Chiến Long Vô Song

Chương 415: Chương 415: Thanh Đạo Phu




Ngay sau đó, Đàm Điếu Nguyên đã ra lệnh cho thủ hạ của mình mang theo một chiếc USB đến!

Trần Ninh yêu cầu một chiếc máy tính xách tay ngay tại chỗ, sau đó phát video trước mặt Đàm Điều Nguyên.

Đoạn video là cảnh Trần Hùng tham gia bữa tiệc cocktail dành cho doanh nhân do thương hội phía tây tổ chức vào đêm hôm đó!

Trong video có rất nhiều người, nam mặc vest và giày da, nữ mặc váy dài, tất cả đều là những nhân vật quyền lực.

Video này là video giám sát nên chỉ có hình ảnh mà không có âm thanh.

Trần Ninh xem nhanh đoạn video và thấy rằng nhiều người ra chào hỏi Trần Hùng, Trần Hùng ngay từ khi bắt đầu bữa tiệc cũng rất lịch sự giữ lễ.

Bữa tiệc không có chỗ nào không đúng.

Tuy nhiên, khi tiệc chiêu đãi sắp kết thúc, một số lãnh đạo của thương hội phía Tây đã mời Trần Hùng vào phòng riêng.

Đoạn video giám sát Trần Hùng vào phòng riêng không được ghi lại.

Trần Ninh nhắn tạm dừng, chỉ vào màn hình, lạnh lùng hỏi Đàm Điều Nguyên: “Sau khi cha tôi và người của thương hội phía tây vào phòng riêng tại sao lại không có người giám sát?”

Đàm Điều Nguyên hừ lạnh: “Cậu cũng biết máy người đó là lão đại của thương hội phía Tây. Họ nói chuyện bí mật thương mại trong phòng riêng. Cậu nghĩ họ sẽ nói chuyện trong phòng riêng có camera giám sát sao?”

Có vẻ như phòng bao nơi Trần Hùng nói chuyện thân mật với một số nhà lãnh đạo thương hội phía Tây không có camera giám sát.

Trần Ninh nhắn nút phát và tua nhanh để tiếp tục xem video.

Trần Hùng nói chuyện với mấy ông lớn ở thương hội phía Tây cả tiếng đồng hồ rồi mới đi ra, khi bước ra thì có vẻ say, bước đi loạng choạng, mơ mơ hồ hồ.

Màn hình cho thấy một người đàn ông vạm vỡ trong bộ vest hỗ trợ Trần Hùng rời đi, đi vào khu vực điểm mù của camera giám sát trong khách sạn.

Không lâu sau thì đám người giám sát camera hốt hoảng, có vẻ như Trần Hùng đã rơi xuống từ nóc tòa nhà.

Trần Ninh rút USB ra nhìn Đàm Điếu Nguyên: “Vấn đề cuối cùng, người đàn ông có râu đỡ cha tôi rời đi đó là ai?”

Đàm Điếu Nguyên nói: “Anh ta tên là Hàn Giang, một thành viên của thương hội phía Tây, biệt danh là Thanh Đạo Phu.”

Trần Ninh cau mày: “Thanh Đạo Phu sao?”

Đàm Điều Nguyên cười như không cười: “Đúng vậy, anh ta đặc biệt chịu trách nhiệm dọn dẹp những người chống đối thương hội phía Tây nên được gọi là Thanh Đạo Phu của thương hội phía Tây.”

Trần Ninh nhàn nhạt đứng lên, nói: “Cảm ơn ông chủ Đàm đã nói cho tôi biết. Tôi nghĩ tôi sẽ ở lại Tây Kinh nhiều ngày. Tôi cũng lười tìm khách sạn nữa. Ông chủ Đàm thu xếp cho tôi một phòng đi! “

Cái gì?

Đàm Điếu Nguyên và người của ông ta nhìn Trần Ninh với vẻ không tin.

Trần Ninh đã giết Quỷ Tác, làm bị thương người của ông chủ Đàm lại còn mua lại video ông chủ Đàm ra giá 20 tỷ với hai nhân dân tệ.

