Chiến Luyến Tuyết, Hàn Tuyết Truyền Kỳ

Chương 81: Chương 81: Phiên ngoại 1: Sinh Tiểu Tuyết Nhi






Trì Sơn tuyết bay trắng xóa, trong một khe núi, không khí trong lành tươi đẹp như mùa xuân, hoa cỏ khắp nơi nở rộ, mà ở trên một vuông cỏ xanh thắm, có một cặp nam nữ đang gắt gao ôm chặt lấy nhau.

"Nha. . . . . . Chớ hút. . . . . . Ưm. . . . . ." Hàn Tuyết đem hai tay bưng lấy đầu Hàn Chiến đang đặt trước ngực mình, tựa như đang cố đẩy đầu hắn ra, mà động tác cũng không có vẻ như là đẩy. Đầu vú truyền tới trận đau nhức, làm cho nàng khẽ cắn chặt môi đỏ mọng, đè nén tiếng rên rỉ phát ra.

"Gọi ra, " Hàn Chiến bên liếm lấy nhũ hoa xinh đẹp non nớt của Hàn Tuyết, vừa khàn khàn mà nói: "Nơi này cũng chỉ có hai chúng ta, ta muốn nghe tiếng nàng”.

"Ưm. . . . . ." Hàn Tuyết hốt hoảng lắc đầu, khiến cho mái tóc dài của nàng toán loạn va vào nhau, "A. . . . . . Đừng. . . . . . Đừng cắn. . . . . ." Người này càng ngày càng biết làm thế nào cho nàng cảm thấy khoái cảm, a, đáng chết, động tác này khiến nàng thật thoải mái nha.

"Thu, ! Thu, ! Thu. . . . . ." Truyền tới bên tai đều là Hàn Chiến ra sức mút lấy vú của Hàn Tuyết, Hàn Tuyết cảm giác được một dòng khí nóng chảy ngược trong thân, không tự chủ khép hai đùi lại , nhưng không nghĩ làm như vậy lại kẹp chặt lấy bắp chân cường tráng của Hàn Chiến đang chen lấn giữa hai chân mình.

"Động tình sao? Nàng càng ngày càng nhạy cảm!" Hàn Chiến khẽ cười một tiếng, nâng người đứng dậy, thoát đi quần áo trên thân, thân thể lõa lồ lại lần nữa phủ lên người Hàn Tuyết,

Bị Hàn Chiến thân thể cường tráng đè lên, dấu tay đến trên người hắn vân da rõ ràng da thịt, Hàn Tuyết không nhịn được liền khẽ run, vai cũng truyền đến mang theo một trận đau nhói ướt át, trước ngực cũng bị chọc truyền đến một trận ngứa ngáy khó tả, "Ưm. . . . . . Đừng. . . . . . Đau . . . . . ."

Hàn Chiến hơi thở dần hổn hển, hôn lấy chiếc cổ trắng muốt của Hàn Tuyết, giọng nói khàn khàn: "Ta cũng đau mà, Tuyết Nhi mau sờ sờ." Nói lấy liền cầm lấy tay Hàn Tuyết đem nó kéo đến chỗ kín, ngăn cách lấy quần dài cầm lấy của hắn to và dài, "Ừ. . . . . . Thoải mái. . . . . . Tuyết Nhi xoa xoa, ừ. . . . . . xoa xoa. . . . . .

Ở tay cầm lấy tiểu huynh đệ của Hàn Chiến, Hàn Tuyết tâm giật mình một chút, "Chiến. . . . . . Chàng, ừ. . . . . . Giống như lại lớn, a. . . . . ."

Hàn Chiến đắc ý liếm liếm khóe miệng, lấy tay vân vê tiểu anh đào của Hàn Tuyết, nhẹ nhàng lôi kéo, "Yêu thích bảo bối của ta sao? Càng lớn càng có thể làm cho nàng thoải mái hơn đấy."

Nhớ tới Hàn Chiến mỗi lần lấp đầy thân thể của nàng, mạnh mẽ đem lấy vật kia ở trong người nàng tác oai. . . ,Cảm giác thật. . . Hàn Tuyết không nhịn được thở gấp một tiếng, trong cơ thể dường như có một cổ nhiệt theo hoa nguyệt xông ra ngoài.

Hàn Tuyết nâng lên đôi mắt nhuốm đầy vì động tình, nhìn Hàn Chiến khóe miệng cười tà, môi đỏ mọng không khỏi cong lên, đem vật trong tay từ nhẹ nhàng vuốt ve sang nắm chặt.

