Chỉ Mong Chầm Chậm Thích Em

Chương 1: Chương 1




Bên trong sân trường của một trường trung học phổ thông không được đến hạng nhất, nhưng không đến nỗi luân lạc tới hạng ba, miễn cưỡng có thể coi là hạng hai đầy người chen lấn, học sinh mới đến trình diện ngày đầu tiên, đám học sinh ngây ngô hoang mang rối loạn tìm kiếm phòng học của mình, theo sự sắp xếp của thầy hướng dẫn, theo số thứ tự theo tên vào ngồi.

Bên trong phòng học, có những học sinh cùng đỗ tốt nghiệp với nhau, đang vui vẻ tụm năm tụm ba nói chuyện với nhau, cũng có một “Độc hành hiệp” cả lớp chẳng ai biết, an tĩnh ngồi trên chỗ ngồi.

Ồn ào cũng cô tịch không chút nào xung đột xuất hiện ở cùng một không gian, do những học sinh mới đều đã đến báo danh, chỗ ngồi bên trong phòng học gần như đã bị lấp đầy, đang lúc giáo viên đứng trên bục giảng muốn nhắc học sinh tuân thủ kỷ luật, một học sinh mới ngũ quan tuấn dật từ từ bước vào từ cửa lớp.

“Tên gọi là gì?” Nữ giáo viên chừng bốn mươi tuổi đẩy mắt kính trên mũi, nheo mắt lại đánh giá cậu học sinh mới dám đi trễ này.

” Thủy Thần.” Thiếu niên thon gầy có vẻ thanh lãnh không chút hoang mang trả lời, vừa nhìn đã khiến cho mọi người cảm thấy là học sinh kiểu lúc nào cũng đoạt ngôi tú tài.

“Thì ra là em!” Chẳng biết tại sao, giáo viên nữ vốn đang nghiêm nghị chợt cười đầy mặt, ngón tay chỉ vào chỗ trống duy nhất trong phòng học, giọng nói phút chốc trở nên hòa ái dễ gần không ngừng: “Đến! Chỗ em ở đó, mau ngồi xuống đi.”

A a, là anh tài mà mỗi giáo viên khi đi dạy đều mơ ước được dạy đó!

Cậu nam sinh tên Thủy Thần này là học sinh đứng đầu bảng của cuộc thi tuyển trung học phổ thông năm nay, có biết bao nhiêu cổng trường cấp ba tranh đến bể đầu mở rộng cửa chờ cậu nhóc này đến học ấy, nhưng mà không biết vì nguyên nhân gì, cậu ta lại phá tan mắt kính mọi người, bỏ qua trường học hạng nhất, lại chạy tới ghi danh vào cái trường trung học phổ thông hạng hai này.

Chuyện này giáo viên trong trường cũng đã nhiệt liệt thảo luận, ngay cả hiệu trưởng cũng chạy vô góp vui, đơn giản hưng phấn giống như trúng xổ số vậy, còn nói ba năm sau nhất định phải dựa vào kỳ thi đại học của cậu nhóc này làm vẻ vang cho trường.

Gật đầu một cái, Thủy Thần cổ quái nhìn vẻ mặt tươi cười như hoa loa kèn của cô giáo, sau đó xoay người đi thẳng xuống chỗ trống ngồi xuống.

Trên bục giảng, giáo viên lại dặn dò một đống chuyện, sau đó có việc rời đi, bên trong phòng học, nhất thời lại rơi vào nhốn nháo ầm ĩ.

“Này, Thủy Thần, cậu đứng đầu bảng Trạng Nguyên rồi, sao còn chen lấn học chung một trường với tôi chứ?” Vương Chí Cương một đầu tóc húi cua, thoạt nhìn rất chi là nhiệt huyết nhào tới thật nhanh, nở một nụ cười thật lớn nhiệt tình hỏi thăm.

A a, còn tưởng trong lớp chẳng có bạn nào quen, không ngờ lại đụng phải bạn học cùng lớp tú tài hồi cấp hai này, thật là khiến người ta vừa bất ngờ vừa phấn chấn.

“Không biết bây giờ nghỉ học có kịp hay không?” Nhìn thấy bạn học cũ nổi tiếng nhiệt huyết, Thủy Thần không khỏi lẩm bẩm tự hỏi. Hắn cũng không có ngờ lên cấp ba rồi, lại đụng phải cái tên vua ẩu đả này.

“Nói cái gì vậy?” Bàn tay dùng sức vỗ lên tấm lưng thon gầy, Vương Chí Cương cười ha ha: “Tú tài huynh, nói như vậy hơi bị mất cảm tình đấy!”

“Cậu có giỏi thì dùng lực thêm một chút!” Trên lưng bị đau, Thủy Thần lạnh lùng nhìn chằm chằm “Hung khí”, không ngần ngại giúp cậu ta chặt xuống làm nguyên liệu cho món tay gấu kho tàu.

“Hắc hăc…” Cười khan mấy tiếng, nhận được ánh mắt bén nhọn sáng lạnh, Vương Chí Cương nhanh chóng rụt tay gấu lại, dù sao trong lòng cậu ta rõ ràng nhất cậu bạn tú tài trước mặt này cũng không có nhã nhặn được như hình tượng bên ngoài, nếu mà muốn chơi ác lên, cũng không phải chuyện đùa.

