đánh đồng với ngôi vị Hoàng đế. Thành thử…” Đổng Tuyết Khanh quỷ quyệt nhoẻn cười, “Quân đội và quan viên trong tay thần cũng đủ để chống lại Người đấy.” Đoạn, y vỗ vỗ tay, một đội đông đảo các thị vệ cung đình đồng loạt ào vào Vị Ương cung, bao vây chật cứng đội nhân mã nho nhỏ Hằng Dạ dẫn tới.

“Nếu Người làm theo đúng yêu cầu của thần, giao nộp ngọc tỷ(3), Tuyết phi của Người tức khắc sẽ được về với Người ngay. Người có thể ở lại làm Thái thượng hoàng, mọi đãi ngộ và hưởng thụ của Người đều không thay đổi.” Đổng Tuyết Khanh xẵng giọng.

“Ngày hôm nay của trẫm chỉ sai lầm một việc, thật không ngờ mưu mô làm phản của ngươi lại nhanh như vậy.” Hằng Dạ nhận định giây lát tình hình trong Vị Ương cung, tự ngộ ra rằng bản thân đang lâm vào hoàn cảnh xấu, nhưng sống tới giờ hắn chưa từng có khái niệm thỏa hiệp. Chỉ chớp nhoáng như sấm sét, hắn vọt tới định tấn công Đổng Tuyết Khanh, mà ngay lúc bàn tay hắn gần như chộp tới cổ đối phương, hắn đột nhiên ngừng trệ —— Hắn nghe thấy tiếng Đổng Tuyết Nhạn gào thét.

“Hoàng thượng ——”

Hắn quay phắt lại, trông thấy Đổng Tuyết Nhạn đang bị năm gã võ sĩ to xác áp giải bước từ hậu điện đi ra. Cùng lúc ấy, hắn cảm giác khí mạch toàn thân như đông cứng lại, muốn làm gì cũng không nhúc nhích nổi, hắn miễn cưỡng đứng sững, “Đổng Tuyết Khanh, ngươi đã làm gì trẫm!” Hằng Dạ nổi đóa hét lên.

“Không có gì đâu ạ, chút ít thuốc mê nhỏ nhặt ấy mà. Mười ngày trước thần cho thuộc hạ lén bỏ vào ngự thiện của Người, đối với người không có nội lực võ công thì sẽ không hiểm hại gì hết. Tiếc thay, Hoàng thượng, Người đã tập võ luyện khí từ nhỏ, mỗi tội không có cơ hội sử dụng, vì thế khi thuốc ngấm Người cũng không phát hiện ra. Căn nãy, giả như Người dùng đủ mười phần công lực, Người không chết thì kinh mạch cũng bị hủy nát, thấy Người vẫn còn vô sự đứng yên tại chỗ, thần mới biết hóa ra Người hẵng còn nương tình với vi thần lắm cơ.” Đổng Tuyết Khanh cười hì hì, giải thích tường tỏ.

“Được rồi nào, lấy bút mực chuyên dụng cho Ngự thư phòng tới đây, Hoàng thượng phải ban chỉ.” Đổng Tuyết Khanh sai sử thị vệ bên người, xao lãng hẳn khuôn mặt như hoa lê dính mưa(4) của Đổng Tuyết Nhạn.

Hằng Dạ lặng phắc không rả một từ, quét văng cả thảy giấy bút được trình diện trước mắt.

“Hoàng thượng chớ nổi giận, Người không sợ làm Tuyết phi sợ sao? Nương nương hiện giờ còn đang mang cốt nhục của Người đó.” Đổng Tuyết Khanh khẽ cười khúc khích, nhàn nhã ngồi xuống ghế Thái sư một bên.

“Đổng Tuyết Khanh, ngươi đừng hòng dùng ta uy hiếp Hoàng thượng, ngươi! Đúng thực không phải là người!” Đổng Tuyết Nhạn cũng mù mờ nhận biết tình thế nguy cấp, cô sắc bén lên giọng quát, xong quay qua Hằng Dạ, ngữ khí vừa mềm vừa cứng, “Hoàng thượng, Người không cần lo cho thần thiếp, hãy lấy giang sơn làm trọng —— Á!”

Đang nói thì gián đoạn, bởi lẽ đã bị thị vệ đứng bên cạnh cô thô bạo vả một cái.