"A. . . . . . Nha. . . . . ." Hàn Chiến kinh hô một tiếng, đổi thành thật thấp rên rỉ, "Cái nha đầu này, muốn hại chết ta hay sao? ! . . . . . ." Sau đau đớn do hành động của Hàn Tuyết lại là một khoái cảm khó tả, làm cho Hàn Chiến chân cũng mềm nhũn."Nàng. . . . . . Nha. . . . . . Trời ạ. . . . . . Cái nha đầu này. . . . . . A nha. . . . . ." Chỗ kín truyền tới đau nhức cùng với một trận khoái cảm mãnh liệt, sắp đem hắn ép đến điên rồi, Hàn Chiến nắm lấy y phục của Hàn Tuyết, khẽ dùng lực một chút, chỉ nghe "Tê" một tiếng, xiêm y màu hồng phấn liền chỉ còn là một mớ vải vụn, "Nhìn ta làm sao mà xử phạt nàng."

"A. . . . . ." Hàn Tuyết kêu khẽ một tiếng, nhưng ngay cả cơ hội giãy giụa cũng không có, liền bị Hàn Chiến bắt được hai tay, hắn chỉ dùng một cái tay liền đem hai cổ tay nàng cố định trên đầu, nữa một tiếng "Tê" vang lên, lúc này là quần của nàng, Hàn Tuyết khóc không ra nước mắt, vô lực đem hai chân đá đạp lung tung, tức la ầm lên: "Hàn Chiến xấu xa, chàng. . . . . . Chàng xé y phục của người ta, sau này người ta mặc cái gì a. . . . . ."

"Nơi này vừa không có người ngoài, mặc hay không mặc lại có cái gì khác nhau." Hàn Chiến đem một ngón tay thăm dò trong hoa cốc của nàng, tinh tế quấy động một hồi, sau lại thêm vào một ngón tay nữa.

"A nha. . . . . . Đừng. . . . . . Ưm. . . . . . Nha. . . . . ." Hàn Tuyết vặn vẹo eo muốn tránh đi sự xâm nhập kia, bất quá đem lực của Hàn Tuyết so với Hàn Chiến, thì chính là không thể nào ngăn cản người ta.

Ngón tay của Hàn Chiến ở trong hoa nguyệt của Hàn Tuyết, cảm nhận thấy hoa nguyệt vừa ẩm ướt lại thực chặt chẽ khiến cho hắn không thể bình tĩnh hơn nữa, rút ngón tay ra, cởi dây lưng, hắn đem vật thể đã sớm căng cứng đặt trước u cốc của Hàn Tuyết, dùng một chút lực đẩy vào trong thân thể nàng.

"A. . . . . ."

"Ưm. . . . . ."

Đột nhiên xuất hiện kết hợp làm cho hai người đồng loạt rên rỉ ra tiếng. Bỗng nhiên, Hàn Chiến xoay người, biến thành tư thế nữ trên nam dưới, làm cho Hàn Tuyết nhảy qua cưỡi trên hông hắn. Hắn thích tư thế như vậy, chẳng những có thể làm cho hắn có thể thuận tiện tiến vào sâu hơn, cũng có thể làm cho Hàn Tuyết kẹp hắn chặt hơn, còn có thể làm cho hắn nhìn thấy được bộ ngực xinh đẹp của nàng, nhìn kỹ bộ ngực tuyết trắng đang ở trước mặt hắn, đem tay nhào nắn ngực xinh của nàng, chỉ làm như vậy, liền có thể khiến cho hắn cảm thấy hưng phấn không thôi.

"A nha. . . . . . Không được. . . . . . Này. . . . . . Đừng có như thế. . . . . . Của chàng quá lớn. . . . . . Ô ưm. . . . . . Không thể như vậy. . . . . . A. . . . . ." Hàn Tuyết không chịu đựng nổi, hai tay chống bụng Hàn Chiến muốn đem hắn từ trong cơ thể mình rút ra ngoài, vậy mà, mới rút ra được một nửa liền bị Hàn Chiến đem lực giữ eo nàng đẩy lại vào bên trong.

Hàn Chiến dùng sức ra vào bên trong cơ thể nàng, nhìn eo trắng noãn của Hàn Tuyết đang theo luật động của chính mình mà đung đưa, con mắt liền dâng lên một tầng mây mù.

"A. . . . . . Ô. . . . . . Không cần. . . . . . Không cần phải như vậy. . . . . . Ưm. . . . . . Sẽ rách. . . . . . A. . . . . ." Vật thể cường tráng kia không ngừng ở trong cơ thể nàng ra vào mãnh liệt, vừa truyền đến đau đớn vừa mang theo khoái cảm mãnh liệt, Hàn Tuyết vô lực lắc lắc đầu, bất cứ như thế nào cũng không thể nào rút ra khỏi trận này, lại khiến cho cả người chìm vào khoái cảm.