Có thể nói là cưỡi lên đầu lên cỗ ông chủ Đàm!

Sau khi hạ thủ, thay vì rời đi, Trần Ninh vẫn ở lại khách sạn của ông chủ Đàm sao?

Đôi mắt Đàm Điếu Nguyên đầy kinh ngạc, sau đó nở một nụ cười đùa giỡn: “Ha ha, Trần thiếu muốn ở khách sạn của tôi, vậy thì tôi tự nhiên sẽ chào đón, Cao Lê.”

Cách đó không xa, nữ quản lý xinh đẹp mặc âu phục váy liền đi tới, cung kính nói: “Ông chủ, ngài có gì căn dặn?”

Đàm Điếu Nguyên nói: “Cô ngay lập tức sắp xếp một dãy phòng tốt nhất cho Trần thiếu để anh ấy ở đây.”

Cao Lê liếc nhìn Trần Ninh với vẻ mặt kỳ quái rồi nói nhỏ: “Vâng, ông chủ!”

Cô đưa tay về phía Trần Ninh: “Trần tiên sinh, mời anh đi qua bên này.”

Trần Ninh đẫn theo Điển Chử nhanh chóng làm thủ tục đăng ký, sau đó lấy chìa khóa phòng tổng thống trên tầng 28 cao nhất.

Một tên thủ hạ của ông ta không nhịn được nói: “Ông chủ, tên nhóc này quá kiêu ngạo, sao ông không để chúng tôi bắt hắn ta lại?”

Đàm Điều Nguyên trầm mặt xuống, lạnh lùng nói: “Bắt lại?”

“Chú Hoa và người của ông ấy đều bị phế rồi. Cậu ta thuận tay ném ra một đồng xu cũng giết chết Quỷ Tác.”

“Các cậu cảm thấy chỉ dựa vào đám người như các cậu mà có thể bắt được cậu ta sao?”

“Chỉ sợ đến lúc động thủ, không những không bắt được bọn họ, mà đến tôi cũng phải hộc máu.”

Cách đó không xa, chú Hoa bị gãy chân đang nằm trên ghế sô pha, hấp hối nói: “Ông chủ Đàm, Trần Ninh bắt nạt chúng tôi vô cùng thảm. Chúng ta không thể cứ thế mà thả hắn ta đi được.”

Đàm Điếu Nguyên nghe xong, khóe miệng hơi nhéch lên, lộ ra một tia giễu cọt: “Trần Ninh rõ ràng tới đây là để tìm ra nguyên nhân thật sự cái chết của cha cậu ta, hơn nữa còn đang đụng đến thương hội phía Tây.”

“Nếu cậu ta không thể làm gì được thương hội phía Tây thì chỉ có một con đường chết.”

“Vì vậy chúng ta không cần đích thân báo thù, chỉ cần ngồi xem cậu ta bị thương hội phía Tây giết chết như thế nào thôi.”

Sau khi Cao Lê đưa Trần Ninh và Điển Chử đến phòng tổng thống, cô ấy rời đi.

Trong phòng tổng thống chỉ còn lại Trần Ninh và Điển Chử.

Đứng trước khung cửa sổ kính trong suốt từ trần đến sàn, Trần Ninh nhìn phong cảnh thành phố xa xăm đầy quyến rũ, thất thần nói: “Cha tôi đã chết trong khách sạn này một tuần trước.”

“Điển Chử!”

Điễn Chử nghiêm giọng nói: “Có thuộc hạ!”

Trần Ninh lạnh lùng ra lệnh: “Anh lập tức đi bắt tên có biệt danh Thanh Đạo Phu đến đây. Tôi muốn gặp hắn.”

Điền Chử: “Tuân lệnh.”

Câu lạc bộ Dao Trì!

Trong phòng bao VIP sang trọng nhất đang phát những bản nhạc du dương hay nhát.

Hàn Giang đang ăn chơi trác táng với một nhóm anh em của mình, xung quanh là những mỹ nhân xinh xắn đang bồi rượu.

