Chiến Long Vô Song

Chương 529: Chương 529: Chiến Thần Thật Giả




Tập đoàn Ninh Đại chọn tồ chức buồi phát hành sàn phẩm ở khách sạn Minh Châu.

Tống Sính Đình đích thân chỉ đạo nhân viên trong tập đoàn sấp xếp bố tri hội trường buổi phát hành.

Trằn Ninh thi có phần nhàn rỗi hơn, nhiệm vụ của anh là tiếp đãi Đường lão.

Lúc này Điền Chử ở bên cạnh thấp giọng nói: “Thiếu gia không hay rồi/’

Trần Ninh cau mày: “Lại xảy ra chuyện gi?”Ủng hộ chúng mình tại Nh ay ho. com | Nh ảy h ố*truyện hay

Điền Chừ đáp: “Tôi vừa nhận được tin tức, một tiếng trưóc Đường lão đã đến Thượng Hàng rồi”

Trần Ninh kinh ngạc nói: “Đường lão đến rồi,

sao anh không báo cho tôi trước?”

Điền Chử cười khố nói: “Đại khải là Đường lâo cảm thắỵ thân phận của thiếu gia tôn quỷ, để ngài đi đón thi không hợp lý, hơn nữa tính cách ông ấy cũng không thích khoa trương, muốn âm thầm đến gặp thiếu gia.”

“Nhưng không ngờ lã ngãi ấy vừa ra khỏi sân bay thi bị một người khác đưa đi mất rồi.°

Nhe vậy sắc mặt Trần Ninh lập tức trầm xuống, phẫn nộ nói: uAi mà to gan như vậy, dám bắt cóc Đường lao?M

Điền Chử nói: “Trương gia ở Kinh thành, Trương Triều Thành làm ạ.”

“Tên này đem Đường lão đi, bắt ép Đường lão chữa khỏi bệnh cho con trai ông ta là Trương Thiếu Đông”

Trằn Ninh phẫn nộ: “Tại là nhà họ Trương!”

“Đám người nhà họ Trương này phải chỉnh đốn mà, Trương Thiếu Đông thì thế này, òng già của hắn ta Trương Triều Thành cũng lại như vậy.”

Điền Chử nói: “Thiếu gia, bây giờ chúng ta phải lãm thế nào?0

Trần Ninh lạnh lùng nói: “Chuẩn bị xe, tỏi đi đón Đường lão.”

Điền Chử đáp: “RÕ”

Bệnh viện nhân dân thành phố Thưọng Hàng.

Trong một đình nghi của bệnh viện, Trương Triều Thành đang choi cờ cùng với một ông

già mặc ảo trắng.

Vị áo trắng nảy chính là sư phụ của Thành Càn và Thành Không, Hàn Tòng Nguyên.

Nếu như nói Đường Tống Minh là ngói sao sáng trong giới y học thi Hàn Tông Nguyên chính là ngôi sao sáng trong giởi võ thuật Hoa Hạ.

Hàn Tông Nguyên xuất thán trong một gia đình có truyền thống võ thuật, từ nhỏ đã luyện cồ võ, sau khi lớn lên thì tham gia quân đội, sau khi xuất ngũ thì một lòng nghiên cứu võ cồ của Hoa Hạ cùng các loại võ thuật khác trên thế giới.

Cuối cùng ông tập hợp mọi người lập lên Thương Thiên Bạch Hạc quyền.

Vồ số võ sĩ quyền anh, và không ít quyền thủ nồi tiếng đều là học trò của ông ta.

Sau ba mươi tuổi ông ta đã tham gia hàng nghìn trận đấu, trước giờ chưa từng thất bại.

Giang hồ gọi là: Chiến thằn!

Những nàm nay ông rất ít khi tụ’ mình ra tay bởi vi người có tư cách làm đối thủ của ông ta không nhiều, ho’n nữa mấy nàm nay ông ta cũng đang tu tâm dưỡng tinh, sát khi trong lòng cũng không còn thâm đậm như hồi còn trẻ nữa.

Nhưng khi biết hai đồ đệ yêu quỷ của mình lá anh em Thành Càn Thành Khôn bị bại dưới tay Trần Ninh thì ông ta lập tức đến Thượng Hàng muốn báo thù cho hai đồ đệ yêu quý.

Bụp!

