Chiến Long Vô Song

Chương 542: Chương 542: Đệ nhất phu nhân






Trần Ninh ôm con gái đi ra khỏi Lý gia!

Điển Chử và Bát Hổ Vệ cũng đánh khiếp vía đám thuộc hạ của Lý gia, khiến chúng không dám tiến lên chiến đấu, Điển Chử và Bát Hổ Vệ thong dong bỏ đi theo Trần Ninh.

Cả đám Trần Ninh rời đi, bà cụ Lý gia mới hoàn hồn lại từ bất ngờ.

Sỉ nhục!

Thật là một sự sỉ nhục cực lớn!

Đường đường là Lý gia của thủ đô, thế mà bị Trần Ninh quay lại, lại còn đánh gãy chân con trai bà ta đánh bị thương vô số thuộc hạ của Lý gia, đây thật sự quá đau mặt.

Vẻ mặt của bà ta cực kỳ khó coi, phẫn nộ sai khiến thuộc hạ bên cạnh: “Lập tức liên lạc với người tổng phụ trách trạm kiểm tra thủ đô, xin anh ta giúp đỡ, đừng để Trần Ninh ra khỏi thủ đô. Lý gia chúng ta phải lấy lại thể diện đã mất đêm nay từ trên người Trần Ninh.”

‘Vâng, thưa lão tổ tông!

Trần Ninh mang theo con gái, đến ở khách sạn Tứ Quý.

Con gái đã sợ sệt cả ngày, vừa mệt, buồn ngủ mà lại đói, Trần Ninh không chọn trước tiên ngồi máy bay quay về Hoa Hạ, mà để con gái ăn chút gì, nghỉ ngơi ổn định rồi lại nói.

Tống Thanh Thanh tùy tiện ăn lót dạ rồi cuộn mình trong lòng Trần Ninh mà ngủ.

Trần Ninh mang con gái về phòng, tự

mình đắp chăn cho con thì anh mới gọi video cho Tống Sính Đinh.

Tống Sính Đình thấy Trần Ninh và con gái đều bình yên vô sự, trái tim treo mãi trên cao của cô và Tống Trọng Bân, Mã Hiểu Lệ mới rơi xuống.

Trần Ninh mỉm cười nói: “Anh ở thủ đô có vài người bạn và các trưởng bối, nếu lần này đã đến thủ đô, bọn họ biết anh đến, e rằng không tránh được phải gặp mặt thăm hỏi nhau, cho nên có lẽ phải mấy ngày sau anh mới mang con gái về được.”

Tống Sính Đình thấy con gái không sao, cô cũng thả lỏng hơn rất nhiều, ừ một tiếng rồi nói: “Vậy được rồi, lần đầu con bé đến thủ đô, anh có thể đưa con bé du ngoạn một chút. Nhưng phải chú ý an toàn, nhất là phải đề phòng Lý gia.”

Trần Ninh cười nói: “Anh biết rồi!”

Hai người lại hàn huyên vài câu, sau đó họ ngắt điện thoại.

Trần Ninh ra khỏi phòng thì phát hiện Điển Chử đã chờ mình trong phòng khách từ lâu.

Trần Ninh kinh ngạc hỏi: “Sao vậy, có việc à?”

Điển Chử cung kính nói: “Thiếu gia, phu nhân chủ tịch nước biết cậu đến thủ đô, bà ấy vừa mới sai người đến chuyển lời.”

Phu nhân chủ tịch nước là đệ nhất phu nhân Hoa Hạ, tên là Vương uẩn.

Lúc Trần Ninh còn là một thiếu tá nho nhỏ ở quân Bắc Cảnh, từng cứu mạng Vương uẩn.

Bởi vậy ngài chủ tịch nước và Vương Uẩn đều rất cảm ơn Trần Ninh, nên vẫn luôn đối xử tốt với anh.

Nhưng tình cảm của ngài chủ tịch nước và Vương uẩn với Trần Ninh lại khác nhau.

Thứ mà ngài chủ tịch nước nhắm đến, đa phần là năng lực của Trần Ninh!

Mà Vương uẩn chỉ thuần túy là tình cảm riêng thôi, bà bảo Trần Ninh gọi mình là dì, đối xử quan tâm với Trần Ninh như đối xử với con trai mình.

Trần Ninh cười khổ: “Tôi biết ngay, chắc chắn sẽ có người nói việc tôi đến thủ đô với ngài chủ tịch nước và dì Vương.”

“Nói xem thử, dì Vương phái người đến nói gì với tôi?”

Điển Chử cung kính đáp: “Bà Vương nói, hôm sau là sinh nhật của bà ấy, nên bà ấy nói nếu cậu đã đến thì cần phải tham dự sinh nhật của mình.”

Trần Ninh nghe vậy thì gật đầu: “Ngài chủ tịch nước và dì Vương, một

người có ơn đề bạt tôi, một người quan tâm tôi như mẹ.”

“Nếu hôm sau là sinh nhật dì Vương, tôi thật sự cần phải tham gia sinh nhật của bà ấy thì mới có thể đi.”

Điển Chử: “Vậy thuộc hạ lập tức đáp lại bà Vương, nói với bà ấy là thiếu soái sắp xuất hiện trong buổi tiệc sinh nhật của bà ấy.”

Trần Ninh gật đầu: “ừm!”



Bà cụ kinh hô: “Marlon, chính là kẻ nghe nói giết người làm vui, thích ăn thịt người, biệt hiệu gọi là Quỷ Ăn Thịt Người Châu Phi, Marlon?”