Lạnh nhạt liếc một cái, Thủy Thần thu hồi ánh mắt lạnh lùng trong trẻo, lười phải để ý, song Vương Chí Cương lại chịu không nổi im lặng, lại quang quác tò mò hỏi thăm ——

“Tú tài huynh, cậu vẫn chưa trả lời tôi đấy! Sao hạng nhất lại không đi? Chẳng lẽ… cậu muốn làm bạn học với tôi đến vậy?” Hoàn toàn là tự mình trí tưởng tượng quá dồi dào, nói ra lời này cũng không đỏ mặt.

Muốn làm bạn học với cậu ta? Vị vua ẩu đả này có thiếp vàng lên mặt mình quá không hả? Hắn không muốn đến hạng nhất, chạy tới học ở cái trường cấp ba hạng hai này, tất cả đều chỉ vì chỗ này là trường cấp ba gần nhà hắn nhất, buổi sáng hắn có thể ngủ thêm được nửa giờ.

Thủy Thần lấy ánh mắt phỉ nhổ nhìn cậu ta một cái, căn bản không muốn đáp lại câu hỏi không biết xấu hổ như vậy, mà lúc Vương Chí Cương còn muốn hỏi tiếp, bỗng dưng, một tràng tiếng cười gọi líu ríu đột nhiên vang lên —-

“Bạn học, có thể hỏi tên bạn là gì sao?”

Nghe vậy, Vương Chí Cương ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy ba nữ sinh đang tới làm quen, khuôn mặt trẻ trung tràn đầy nét cười, vẻ mặt ngả ngớn nhìn chằm chằm Thủy Thần, đáy mắt tràn đầy hứng thú với hắn.

Chậc! Tú tài đáng chết này chẳng cần làm gì, đi đến đâu cũng có thể trêu hoa ghẹo nguyệt.

Hồi cấp hai, một đống bạn học nữ thầm mến hắn, ngăn bàn thỉnh thoảng sẽ xuất hiện thư tình hay quà tặng, hôm nay mới là ngày đầu tiên của cấp ba, đã có bạn học mới đến dụ dỗ… Tại sao lại thế? Hắn cũng đâu có kém nhiều lắm! Tại sao chẳng có em gái nào đến bắt chuyện vậy? Ô… Đáng hận! Ông trời thật là bất công a a a a!

Trong lòng bi phẫn điên cuồng hét lên, trên mặt Vương Chí Cương lập tức lại nở ra nụ cười toe toét, coi như người ta đang hỏi hắn mà nhiệt liệt trả lời: “Bạn học, tên mình là Vương Chí Cương, Vương trong vương giả, Chí trong chí khí, Cương trong cương cường…”

“Bọn này đâu có hỏi bạn!” Ba vị bạn học nữ không hẹn mà cùng đồng loạt khinh bỉ, ngay sau đó lại nhanh chóng biến sắc mặt, cười hi hi nhìn về phía “Mục tiêu”. “Bạn gì ơi, bọn mình không phải đang hỏi bạn ấy, đang hỏi bạn đấy!”

Nghe vậy, ngay cả nhìn cũng không nhìn đến Vương Chí Cương đang chịu đủ bi thương, âm thầm khóc ra máu, Thủy Thần mặt không chút thay đổi quét qua ba cô nàng kia một cái, lạnh lùng lên tiếng ——

“Mấy người có thể tránh ra nhanh chút được không, để không khí còn lưu thông?” Thật là thối! Thối chết được!

“Cái, cái gì?” Ba nữ sinh muốn câu cậu bạn đẹp trai thất thần, không hiểu vì sao lại nhảy ra một câu như vậy.

Đến! Tú tài ác độc dùng chiêu độc miệng giết người không đền mạng nổi tiếng với giáo viên cấp hai bắt đầu phát uy. Vương Chí Cương mới vừa nãy còn vì không được nữ sinh coi trọng mà bi phẫn đầy mặt, lúc này lại cười đến giống cái gì, chờ xem kịch vui.

“Rất thối, mấy người không biết sao?” Nhìn ba cô nàng vẻ mặt ngốc trệ, âm điệu trong trẻo lạnh lùng của Thủy Thần vang lên thật nhịp nhàng. “Hàng chợ đêm chất lượng kém một chai một trăm đúng không?” Cái loại chất hóa học nồng nặc khiến người ta khó thở đó mà mấy cô này cũng có dũng khí phun lên người!

“Ha ha ha…” Nghe ra ý trong lời của hắn, Vương Chí Cương lập tức không khách khí cười lên điên cuồng. Quá chuẩn! Nước hoa ba cô nàng này phun trên người đúng là làm cho người ta không dám khen tặng.

“Cậu, cậu càu nhàu cái gì? Cho mặt mũi lại còn lên mặt, tưởng mình là ai chứ?” Ý thức được mình bị người ta giễu cợt, ba nữ sinh nhất thời thẹn quá thành giận, ác mồm ác miệng quăng ra một câu không được văn nhã cho lắm xong, nổi giận đùng đùng xoay người rời đi.

Song, lúc “Làn gió thơm” quét qua chỗ ngồi phía trước của Thủy Thần —–

“Ách xì!”

Nữ sinh ngồi bên trên từ nãy vẫn cúi đầu yên lặng đột nhiên hắt xì một cái, chọc Vương Chí Cương càng thêm ôm bụng cười như điên, mà ba cô nàng kia thì hung tợn trừng mắt.