“Dừng tay, gan to cùng trời quá đấy!” Hằng Dạ uất đến ngạt thở, Long nhan biến sắc, ánh mắt bén ngót đâm chọc thẳng về phía Đổng Tuyết Khanh đứng cười mé kia, “Đổng Tuyết Khanh, nàng ấy là em gái ruột thịt của ngươi, ngươi mất trí rồi!”

Đổng Tuyết Khanh bưng lên chén trà thơm ngát, thanh nhàn thưởng thức, hoàn toàn ngó lơ cơn cuồng nộ từ Hằng Dạ.

“Hoàng thượng à, nếu không viết, vi thần buộc phải mời Người xem tiết mục ngoạn mục hơn thế đấy.”

Ý cười lạnh lẽo tột độ nhướn lên, Đổng Tuyết Khanh làm động tác tay ngụ ý hãy tiếp tục, mấy võ sĩ lực lưỡng bắt đầu xé rách vụn quần áo Đổng Tuyết Nhạn, da thịt trắng bóc từng chút từng chút trơ lộ trước mắt bao người.

“Á, đừng mà!” Tiếng khóc tang thương của Tuyết Nhạn vang vọng khắp góc nẻo cung Vị Ương rộng lớn.

Gân xanh Hằng Dạ hằn vện lên đùng đùng, nắm tay bóp chặt tới nỗi kêu ‘răng rắc’, ấy vậy mà nửa phần sức lực cũng không tài nào vung ra.

“Ái chà, chưa đủ kích thích. Các ngươi tại sao không thử nếm hương vị người đàn bà mà Hoàng thượng sủng ái nhất đi nhỉ.” Đổng Tuyết Khanh đủng đỉnh chứng kiến nỗi đau của Hằng Dạ, hạ mệnh lệnh càng quá quắt hơn.

Bao nhiêu bàn tay to bản liền sờ soạng trên cơ thể nhẵn mịn của Tuyết Nhạn.

“Không, không, tam ca ơi, muội xin huynh… Huhuhu…” Đổng Tuyết Nhạn vừa cố giãy giụa trong vô vọng, vừa thê thiết khẩn cầu.

“Dừng tay!” Hằng Dạ rống lớn.

“Tốt tốt, Hoàng thượng phải ra ý chỉ, các ngươi trật tự nào.” Đổng Tuyết Khanh nở nụ cười của người chiến thắng, vỗ tay ra hiệu các võ sĩ dừng hành động.

Hằng Dạ đi tới ngự bàn, không một khắc lưỡng lự viết nhoay nhoáy vào giấy.

Bầu không khí trong đại sảnh dường như căng thẳng đến mức bít bùng, nỗi đau thương le lói từ đôi mắt Đổng Tuyết Khanh càng sẫm đặc lại.

‘Binh’ một tiếng, toàn thể mọi người cùng dại ra.

“Tuyết Nhạn!” Hằng Dạ lao tới bên cô gái té ngã xuống mặt đất, trên trán Tuyết Nhạn loang lổ những vết máu đỏ thẫm, “Vì sao, sao nàng lại ngốc như vậy, trẫm có thể không cần giang sơn…”

“Hoàng… thượng… Thần thiếp, thần thiếp không ngốc đâu, thần thiếp không thể để Người thỏa hiệp vì thần thiếp… Cơ thể thần thiếp vĩnh viễn chỉ thuộc về Người, vĩnh viễn…” Lời càng cố thốt ra càng nhẹ hẫng, mắt to dần dà khép chặt.

“Tuyết Nhạn…” Hằng Dạ ôm siết lấy thân thể mềm mại ấm áp ấy, rủ đầu gọi, hết thảy xung quanh hắn tựa như đã loãng tan thành khói thành sương.

Đổng Tuyết Khanh chầm chậm ngồi dậy khỏi ghế Thái sư, sự bàng hoàng chầm chậm hiện trên dung nhan lạnh nhạt nọ.

“Hoàng thượng, xin nén đau buồn.” Y ráng sức giữ nguyên vẻ bình tĩnh, song không thể đè xuống được thứ tình cảm đố kỵ sâu ngút dưới đáy lòng đang từ từ trào dâng, lênh láng đủ để mảng thần trí còn sót lại của y ngập lụt.