Cầm điều xì gà trên tay, Hàn Giang nhét một xấp tiền một trăm tệ dày cộp vào cỗ áo mỹ nữ, đắc ý cười: “Như thế này đã đủ chưa, cởi quần áo ra ngay lập tức cho tôi!”

Mỹ nhân ấy vừa vui vừa thẹn, vặn vẹo người cởi quần áo …

Đám anh em đó của Hàn Giang nhìn thấy vậy đều cười ha ha.

Có người không nhịn được hỏi: “Anh Hàn, gần đây anh phát tài rồi sao?”

Hàn Giang đắc ý cười nói: “Tôi làm chút chuyện cho mấy ông lớn ở trong thương hội phía Tây nên kiếm được một món tiền lớn, ha ha ha.”

Mọi người có mặt tại hiện trường không khỏi thốt lên: “Anh Hàn, cho anh em theo anh với. Sau này nếu các ông chủ lớn của thương hội phía tây có chuyện gì cần giao phó thì anh mang theo các anh em cùng nhau đi làm.”

Hàn Giang đang định nói thì cửa phòng bao đột nhiên đập mạnh, bị đá văng ra.

Trong ánh mắt kinh ngạc của bọn chúng, Bát Hỗ Vệ xông vào, sau đó đứng sang hai bên, cuối cùng Điển Chử thản nhiên bước vào.

Điển Chử thờ ơ nhìn Hàn Giang: “Anh chính là Hàn Giang, Thanh Đạo Phu của thương hội phía Tây. Thiếu gia chúng tôi muốn gặp anh.”

Hàn Giang giễu cọt: “Thiếu gia của anh là cái thứ gì, lão tử không có thời gian đi gặp hắn.”

Điển Chử thờ ơ nói: “Chỉ sợ anh không có lựa chọn nào khác.”

Mặt Hàn Giang sa sầm khi nghe thấy vậy, mười mấy tên anh em bán mạng chém giết thuê bên cạnh cũng tức giận.

“Mẹ kiếp, dám dùng thái độ này nói chuyện với anh Hàn của chúng tao, giết chết bọn chúng.”

Mười mấy anh em của Hàn Giang cầm dao găm hoặc cầm chai rượu đằng đẳng sát khí lao về phía Điển Chử và Bát Hỗ Vệ.

Điển Chử đứng yên, nheo mắt không cử động.

Bát Hỗ bên cạnh cùng nhau lao lên, di chuyển nhanh và mạnh mẽ hơn người của Hàn Giang.

Tiếng đánh nhau trong phòng bao vang lên ầm ï xen lẫn tiếng la hét của phụ nữ, mùi máu tanh nồng nặc.

Sau một thời gian ngắn, không khí lại yên tĩnh lại.

Tất cả người của Hàn Giang đã ngã trong vũng máu, kẻ chết kẻ bị thương.

Tay chân lạnh buốt, Hàn Giang kinh hãi nhìn Điển Chử và Bát Hỗ Vệ, lắp bắp nói: “Các người … các người dám…”

Điển Chử lạnh lùng nói: “Bây giờ anh có thể đi cùng chúng tôi chưa?”

Khách sạn Thiên Không Thụ!

Trong văn phòng của ông chủ, Đàm Điều Nguyên đang ngồi trên ghế ông chủ lầm bẩm: “Trần Ninh, thằng nhóc này, dám ở trong khách sạn của tôi sau khi đắc tội tôi. Cậu ta còn muốn giở trò gì?”

Đúng lúc này, Cao Lê, quản lý đại sảnh, đột nhiên gõ cửa đi vào: “Ông chủ, không hay rồi.”

Đàm Điều Nguyên tức giận nói: “Làm gì mà hoảng loạn như vậy, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?”

Cao Lê nói với vẻ mặt kỳ quái: “Thuộc hạ của Trần Ninh đã bắt một người quay lại. Bây giờ họ đang được áp giải đến gặp Trần Ninh.”

Đàm Điều Nguyên mở to mắt: “Cái gì?”

“Thuộc hạ của cậu ta bắt ai về?”