“Thật, thật xin lỗi…” Lắp bắp, nữ sinh có thân hình nhỏ nhắn ngập ngừng nói xin lỗi, tính cách hướng nội sợ người lạ làm cho cô căn bản không dám ngẩng đầu nhìn người ta, khuôn mặt nhỏ nhắn buông xuống nóng lên đỏ bừng không dứt.

“Hừ!” Đồng thanh một mạch, ba cô nàng hừ lạnh một tiếng, tức đến hư người rời đi.

“Bạn này, lỗ mũi của bạn rất nhạy cảm nha!” Mặc sức cười to, Vương Chí Cương không nhịn được “Mệt” thay người ta.

“Thật, thật xin lỗi…” Vẫn không ngẩng đầu, giọng nói lắp bắp xin lỗi như cũ.

“Còn hơn cái đồ khứu giác tê dại nhà cậu!” Lạnh lùng châm chọc, Thủy Thần đuổi người. “Cút về chỗ cậu đi, thật chướng mắt!”

Sờ sờ mũi, Vương Chí Cương đâu có ngu đến mức đi làm vật hi sinh để cho vị tú tài ác độc dưới tâm trạng tồi tệ túm lại phát tiết, lập tức chịu đựng buồn cười lách người nhanh chóng trở về chỗ ngồi của mình.

Mắt thấy vua ẩu đả đã thức thời rời đi, Thủy Thần huyết áp thấp, trước lúc trưa cảm xúc luôn luôn đều không tốt, hôm nay vừa mới ngày đầu vào cấp ba đã bị ba cô em tục nữ tự cho là đẹp tiếp cận, tâm tình càng thêm não đến cực điểm, mở mồm đương nhiên cũng chẳng có gì dễ nghe cả.

Nhưng mà, tâm tình hắn kém thì kém thật, từ trước tới nay thần thái luôn lãnh đạm cũng không có thay đổi gì lớn, nếu không ai chọc đến khiến hắn mở miệng châm chọc, thì cũng chẳng có ai nhìn ra tâm tình của hắn thật là xấu.

Phiền chết! Xem ra tương lai của ba năm cấp ba chắc cũng nhàm chán giống hồi cấp hai thôi….

Có chút chán nản, hắn ủ rũ tinh thần nằm sấp trên bàn, bên tai vang lên tiếng ồn ào không ngừng trong phòng học, định nhắm mắt dưỡng thần.

Người này.. thật là mạnh nha!

Chậm rãi, cô bạn hướng nội vẫn cúi đầu ngồi phía trước lặng lẽ quay đầu vụng trộm xem xét, khuôn mặt nhỏ nhắn ngượng ngùng tràn đầy bội phục cùng tán thưởng.

Vì sao có người có thể sống độc lập như vậy, không để ý đến ánh mắt người bên cạnh, như vậy… nói chuyện thất đức như vậy cũng không quan tâm?

Cho tới giờ, cô bởi vì cá tính hướng nội xấu hổ, khống quen đối mặt với người khác, càng sợ bị người ta ghét, cho dù trong lòng thật sự có gì không thoải mái, vẫn không dám biểu hiện ra, chỉ có thể yên lặng không tiếng động, làm một bạn học “Giống như đã từng quen biết” sau khi tốt nghiệp cũng không ai nhớ tới.

Từ nhỏ đến lớn, cô hâm mộ nhất là những người không thèm để ý đến cái nhìn của người khác, cho dù đắc tội với người khác cũng không để ý đến việc bị coi là loại người “Ác độc”. Mạnh! Người này là người mạnh nhất trong số những người cô biết từ nhỏ đến lớn.

Người bình thường đối mặt với bạn học mới xa lạ, cho dù trong lòng có mất hứng, cũng có thể khách khí giữ lại chút mặt mũi cho người ta, nhưng cậu ta lại có thể chẳng đế ý đến chuyện tương lai phái xấu hổ học chung ba năm, lấy đôi lời ngắn ngủn liền châm chọc cho đối phương tức chạy mất, thật là mạnh, lại khiến người ta hâm mộ nha!

Người như thế, phải có lòng tự tin siêu cường đúng không? Cho nên mới có thể hoàn toàn không để ý đến cái nhìn của người khác! Nếu như cô cũng có thể tự tin giống như cậu ta thì tốt quá….

Giống như cảm nhận được ánh mắt nhìn trộm của người khác, Thủy Thần bỗng dưng ngẩng đầu, lại ngoài ý muốn đối diện với một cặp mắt ngập nước ngượng ngùng.

“A…” Thấp giọng kêu lên, nữ sinh hướng nội không ngờ mình nhìn lén lại bị người ta bắt tại trận, nhất thời mắc cớ khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên, nhanh chóng quay đầu không dám nhìn lại nữa.

Cô bạn này đỏ mặt cái gì chứ ?

Nhìn bóng lưng mảnh mai phía trước, vốn là vành tai trắng như tuyết lại lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai nhanh chóng đỏ lên, Thủy Thần không khỏi nheo lại đôi mắt trong trẻo xinh đẹp đang tràn ngập hứng thú.

Có lẽ, thời học sinh cấp ba cũng sẽ không nhàm chán!

Nội dung ghi chép: Lớp Số học, trả lời sai câu hỏi của lão đầu trọc, mới vậy thôi mà đã đỏ mặt, điệu bộ như sắp tự sát vì xấu hổ đến nới, đề nghị nên học tập người nào đó. Mỗi lần lão đầu trọc chỉ vua ẩu đả lên, vua ẩu đả vĩnh viễn sẽ cười toe toét không biết xấu hổ mà phun ra đáp án tiêu chuẩn “Không biết”, lấy bất biến ứng vạn biến dũng cảm xông vào rừng rậm số học.

