Chiến Long Vô Song

Chương 1361: Chương 1361: Chương 1352




Hắn nói, nhìn xung quanh mọi người ở hiện trường, kiêu ngạo nói: “Các vị, Đại đô đốc ở chỗ này làm việc, người không liên quan nhanh rời đi, để tránh khỏi chút nữa các người một thân máu.”

Mọi người ở hiện trường sợ tới mức sắc mặt biến đổi, nhao nhao nói: “Đại đô đốc, ân oán của ngài và Trần Ninh không liên quan gì đến chúng tôi, chúng tôi liền đi.”

Các giáo viên và học sinh tại hiện trường, tất cả đều sợ hãi để chạy xa hơn một chút, sợ bị ảnh hưởng.

Vợ chồng Hoàng Thiên Thuận cũng ôm con trai, kiên trì nói xin lỗi Trần Ninh, sau đó bọn họ cũng bỏ chạy.

Rất nhanh!

Bên cạnh Trần Ninh chỉ còn lại Tống Sính Đình, Đồng Kha, Tống Thanh Thanh, còn có Điển Chử cùng Tần Tước.

Trần Ninh quay đầu mỉm cười nói với Tống Sính Đình: “Vợ, em và Tiểu Kha, dẫn theo Thanh Thanh đứng xa một chút đi, miễn cho chút nữa làm bị thương.”

Tống Sính Đình sắp khóc.

Cô ôm con gái, ánh mắt đỏ bừng nói: “Ông xã, đã đến lúc này rôi, sao anh còn cười được?”

“Em sẽ không đi, em muốn ở cùng anh, Đại đô đốc muốn chém muốn giết, chúng ta cùng nhau chịu đựng.”

Tống Thanh Thanh cũng khóc nói: “Cha, con không đi, con phải ở bên cha mẹ.”

Đồng Kha cũng cắn môi nói: “Anh rẻ, chúng ta là người một nhà, Đại đô đốc néu muốn giết anh, vậy hắn cùng giết chúng ta được rồi.”

Tống Sính Đình nắm chặt tay Trần Ninh, kiên quyết nói: “Đúng vậy, muốn chết chúng ta cùng chết, ông xã anh chết rồi, em tuyệt đối không sống một mình.”

Điển Chử cùng Tần Tước nhìn nhau, hai mặt nhìn nhau.

Trần Ninh cũng dở khóc dở cười.

Xem ra nhóm người Tống Đình Đình, thật sự cho rằng Trương Viễn là Đại đô đốc.

Đều cho rằng anh đắc tội Đại đô đốc, đại họa sắp tới rồi.

Trần Ninh cười an ủi Tống Sính Đình nói: “Vợ, mọi người không cần suy nghĩ nhiều, càng không cần lo lắng.”

“Tên này căn bản không phải là Đại đô đốc gì, thủ hạ của hắn, cũng không phải chiến sĩ Dũng Sĩ Doanh của phủ Đại đô đốc.”

“Bọn họ đều là giả mạo.”

“Cho nên anh sẽ không sao, mọi người cũng không cần cùng anh chết.”

“Mọi người trước hết lui qua một bên, để cho anh xử lý được rồi.”

Tống Sính Đình nghe vậy, nửa tin nửa ngờ: “Ông xã, anh không phải là lừa gạt chúng ta chứ?”

Đồng Kha cũng hoài nghỉ nói: “Anh rẻ, có phải anh cảm thấy đắc tội với Đại đô đốc hay không, tai vạ khó tránh, cho nên muốn lừa gạt chúng ta, chính anh chịu đựng lửa giận của Đại đô đốc?”

Trần Ninh bật cười: ‘Làm sao có thể, anh đã lừa mọi người chưa?”

Tống Sính Đình cùng Đồng Kha lắc đầu: “Hình như không có!”

Trần Ninh cười nói: “Vậy thì chính là, cho nên mọi người tin tưởng anh được rồi, anh có thể xử lý, mọi người lui sang một bên trước đỉ!”

Tống Sinh Đình cùng Đồng Kha do dự, cuối cùng ôm Tống Thanh Thanh rời đi.

Bên cạnh Trần Ninh, chỉ còn lại Điển Chử và Tần Tước.

Hạng Thủy Nghiên nũng nịu thúc giục Trương Viễn: “Trương ca ca, anh còn chờ gì nữa, nhanh chóng phân phó các thủ hạ của anh, đưa tiểu tử này lên đường, bằng không hắn thật sự coi là ngươi là giả mạo.”

Trương Viễn gật đầu, nháy mắt với ba trăm nam tử áo đen cách đó không xa: “Người đâu, bắt bọn họ lại.”

Ba trăm nam tử áo đen, nghe vậy liền chuẩn bị động thủ với Trần Ninh cùng Điển Chử, Tần Tước.

Nhưng là lúc này!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.