Cao Lê nhỏ giọng nói: “Nếu tôi không nhận sai thì chắc là người thường xuyên lui tới khách sạn của chúng ta. Thành viên của thương hội phía Tây, Hàn Giang tiên sinh, biệt danh là Thanh Đạo Phu.”

Cái gì?

Hàn Giang bị người của Trần Ninh bắt về!

Đàm Điều Nguyên không khỏi trọn to mắt, nhanh chóng yêu cầu cấp dưới mở màn hình video giám sát toàn bộ khách sạn.

Trong một trong những màn hình giám sát, Điển Chử cùng với Bát Hỗ Vệ đang tóm lấy anh chàng trông vô cùng đau khổ, vừa đang bước đến cửa phòng tổng thống.

Không có camera giám sát trong phòng tổng thống, vì vậy Đàm Điếu Nguyên và những người khác nhìn Hàn Giang bị Điển Chử đưa vào, sau đó cánh cửa đóng sầm lại.

Vẻ mặt của Đàm Điếu Nguyên kinh ngạc vô cùng: “Trời ơi, Hàn Giang là một đại nhân vật cả hai giới hắc bạch ở thành phố Tây Kinh của chúng ta. Hắn ta chuyên đi làm việc cho các ông chủ hàng đầu của thương hội phía Tây. Không ngờ Trần Ninh lại dễ dàng bắt được hắn ta đến vậy. Thực lực của Trần Ninh này có chút thâm sâu khó lường!”

“Hơn nữa, Trần Ninh bắt Hàn Giang về đây là muốn làm gì?”

Không tên thủ hạ nào ở hiện trường có thể trả lời câu hỏi của Đàm Điều Nguyên.

Một linh cảm xấu chợt dấy lên trong lòng Đàm Điều Nguyên, ông ta đã hồi hận rồi, hối hận vì đã không từ chối cho Trần Ninh ở trong khách sạn của mình, Trần Ninh bây giờ chính là một quả bom hẹn giờ!

Phòng tổng thống, trong phòng khách.

Trần Ninh đang ngồi trên ghế sô pha hút thuốc.

Bát Hỗ Vệ buông tay đứng ở một bên, Điển Chử đẩy Hàn Giang đến trước mặt Trần Ninh, sau đó trầm giọng nói: “Thiếu gia, Hàn Giang tới rồi.”

Hàn Giang nghỉ ngờ nhìn Trần Ninh, cả kinh quát: “Tên nhóc này, anh rốt cuộc là ai2”

“Anh có biết tôi là ai không? Anh dám bắt tôi tới đây. Có bao giờ nghĩ đến hậu quả không?”

Trần Ninh khẽ gầy tàn thuốc, bình tĩnh nói: “Tôi biết anh là tay chân của thương hội phía Tây, tên là Hàn Giang.”

Hàn Giang nghe xong lời này sững sờ, hiển nhiên không hiểu được, Trần Ninh biết thân phận của hắn ta vậy mà còn dám động vào hắn ta sao?

Trần Ninh khẽ nói: “Tôi xin tự giới thiệu, tôi tên là Trần Ninh, Trần Hùng là cha tôi.”

Con trai của Trần Hùng!

Vẻ mặt của Hàn Giang trong khoảnh khắc hơi thay đổi, và một tia hoảng sợ không thể nhận thấy lóe lên sâu trong mắt hắn ta.

Nhưng hắn ta nhanh chóng trấn tĩnh lại và giả vờ như không thể biết gì nói: “Thì ra anh là con trai của Trần Hùng. Tôi không quen biết gia đình anh. Anh gọi tôi tới đây làm gì?”

Trần Ninh nhìn ra ngoài cửa sổ: “Cha tôi nhảy lầu ở khách sạn này bảy ngày trước. Tôi muốn biết ông ấy đã nói chuyện gì trong phòng bao đó với máy ông lớn của thương hội phía Tây?”

“Ngoài ra khi ông ấy ra khỏi phòng bao đó đã say rượu đến mơ hồ loạng choạng, hay là bị hạ thuốc gây ra ảo giác?”