PS: Đáp án tiêu chuẩn là x = √3/4

Có khó như vậy sao? Mãnh liệt hoài nghi điểm số môn số học của bọn họ khi thi lên cấp ba kết quả được mấy điểm?

*****

“A——-”

Bảy giờ rưỡi sáng, trong cái ngõ nhỏ cây cối sum suê xanh biếc, bên trong căn nhà có pha lẫn chút phong cách Nhật kiểu cổ chợt vang lên một tiếng kêu thảm thiết kinh thiên động địa, quỷ thần khiếp sợ, ngay sau đó, tiếng chửi mắng tức giận cuồn cuộn không dứt dời núi lấp biển tuôn ra ——-

“Tổn thọ quá! A Thần, con bị làm sao thế hả? Đã nói bao nhiêu lần là đừng có đem mấy cái 『thứ 』 đó để trong kho lạnh nhà mình nữa! Anh là cố ý muốn dọa chết mẹ anh phải không? Anh làm thế, thức ăn trong tủ lạnh làm sao mà ăn được nữa….”

“Con đang ăn đây!” Ung dung nhàn nhã ăn sủi cảo đông lạnh vừa được nấu chín, Thủy Thần chẳng chậm chẳng nhanh đáp lại.

“Tổn thọ quá!” Thấy thế, sắc mặt của mẹ Thủy đại biến, nhanh chóng giật lấy đĩa sủi cảo, quăng luôn 5, 6 viên sủi cảo còn lại vào thùng rác, trong miệng liên tiếp trách cứ: “Con làm sao vậy hả? Vậy mà cũng dám ăn? Không sợ ăn thành bệnh hả…”

Nhìn hài cốt của đám sủi cảo trong thùng rác, Thủy Thần mặc kệ mẹ mình cứ nhắc đi nhắc lại, không nói câu nào…. Ở phòng làm việc hắn cũng đặt cái “Thứ” đó với một đống thực phẩm đông lạnh cùng một chỗ, tới giờ ăn vào cũng chưa có vấn đề gì xảy ra hết.

“Mẹ, mẹ yên tâm! 『Thứ 』 kia ấy, con đã đóng gói rất kín.” Trong một chuỗi tiếng lải nhải, hắn nhấn mạnh bảo đảm.

“Cái này không quan hệ đến chuyện có đóng gói có kín hay không!” Mẹ Thủy tức giận trừng, ngay sau đó ánh mắt quét về phía cửa tủ lạnh, không nhịn được sợ đến run cả người, xoa xoa da gà đang nổi đầy trên tay: “A Thần, rõ ràng đã không cho phép con đem về, con còn làm như vậy!”

“Xin lỗi! Tủ lạnh chỗ phòng làm việc của con vừa đúng lúc đầy, không có chỗ giữ lạnh, cho nên mới thuận tay mang về, không phải con cố ý.” Biết mẹ mình kiêng kị cái gì, Thủy Thần nhàn nhạt giải thích.

“Bất kể như thế nào, dù sao anh mau đem mấy cái 『Thứ 』 kia về phòng làm việc của anh đi! Tôi phải vứt hết thức ăn bên trong đi mới được, thuận tiện cọ sạch lại tủ lạnh!” Rét run xoa xoa cánh tay, mẹ Thủy mặt xanh mét thúc giục.

Ô.. Thực quá là khủng bố! Tiếp tục như vậy nữa, về sau bà cũng không dám để đồ trong tủ lạnh nữa.

Rốt cuộc có cái gì mà sợ chứ ? Thủy Thần thực sự không hiểu, nhưng cũng không thể làm trái lời mẹ già được, không thể làm gì khác hơn là đứng dậy mở cửa tủ lạnh, ôm ra hai cái bình lớn trên có dán tên người, bên trong đỏ đỏ trắng trắng, sền sệt dinh dính, cũng không biết là bình thủy tinh đựng cái gì.

Vừa thấy hắn lấy đồ ra, mẹ Thủy lấy động tác không hề phù hợp với số tuổi của bà, nhanh chóng né ra xa, vẻ mặt cảnh giác sợ hãi.

“A Thần, anh đi vòng qua bên cạnh đi, đừng có đến gần mẹ!” Ánh mắt hoàn toàn không dám liếc nhìn mấy thứ đồ trong tay hắn.

Rũ mắt nhìn bình thủy tinh trong tay, trong con ngươi xinh đẹp của thoáng qua một tia sáng hứng thú.

A a a. Quả nhiên hắn chỉ cần ôm một bình trong tay, mọi người sẽ tránh ngay lập tức, ngay cả người nhà cũng vậy, thật là khiến cho người ta tung tăng không ngớt a!

Môi mỏng cong lên một nụ cười quỷ dị, tâm tình của hắn rất tốt ôm “Vật báu” trong tay, ra cửa đi làm.

******

“Bạn, bạn trai?” Bỗng chốc đỏ mặt, Lâm Dĩ Trân lắp bắp kêu lên.

“Đúng vậy! Cậu có bạn trai không vậy?” Chì kẻ mặt trong tay vẽ vẽ, sau khi phác ra một đường mi hoàn mỹ tinh xảo xong, Hoàng Y Đình không khỏi lộ ra nụ cười thỏa mãn.

