Chiến Long Vô Song

Chương 544: Chương 544: Thằng nhóc này chán sống à?






Đám người bà cụ Lý gia hoàn toàn trời tròng!

Bọn họ có mười mấy tấm thiệp mời còn không thể vào được, Lý Tàng Phong còn suýt bị ăn đạn.

Tại sao đám người Trần Ninh còn không có nổi một tấm thiệp mời mà cũng có thể tùy tiện đi vào?

Thậm chí, những người lính vác súng trên vai, đạn lên nòng ở đây còn nghiêm túc chào Trần Ninh, rốt

cuộc thế này là sao?

Tất cả mọi người của Lý gia đều chấn động!

Lập tức họ nổi lên một cảm giác không phục vô cùng, muốn đích thân lý luận với thiếu tá chịu trách nhiệm kiểm tra thân phận ở hiện trường.

Nhưng thiếu tá lại lạnh lùng cảnh cáo bọn họ đừng gây chuyện, nếu không thì tự gánh lấy hậu quả.

Mọi người của Lý gia vừa cả kinh vừa giận dữ nhưng lại không dám nói

gì-

Đêm nay là buổi tiệc sinh nhật của bà Vương, chiến thần của Hoa Hạ cũng sẽ đích thân tham gia, còn những vị khách có có thể đến tham gia buổi tiệc thì đều là những kẻ quyền quý nhất thủ đô, nơi này thật sự không phải nơi mà Lý gia có thể giương oai.

Đúng lúc này, một chiếc xe Hồng Kỳ cách đó không xa được mười mấy chiếc xe màu đen hộ tống vào.

Hóa ra bà Vương đã lặng lẽ đến!

Vương uẩn ngòi trên ghế sau xe

Hồng Kỳ, hơi hơi nhíu mày nhìn đám người của Lý gia ở cửa khách sạn, thản nhiên hỏi: “Những người đó làm gì vậy, sao lại chặn cửa, không vào không được?”

Một cận vệ vội vàng nói: “Tôi hỏi thử xem.”

Rất nhanh cận vệ đã lấy điện thoại để gọi đi rồi nói với Vương uẩn: “Báo cáo bà, đám người kia đến từ gia tộc hạng ba, Lý gia, bà cụ kia có quan hệ huyết thống với thiếu soái, là bà ngoại của thiếu soái.”

‘Điền Vệ Long không biết thiếu soái

có mâu thuẫn nghiêm trọng với Lý gia nên đã đưa nhầm mười lăm tấm thiệp mời vốn cho thiếu soái đến Lý gia.”

“Sau đó anh ta phát hiện sai lầm, tướng quân Điền ra lệnh mười lảm tấm thiệp của Lý gia không còn giá trị.”

“Những người này cùa Lý gia đến, nhưng vì thư mời không còn giá trị, không thể đến buổi tiệc nhưng lại ồn vạ không chịu đi.”

Vương uẩn nói: “Thì ra là thế!

“Nếu những người này đã có mâu thuẫn với Trần Ninh, vốn tôi cũng không cần phải phản ứng với bọn họ.”

“Nhưng đêm nay là buổi tiệc sinh nhật tôi, hơn nữa lúc tướng quân Điền làm việc đưa thiệp mời cũng có sai sót, nên những người của Lý gia này mới chặn cửa một cách khó coi như thế.”

“Anh đến nói với người gác cửa, có thể đưa năm người thích hợp của Lý gia đi vào, cũng dễ Lý gia không gây sự nữa.”

Cận vệ lập tức nói: “Vâng, thưa bà!

Mọi người của Lý gia đang chuẩn bị ủ rũ bỏ đi kìa!

Không ngờ vệ sĩ của bà Vương lại đến tới giao việc cho người gác cửa, có thể cho năm người của Lý gia đi vào tham gia buổi tiệc.

Thiếu tá đứng trong một đám chiến sĩ ở cửa trầm giọng nói: “Tuân lệnh!”

Mấy người của Lý gia vừa mừng vừa sợ, cùng lúc quay đầu lại nhìn về

phía cách đó không xa, bọn họ mới phát hiện hóa ra đệ nhất phu nhân Vương uẩn đã đến rồi.

Bọn họ đều tỏ vẻ bất ngờ, đồng loạt khom người chào hỏi với Vương uẩn trong chiếc Hồng Kỳ ở nơi xa.