“Cuối cùng anh đã đỡ ông ấy rời đi. Ông ấy là nhảy lầu hay bị anh đẩy xuống?”

Vẻ mặt của Hàn Giang không ngừng thay đổi, cười lạnh nói: “Tôi không biết anh nói cái chết tiệt gì cả. Nếu anh có thắc mắc gì về cái chết của cha mình thì cứ đến gặp cảnh sát mà hỏi là được rồi. Mẹ kiếp bót làm phiền tôi đi.”

Trần Ninh bình tĩnh nói: “Xem ra anh sẽ không dễ dàng nhượng bộ.”

“Nhưng trong phương diện tra tấn, tôi lại có những người chuyên nghiệp.”

Hàn Giang nhìn dáng vẻ bình tĩnh đến đáng sợ của Trần Ninh, trong lòng hiện lên một tia sợ hãi không thể giải thích, kinh ngạc hỏi: “Anh muốn làm gì?”

Trần Ninh đã không còn nhìn hắn ta nữa, nhàn nhạt nói với Điển Chử: “Đưa hắn đến phòng vệ sinh dạy dỗ một chút, cho hắn học cách trả lời.”

Điển Chử liếc nhìn Hàn Giang như đồ tể, sau đó nói: “Tuân lệnh.”

Hàn Giang trở nên kinh hãi: “Các người muốn làm gì!”

Điển Chử hét lên: “Mang đi!”

Lập tức có hai người trong Bát Hỗ Vệ tiến lên, trực tiếp túm lấy Hàn Giang lôi vào phòng vệ sinh.

– h Điển Chử mang theo một chiếc vali màu đen chứa nhiêu dụng cụ và thiết bị tra tấn, bước vào và đóng sập cửa lại ầm một tiếng.

Không bao lâu sau tiếng hét của Hàn Giang ở bên trong mơ hồ vang lên.

Trần Ninh lộ ra vẻ mặt bình tĩnh kiên nhẫn chờ đợi.

Điển Chử là một sĩ quan toàn năng trong quân đội Bắc Cảnh, không chỉ giỏi về dùng vũ khí mà còn giỏi về kỹ năng chiến đấu, đối với tra tắn, anh ấy cũng là một giáo quan cắp cao.

Có rất nhiều gián điệp nước ngoài rơi vào tay Điển Chử, cho dù là người cứng đầu đến mấy nhưng nếu Điển Chử đích thân tra tấn thì cuối cùng vẫn phải ngoan ngoãn hỏi gì nói đó.

Một tên giang hồ nhỏ bé như Hàn Giang ở trước mặt Điển Chử thì tính là cái thá gì, nhát định sẽ phải mở miệng.

Chưa đầy mười phút!

Điển Chử đi ra, hai Hỗ Vệ phía sau xông ra cùng Hàn Giang đang hấp hồi bê bết máu.

Điển Chử lạnh lùng nói: “Hiện tại, anh có thể tự mình xưng tội với thiếu gia của chúng tôi, nếu dám giấu diềm một chút nào thì anh sẽ phải hối hận khi đến thế giới này.”

Hàn Giang bị ném xuống trước mặt Trần Ninh, ngẳng khuôn mặt đầy máu lên, trong mắt hiện lên vẻ sợ hãi cùng tuyệt vọng, rõ ràng vừa rồi bị Điển Chử tra tán đến mức suýt không còn hơi thở.

Hắn ta run rầy: “Trần thiếu, không phải là tôi. Chính là bọn Tam Hùng ở thương hội phía Tây đã yêu cầu tôi ném cha anh từ trên tầng cao xuống…”

Trần Ninh lập tức lóe lên một tia tức giận trong mắt, nhưng giọng nói lại vẫn bình tĩnh: “Tam Hùng ở phía Tây sao?”

Hàn Giang giải thích: “Chính là Phó Hạc Thiên, chủ tịch của thương hội phía Tây, còn có hai nguyên lão là Tang Thiên Thu, Đặng Cảnh Văn.”

Phó Hạc Thiên, Tang Thiên Thu, Đặng Cảnh Văn!