“Đưa Hoàng thượng và Tuyết phi đi đi.” Đổng Tuyết Khanh ra lệnh thuộc hạ.

Mấy thị vệ dè chừng tới gần Hằng Dạ.

“CÚT!” Hằng Dạ căm hận quát, hắn ngẩng đầu nhìn Đổng Tuyết Khanh thật sâu thật sâu, thế rồi ôm Tuyết Nhạn dậy.

“Hoàng thượng, Ngự lâm quân đến cứu giá bị một đội ngũ kẻ mặc đồ đen bao vây ngoài cung, thần vô dụng, thần thật vô dụng.” Phó thống lĩnh Ngự lâm quân Xích Hạng lảo đà lảo đảo xông vào, phủ phục dưới chân Hằng Dạ.

Hằng Dạ thất thần nhìn thẳng phía trước, đám thị vệ cùng tự động dạt ra.

“Đổng Tuyết Khanh, trẫm không bao giờ đáp ứng yêu cầu của ngươi. Nếu ngươi muốn đoạt quyền, chắc chắn chỉ có thể giết trẫm. Giết vua, ngươi dám không?” Hằng Dạ cười lạnh, sau đó bế Đổng Tuyết Nhạn hiên ngang sải bước ra ngoài.

Đổng Tuyết Khanh đứng nguyên nơi đó, không hề động đậy.

“Hầu gia?” Một cận thần thử ướm hỏi, “Ngài bỏ qua cho Hoàng thượng ạ?”

“Người đã bi thương thế rồi, chả nhẽ ta còn cố níu Người chắc?” Đổng Tuyết Khanh hững hờ đáp, y xoay người đi, phân phó dăm ba câu cho Lưu Tiên và thân tín, kế đó mới mệt rũ đi hướng hậu điện.

“Đổng đại nhân, ngài, không tới xem Hoàng thượng ra sao ạ? Nô tỳ cử Tiểu Thuận Tử đi theo, họ nói Hoàng thượng bế Tuyết phi vào Cần Chính cung liền đóng kín bưng cửa, không cho phép ai vào, Người cũng không đi ra.” Viên Viên nhìn thấy Đổng Tuyết Khanh ngồi bần thần ngơ ngác, cơn xúc động trỗi lên, bèn đưa lời nhắc nhở y.

Đổng Tuyết Khanh chỉ ngồi im thin thít một chỗ hệt như hòa thượng ngồi thiền.

“Đổng đại nhân, đại sự không ổn rồi…” Tiểu Thuận Tử lao vào cửa chẳng chờ bên ngoài báo cáo gì ráo, “Hoàng thượng, Người, Người bắt đầu ho ra máu, ý thức lẫn lộn, Trần công công đang khóc lóc gọi ngự y…” Giọng nói Tiểu Thuận Tử có điểm nức nở.

Thân mình Đổng Tuyết Khanh thoang thoáng run run, trong đôi mắt xinh đẹp chưa từng bao giờ hắt lên vẻ đau thương và tối tăm tới độ ấy.

Tay phải y không biết tự chừng vào đã nắm gắt gao thật chặt, thật chặt, bởi đè nén cảm xúc mà nó run lên bần bật.

Chẳng rõ qua tiếp bao nhiêu lâu, lại một thái giám tiếp tục truyền báo.

“Hoàng thượng băng hà.”

Đổng Tuyết Khanh nín nghẹn, nước mắt ào ạt tuôn rơi, áo quần ướt đẫm, tay phải đang nắm chặt dần dà buông lỏng, một chiếc bình sứ men xanh nhỏ xíu rơi leng keng xuống sàn.

Đúng lúc này, Lưu Tiên xuất hiện.

“Hứa Nghiêm đang ở ngoài điện, hắn nói muốn gặp cậu, tình thế trong cung hỗn loạn hết sức. Cậu có muốn không?”

“Huynh gặp Như phi chưa? Nàng ta và Thái hậu nói gì không?” Đổng Tuyết Khanh thôi khóc, bình tĩnh hỏi.

“Như phi dĩ nhiên rất vui, hiện nay nương nương đã là Hoàng hậu. Còn về phần Hoàng thái hậu, Thái hậu không chịu nổi cú đả kích này, hôn mê bất tỉnh, Như phi đang chăm nom. Nương nương có nói —— miễn là đảm bảo được địa vị cho mẫu tử họ, yêu cầu của cậu đều có thể được đáp ứng.” Lưu Tiên trả lời.