Hàn Tông Nguyên đặt một viên cờ đen lên

bàn cờ, mắt nheo lại, bình tĩnh nói: “CÒ’ chết, Trườn lão gia, ông thua rồi.”

Trương Triều Thành mở to mắt, sau đó cười cung kinh nói: l,Kỹ thuật chơi cờ của Hàn lão giống hệt với võ thuật của ngài đều vô địch thiên hạ/’

Hàn Tông Nguyên cười không phủ nhận chì nhàn nhạt hỏi: “Vìra rồi nghe nói, ông bắt Đường lão viện trường cúa bênh viện quân khu đến đây, là đề cứu người sao?”

Trương Triều Thành gật đầu: **Đúng vay!”

“Nhưng ông già đó không biết tốt xấu, tôi đã hứa sẽ cho ông ta thù lao hậu hĩnh nhưng ông ta vẫn từ chối chữa bệnh cho con trai tôi.”

“Lão già đó còn nói mấy lời ngông cuồng, nói ông ta được Frần Ninh mời đến Thượng Hàng, Trần Ninh đến thì nhà họ Trương chúng

tôi sẽ tiêu đời nhà ma.”

Trằn Ninh!

Nghe thấy cái tên Trần Ninh này, mắt Hàn Tông Nguyên lóe lên sát khí đằng đằng.Ủng hộ chúng mình tại Nh ay ho. com | Nh ảy h ố*truyện hay

Trương Triều Thảnh liếc trộm Hàn Tông Nguyên, cẩn thận nói: MHàn lão, Trằn Ninh đánh bị thương con trai tôi cỏn giết hai đồ đệ yêu quý của ngài.”

uTên này nếu như dảm đến, tôi mong ngài đích thân ra tay giết hắn ta báo thù.”

Hàn Tông Nguyên đang định mở miệng nói thì trên cây bên cạnh đình nghỉ mát có hai con chim sẻ bay đến. hai con chim không ngừng kêu khiến ngưò’i ta phiền lòng.

Mắt Hàn Tông Nguyên lạnh tanh, thuận tay cầm một viên cờ dùng ngón tay búng một cái.

Bụp!

Viên cờ cứ thế bay ra, trực tiếp đánh vào đầu hai chú chim sẻ nhỏ.

Lông và máu tung tóe khắp nơi.

Một phát trúng hai con!

rong ánh mắt kinh ngạc của Trương Triều Thành, Hàn Tông Nguyên chậm rãi nói: uTrần Ninh giết đồ đệ của tôi, tôi đã ra tay thì kết cục của Trằn Ninh sẽ giống hai con chim kia.”

Vừa nói xong lập tức có một thủ hạ vội vội vàng vàng chạy đến.

Tên thủ hạ mặc áo vest này cung kính nói với Trương Triều Thành: “Lão gia, Trằn Ninh đến rồi muốn đưa Đường lão di.”

Trương Triều Thành vừa thấy đuợc uy lực kinh người cùa Hản Tông Nguyên, lúc này nghe nói Trần Ninh đến thì cười đắc ý: “Đúng là thiên đường có chỗ hắn không đi, địa ngục đóng cửa cứ đâm vào.”N hảy hố truyện nhanh nhất tại Nhayho. com| Nhảy*hố truyện full

uHàn lão ở đây hắn ta đến chinh lả tìm đường Chet.”

“Di, chúng ta đi xem xem.”

Rất nhanh, bọn họ đã đi đến dưới tầng bệnh viện, sau đó liền nhìn thấy mấy chục thủ hạ đang đối đầu với Trần Ninh, Điền Chử và Bát Hồ Vệ.

Trằn Ninh dẫn theo một đoàn người cùng với Đường lão đang muốn rời đi thì bị đám thú hạ nhà họ Trương cản đường.

Trằn Ninh lạnh lùng nói: ‘Tôi không muốn đánh các người, tắt cả cút hết đi cho tôi.M

Trương Triều Thành đi đến cười nhạo nói: uCậu là Trần Ninh, cái tên ngông cuồng đánh bị thưo’ng con trai tõi?,?

“Ha, tôi đang muốn tìm cậu báo thù đây, không ngờ cậu lại tự dâng minh lẽn tận cửa.”

uNếu như cậu đã đến rồi vậy thi mãi mãi ở lại đây đi!”