Lại một lần lật người, Hàn Tuyết lần nữa bị đặt dưới người Hàn Chiến, hai đùi bị tách rộng ra, lại bị Hàn Chiến chen chúc vào giữa bộ ngực tuyết trắng. Hàn Chiến đem chính mình đẩy thật sâu vào hoa huyệt, ngẩng đầu lại dùng răng môi cắn cắn hồng mai đã sớm đỏ bừng, do động tình mà đứng thẳng dậy, ngậm vào trong miệng dùng sức mút thỏa thích, phía dưới Cự Long cũng không ngừng lại, một lần lại một lần ra vào mãnh liệt.

"A nha. . . . . . Đừng như vậy. . . . . . A. . . . . . Không được. . . . . . Ta. . . . . . A. . . . . . Ta ưm a. . . . . ." Ngực đau nhức, cũng tựa như ở nơi hoa huyệt đầy cảm giác thoải mái kia, khoái cảm như nước thủy triều mà dâng lên không ngừng, sau một lúc liền làm cho Hàn Tuyết xụi lơ, hoa huyệt căng thẳng liền mãnh liệt co rút lại , làm cho hô hấp của Hàn Chiến mãnh liệt, càng thêm ra sức mút lấy đỉnh hoa, nơi u cốc Cự Long cũng giống như đóng cọc, luật động càng lúc càng mạnh mẽ.

Khoái cảm kéo dài làm cho người ta điên cuồng, Hàn Tuyết thét chói tai lấy, bàn tay không kìm được để lại trên vai Hàn Chiến những vết xước đỏ rực, hàm răng trắng noãn cũng ở đầu vai Hàn Chiến lưu lại một cái dấu răng, trong hoa huyệt khoái cảm ngày càng tích lũy, trong đầu lại dâng lên một dòng khí khó chịu, hơn nữa theo luật động ra vào của Hàn Chiến, dòng khó chịu càng ngày càng không thể chịu được rồi.

Hàn Chiến con mắt sắc sâu hơn, khoái cảm không ngừng xông lên đại não, khoái cảm tê dại ở thắt lưng nhanh như tia chớp truyền vào đầu, làm cho hắn run rẩy không dứt, nhả quả hồng đang ngậm chặt kia ra, Hàn Chiến đem toàn thân đè ở trên người Hàn Tuyết, mãnh lực đụng nhau , điên cuồng lại thêm điên cuồng rút ra đâm vào mấy trăm cái, lần cuối dùng sức đâm vào, côn thịt thật cắm thật sâu ở trong người nàng, Hàn Chiến thở nhẹ, buông lỏng, thân thể run rẩy, đem mầm móng chính mình bắn vào trong cơ thể Hàn Tuyết.

Hoan ái mới vừa ngừng, Hàn Chiến chống mình lên, đưa lưỡi liếm lấy cánh môi đỏ mọng đang hít thở không khí khó nhọc của Hàn Tuyết, thanh âm khàn sau trận hoan ái: "Thoải mái sao? Nàng phun rất nhiều nước tới đấy."

Hàn Tuyết vừa xấu hổ lại muốn khóc, giơ tay lên đẩy hắn, "Người ta cũng không cần chàng để ý. . . , ô. . . . . ." Làm cho nàng chết đi coi như xong rồi. . . . . .

Hàn Chiến thuận theo lực đẩy của nàng, xoay người lại, liền làm cho hai người biến thành tư thế Nam Hạ Nữ Thượng, côn thịt mềm nhũn cũng bởi vì động tác của hai người mà trượt ra khỏi thân thể Hàn Tuyết, trong hoa huyệt không còn tắc nghẽn, bạch dịch liền cũng theo chảy ra, dính vào chân hai người, mùi tanh nồng cùng mùi vị của hoan ái xông thẳng vào mũi hai người, muốn tránh cũng không được.

Biết Hàn Tuyết ở xấu hổ, Hàn Chiến thương tiếc ôm nàng ở trước ngực, nhẹ nhàng phủ lấy tấm lưng mềm mịn, khóe miệng đắc ý nhếch lên: "Nàng cũng không biết ta có nhiều toan tính, ta làm cho nàng thư thái không phải sao?"

Hàn Tuyết ngượng ngùng vùi mặt vào ngực hắn, miệng không thuận theo, "Ngượng chết rồi."

