Chiến Thần Vĩ Đại Nhất

Chương 62: Chương 62




Cơ thể Địch Sáng trực tiếp bay ngang ra ngoài, ngã mạnh xuống đất.

Anh ta phun ra một ngụm máu tươi, chật vật chống đất, đau đớn nói: “Cậu… Mẹ nó cậu dám đánh tôi?”

“Tần Trạm, đây là trên tỉnh, cậu đừng có làm việc quá đáng!” Địch Thân Kình lạnh giọng nói.

Tần Trạm nhìn ông ta một cái, đưa tay ra tát vào mặt Địch Thân Kình.

Một cái tát này trực tiếp khiến nửa khuôn mặt của Địch Thân Kình bị đánh lệch ra, khuôn mặt gần như bị bóp méo.

Cậu… Mẹ nó cậu điên rồi sao!” Địch Thân Kình ôm lấy mặt mình, vẻ mặt không thể tin nổi.

Nhà họ Địch có quyền có thế, cho tới bây giờ chưa có ai dám đối đãi với họ như thế cả!

“Cụ Tô, ông cũng nhìn thấy đi, tên Tần Trạm này đúng là coi trời bằng vung, vừa vào đã đánh người!” Địch Thân Kình nhìn về phía cụ Tô giống như xin giúp đỡ.

Cụ Tô hơi nhăn mày lại, ông là người thông minh, đương nhiên có thể đoán được có chuyện gì xảy ra.

Chỉ là… ông thật sự không nghĩ tới, Tần Trạm sẽ gọn gàng như thế, cái gì cũng không nói, đưa tay liền đánh.

“Tôi nể mặt cụ Tô, nên mới cho mấy người cơ hội ba lần liền, mấy người chẳng những không trân trọng, thế mà còn dám xuống tay với Tô Uyên.” Giọng nói của Tần Trạm vô cùng lạnh lẽo, “Đây cũng là tội chết.”

Sắc mặt của Địch Thân Kình lập tức trở nên cực kỳ khó coi, ông ta vội vàng nói với cụ Tô: “Cụ Tô, ông tuyệt đối đừng nghe cậu ta nói hươu nói vượn! Chuyện này không có bất cứ quan hệ nào với nhà họ Địch chúng tôi cả!”

“Đúng! Mẹ nó cậu có bản lĩnh thì lấy chứng cứ ra!” Địch Sáng cũng hô lớn lên theo.

“Chứng cứ?” Tần Trạm cười lạnh một tiếng, “Tôi giết mấy người còn cần chứng cứ sao?”

Sắc mặt Địch Thân Kình biến đổi, tức giận quát lớn: “Nói năng bậy bạ lung tung, cậu có ý đồ châm ngòi quan hệ của tôi với cụ Tô đúng không? Tôi nói cho cậu biết, không có cửa đâu! Cụ Tô sẽ không tin tưởng cậu!”

Tân Trạm lắc đầu, hơi thở dài nói: “Cho tới bây giờ, mấy người còn tại e ngại nhà họ Tô trả thù, phải không? Cụ Tô có tin hay không, thì sao chứ? Hôm nay tôi muốn giết mấy người, ai cũng không ngăn cản được.”

Vừa dứt lời, cơ thể Tần Trạm đã đi đến trước mặt Địch Sáng.

Anh tung cú đá ra lần nữa, đá gãy bắp chân của Địch Sáng, ngay sau đó túm lấy tay anh ta, bỗng nhiên dùng sức, xương cánh tay lập tức đứt gãy.

“A” Tiếng kêu đau đớn thảm thiết truyền ra khắp toàn bộ nhà họ Địch, máu tươi nhuộm đỏ chiếc thảm đắt đỏ của nhà họ Địch.

“Tần Trạm, cậu… mẹ nó cậu muốn làm gì! Cậu mau thả con trai tôi ra!” Địch Thân Kình lần đầu tiên lộ ra vẻ kinh hoảng.