“Không có, không có!” Nhanh chóng lắc đầu, Lâm Dĩ Trân có chút lúng túng, không thể làm gì khác hơn là đem lực chú ý dời đi, tay cầm phấn trát trát lên mặt, chăm chú đánh lớp phần nền, nhất định phải trang điểm thật hoàn mỹ.

“Aiz… Cũng đúng thôi!” Thở dài, Hoàng Y Đình đột nhiên dừng công việc trong tay, có chút cảm khái. “Làm cái nghề như bọn mình, không có người đàn ông nào khi biết xong là không cảm thấy kỳ quái, người nào nhát gan nói không chừng còn có thể phát run, đâu còn dám cùng chúng ta tiếp tục qua lại!” Aiz… Đây là kinh nghiệm được tích lũy qua nhiều bài học thê thảm nha!

Suy nghĩ một chút, cô – một mỹ nhân xinh đẹp thiên sinh lệ chất như vậy, ngực ra ngực, eo ra eo, mông ra mông, đứng ra ngoài, nếu nói là xấu, thì hai phần ba phụ nữ Đài Loan sẽ nhảy xuống biển, một mỹ nhân như vậy, cũng đã đầu ba rồi, mà lại không có lấy một người bạn trai, cái này nói lên điều gì?

Nhìn lại cô bạn đồng nghiệp mới làm cùng được một tháng, một tiểu mỹ nhân thanh tú yểu điệu, hai má trái đào trắng mịn, mắt to ngập nước, cái miệng nhỏ nhắn anh đào hồng hồng, phối hợp với một mái tóc xoăn xõa ngang vai đáng yêu….

Dù tính tình có hơi hướng nội một chút, nhưng khí chất ngây thơ ngọt ngào, cả người mới nhìn như một viên kẹo đường ngọt lịm, phải là kiểu mà đàn ông thích nhất mới đúng, nhưng mà lại cũng đã ba mươi tuổi — dù thoạt nhìn chưa tới hai mươi lăm —- mà vẫn là một người cô đơn!

Aiz… Công việc này của bọn họ là tích âm đức đấy chứ ! Tại sao chẳng thấy hiệu quả gì cả?

Nhìn cô nàng thở dài thườn thượt, Lâm Dĩ Trân chỉ có thể ngượng ngùng cười cười, không tiện nói ra mình không có bạn trai, căn bản không phải là do công việc ảnh hưởng, mà hoàn toàn là do cá tính.

Thành thật mà nói, cô rất sợ đối mặt với người sống, ngược lại lại cảm thấy người chết khiến cho cô dễ chịu hơn, cho nên… công việc trang điểm cho người chết này thực sự rất thích hợp với cô!

Trong lòng thầm nghĩ, Lâm Dĩ Trân không nói gì nữa, chỉ tỉ mẩn giúp bà cụ nằm ngang trước mặt vẽ một đôi lông mày thật xinh đẹp, thoa lên lớp son môi diễm lệ, hy vọng có thể trang điểm cho bà thật xinh đẹp một lần cuối cùng trong đời, để có thể thật đẹp đẽ mà rời đi.

Đúng lúc cô đang ngượng ngùng mỉm cười, Hoàng Y Đình cá tính sáng sủa hào phóng lại không nhịn được lên tiếng. “Trước kia thì sao? Trước kia có đối tượng kết giao chứ ?” Không phải là cô thích dò la đời sống riêng tư của người khác, cô thật sự muốn biết cô ấy có kinh nghiệm bi thảm giống mình hay không thôi.

Nhất, nhất định phải hỏi rõ ràng vậy sao?

Gương mặt thanh tú của Lâm Dĩ Trân đỏ lên một mảng lớn, có chút thẹn thùng lại có chút quẫn bách nhỏ giọng lúng ta lúng túng thừa nhận: “Mình, mình chưa từng có bạn trai….”

“Cái gì?” Chì kẻ mắt trong tay thiếu chút nữa rơi xuống, Hoàng Y Đình không dám tin nhìn chằm chằm cô, “Cậu bao nhiêu tuổi rồi mà còn chưa từng có bạn trai?” Phụ nữ thời hiện đại mà vẫn còn có người ba mươi tuổi rồi còn chưa có bạn trai bao giờ, thật là hiếm có khó tìm nha!

Bị nhìn chằm chằm giống như quái vật, Lâm Dĩ Trân lúng túng cúi đầu, tiếp tục hóa trang cho bà cụ, coi như là chấp nhận.

Nhìn dáng vẻ đỏ mặt cúi đầu bận rộn của cô, hứng thú của Hoàng Y Đình hoàn toàn trỗi dậy: “Thế thầm mến thì sao? Có thầm mến ai không hả?” Nếu như ngay cả cái này cũng không có, vậy thì thật sự là khiến cho người ta không thể không hoài nghi cô bạn này căn bản là vật cách ly với tình cảm!

Thầm, thầm mến?

Chẳng biết tại sao, nghe thấy hai chữ này, trong đầu Lâm Dĩ Trân tự động hiện lên một bóng dáng thon dài từ rất lâu trong trí nhớ, gò má mịn màng lại không có cách nào khống chế càng thêm nóng lên, vẻ mặt có vẻ cực kỳ ngượng ngùng.

Thấy thế, Hoàng Y Đình không cần nghe cô trả lời cũng biết, lập tức không khỏi hưng phấn khích lệ. “Thích thì phải theo đuổi chứ ! Sao lại để trong lòng?” Phụ nữ thời đại mới, gặp người đàn ông mình thích thì phải biết chủ động đánh tới, mặt hàng tốt thì phải lấy về chứ!