Hàn Chiến buồn cười, xoa xoa tuyết đồn thẳng đứng của nàng, "Chúng ta là phu thê không phải hay sao, làm chuyện như vậy có cái gì rất thẹn thùng hay sao? Nơi này ngoại trừ ta ra, là ai cũng không có, đây cũng là nhất hợp ý của ta rồi, nàng biết rõ suy nghĩ của ta rồi mà, ta suốt đời chỉ muốn ở trong thân thể nàng, cùng nàng mãi không tách ra."

Bày tỏ tâm tình như vậy, làm cho Hàn Tuyết xấu hổ, không khỏi liền đưa ra giương ma trảo, cắn răng nghiến lợi nói: "Chàng cũng không sợ sức cùng lực kiệt."

Hàn Chiến cười ha ha, "Chỉ có Hàn Kỳ tiểu tử kia mới vậy thôi, lúc lâm hành hắn nhưng cho ta không ít thứ, trong đó có một loại nói là đủ thể cho chúng ta hoan ái ba ngày ba đêm cũng không ngừng, chi bằng chúng ta thử một chút?"

"Thử cái đầu chàng!" Hàn Tuyết tức giận giơ tay lên gõ đầu hắn, ba ngày ba đêm làm chuyện đó, như vậy không phải là muốn mạng của nàng sao, Hàn Kỳ đáng chết, ngươi nhất định phải chết.

Tại phía xa Thanh châu Hàn gia bảo, Hàn Kỳ chợt nháy mũi, hắn có chút không hiểu sờ sờ lỗ mũi, ngẩng đầu nhìn chung quanh một lần, không biết có phải hay không là do hắn cảm rồi, mới vừa không biết vì sao, phía sau lưng lông tơ tất cả đều dựng đứng lên. Suy nghĩ một chút vừa cười mình thật là bị đàn áp thành thói quen, chỉ có duy nhất nha đầu đó mới có thể làm cho hắn lông mao dựng đứng lên, hiện tại cũng ở cách xa ngàn dặm rồi mới phải, nghĩ đến nha đầu kia hiện tại có thể trải qua cuộc sống như mong ước, khuôn mặt trẻ con ngây thơ của hắn nhoẻn lên một nụ cười tà, lại cúi đầu tiếp tục phân loại thảo dược trong tay.

Hàn Chiến mỉm cười ôm sát Hàn Tuyết, "Tuyết Nhi, ta rất cao hứng."

Hàn Tuyết ngẩng đầu liền đối mặt với ánh mắt Hàn Chiến, tràn đầy thâm tình, đôi mắt sâu và đen mang theo nồng đậm vui sướng, làm cho lòng Hàn Tuyết của cũng mềm đi, "Ngu ngốc, như vậy không phải là ném đi một phần gánh nặng rồi sao." Hàn Chiến gương mặt băng lãnh ngàn năm, hiện tại như băng tuyết tan rã, mang theo nhu tình như nước cười cười, làm cho Hàn Tuyết nhìn lòng chua xót lại khổ sở, đọng lại trong mắt rồi lại đem ma trảo ra, ở trên mặt Hàn Chiến mà ra oai, "Gương mặt cười khúc khích, xấu hổ chết rồi."

Hàn Chiến lại vẫn là vì nàng là cười, trong mắt dâng lên nhu tình ngọt ngào sủng nịnh đến chết người. Từ nhỏ đã bị nàng hút hồn, rồi lại cùng Hàn Tuyết lớn lên, nhìn nàng từ từ tích lũy tài phú, nhìn hoàng gia đem quyền thế ban cho nàng, hắn càng xem càng sợ, sợ Hàn tuyết sẽ giống như phụ thân của hắn, trên đời này mình công lao càng nhiều sẽ càng làm chủ nhân e ngại mình, quyền thế ngày càng lớn, một khi làm lớn đến mức khiến người ta cảm thấy bất an chắc chắn là sẽ bị ám sát. Thật may là, thật may là Tuyết Nhi của hắn không thích tiền tài quyền thế, sẵn sàng ném đi gánh nặng phiền toái đó, cùng hắn ẩn cư ở chốn bồng lại tiên cảnh này.

Hàn Tuyết cuối cùng cũng chẳng thể động thủ, ngừng tay, nhẹ nhàng xoa xoa gương mặt Hàn Chiến, ánh mắt có chút mê ly, "Chàng nói, hoàng đế ca ca có phát hiện chúng ta không có hướng bờ biển mà đi khôngg?"