“Bè đảng triều đình của Thái hậu, rồi thì cả các cựu thần trung thành thì sao?” Đổng Tuyết Khanh lại hỏi tiếp.

“Các phân đà chủ thuộc quyền Hứa Nghiêm đã bao vây gia trạch tất cả quan viên kinh thành rồi, bọn họ tạm thời không thể hoạt động. Tất nhiên người của chúng ta và mấy tướng quân Đông Phương Nhẫn cũng đã có mặt, dẫn theo không ít quân binh, nói là muốn ủng hộ nền chính trị mới của Đổng đại nhân và việc đăng cơ của tiểu Hoàng thượng, có điều ta thấy —— rặt toàn lòng lang dạ sói, khá khó đối phó đây.” Lưu Tiên băn khoăn báo cáo lại tình hình.

“Huynh hãy dẫn quân thị vệ cùng vài đội nhân mã Ngự lâm quân đi canh chừng quân lính của Đông Phương Nhẫn, gắng nán chân chúng lại. Chờ Hằng Thụy đăng cơ xong, chúng sẽ không còn là vấn đề đáng lo ngại nữa. Với cả, truyền lệnh, chỉ cần là binh tướng ủng hộ tiểu Hoàng thượng được an toàn, đến khi Hoàng thượng đăng cơ tất sẽ trọng thưởng hậu hĩnh!” Đổng Tuyết Khanh suy xét cặn kẽ, giao phó một loạt.

“Còn giờ, tôi không gặp bất kỳ một ai. Hứa Nghiêm, cứ để huynh ấy khống chế ổn thỏa thế cục trước mắt đi đã.” Dặn xong câu đó, Đổng Tuyết Khanh liền nhấc chân ra khỏi Vị Ương cung.

Não nề bên trong Cần Chính cung là những tiếng than khóc, Hằng Dạ lẳng lặng nằm trong quan tài bằng vàng, căn cứ theo mệnh lệnh của Đổng Tuyết Khanh, thời khắc này đã đóng nắp. Đổng Tuyết Nhạn được an trí trong một chiếc quan tài nhỏ hơn đặt gần đó, mọi thị vệ cung nữ thái giám của Hoàng thượng đông đủ quỳ sát cạnh bên, hơn mười hậu phi trắng xóa đồ vận, kêu khóc không ngừng.

Nhác trông thấy Đổng Tuyết Khanh đi vào giữa đông đảo thị vệ, mọi người đều ngừng khóc, hận thù vô bờ dõi theo y, song không một ai dám liều lĩnh xúc phạm.

Đổng Tuyết Khanh bàng quan tất thảy mọi người, lạnh tanh biểu cảm dừng bên chiếc quan tài nặng nề như thể đã đóng kín toàn bộ nhân gian.

“Trước khi băng hà, Hoàng thượng có lưu lại di ngôn nào không?” Đổng Tuyết Khanh chuyển hướng sang ngự y, hỏi.

“Tiểu thần không nghe thấy gì ạ. Hoàng thượng sau khi dữ dội hộc máu, ngủ thiếp đi giống như đã mệt mỏi quá sức, không một tia đau đớn, nhưng rất nhanh đã không còn hơi thở.” Ngự y thành thật tường trình.

Đổng Tuyết Khanh gật đầu, rồi quay mặt qua hướng người người đang quỳ rạp dưới đất, chùng giọng cất tiếng, “Hoàng thượng do đau đớn quá độ, hộc máu mà ra đi, mọi người xin đừng đau thương quá.”

“Ngươi nói bậy! Rõ ràng Hoàng thượng bị ngươi độc chết!” Giọng nói choe chóe không khác gì con gà mái của Trần công công ré lên đến là chói tai, “Đổng Tuyết Khanh, ngươi ——”

“Lôi xuống!” Đổng Tuyết Khanh chau mày, đơn giản phân phó.

Tức khắc Trần công công bị xốc lên, lôi xềnh xệch ra ngoài điện.

Dọc chặng đường, tiếng rủa xả rít lên không dứt.