Thời buổi này, nữ tính cũng phải tự cường mới được!

“Đó, đó là chuyện hơn mười năm trước rồi…” Nhỏ giọng nóng mặt giải thích, Lâm Dĩ Trân căn bản không biết đối phương ở đâu, bây giờ đang ở chỗ nào, cho nên mấy năm nay, trong lòng luôn có chút mất mát nho nhỏ.

“Tôm tép?” Phun ra một câu tiếng Đài, vẻ mặt Hoàng Y Đình khiếp sợ. “Thầm mến từ hơn mười năm trước, mà bây giờ cậu vẫn còn nhớ mãi không quên? Người kia thế nào? Nói nghe một chút!” Hù chết người! Nếu không phải là người đàn ông kia quá tốt, thì chính là vị đồng nghiệp mới này quá đơn thuần!

Người như thế nào ư ? Lâm Dĩ Trân ngẩn ra, trong ánh mắt mong chờ của đồng nghiệp, đầu càng cúi càng thấp, sắc mặt càng ngày càng hồng, trong miệng nhỏ giọng phun ra một câu lí nhí nghe không rõ.

“Cái gì ?” Không có nghe rõ, hỏi lại lần nữa.

“….” Tiếng như muỗi kêu nói lại một lần.

“Tiểu thư, phiền cô lớn tiếng một chút có được không?” Cố nén nỗi xúc động muốn trợn trắng mắt lại, Hoàng Y Đình kháng nghị. Thật là! Âm lượng như vậy, ai nghe ra được chứ ?

Ngước mắt nhìn cô nàng một cái, tiếng nói của Lâm Dĩ Trân mặc dù vẫn nhỏ như trước, nhưng cuối cùng cũng lớn hơn vừa nãy một chút —-

“Biến thái!” Hai chữ đơn giản, tóm gọn lại.

“Biến thái?”Cặp mắt trợn tròn, Hoàng Y Đình ngàn lần không ngờ tới cô nhăn nhó nửa ngày, cuối cùng lại phun ra hai chữ như vậy.

Gì thế này! Còn tưởng là giống như cái gì mà ngọc thụ lâm phong, khí vũ hiên ngang, anh tuấn bất phàm linh tinh “Không giống người”, mới có thể khiến cô nàng nhớ mãi không quên như vậy chứ, không ngờ lại vọt ra hai chữ “Biến thái” để hình dung, thật là….

Cũng đúng thôi! Dính dáng đến nghành nghề này như các cô, bình thường cũng có chút yêu thích khác xa với người thường, cô ấy thích loại đàn ông kiểu biến thái, cũng không có gì đáng kinh ngạc.

Tự do bình luận người khác, hơn nữa cũng chẳng phải là từ ngữ dễ nghe gì, Lâm Dĩ Trân mặc dù có chút ngượng ngùng, nhưng nghĩ tới nghĩ lui, cô vẫn cảm thấy chỉ có hai chữ “Biến thái” mới có thể hình dung được người kia, huống chi… cô thực sự thích mấy hành vi biến thái của hắn! Thật sự thích…

Nghĩ đến đây, cô không khỏi ngượng ngùng cười lên.

Hoàng Y Đình không biết cô đang suy nghĩ cái gì, lúc đang hăng hái nhiệt tình muốn hỏi cho tỉ mỉ thì rèm phòng hóa trang đột nhiên bị kéo lên, cắt đứt tràng câu hỏi tò mò của cô nàng.

“Pháp y kiểm tra đến rồi, chuẩn bị tiến hành đối chiếu nghiệm xét lúc giải phẫu thi thể của án giết người, chỗ bên phòng giải phẫu đang cần một người trong số các cô qua giúp một tay, ai qua đây?” Nhân viên nhà tang lễ ghé đầu vào hỏi thăm.

“Ách… Tôi còn chưa làm xong!” Nhìn di thể mới hóa trang được một nửa, Hoàng Y Đình thật khó xử.

“Tôi đi được rồi!” Vừa đúng lúc đã hóa trang xong cho bà cụ, Lâm Dĩ Trân chủ động mở miệng.

“Vậy được không?” Nhìn cô một chút, Hoàng Y Đình có chút không chắc chắn. Mặc dù cô ấy đến làm việc ở nhà tang lễ này cũng đã được một tháng, nhưng một tháng này, phàm là những thi thể cần được khâu vá sửa lại, hình như cô ấy cũng chưa từng động tay qua, có thể đến trợ giúp cho phòng giải phẫu được sao?

“Được!” Gật đầu một cái, Lâm Dĩ Trân hiểu được nỗi băn khoăn của cô nàng, nhỏ giọng giải thích “Trước kia hồi còn làm thợ trang điểm cho di thể ở miền nam, mình hay giúp pháp y địa phương làm việc.” Cái loại công việc khâu vá sửa sang đó, cô vô cùng thuần thục.

Có kinh nghiệm là tốt rồi! Hoàng Y Đình yên tâm, lúc này mới tiếp tục công việc dở dang.

Thấy thế, Lâm Dĩ Trân yên lặng đi theo nhân viên nhà tang lễ, không lâu sau, Hoàng Y Đình vốn đang cúi đầu bận rộn đột nhiên giống như nghĩ ra chuyện gì, chợt ngẩng đầu “A” một tiếng, sau đó lại thích thú nở nụ cười, vừa hóa trang cho thi thể, vừa bắt đầu lẩm bẩm.