Lý Hoài Bình cười dữ tợn nói: “Không sai, chính là gã!”

“Gã tuân lệnh đại tù trưởng đến Hoa Hạ, đón Tống Thanh Thanh đến Châu Phi làm con tin, con thật sự không chờ nổi mà xem thử rốt cuộc Trần Ninh có giao người hay không?”

Đám người Lý Tàng Phong đều vui sướng trên tai hoạ của người khác.

Lý Tàng Phong cười lạnh: “Theo tính cách của Trần Ninh, chắc chắn nó sẽ không ngoan ngoãn giao con gái cho Quỷ Ăn Thịt Người đi Châu Phi đâu.”

“Nhưng nếu nó từ chối, Quỷ Ăn Thịt Người Marlon chắc chân sẽ không bỏ qua cho nó, biết đâu chừng Trần Ninh lại bị Quỷ Ăn Thịt Người giết chết ăn luôn, ha ha ha.”

Đám người bà cụ đều lộ ra vẻ vui

sướng khi trả thù.

Lúc này, Lý Hoài Tụng nói với bà cụ: “Mẹ, còn có một chuyện quan trọng nữa!”

“Hôm nay là sinh nhật năm mươi tuổi của phu nhân của chủ tịch nước Hoa Hạ chúng ta, Vương uẩn, bà Vương cử hành tiệc tối long trọng ở khách sạn Tử Kim Viên, lúc đó những kẻ quyền quý nhất thủ đô cao cấp đều sẽ được mời đến tham gia.”

“Con biết tin từ đường ngang ngõ tắt, là ngay cả chiến thần Hoa Hạ khiêm tốn đến thủ đô trước đó hai ngày

cũng sẽ tham dự bữa tiệc đỏ.”

Bà cụ nghe vậy thì khuôn mặt tràn ngập khát khao, hâm mộ nói: “Tiệc sinh nhật của đệ nhất phu nhân, thiếu soái tự mình tham gia.”

“Đáng tiếc Lý gia chúng ta chỉ có thể xem là hạng ba trong các nhà quyền thế ở thủ đô.”

“Mấy ngày trước mẹ đi sân bay đón thiếu soái mà còn chẳng có cơ hội tới gần, lần này còn tham gia tiệc sinh nhật của bà Vương, chúng ta càng không có cơ hội.”

Lý Hoài Tụng lại đắc ý cười: “Còn chưa chắc đâu!”

Nói rồi ông ta lấy ra một chồng thiệp mời thiếp vàng thật dày, hóa ra đều là thiệp mời tham gia buổi tiệc sinh nhật tối nay của đệ nhất phu nhân, hơn nữa ước chừng có khoảng mười mấy tấm.

Bà cụ và đám nghĩ Lý Hoài Bình, Lý Tàng Phong đều ngây người!

Bao nhiêu nhà quyền thế cao cấp ở thủ đô này cũng không thể đạt được một tấm thiệp mời tiệc của đệ nhất

phu nhân tiệc tối thiệp mời, thế mà Lý gia bọn họ lại có mười mấy tấm!

Trời ơi!

Đây là vinh dự kiểu gì chứ!

Đám người bà cụ vừa kích động, vừa kể nhịn được mà hỏi: “Lão nhị, làm sao con có được bấy nhiêu thiệp mời, đều là của Lý gia chúng ta sao?”

Lý Hoài Tụng cũng hơi buồn bực, ông ta khai đúng sự thật: “Người phụ trách đội cảnh vệ, Điền Vệ Long, tướng quân Điền sai người đưa đến.”

“Nhưng sao lại cho nhà chúng ta nhiều thiệp mời quý trọng như vậy, con cũng không biết.”

“Nhưng đúng là cho chúng ta, không sai.”

Bà cụ gật đầu, đắc ý dào dạt mà nói: “Nếu tướng quân Điền sai người đưa đến, vậy chắc chắn không sai.”

“Lý gia chúng ta có vô số người tài, biết đâu chừng có ai mới được đệ nhất phu nhân ưu ái, cho nên bà Vương mới có thể đưa đến nhiều

thiệp như vậy.

“Đêm nay các con ăn mặc trang trọng một chút, cùng mẹ đi tham gia tiệc sinh nhật của đệ nhất phu nhân, để cho người khác chiêm ngưỡng sự uy phong của Lý gia chúng ta.”

Lý Hoài Bình, Lý Hoài Tụng và đám người Lý Tàng Phong cũng kích động nói: “Vâng!”

Mấy người của Lý gia đều đắm chim trong vinh quang và vui sướng vô tận khi có thể tham gia buổi tiệc sinh nhật của đệ nhất phu nhân.

Bọn họ cũng không biết, thiệp mời đúng là do là Điền Vệ Long sai.

Điền Vệ Long biết lần này Trần Ninh đến thủ đô vì việc riêng, anh ta hơi dò hỏi, còn biết hóa ra Lý gia vào thành là nhà ngoại của Trần Ninh.

Bởi vậy, Điền Vệ Long không điều tra tỉ mỉ đã nghĩ lầm, rằng Trần Ninh đến thủ đô là để thăm viếng nhà ngoại.

Vi thế, phụ trách phái phát thiệp mời nhiệm vụ Điền Vệ Long phụ trách nhiệm vụ phát thiệp mời, lập tức đưa tất cả thiệp mời cho Trần Ninh đến Lý

gia.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.