Chí Tôn Chiến Thần

Chương 398: Chương 398: Hội nghị cổ phần




Thời gian trôi qua thật nhanh, trong nháy mắt, ngày diễn ra hội nghị cổ phần của nhà họ Đinh đã đến.

Hôm nay, tất cả các thành viên trong nhà họ Đinh đều có mặt đông đủ.

Không chỉ những người có cổ phần riêng như Đinh Tử Ngọc, mà cả những người không liên quan đến nhà họ Đinh cũng tham dự cuộc họp cổ phần.

Cả hội trường khổng lồ, mấy chục chiếc ghế xếp đầy cạnh nhau.

Không khí khá căng thẳng.

Tưởng chừng như đây là một nghi thức bình thường của gia đình, là một nghi thức diễn ra hàng năm, chỉ lướt qua rồi thôi, nhưng thực tế thì mạch sóng ngầm đang cuộn trào mãnh liệt.

Đinh Khải Sơn ngáp một cái và lẩm bẩm: “Họp cổ phần cái rắm gì, cũng chẳng chia cho tôi chút cổ phần, chức gia chủ cũng chẳng đến tay tôi, hừ, bệnh hình thức, có ý nghĩa gì chứ?”

Đinh Trọng đang ngồi ở đầu bàn hội nghị, hơi bất mãn trừng mắt nhìn Đinh Khải Sơn.

“Im lặng!”

Đinh Trọng hét lớn một tiếng, tất cả mọi người trong phòng đều ngậm miệng lại, cả hội trường ồn ào ban đầu lập tức yên tĩnh.

Ông ta nhìn quanh và nói lớn: “Hôm nay là ngày họp cổ phần thường niên của nhà họ Đinh chúng ta. Như thường lệ, chúng ta...”

Đinh Trọng nói một hơi dài, tất cả mọi người nhìn ông ta với ánh mắt vô thần.

Thật sự rất nhàm chán.

Năm nào cũng sẽ nói như vậy, cuối cùng không phải sẽ không có bất kỳ thay đổi nào sao?

Sau 20 phút nói chuyện, điểm mấu chốt đã đến - thay đổi gia chủ.

Đinh Trọng ho khan một tiếng và nhắc nhở mọi người chú ý.

Ông ta hỏi: “Điều quan trọng đầu tiên tại cuộc họp cổ phần ngày hôm nay là sự thay đổi gia chủ của nhà họ Đinh. Không biết là các vị đang nắm giữ cổ phần của nhà họ Đinh muốn tôi tiếp tục duy trì chức vụ trong năm nay, hay là muốn lựa chọn một người khác đảm nhiệm chức gia chủ?”

“Mọi người cứ nói chuyện thoải mái, không cần kiêng dè gì cả.”

Mọi người nhìn nhau, cũng không ai nói lời nào.

Diễn biến với tốc độ này, có vẻ như gia chủ của năm nay sẽ không có gì thay đổi.

Đinh Khải Sơn mỉm cười: “Tôi đã nói mà? Có cái rắm mà thay đổi? Ông cụ đã lớn tuổi rồi, thế mà còn muốn chiếm hầm cầu, không chê khó chịu sao?”

Đinh Mộng Nghiên kéo tay áo của Đinh Khải Sơn: “Bố, đừng tranh cãi.”

Đinh Trọng cau mày trừng mắt nhìn Đinh Khải Sơn: “Lão tam, có ý kiến gì thì cứ nói trắng ra đi, đừng làm bộ như uất ức lắm.”

Đinh Khải Sơn nhún vai: “Con thì có thể nói cái gì chứ? Con muốn nói, có thể cho con làm gia chủ không, bố sẽ cho con nói sao?”

Đinh Trọng cười khẩu.

Mày thậm chí còn không có một chút vốn chủ sở hữu nào, vậy mà còn muốn trở thành gia chủ sao?

Đinh Trọng thờ ơ nói: “Có thể nói, chỉ cần anh có thể thuyết phục được mọi người nắm cổ phần trong nhà họ Đinh là được, nếu họ ủng hộ anh, vậy thì chuyện anh làm gia chủ cũng không phải không thể, ngay cả tôi cũng không phản đối.”

Đinh Khải Sơn trợn mắt nhìn ông ta: “Đừng nói nhảm nữa, ông mà ủng hộ tôi mới là lạ đó.”

Đinh Trọng không có ý định tiếp tục nói chuyện với ông ấy, chỉ nhìn mọi người và hỏi nhẹ: “Còn ai có ý kiến khác không?”

Mọi người đều nhìn nhau.

Có thể không đồng ý được sao?.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.