Ông ta căn bản không nghĩ tới Tần Trạm sẽ bá đạo như thế! Không nói lời nào đã đánh gãy tay chân Địch Sáng!

Tần Trạm quét mắt nhìn ông ta một cái, nói ra: “Đừng nóng vội, chờ tôi giết anh ta rồi, kế tiếp chính là ông.”

Nói xong, Tần Trạm nhấc Địch Sáng lên, tát một cái lên trên mặt anh ta, lạnh giọng nói ra: “Tại sao muốn động vào Tô Uyên?”

“Tôi… tôi không làm!” Địch Sáng kiên trì hô lớn.

“Chát!” Tần Trạm lại tát một cái nữa, lạnh lùng nói: “Nói.”

“Tôi thật sự không làm!” Địch Sáng che mặt, vẫn còn mạnh miệng.

“Chát!”

Lại một cái tát nữa, một cái tát này, Địch Sáng chỉ cảm thấy cả đầu dường như muốn nổ tung, thịt trên mặt đều bị đánh nát.

“Nói.” Ánh mắt Thần Trạm lạnh như %3D băng, nhìn thẳng vào Địch Sáng.

Địch Sáng đau khổ nói ra: “Cậu… cậu đừng đánh nữa, tôi nói!”

Sắc mặt Địch Thân Kình biến đổi, vội vàng nói: “Cậu đang vu oan giá hoạ!”

“Ngậm miệng!” Tần Trạm gầm thét một tiếng, lập tức khiến Địch Thân Kình sợ đến mức cơ thể run rẩy.

Địch Sáng quỳ trên mặt đất “bịch” một tiếng, anh ta bỗng nhiên đưa tay chỉ vào Địch Thân Mình nói ra: “Là ông ta, là ba tôi bảo tôi làm như thế! Ông ta nói muốn rút củi dưới đáy nồi, để cụ Tô thất vọng về cậu! Đến lúc đó để tôi cứu Tô Uyên ra, dùng việc này để rút ngắn quan hệ với cụ Tô!”

Địch Thân Kình mở to hai mắt ra nhìn, ông ta gần như không thể tin được những lời này là từ trong miệng Địch Sáng nói ra.

“Sống chết trước mắt, đừng trách con!” Ánh mắt Địch Sáng hung ác nói.

“Tần Trạm… À không, anh à, anh hãy tin tôi, chuyện này không có liên quan gì đến tôi cả, tôi đã phản đối ông ta, nhưng mà ông ta lại không nghe!” Địch Sáng ôm lấy đùi Tần Trạm, đau khổ cầu xin.

Tần Trạm lắc đầu, thấp giọng nói: “Ngay cả cha mình cũng có thể phản bội, loại người như anh thật sự là chẳng bằng con chó.”

“Đúng, đúng, tôi chính là con chó, tôi biết sai rồi, cầu xin cậu cho tôi thêm một cơ hội…” Địch Sáng ôm đùi Tần Trạm đau khổ cầu xin.

Tần Trạm cười lạnh nói: “Anh cảm thấy tôi sẽ bỏ qua cho anh sao?” Địch Sáng sững sờ, đang muốn mở miệng, nắm đấm của Tần Trạm đã đến rất nhanh.

“Uỳnh” một tiếng, trên mặt Địch Sáng lập tức da tróc thịt bong, cả đầu nổ tung trong nháy mắt.

“Tần Trạm, cậu dám giết con tôi! Tên điên này!!” Địch Thân Kình gầm thét khàn cả giọng, nước mắt chảy xuống trên khuôn mặt đau đớn của ông ta.

Tần Trạm cảm thán nói: “Thật sự là thương cho lòng cha mẹ trong thiên hạ, chỉ tiếc ông đã đi nhầm đường, tôi sẽ cho ông ra đi thanh thản.”

Vừa dứt lời, Tần Trạm cũng đã đi tới trước mặt Địch Thân Kình.

“Phụt phụt!”

Trong chớp mắt, nắm đấm của Tần Trạm đã xuyên qua của lồng ngực Địch Thân Kình.