"Hắn không muốn nhất chính là nàng đem thập nhị thị vệ bên người đuổi đi, không có những người này, hắn không có biện pháp nắm giữ tin tức của nàng nữa, nhất định là sẽ phái người đi thăm dò, chẳng qua là Long Dược đường ven biển dài, vừa chưa quen cuộc sống nơi đây, Khương thúc bọn họ an đã sớm an bài đâu ra đó mới có thể gạt được hắn đấy, chẳng qua là hắn lòng nghi ngờ sâu nặng, chỉ sợ vẫn sẽ cho mật thám đi điều tra tung tích của nàng mà thôi." Hàn Chiến ôm chặt cánh tay Hàn Tuyết, không tiếng động an ủi nàng. Tuyết Nhi kết thân với người có một loại cố chấp đáng sợ, Hoàng Phủ Hạo Thiên đối với nàng làm mấy chuyện này, chỉ e là khiến nàng tổn thương dồn sâu.

Hàn Tuyết hơi thương cảm cười cười, "Dù sao ta là không ra khỏi cửa rồi, cho dù hắn bày Thiên La Địa Võng cũng sẽ không được dùng đâu ." Từ nhỏ nàng hy vọng có thể bảo hộ thân nhân của mình, thật yên lặng sống qua ngày, hôm nay cứ như vậy cùng Hàn Chiến ân ái, bình tĩnh qua cả đời cũng tốt.

Hàn Chiến trong mắt một tia tinh quang thoáng qua, bàn tay thừa dịp Hàn Tuyết không chú ý, nhẹ nhàng tách ra hai chân của nàng, lợi dụng cỗ bạch dịch dính ngán còn lưu lại, lần nữa Cự Long liền cương cứng lên, sớm đặt ở cửa vào của u cốc, chỉ nhẹ một chút liền vào hơn phân nữa.

"A. . . . . . Khốn kiếp, chàng đánh lén, a nha. . . . . ." Bị Hàn Chiến chọc, Hàn Tuyết nơi nào tâm trạng bi thương còn xuất hiện, dục hỏa nhanh chóng bị dấy lên.

"A, ừ. . . . . . Chúng ta mau chút. . . . . . Nghiêm chỉnh sinh một đứa bé. . . . . . Ô ưm. . . . . . Muốn những thứ kia làm cái gì? Hừ ừ. . . . . . Tuyết Nhi. . . . . . Tuyết Nhi. . . . . ." Nhìn Hàn Tuyết mình cưỡi trên eo hắn, uốn éo hai chân quanh eo rộng của hắn, bộ ngực đung đưa trước mắt hắn, làm cho lòng hắn không khỏi dục hỏa công tâm, Hàn Chiến miệng đắng lưỡi khô, ngốc nghếch khàn giọng gọi tên nữ nhi yêu kiều đang ở trên người hắn, làm cho hắn mất hồn.

"Ưm. . . . . . Ai a. . . . . ." Thật là xuất sư bất lợi, nguyên là muốn trừng phạt hạ Hàn Chiến, vậy mà bị vật kia hiện hữu trong cơ thể muốn đứng dậy cũng thật khó khăn, thân thể va chạm như vậy tạo ra nhưng khoái cảm thật sự rất tuyệt vời, sau vài lần va chạm, Hàn Tuyết quả nhiên không chịu đựng nổi, eo mềm nhũn liền nằm xuống trước ngực Hàn Chiến, "Không được. . . . . . Tư thế như vậy thật khó chịu, không thể chịu được.".

Hàn Chiến thấy thế, làm cho Hàn Tuyết nằm nghiêng, nâng người dậy, đem một cái chân ngọc của Hàn Tuyết đặt trên vai, phía dưới dục long thẳng tắp xâm nhập, không có chần chừ gì hết mà đi vào, bộ phận còn lại của thân dưới hắn cọ vào đùi ngọc của Hàn Tuyết, lại đấy lên ở hắn một cảm giác khác, làm cho hắn trong đầu một tiếng ba, eo liền nhanh chóng rất động.

"Ưm a. . . . . . Chậm. . . . . . Chậm một chút. . . . . . Ưm. . . . . . A. . . . . . Quá nhanh a. . . . . . Ưm a. . . . . ."

Nhìn bộ dang mất hồn của Hàn Tuyết khi ở dưới hắn, Hàn Chiến không khỏi càng thêm dùng sức, cũng càng nhanh, trong đầu thì nghĩ, thêm một năm nữa biết đâu sẽ có một Tiểu Hàn Tuyết lượn quanh lấy đầu gối của hắn gọi phụ thân, hắn liền không nhịn được khóe miệng hạnh phúc cười.

Tiểu Tuyết Nhi, phụ thân rất nhanh để cho ngươi xuất hiện trên nhân thế. . . . . .


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.