“Đổng Tuyết Khanh, lão phu liều mạng với ngươi! Hoàng thượng đối với ngươi ân trọng như núi, vậy mà ngươi lại…”

Đổng Tuyết Khanh đánh giá những nội thị, những nương nương đang hầm hừ coi mình là kẻ thù chung quanh, nhẹ nhàng bảo, “Hoàng thượng bởi đau thương hộc máu nên chết, ta lặp lại lần nữa. Nếu kẻ nào dám tiếp tục xuyên tạc chửi bới, ta tuyệt đối không tha.”

Cuối cùng, y hạ lệnh, “Tuyết phi chôn tại khu mộ hậu phi. Hoàng thượng cũng nhanh chóng đưa Người đi nhập thổ yên bình là được rồi, nghĩa lăng đã xây xong từ lâu, không cần rườm rà nghi thức gì nữa.”

Nói đoạn, y cũng rời đi ngay, chẳng buồn ngoái đầu.

Hai năm sau.

Mòn mỏi Từ Ninh cung.

“Thái hoàng thái hậu, mời dùng bữa ạ.” Hai cô cung nữ cố gắng khuyên bảo Thái hoàng thái hậu loạn trí điên dại hãy ăn cơm.

“Hí hí, con hổ vải này, may giày nhỏ, búp bê đi vào cười hi hi…” Thái hoàng thái hậu hí hoáy nghịch mấy cục vải bông, miệng lẩm nhà lẩm nhẩm, khi thì cười to, khi thì khóc rưng rức.

“Bệnh điên của Thái hoàng thái hậu chừng như càng ngày càng nghiêm trọng.” Đổng Tuyết Khanh đứng nơi góc phòng, lông mày nhíu chặt, quay hỏi thái y.

“Phải… Thái hoàng thái hậu không chịu uống thuốc, ngày nào cũng tự ăn nói khùng khùng điên điên… Tiểu thần…” Thái y thấp thấp thỏm thỏm hồi đáp.

“Hừm. Bà ta thế này có khi lại thành ra tốt cho tất cả.” Đổng Tuyết Khanh lạnh lùng cười, phất tay áo bỏ đi.

Thái y nhìn theo bóng dáng ấy, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, xoa xoa mái đầu đang túa đầm đìa mồ hôi lạnh.

Ngài Vĩnh Lạc hầu hai năm trước bức vua thoái vị, nâng đỡ cho ấu chủ đăng vị, hiện đang là Giám quốc trên danh nghĩa triều đình, còn thì chính là quân chủ trên thực tế. Phong cách y hoàn toàn bất đồng Tiên hoàng quá cố, y lòng dạ thâm sâu, tâm tư khó dò, ngoài mặt hiền hậu thậm chí còn rung động lòng người, kỳ thực thâm tâm lại nham hiểm rắn rết, quả tình rất điển hình cho thói khẩu Phật tâm xà.

Năm đó Tiên hoàng băng hà đột ngột, y độc chiếm nắm giữ quyền hành, vang dội đưa tiểu Hoàng thượng lên ngôi Hoàng đế, kết hợp chính sách mềm cứng song song để bình ổn dã tâm các tướng lĩnh đóng quân nơi biên ải, thu phục được phần đông các cựu thần bảo thủ. Đương nhiên y đã phát thệ trước mặt chúng thần và linh vị tiên đế, rằng y sẽ chỉ đảm nhiệm chức Giám quốc đến khi Hoàng thượng Hằng Thụy tròn mười sáu tuổi thì thôi, tới lúc đó tất cả quyền lực và binh quyền trong tay sẽ giao trả lại trọn vẹn cho Hoàng thượng.

Liệu có phải y đang báo đáp tình cảm và dằn vặt dành cho Tiên hoàng năm đó hay chăng? Cái chết của Tiên hoàng có khi nào do y đứng sau tấm màn chỉ đạo?… Câu hỏi này ai nấy cũng thắc mắc, nhưng cũng không ai dám bật thốt nó ra khỏi môi. Hoàng hậu năm đó nhận nuôi Hằng Thụy chưa đến nửa tháng sau cũng treo cổ tự tử trong phòng, Đổng Tuyết Khanh giải thích là Hoàng hậu nhớ thương Tiên hoàng quá, cam nguyện về nơi chín suối bầu bạn cùng Người. Ai, ai sẽ dám đi truy cứu thật giả đây.

