Chiến Luyến Tuyết, Hàn Tuyết Truyền Kỳ

Chương 74: Chương 74: Đi sứ Khánh quốc 18




Ads Đèn rực rỡ mới lên, tại cung điện Khánh Vương – trong ngự hoa viên đã sớm dọn lên đầy những hoa quả và rượu thịt, năm vị hoàng tử xếp thành một hàng, ở hai bên cửa cung nghênh đón các sứ thần, có thể nói là cho các quốc gia mặt mũi.

Bởi vì bây giờ thân phận không giống lúc trước, Hàn Chiến một thân mặc hồng bào quan phục, cùng Hàn Tuyết ngồi ở bên trong xe ngựa.

Nhìn quần áo trên người Hàn Chiến, lại kèm theo gương mặt, Hàn Tuyết cuối cùng cũng bật ra một nụ cười.

"Cái nha đầu không có lương tâm này, còn cười nhạo ta." Hàn Chiến cố làm mặt tức giận một tay kéo lấy Hàn Tuyết vào trong ngực, cắn cắn cái cổ của nàng.

"Ai, ai, không cần, a, thật là nhột, ha ha, đừng làm bừa đừng làm bừa, a. . . . . ." Hàn Tuyết cười vừa co cổ lại, vừa tránh cho Hàn Chiến hà hơi vào cổ mình.

"Xem nàng còn dám hay không cười ta." Hàn Chiến mắt hiện nụ cười đem người trong lòng ôm chặt lại, mặt dán lên khuôn mặt nhỏ nhắn hồng nhuận đang mỉm cười của Hàn Tuyết, thỉnh thoảng lại lén chiếm tiện nghi của nàng.

Nghe động tĩnh bên trong xe ngựa, làm cho thập nhị thị vệ canh giữ bên cạnh cỗ xe không khỏi mỉm cười, mọi người trên mặt cũng thuận tâm tràn đày ý cười.

Xe ngựa còn chưa tới cửa cung, thái giám canh giữ ở cửa cung khác ngay từ lúc thấy ngân giáp của thập nhị thị vệ lóe sáng thì liền vội vàng ra đón.

"Người trong xe là Bích Lạc Hộ quốc công chúa điện hạ cùng phò mã gia?"

Trong xe ngựa Hàn Chiến đang chôn mặt ở trước ngực Hàn Tuyết, một tay xoa bóp chơi đùa với một bên nhũ hoa xinh đẹp của nàng, miệng còn ngậm lấy tiểu anh đào mà cắn mút, một tay lại lần vào bên trong quần của Hàn Tuyết, đang ngăn cách với nơi kia tràn đầy những ẩm ướt. Nghe được âm thanh bên ngoài, hai người nhất thời dừng lại việc đang làm, không hiểu nhìn nhau một cái, Hàn Tuyết trợn ngược đôi mắt trong suốt đẹp tựa lưu ly, đẩy đẩy Hàn Chiến vẫn đang chôn mặt trước ngực nàng ngậm lấy hồng anh đào không chịu buông ra, Hàn Chiến ánh mắt buồn bã, bàn tay di chuyển dưới váy của nàng không ngừng vuốt ve, trong miệng đồng thời mãnh liệt mà cắn xé, tựa như đem đi hết những gì mật ngọt bên trong nhũ hoa kia.

Hàn Tuyết thiếu chút nữa không nhịn được đem tiếng hét vọng ra ngoài, gắt gao đem toàn bộ thanh âm rên rĩ kia chèn vào trong cổ họng, trong mắt đầy tơ máu trừng mắt Hàn Chiến, dùng ánh mắt như thế, nam nhân nhìn lại càng dễ kích động hơn.

Hắn cắn cắn mút mút cho đến khi hoa đào kia vì thế mà đỏ cả lên, lại dính đầy nước bọt, khiến cho đầu nhũ hoa không ngừng cương cứng lên, lại đem lưỡi ra liếm liếm, sau mới rời khỏi nàng, ngồi dậy sửa lại giúp Hàn Tuyết y phục đã không còn chỉnh tề, vừa chú ý động tĩnh bên ngoài xe.

Vương Chính Nghĩa đánh ngựa lên trước, mặt uy vũ lên tiếng: "Phải! Công công đây là?" Vào cái thời điểm này, điều gì cũng phải cẩn thận, rất có thể tên kia cũng là giả.

"Chúng ta là nô tài bên cạnh đại hoàng tử, phụng mệnh Đại hoàng tử, đặc biệt ở tại đây chờ đợi công chúa cùng phò mã gia giá lâm."