Trần Ninh âm thầm ghi nhớ tên của ba người này!

Anh lạnh lùng nhìn Hàn Giang: “Bọn họ sao lại làm như vậy?”

Hàn Giang chịu đựng cơn đau của vết thương, run rẩy nói: “Bọn Phó lão biết rằng cơ sở y tế mà Trần Hùng đầu tư ban đầu đã phát triển ra một loại thuốc đặc trị để điều trị ung thư gan, liền nhận ra rằng đây là một con trâu vàng hái ra tiền.”

“Bọn Phó lão đã mời Trần Hùng cùng phát triển và bán loại thuốc này.”

“Nhưng Trần Hùng từ chối!”

“Bọn Phó lão động tay động chân bỏ thuốc trong đồ uống khiến Trần Hùng bị ảo giác. Khi Trần Hùng không tỉnh táo, họ đã ký hợp đồng chuyển nhượng dự án thuốc đặc trị ung thư gan, còn trích hơn hai tỷ trong quỹ của Trần gia. “

“Cuối cùng họ yêu cầu tôi đưa Trần Hùng đang bị ảo giác vì trúng thuốc ra ngoài lên sân thượng, và sau đó ném Trần Hùng xuống.”

Bùm!

Trần Ninh đấm mạnh một cú đấm vào bàn cà phê bằng kính cường lực.

Toàn bộ bàn cà phê vỡ tan ngay lập tứ!

c Hàn Giang sợ tới mức ngã nhào trên mặt đắt, liên tục đập đầu quỳ lạy: “Trần thiếu tha mạng, tôi đã nói hết những điều nên nói, cầu xin anh hãy thứ cho tôi một lần, tôi biết tôi sai rồi.”

Trần Ninh hít sâu một hơi, lạnh lùng nói: “Bây giờ anh cầu tôi tha mạng, tại sao lúc đó không tha mạng cho cha tôi?”

Trần Ninh nói xong bèn lạnh lùng ra lệnh: “Điển Chử, đưa hắn ta lên sân thượng.”

Điển Chử nghe xong trịnh trọng nói: “Vâng!”

Điển Chử phát tay, lập tức có hai Hỗ Vệ xông tới, cưỡng chế kéo Hàn Giang đi.

Hàn Giang không ngốc, hắn ta đã ném Trần Hùng từ trền sân thượng khách sạn này xuống dưới một tuần trước.

Lúc này Trần Ninh phái người đưa hắn ta lên sân thượng, hắn ta biết chính xác ý nghĩa việc này.

Ề Hắn ta điên cuồng giãy dụa, nghiêm giọng cầu xin lòng thương xót: “Trần thiếu, tôi sai rồi, cầu xin anh hãy tha thứ cho tôi…”

Điễn Chử lạnh lùng nói: “Mang đi!”

Chẳng máy chốc, Hàn Giang đã bị cưỡng chế đưa đi.

Trong phòng làm việc của ông chủ, Đàm Điều Nguyên càng lúc càng không yên, ông ta đột nhiên đứng dậy khỏi ghế, càm điện thoại cố định lên, định gọi cho Phó Hạc Thiên, chủ tịch thương hội phía Tây.

Nếu không, ông ta sẽ không thể gánh được trách nhiệm nếu Hàn Giang xảy ra chuyện ở khách sạn của mình.

Ông ta vừa bám điện thoại thì ngoài cửa sổ đột nhiên có tiếng hét, một bóng người nhanh chóng từ cửa sổ rơi xuống, chính là Hàn Giang từ trên sân thượng tòa nhà rơi xuống.

Con ngươi của Đàm Điều Nguyên đột nhiên mở tol Giọng Phó Hạc Thiên vang lên qua điện thoại: “Alo, ông chủ Đàm, có chuyện gì vậy?”

Vẻ mặt của Đàm Điếu Nguyên trở nên kinh hoàng, ông ta run rẫy nói: “Phó gia, việc lớn không hay rồi. Thuộc hạ Hàn Giang của ông đã rơi từ trên tầng thượng xuống rồi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.