Kể từ ngày đó, mẹ nuôi của tiểu Hoàng thượng trở thành người thị nữ Viên Viên bên người Đổng Tuyết Khanh. Sau đó, Hoàng cung mới trở về yên bình.

Hoàng thái hậu sau một chuỗi sự kiện này, thành ra tâm trí lộn xộn, chính thức phát điên.

. / .

Chú thích:

1. Giang Nam (phía nam của sông) là tên gọi trong văn hóa Trung Quốc chỉ vùng đất nằm về phía nam Trường Giang – con sông dài nhất châu Á. Giang Nam bao gồm cả vùng phía Nam của đồng bằng sông Dương Tử, nơi tập trung của các cư dân sủ dụng tiếng Ngô.

Giang Nam chắc là đã quá quen với các bạn qua các hình ảnh “mộng Giang Nam”, với hạnh hoa, với mưa bui trong đam mỹ rồi nhỉ :”D đây là nơi rất yên ả và hầu như là đích đến thanh thản cuối cùng cho các nhân vật chính sau khi đã tình thù tranh đấu mỏi mệt ^____^

2. Giám quốc: chế độ chính trị Trung Quốc cổ đại, thông thường khi Hoàng đế vắng mặt sẽ có một nhân vật trọng yếu (ví dụ Thái tử) sẽ lưu thủ cung đình, giải quyết quốc sự. Cũng để chỉ khi quân chủ không thể tự mình chấp chính sẽ có một người khác đứng ra thay mặt.

3. Ngọc tỷ (hay ngọc tỷ truyền quốc) là ấn triện hoàng đế Trung Quốc, bắt đầu từ thời nhà Tần và được truyền qua nhiều triều đại và biến cố trong lịch sử Trung Quốc.

Ngọc tỷ của Hoàng đế là vật tượng trưng cho quyền lực tối thượng của chính bản thân Hoàng đế. Ngọc tỷ còn là được coi là quốc bảo, nên được cất giữ tôn trọng truyền từ đời này sang đời khác. Muốn củng cố tư cách Hoàng đế của mình, các vua chúa dù là cướp ngôi hay được nhường ngôi, thường tìm cách chiếm cho được “ngọc tỷ truyền quốc”.

4. Hoa lê dính mưa

Nguyên văn là “hoa lê đái vũ” – hoa lê dính hạt mưa, 1 cụm từ rất quen với các bạn rồi nhỉ :”D Vốn cụm từ này miêu tả dáng vẻ khi khóc của Dương quý phi, sau này được dùng để miêu tả sự kiều diễm của người con gái.

Bắt nguồn của nó là từ bài thơ Trường Hận Ca của Bạch Cư Dị, câu đầy đủ của nó là:

Lê hoa nhất chi xuân đới vũ

Hàm tình ngưng thế tạ quân vương

Câu dịch của Tản Đà:

Lệ dàn mặt ngọc lưa thưa

Cành lê hoa trĩu hạt mưa xuân đầm

Ngừng nước mắt âm thầm buồn bã

Đội ơn lòng, xin tạ quân vương

Cụ tỷ về bài thơ này, xin quay lại chú thích số 2 chương 16 :”D

29

Giấy cửa vàng vọt hắt ra một bóng người khẽ lung lay, mơ hồ hiện rõ hình dáng rõ ràng và sườn mặt nghiêng nghiêng xinh đẹp làm trái tim Hằng Dạ muốn ngừng đập. Thật là y đấy à?

Ngay lập tức, Hằng Dạ mở cửa.

Người ngồi dưới đèn đưa mắt nhìn hắn, thế rồi yên lặng đứng lên.

Trăng đêm nay sáng đến rọi qua muôn ngàn cõi cát bụi, sao thắp đầy trời nhấp nháy đốm lòe đốm tan, gió hiu hiu dịu dàng vuốt qua đôi má.

Hai người cứ nhìn ngắm đối phương như vậy. Thời gian bên tai như thể đã trôi qua mấy nghìn năm, mấy vạn năm rồi…

… tình này đã đọng thành hồi ức, chỉ là lúc đó lòng ngẩn ngơ.

ngẩn ngơ ngẩn ngơ ngẩn ngơ ngẩn ngơ……

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.