Bà cụ càng mừng rỡ như điên, kích động nói: “Tôi biết ngay thiệp mời không sai, bà Vương tự mình làm chứng cho chúng tôi, tuy rằng chỉ giữ lại năm tấm thiệp của Lý gia chúng tôi, nhưng cũng nhiều hơn các nhà giàu ở thủ đô!”

Ha ha, chắc chắn là Lý gia chúng ta

sinh ra rồng vàng, nếu không bà Vương sẽ không quan tâm chúng ta như thế!”

Bà cụ mang theo hai đứa con trai Lý Hoài Bình, Lý Hoài Tụng hai cái nhi tử, còn có hai đứa cháu nội Lý Tàng Phong và Lý Tàng Chuyết, đắc ý đi vào.

Còn những người khác của Lý gia chỉ có thể chờ bên ngoài.

Mấy người bà cụ Lý gia đến hiện trường buổi tiệc vàng xanh rực rỡ, nơi này có thể cho phép hơn một ngàn người tụ hội cùng lúc, hiện

trường được sắp xếp thành kiểu buổi tiệc, cỏ dàn nhạc hàng đầu đang chơi bản nhạc êm dịu.

Trên bàn dài bày các món ngon đẳng cấp như trứng cá muối, gan ngỗng!

Đâu đâu cũng có những cây champagne xinh đẹp!

Một đám nhân viên tạp vụ trẻ tuổi cầm khay qua lại, trên khay đặt các loại đồ uống như champagne và rượu vang đỏ, cho phép các vị tùy ý lấy dùng.

Hiện trường càng có rất nhiều khách

khứa, nam mặc tây trang đi giày da, nữ mặc váy dài lay động, đều là các nhà quyền quý bậc nhất thủ đô hoặc con nhà giàu, thân phận địa vị của từng người cùng có thể hạ gục Lý gia trong nháy mắt.

Đám người bà cụ vừa kích động vừa đánh giá khắp nơi, muốn tìm ra bóng dáng của Trần Ninh.

Bọn họ vô cùng nôn nóng muốn khoe với Trần Ninh rằng Lý gia bọn họ vẫn vào tiệc được, hơn nữa còn do bà Vương tự mình lên tiếng cho phép

kìa!

Đáng tiếc, bọn họ tìm cả buổi mà vẫn cũng không thấy bóng dáng Trần Ninh.

Bọn họ căn bản không biết, lúc này Trần Ninh đã ôm con gái, dẫn các thuộc hạ đi vào phòng VIP, gặp mặt với Vương uẩn trước tiên.

Lúc này!

Trong phòng VIP, Trần Ninh đang cười nói với con gái: “Đây là dì của ba, con nên gọi là bà dì!”



Trần Ninh cười đáp: “Cháu chỉ trùng hợp gặp phải nên đến xin ly rượu mừng thọ, không dám kể công.”

Tần Hằng và Trần Ninh hàn huyên hai câu với nhau, sau đó Trần Ninh

dẫn con gái đi ra ngoài, để ngài chủ tịch nước nói chuyện với Vương Uẩn.

Trần Ninh đi thẳng vào bữa tiệc, anh không hề khoe khoang, mà ôm con gái đi đến một góc bàn, chuẩn bị ngồi xuống một cái ghế!

Tuy nhiên!

Bà cụ Lý gia bỗng mang theo Lý Hoài Binh, Lý Hoài Tụng, Lý Tàng Phong, Lý Tàng Chuyết xuất hiện.

Bà cụ quát: “Trần Ninh, mày thật to gan!”

Trần Ninh khẽ nhíu mày, nhìn đám người của Lý gia, nghĩ thầm tại sao bọn người kia lại vào được?

Anh lạnh lùng nói: “Tôi làm càn cái gì?”

Bà cụ chỉ vào một tấm thẻ trên mặt bàn, trên đó viết: Dành riêng cho thiếu soái!

Bà ta cười lạnh nói: “Đây chính là chỗ ngồi chuẩn bị cho vị khách cao quý nhất của buổi tiệc đêm nay, cũng chính là chiến thần Hoa Hạ, thiếu

soái Bắc Cảnh, mày dám ngồi không?”

Trần Ninh nghe vậy thì cười nói: “Đã vậy, tôi lại càng có thể ngồi.”

Nói ròi anh ôm con gái, ngồi xuống chỗ ngòi bên trên.

Bà cụ cùa Lý gia thấy vậy thì ngẩn người!

Mấy người của Lý gia cũng đều ngẩn người!

Trần Ninh thật to gan, dám ngồi ở vị trí dành riêng cho thiếu soái, thằng

nhóc này chán sông à?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.