Vương Chính Nghĩa mặt không biến sắc quét mắt qua vị thái giám kia cùng mấy người ở đằng sau, sau dừng ở hai khung kiệu bên cạnh cửa cung, lễ độ mà nói: "Làm phiền công công rồi, công công xin chờ, Bổn quan phải đi thông báo công chúa." Nói xong không chờ thái giám kia gật đầu, liền dẫn ngựa quay về.

Hàn Tuyết đã sớm xốc màn xe đợi hắn, thấy hắn đến gần liền hỏi: "Đây là tình huống gì?"

Vương Chính Nghĩa trên mặt có chút châm biếm, "Hoa Thế Chiêu sai người ở cửa cung chuẩn bị kiệu mềm cho công chúa, đằng đó còn có thái giám đang chờ."

Hàn Tuyết nghe vậy suy nghĩ một chút liền cười buông màn xe xuống, quay đầu hướng Hàn Chiến nói: "Xem ra Hoa Kiền Quân đồng ý liên minh rồi."

"Nói cách khác liên minh giữa tam quốc đã tan, lần này nàng yên tâm rồi chứ?" Hàn Chiến nói như vậy, là bởi vì Hàn Tuyết đêm qua sau khi trở lại còn một mực lo lắng Khánh Vương sẽ vẫn kiên trì như trước tấn công, lăn lộn khó ngủ, cuối cùng vẫn là hắn nhìn không được, trực tiếp đem nàng đặt dưới thân tận tâm hầu hạ yêu thương một phen, làm cho nàng ngủ mê man mới yên tâm.

"Yên tâm một nửa, " Hàn Tuyết cài lại trâm vàng bên tai, mắt liếc hắn một cái thật sắc, nói: "Chờ chuyện bên này làm rõ, ta mới có thể yên tâm."

Bị ánh mắt của Hàn Tuyết nhìn tới, Hàn Chiến thật vất vả đè xuống cảm giác tội lỗi, biết chút nữa sẽ phải ngẩng đầu lên, vội vàng liền nhắm mắt hít sâu vài lần, xe ngựa đúng lúc tại lúc này ngừng, đã đến cửa cung. Hàn Chiến cố tình hung ác trợn mắt nhìn Hàn Tuyết một cái, đối với việc nàng che kín miệng cười, coi như không nhìn thấy, khẽ hừ một tiếng liền kéo cửa xe ra, nhấc vạt áo nhảy xuống xe ngựa, xoay người lại đứng ở bên cạnh xe đưa tay đỡ nàng.

Hàn Tuyết bước ra khỏi xe ngựa, việc đầu tiên làm chính là nhàn nhạt nhìn tiểu thái giám kia một cái, bộ dạng mười bảy mười tám tuổi, dáng dấp cũng rất thanh tú, đang cúi đầu chờ ở bên cạnh, nhìn ra được là sẽ làm chuyện gì. Hàn Tuyết liền dựa vào Hàn Chiến mà bước xuống xe, bên lơ đãng hỏi: "Là Thế Chiêu hoàng tử lệnh ngươi tới?"

"Khởi bẩm công chúa, là đại hoàng tử cùng nhị hoàng tử ra lệnh ở tại đây chờ đợi công chúa cùng Phò mã, từ cửa cung đến Ngự Hoa Viên lộ trình không ngắn, công chúa là nữ nhân, hai vị hoàng tử sợ công chúa quá mức mệt nhọc, liền lệnh cho tiểu nhân đem theo kiệu mềm đến rước công chúa." Tiểu Thái Giám lui về sau, bộ dạng không hề nóng vội mà còn rất thảnh thơi.

Hàn Tuyết trong mắt lóe lên một tia hiểu rõ, nhưng vẫn ôn hòa nói một câu, "Quý quốc hoàng tử thật là quá khách khí, bản cung nếu từ chối thì thật bất kính rồi." Nói lấy liền nhấc chân lên giáp trụ của ghế Kim Long, vừa ngồi vừa tựa như đang lầm bầm lầu bầu cười nói: "Từ nơi này nhi đến Ngự Hoa Viên thật đúng là không gần đâu rồi, lúc tới liền tại lo lắng, thực sự hảo hảo cám ơn hoàng tử Điện Hạ."

Hàn Chiến trong mắt lóe lên một nụ cười, nhìn bộ dạng Hàn Tuyết tự tin lại có điểm ngạo mạn, thân thể nhỏ bé mà lại phát ra hào quang lộng lẫy, làm cho người ta không dời mắt được, trong lòng tràn đầy kiêu ngạo cùng tự hào, khuôn mặt lạnh lùng không tự chủ được nở ra nụ cười. Nếu ở bình thường, nàng chính là một tiểu êyu dùng nụ cười xinh đẹp đáng yêu của mình cũng đủ để gây ra phong ba bão táp, cũng chỉ có vào thời điểm này, nàng mới có thể làm vẻ mặt như vậy, nhưng là rất khó mà có được đấy.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.