Chí Tôn Đồng Thuật Sư: Tuyệt Thế Đại Tiểu Thư

Chương 60: Chương 60




4.11.2021

Editor: Autumnnolove

---

“Nhị thẩm, ngươi thật đúng là Nhị thẩm tốt của ta!”

Lạc Thanh Đồng nói xong liền dịch chuyển đến trước mặt Nhị phu nhân.

Chát!

Nàng quăng xuống trên mặt Nhị phu nhân một cái tát như trời giáng.

“Ngươi! Còn không mau ngăn ả lại!”

Nhị phu nhân thét lên chói tai.

Bà không nghĩ tới, một người mù như Lạc Thanh Đồng, thế nhưng có thể xác định được hướng phát ra âm thanh, còn vọt tới trước mặt bà nhanh như vậy!

Đám hộ vệ này, đều là người chết sao? Lại có thể để cho ả ta vọt đến trước mặt bà!

Nhưng Nhị phu nhân không biết, cho dù những người này tòa bộ đều che chắn trước mặt bà, Lạc Thanh Đồng nếu muốn xuất hiện trước mặt bà, liền xuất hiện trước mặt bà, muốn đánh bà mấy bạt tai, liền đánh bà mấy bạt tai!

Chát chát chát!

Trong không gian lại vang lên hết tiếng bạt tai này đến tiếng bạt tai khác.

Quá tà môn!

Đám hộ vệ sau khi nghe Nhị phu nhân hét lên, liền toàn bộ vọt tới.

“Làm càn!”

“Dám đánh Nhị phu nhân!”

“Mau! Bắt lấy ả!”

Nhưng mà, vô luận bọn họ có làm cách gì, Lạc Thanh Đồng đều có thể nhẹ nhàng tránh qua một bên, tránh được hết động tác của bọn họ, đứng ở nơi không có người chạm được nàng, lại quăng xuống cho Nhị phu nhân vài cái tát.

Những cái gọi là lễ nghi hiếu đễ*, tôn ti trật tự, đối với Lạc Thanh Đồng hoàn toàn không có chút tác dụng. Một thiếp thất được phù chính mà thôi, bà ta thật sự cho rằng có tư cách làm trưởng bối của nàng?

(*): tôn kính trưởng bối, hòa thuận với anh chị em.

Cho dù là trưởng bối thì như thế nào?

Trưởng bối mà không đứng đắn, căn bản không xứng đáng được tôn kính!

Nàng đánh thì thế nào?

Lạc Thanh Đồng cười lạnh, Nhị phu nhân thì la hét thảm thiết một tiếng lại một tiếng, nhưng lực đạo tay của nàng vẫn không có chút lưu tình. Mỗi một đạo, đều đánh đến gãi đúng chỗ ngứa, làm bà ta nương theo mỗi cái tát lại nhổ ra một chiếc răng. Qua một hồi, Nhị phu nhân đã bị đánh đến rớt nửa hàm răng, tiếng kêu thảm thiết đều có chút không rõ ràng.

“A sai...A ai a!”*

(*): Ta sai, ta sai rồi!

Lúc đầu Nhị phu nhân còn mắng chửi Lạc Thanh Đồng cùng đám hộ vệ, cuối cùng chỉ có thể khóc lóc thảm thiết xin tha. Chỉ là lời nói cũng ngọng nhịu không rõ ràng.

Lạc Thanh Đồng vẫn bình tĩnh né tránh công kích của đám hộ vệ, một bên đánh Nhị phu nhân, một bên nhàn nhạt hỏi: “Ngươi nói cái gì? Ta nghe không rõ lắm! Nói lớn tiếng một chút!”

Nhưng mà Nhị phu nhân hàm răng đều bị rớt hơn phân nữa, càng nói lớn, lọt gió càng nghiêm trọng, sao có thể nói được rõ ràng. Mà đám đầy tớ già bên người bà, tới một cái góc áo của Lạc Thanh Đồng cũng không chạm vào được. Nhị phu nhân tức giận đến nổi trong lòng mắng to mấy tên này là bạch nhãn lang, giúp đỡ Lạc Thanh Đồng cùng nhau khi dễ bà. Bằng không lấy thực lực Võ sư lục đoạn của bà, sao có thể không tránh được công kích của nha đầu thúi này.

- -Editor: Autumnnolove--

Không sai, Lạc Thanh Đồng chính là cố ý!

Mỗi lần nàng né tránh đều tìm được góc độ thập phần kỳ lạ. Đám đầy tớ già không những bất cẩn đánh trúng người mình, thậm chí còn có vài lần đánh trúng Nhị phu nhân, chặn lại hơn phân nữa công kích của bà, để cho Lạc thanh Đồng có thể thong dong đánh bà.

Ngay lúc Nhị phu nhân bị Lạc Thanh Đồng đánh đến miệng rộng sắp rớt xuống, răng trong miệng đều rớt sạch, Lạc Tâm Ngưng mới qua loa rửa mặt chải tóc xong chạy tới.

“Đại tỷ! Ngươi đang làm cái gì?”

Thấy một màn trước mắt, Lạc Tâm Ngưng trong lòng cả kinh, vội vàng tiến lên ý muốn ngăn Lạc Thanh Đồng lại. Một tiếng này cũng làm cho đám đầy tớ già cùng bọn hộ vệ sợ hãi ngừng tay.

“Đại...Đại tiểu thư!”

Cái người bị giả thần giả quỷ này, thật sự là Đại tiểu thư của bọn họ!

Nhưng...Nhị phu nhân không phải nói nàng là kẻ lừa đảo sao?

Nhất thời, ánh mắt mọi người đều tập trung lên người Nhị phu nhân.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.