“Quên mất không cảnh bảo, thôi đi! Dù sao cô ấy cũng thích dạng biến thái, Thủy pháp y nói không chừng lại đúng khẩu vị của cô ấy! Đúng rồi! Nhắc đến Thủy pháp y, không biết cái anh chàng cảnh sát nhiệt tình đó có tới không nhỉ? Mau làm cho xong việc rồi chạy qua xem một chút…”

“Ọe——-”

Mới đến bên ngoài phòng giải phẫu, đã nghe thấy tiếng nôn mửa hết sức khoa trương, Lâm Dĩ Trân tò mò nhìn qua, lập tức nhìn thấy một người đàn ông thân hình cao lớn đang vô lực tựa bên góc tường, cúi xuống chiếc túi ni lon trong tay cống hiến bữa trưa trong bụng mới ăn được không lâu.

Bộ dáng cúi đầu ủ rũ của anh ta khiến cho người ta không nhìn rõ mặt lắm, nhưng cho dù tò mò, Lâm Dĩ Trân cũng không tiện nhìn lâu, thu hồi tầm mắt, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng giải phẫu ra, ngay sau đó, một thứ mùi kinh khủng ập vào mặt.

Cô nghĩ, cô biết nguyên nhân nôn mửa của anh chàng kia rồi! Nhất định là vừa mới ở trong phòng giải phẫu đi ra, xem ra không phải cảnh sát thì cũng là kiểm sát viên.

Trong lòng âm thầm phỏng đoán, sắc mặt Lâm Dĩ Trân không chút thay đổi bước vào trong phòng giải phẫu, song, khi bóng người thon dài đứng bên cạnh bàn giải phẫu đập vào mắt, cô lại giống như gặp quỷ nghẹn họng nhìn trân trối, trái tim trong vòng một giây mất khống chế cuồng loạn, giống như muốn nhảy ra khỏi họng, gương mặt thanh tú huyết sắc dâng trào, đỏ lên giống như chỉ cần véo một cái sẽ chảy ra máu.

Bên cạnh bàn giải phẫu, Thủy Thần vốn đang ngưng thần quan sát thi thể, chợt nghe thấy tiếng mở cửa, theo bản năng quay đầu nhìn lại, liếc thấy khuôn mặt bất cứ lúc nào cũng có thể đỏ bừng xấu hổ vừa xa lạ vừa quen thuộc kia trong trí nhớ, nhất thời cũng ngẩn ra.

Là hắn? Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Dĩ Trân đỏ bừng lên.

Là cô ấy? Thủy Thần hé đôi mắt xinh đẹp.

“Mông khỉ?” Giọng nói lành lạnh, tuy là câu nghi vấn, giọng điệu lại còn hơn cả khẳng định.

“Đừng, đừng có gọi tôi là mông khỉ…” Lắp bắp, mặt cô hồng giống hệt như mông con khỉ nhỏ giọng kháng nghị.

Không phủ nhận? Rất tốt! Bây giờ, hắn thật sự có thể vô cùng xác định, cô gái trước mặt chính là “Mông khỉ”!

Nhếch miệng cười âm trầm, Thủy Thần chăm chú nhìn cô. “Cậu là người tới trợ giúp cho tôi đúng không?”

“Phải! Tôi… tôi tới để giúp khâu lại thi thể được giải phẫu.” Ô… Hắn cười đến thật là khủng khiếp, nhưng mà.. nhưng mà cô thế mà lại không sợ, lại còn vui đến mức xúc động muốn khóc!

Hơn mười năm, không ngờ vẫn có thể gặp lại hắn… đối tượng thầm mến của cô năm đó đấy! Lại gặp được, thật vui quá, thật sự vui quá a…

“Rất tốt!” Hài lòng gật đầu một cái, ngón tay thon dài ngoắc ngoắc về phía cô, hắn cười đến cực kỳ nguy hiểm cực kỳ âm lãnh. “Đến đây! Trước giải quyết xong case này đã, sau đó chúng ta đem nợ nần tính toán tử tế!”

Món nợ này có thể tính rồi!

Ba giờ sau, lúc hai người một nam một nữ dính đầy mùi thối của xác chết đi ra khỏi phòng giải phẫu, anh chàng vốn đang làm tổ ở góc tường đột nhiên vọt lên, ngay sau đó lại nhảy lùi lại ba thước lấy tay bịt mũi, đồng thời mồm miệng cũng không rảnh rỗi chút nào.

“Thủy Thần, cậu kiểm tra thế nào? Tổng cộng có bao nhiêu vết thương? Đại khái là dùng loại hung khí gì…”

Đột nhiên, hai mắt thị lực đều hai chấm không quét về khuôn mặt thanh tú đang đứng bên cạnh, Vương Chí Cương sợ hết hồn, vừa mừng vừa sợ kêu lên: “Mông khỉ?” Không thể nào! Lại gặp được “Đầu sỏ tội lỗi” khiến cho tú tài huynh ghi hận hơn mười năm ở chỗ này!

“Vương, Vương Chí Cương?” Ngơ ngác nhìn cậu ta, phát hiện ra cậu ta chính là anh chàng nôn như điên ở bên tường lúc nãy, Lâm Dĩ Trân không khỏi hoài nghi hôm nay rốt cuộc là ngày lành tháng tốt gì mà cô lại liên tục gặp được cả hai người bạn hồi cấp ba đã hơn mười năm trời không thấy.