Trần Ninh nghe vậy thi liếc nhìn Trương Triều Thành lạnh lùng nói: “Chi dựa vào Ong?”

Trương Triều Thành đối mắt với Trần Ninh, mắt Trần Ninh sáng mà lạnh băng, ánh mắt khiến ai nhìn cũng phải rùng mình.

Lúc này, Hàn Tông Nguyên ở bên oạnh

Trương Triều Thành chầm chậm mở lời: ^Dựa vào lão phu.”

Ánh mắt Trần Ninh dừng trên ngưòi Hàn Tòng Nguyên, thực ra tù’ nãy anh đâ chú ý đến người này ròi, ông già này không hề đơn giản, khi thế trong người ông ta như ngưng đọng, bước đi vững vàng như núi, ánh mắt như điện, nhìn sơ qua đã biết lả một người rắt mạnh.

Trần Ninh khẽ cau mày: “ông là ai?”

Trương Triều Thành cười nhạo: ílNhóc con. vị này chính là ngôi sao sáng trong giói võ thuật Hoa Hạ, trong giang hồ được gọi là chiến thần, Hàn Tông Nguyên, Hàn lão.”

“Hai đồ đệ của Hàn lão bị cậu giết, lần này ngài ấy đích thân xuất núi để trả thù cho đồ đệ.”

UCÓ thể chết trong tay Hàn lão coi như là vinh hạnh của cậu rồi.M

Hàn Tông Nguyên hơi ngẩng mặt lên, nheo mắt lại nhìn Trần Ninh, nhìn qua cũng có vài phần giống với khí thế của chiến thần đấy.

Chiến thần?

Trần Ninh cùng Điền Chử và Bát Hộ Vệ còn có cả Đường lão ở bên cạnh đưa mắt nhìn nhau, miệng đều nhếch lên nở nụ cười đầy ý vị.

Thật là thú vị!

ở trưó’c mặt thiếu tưó’ng Bắc Cảnh, chiến thần Hoa Hạ Trần Ninh mà có người dám tự xưng mình là Chiến thần.

Trằn Ninh nhìn Hàn Tông Nguyên cười nói:

”Thật là thú vị; tùy tiện ra vài chiêu võ thô bạo đều dám tự xưng là chiến thần?”

Hàn Tông Nguyên nghe vậy thi trợn trừng mắt phẫn nộ nói: “Cậu nói gi?”

Trằn Ninh không có lên tiếng Điền Chử ờ bên cạnh đâ hừ lạnh: “Này lão già, thiếu gia chúng tôi mời là chiến thần chân chính, ông là thá gi CO’ chử mà cũng đòi coi là chiến thằn?”

Hàn Tông Nguyên kinh ngạc nhìn Trần Ninh sau đó lập tức cười nhạo: uHaha, lâo phu đây tự học võ, ba mươi tuổi lập ra Thương Thiên Bạch Hạc quyền, đã chiến đấu háng nghìn trận, chưa từng nếm trải mùi vị của thắt bại, mọi người đều tôn trọng gọi tôi một tiếng chiến thần. ‘

“Còn cậu là thức gì mà cũng đòi xưng chiến thần?”

Trương Triều Thành ờ bên cạnh cười ha ha nói: “Hản lâo, đây gọi là Lý Quỷ đụng phải Lý Quỳ. chiến thần giả gặp trúng chiến thằn thật.”

uÔng tùy tiện tiễn cậu ta một đoạn đề mọi người cùng xem xem thực lực của chiến thần chân chinh.”

Hàn Tõng Nguyên gật đầu nhin Trần Ninh: l,Nhóc con, nếu như cậu có thề đỡ đưọ’c 10 chiêu của tôi thì tòi sẽ tha cho cậu một con đường sống.”

Trần Ninh mỉm cười: u10 chiêu nhiều quá, tôi chỉ ra một chiêu, ông có thể đỡ được vậy thì ông có thể sống.*’

Trương Triều Thành cùng những người khác nghe vậy thì sững sờ.

Ngưòi tự thích tìm chỗ chết như Trần Ninh

bọn họ lằn đầu tiên gặp.

Sắc mặt Hàn Tông Nguyên xanh mét nói: *’Cậu muốn tim chỗ chết vậy thì ião phu thành toàn cho cậu.^^

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.