Ông ta mở to hai mắt nhìn, giống như không thể tin được.

“Rầm.”

Thi thể của ông ngã ầm ầm xuống mặt thảm, máu tươi lấy ông ta làm trung tâm, chậm rãi chảy ra bốn phía.

“A!!!” Lúc này, Chung Thiển từ trên tầng đi xuống, thấy được một màn kinh dị

này.

Tần Trạm hơi híp mắt, trong nháy mắt đã tới trước người Chung Thiến.

Thậm chí bà ta còn chưa kịp phản ứng, bàn tay của Tần Trạm đã đập nát lục phủ ngũ tạng của bà ta.

Cụ Tô hơi híp mắt, trên mặt không rõ vui buồn.

Độc ác tàn nhẫn, gọn gàng!

Kẻ này hoặc là đứng trên đỉnh thế giới, được mọi người ngưỡng mộ.

Hoặc là nửa đường chết yểu, chết không có chỗ chôn!

Mà lúc này trong lòng Tần Trạm lại không có chút cảm giác nào, anh nhìn qua mấy cái xác lạnh băng này, giống như tất cả đều không liên quan đến mình.

“Nhất định nhà họ Tô sẽ xử lý tốt chuyện này.” Cụ Tô trầm giọng nói.

Tần Trạm thở thật dài, khẽ gật đầu nói: “Cảm ơn.”

Cụ Tô khoát áo, không nói thêm gì nữa.

Màn đêm buông xuống, sau khi Tần Trạm và cụ Tô rời đi, nhà họ Địch liền dấy lên một trận hỏa hoạn.

Lửa cháy hừng hực, nhà họ Địch đã từng rất náo nhiệt, trong nháy mắt lại hóa thành đổ nát thê lương.

Đến khi hỏa hoạn được dập tắt, ba người này đã bị đốt thành xác khô.

Bờ sông, trên cầu.

“Cậu định ở trên tỉnh mấy ngày, hay là trở về?” Cụ Tô hỏi.

Tần Trạm nhìn ra phương xa, thấp giọng nói: “Tôi sẽ về trước hừng đông sáng.”

“Được.” Cụ Tô cũng không hỏi thêm gì nữa.

Trước khi xuống xe, Tần Trạm không nhịn được nhìn cụ Tô một chút, lập tức nhíu chặt lông mày nói: “Ông Tô, ông vẫn nên về Đạm Thành đi.”

Cụ Tô vuốt râu cười nói: “Đến khi tôi trở về, có lẽ chính là lúc tôi chết.”

Tần Trạm sững sờ, trong lòng cảm thấy tôn kính.

Ngay vừa rồi, Tần Trạm thấy rõ ràng, cơ thể của cụ Tô đã bắt đầu có sợi khí đen bốc lên, mặc dù chỉ là một sợi, nhưng là dấu hiệu của cái chết.

Xem ra, cụ Tô đã sớm dự đoán được, mình không còn sống được quá lâu.

“Ông cầm cái này đi, có thể kéo dài được tuổi thọ của ông, nhưng sẽ không quá lâu.” Tần Trạm lấy ra một viên đan dược màu xanh biếc từ trong túi.

Đây là anh dùng linh khí bên trong Tụ Linh Trận hội tụ mà thành, chỉ là vẫn luôn không nỡ dùng.

Cụ Tô cầm lấy đan dược, chậm rãi lắc đầu nói: “Mặc dù tôi không biết đây là cái gì, nhưng tôi đoán, nhất định cái này rất quan trọng đối với cậu, cậu vẫn nên lấy lại đi.”

“Dù sao con người cuối cùng cũng phải đi đến một bước này, chỉ là vấn đề sớm hay muộn thôi, tôi đã sống tạm quá nhiều năm ròi.” Cụ Tô thở dài, trả đan dược lại cho Tần Trạm.

Nhìn dáng vẻ thoải mái của cụ Tô, Tần Trạm đã sinh ra lòng kính trọng, lại không nhịn được cảm thấy khổ sở.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.