Nhưng mà.. có thể đừng gọi cô là mông khỉ được không? Thật chẳng dễ nghe chút nào!

Gương mặt đỏ bừng, cánh môi ngập ngừng mấy cái, cuối cùng, cô vẫn khó có thể khắc chế được tính cách hướng nội ngượng ngùng, những lời sắp đến miệng cái gì cũng nuốt hết trở lại.

“Không sai! Là tôi này!” Toe toét nở nụ cười nhiệt tình, cá tính Vương Chí Cương cẩu thả, đương nhiên sẽ không chú ý đến sự kháng nghị muốn nói lại thôi của cô, vô tâm cười sáng láng hỏi: “Hơn mười năm không gặp, sao cậu lại ở đây?”

Mấy nơi như kiểu nhà tang lễ này, người bình thường không có chuyện gì cũng sẽ chẳng chạy tới làm gì, lại nói… vừa rồi cô ấy lại còn đi từ phòng giải phẫu ra cùng với tú tài huynh.

“Tôi, tôi làm việc ở đây.” Nhỏ giọng nói.

“Làm việc?” Kỳ quái! Từ sau khi hắn lên làm cảnh sát, chạy đến đây giống như ra vào phòng khách nhà mình, sao trước kia chưa từng thấy cô nàng.

“Tôi làm thợ hóa trang cho thi thể, vừa mới tới làm không lâu.” Giống như nhận ra nghi ngờ của cậu ta, Lâm Dĩ Trân đỏ mặt cẩn thận giải thích.

“Thật sao?” Có chút vui mừng, chàng cảnh sát nhiệt tình lập tức vỗ ngực mình sung sướng cười không dứt: “Tôi đang làm cảnh sát, hay chạy đến đây, sau này sẽ có nhiều cơ hội gặp mặt, hãy để chúng ta bắt đầu nối nhịp cầu hữu nghị lần nữa đi…”

Bỗng dưng, giọng nói khựng lại, liếc nhìn vẻ mặt âm lãnh Thủy Thần đang đứng một bên, giống như nghĩ tới cái gì, lập tức cười gian.

“Mông khỉ, nể tình hơn mười năm không gặp, tôi khuyến cáo cậu một câu, cẩn thận đối phó với tú tài huynh…”

“Cảnh sát Vương, cậu muốn đi hỗ trợ xử lý thi thể người bị hại sao?” Cắt đứt mấy lời vớ vẩn của người nào đó, Thủy Thần lạnh lùng nhếch lên một nụ cười khiến người ta phát rét.

Mẹ ơi! Âm khí bức người! Thật sự là âm khí bức người nha!

Nghĩ đến thi thể đã chết mấy ngày mới được phát hiện, đã rữa ra đầy dòi, phát ra mùi hôi thối nồng nặc, Vương Chí Cương thiếu chút nữa lại muốn ói ra.

“Thủy đại pháp y, tối nay tôi đến lấy báo cáo kiểm nghiệm chỗ cậu, có việc gấp Call tôi rồi, đi trước, tạm biệt!” Giống y như là bị quỷ đuổi giết, bị làm cho sợ đến tè ra quần chạy trối chết, trong chớp mắt đã không thấy người đâu.

Mắt thấy tên chướng mắt đã biến, Thủy Thần hừ lạnh một tiếng, ánh mắt nguy hiểm quét qua “Mục tiêu”, “Tan làm chưa?” Luật định thợ trang điểm của nhà tang lễ thuộc nhân viên công vụ, bây giờ phải là lúc tan việc!

Mặt hồng hồng, tim hoảng hoảng gật đầu, bị hắn nhìn giống như nhìn chằm chằm vào con mồi, Lâm Dĩ Trân khẩn trương đến mức tay chân luống cuống, sóng hồng từ mặt lan thẳng xuống cổ, cặp mắt xinh đẹp hoàn toàn không dám nhìn hắn, đầu càng cúi càng thấp, càng cúi càng thấp…

“Rất tốt!” Gật đầu một cái, giọng nói êm ái đến mức làm cho lông tơ người ta dựng đứng. “Vậy cậu nói xem, chúng ta đi đâu để giải quyết mới phải ?”

“Ách… Giải quyết gì ?” Ngẩn ra, cô đỏ mặt mờ mịt ngẩng đầu lên hỏi.

Giải quyết gì ? Cô còn hỏi hắn muốn giải quyết cái gì ? Té ra là vị tiểu thư này đã quên sạch chuyện năm đó rồi ? Được! Vô cùng được! Thủy Thần hắn chẳng có ưu điểm gì, chỉ có thù dai mà thôi.

Nheo mắt lại, Thủy Thần đột nhiên ác độc nhéo tai cô, nhận được một tiếng kêu thê thảm của cô xong, mới quăng ra một câu. “Mông khỉ, nói cho cậu biết, thù của chúng ta kết lớn!” Dứt lời, chẳng thèm để ý đến gương mặt kinh ngạc của cô, khuôn mặt tuấn tú hung thần rời đi.

Bị đau lấy tay bịt tai, Lâm Dĩ Trân chỉ có thể sững sờ nhìn hắn mặt lạnh rời đi, bên trong đầu mù mịt chỉ có tràn đầy ngạc nhiên cùng khó hiểu… Rốt cuộc, bọn họ đã kết thù gì chứ?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.